Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 24



Kim Nguyên cũng không ngốc, tuy đánh không lại Dương Thuận, nhưng đầu óc thì lanh lợi.

Cậu biết Dương Thuận sợ Dương Thiên Thanh, nên vừa thấy Dương Thiên Thanh trở về liền ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên ba ba cáo trạng. Kim Nguyên vốn sinh ra đã trắng trẻo, lúc này trời vừa sẩm tối, vẫn có thể nhìn rõ ràng.

Chỉ thấy trên mặt Kim Nguyên một mảng tím một mảng xanh, còn bị cào xước da. Dương Thiên Thanh nhìn bộ dạng thảm hại ấy thì hơi bực bội: "Dương Thuận, có phải ngươi đánh không?"

Vừa nghe hỏi vậy, Dương Thuận sợ đến run lẩy bẩy, lo Dương Thiên Thanh lại ra tay đánh mình: "Là... là hắn mắng ta trước."

Kim Nguyên vội lắc đầu: "Ta không có mắng. Ta đang chọc kiến chơi, Dương Thuận chạy tới đẩy ta, còn đánh ta, là Đại Trụ thúc thúc với thẩm thẩm kéo hắn ra đó."

Cái miệng nhỏ của Kim Nguyên liến thoắng, đừng nhìn người không lớn, nhưng nói đâu ra đấy, mấy câu đã kể rõ ràng.

Dương Thiên Thanh liếc về phía Dương Thuận: "Lại đây."

Dương Thuận sợ đến lắc đầu lia lịa: "Ta không qua, ta không qua! Rõ ràng là hắn bắt nạt ta trước! Hắn ăn gà nhà ta, mặc xiêm y của ta, còn ngủ giường ta, trong nhà có gì ngon đều bị hắn ăn, dựa vào cái gì, đây vốn là nhà ta!"

Dương Thiên Thanh khẽ xì một tiếng. Nhãi con này rõ ràng thiếu dạy dỗ. Về sau đều sống chung dưới một mái nhà, chẳng lẽ lúc hắn không có ở đây thì để mặc Dương Thuận đánh người sao?

Hai ba bước, Dương Thiên Thanh tiến lên túm lấy Dương Thuận: "Vậy tối nay ngươi ra ngoài mà ngủ."

Hắn kéo người ra ngoài, Dương Thuận vừa thấy như sắp bị ném ra sân thì hoảng hồn. Lúc này trời đã tối đen, trong thôn lại văng vẳng tiếng khóc, ban đêm Dương Thuận càng thêm sợ hãi.

Vừa thấy sắp ra khỏi cổng, Dương Thuận liều mạng chống lại, gào khóc: "Ta không ra! Ta không ra ngoài!"

Nó sợ đến run cầm cập, cổ nghẹn khóc lớn, vừa khóc vừa liều chết muốn chui ngược vào trong sân, như thể bên ngoài có yêu ma quỷ quái.

Dương Thuận khóc thảm đến mức ngay cả Kim Nguyên cũng bị dọa, vội chạy tới níu tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, đừng ném hắn, Kim Bảo Nhi tha cho hắn."

Thực ra Dương Thiên Thanh vốn không định ném Dương Thuận ra ngoài, chỉ muốn dọa nó thôi. Tính nết Dương Thuận thế nào hắn quá rõ: đừng nhìn chỉ nhỏ hơn hắn hai tuổi, nhưng lòng dạ nhiều mánh lới.

Trước kia từng cố ý tè ướt quần bắt hắn giặt, tự mình làm vỡ chén rồi đổ oan cho hắn, đủ loại chuyện lặt vặt đều đẩy sang đầu hắn, khiến Dương Lai Phúc và Trương thị không ít lần đánh hắn.

Mãi cho đến lần hắn bị đánh quá tàn nhẫn, tức giận vác dao lên, từ đó Dương Lai Phúc và Trương thị mới không dám động thủ nữa. Chỉ có Trương thị vẫn đi khắp nơi rêu rao hắn là tai tinh, khiến danh tiếng hắn ngày càng xấu. Dương Thiên Thanh cũng chẳng để tâm, người ta thích nói thì cứ để họ nói.

Lần này mà không dạy cho thành thật, sau này nhãi ranh kia còn dám đánh Kim Nguyên, Kim Nguyên làm sao có thể đánh lại nó được.

Kim Nguyên vừa khuyên, Dương Thiên Thanh liền buông tay. Dương Thuận như con thỏ hoảng hốt lập tức chạy nhanh vào sân, Dương Thiên Thanh quát lớn: "Đứng lại!"

Dương Thuận lúc này mới chịu đứng yên, cũng không dám trêu chọc Dương Thiên Thanh nữa.

Dương Thiên Thanh nhìn nó hừ lạnh một tiếng. Hắn vừa ở ngoài hỗ trợ dọn đất đào huyệt mệt muốn chết, về nhà còn phải xử lý chuyện cãi cọ.

"Dương Thuận, về sau ngươi còn dám động vào một đầu ngón tay của Kim Nguyên, thì liền cút khỏi nhà này. Đến lúc đó phải tự lo liệu, ngươi nuôi nổi bản thân sao?"

Dương Thuận liên tục lắc đầu: "Ta không dám nữa, không dám."

Kim Nguyên chạy lại nắm tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ngươi đừng đánh hắn, Kim Bảo Nhi mặc xiêm y của hắn, ngủ giường của hắn, hắn đánh Kim Bảo Nhi, coi như cả hai huề."

Dương Thiên Thanh nhìn tiểu tử bé nhỏ lanh lợi kia, trong lòng cũng mềm xuống: "Đã biết."

Nói rồi, hắn nhóm lửa nấu cơm. Buổi tối vẫn là canh rau dại nấu với nước, bỏ thêm muối và chút mỡ heo. Ăn mãi thế này cũng không phải cách, nhưng tình hình bên ngoài ra sao thì vẫn chưa rõ.

Hôm nay hắn đi theo tộc nhân Dương gia đào huyệt, nghe bọn họ nói lương thực trong nhà đều bị cướp sạch. Hôm nọ có người lên huyện dò la, nhưng cũng không biết rốt cuộc tình hình thế nào, đám người kia đi rồi mà huyện phủ có loạn hay không thì không rõ.

Dương Thiên Thanh tính toán chờ đám người hỏi thăm tin tức trở về, nếu huyện phủ bên kia vẫn ổn, hắn sẽ mang bạc đi mua ít lương thực về.

Ba người lại ngồi quây quần bên bàn, giữa bàn thắp một ngọn đèn dầu, trước mặt mỗi người một bát canh rau dại. Không chỉ Kim Nguyên không muốn ăn, ngay cả Dương Thuận nhìn cũng thấy chẳng ngon lành gì.

Trước kia, ngày tháng Dương gia nghèo khổ, nhưng ít nhất còn có cơm, gạo, mì ăn. Đến khi khó khăn thì trộn thêm trấu, tuy khó nuốt nhưng cũng không đến mức phải ăn rau dại thế này. Khi trước Dương Thuận còn chê bánh ngô lẫn trấu, giờ thì đến muốn ăn cũng không có.

Kim Nguyên vốn cũng không muốn ăn, ba người chỉ có Dương Thiên Thanh bưng bát cơm ăn. Hắn liếc nhìn Kim Nguyên: "Ăn cơm đi, không ăn thì đói bụng."

Kim Nguyên cầm muỗng, chỉ uống nước trong bát, gắp hai miếng rau rồi thôi: "Thiên Thanh ca ca, ta ăn no rồi."

Thấy Kim Nguyên không ăn, Dương Thiên Thanh liền cầm bát của cậu, đổ hết rau dại còn thừa sang bát mình. Dương Thuận cũng chỉ ăn vài miếng rồi bỏ dở, Dương Thiên Thanh liếc nó một cái: "Ăn không hết thì không được ném đi."

Trong nồi bỏ thêm mỡ heo cùng muối, hiện giờ đều là những thứ khó kiếm, ăn hết thì sẽ không còn nữa, còn chưa biết có thể ra ngoài mua được muối hay không. Cho dù chỉ là canh rau dại thì cũng không thể tùy tiện ném đi.

Dương Thiên Thanh vừa lên tiếng, Dương Thuận dẫu ăn không hết cũng không dám bỏ, sợ bị Dương Thiên Thanh đè ra đánh một trận. Vừa rồi mới bị hắn túm lôi ra ngoài dọa cho một phen đã sợ đến run rẩy, nào còn dám trái lời.

Nếu Dương Thiên Thanh không có ở nhà, cho dù trong nhà có vài mẫu ruộng, nó cũng chẳng cày cấy được.

Dương Thuận run run rẩy rẩy hỏi: "Đại, đại ca... chúng ta bao giờ... mới có thể... ăn được cơm gạo vậy?"

"Không biết, đợi mai trong thôn có người lên huyện dò tin rồi hẵng nói."

Nghe Dương Thiên Thanh nói thế, Dương Thuận liền thở phào nhẹ nhõm, nghĩa là chẳng mấy chốc nữa sẽ có thể ăn được lương thực. Chỉ là nó không nghĩ tới, Dương Thiên Thanh chỉ lớn hơn mình có 2 tuổi, trong tay liệu có bạc để mua lương thực hay không.

Ăn cơm xong, Dương Thiên Thanh dắt Kim Nguyên đi rửa mặt súc miệng, lại cởi áo ngoài của cậu ra xem: "Trên người còn ngứa không?"

"Không ngứa lắm."

Hôm nay Dương Thiên Thanh đã kỳ cọ thân thể cho Kim Nguyên, lúc này những nốt đỏ hồng trên bụng đã tiêu dần. Thấy thế hắn yên tâm, chỉ cần không phải sinh bệnh thì coi như tốt rồi, bởi hắn cũng chẳng có bạc để đưa tiểu tử này đi khám.

Hôm nay nghe ngóng được tin, trong thôn, những người chạy lên núi đã trở về gần hết, Triệu lang trung cũng không sao. Nếu tiểu tử này trên người lại mọc ban đỏ không khỏi, hắn sẽ đưa đi xem.

Hai người rửa mặt xong trở vào phòng, cúi đầu thấy Dương Thuận đã sớm nằm lăn ra đất. Hôm nay nó còn cố ý trải chiếu cùng đệm, không đến mức phải cuốn nửa tấm chăn ngủ như hôm qua.

Nghe thấy động tĩnh, Dương Thuận rụt cổ chui vào trong chăn, sợ Dương Thiên Thanh đuổi ra ngoài. Đêm nay so với đêm qua còn đáng sợ hơn, khắp nơi vang lên tiếng khóc.

Dương Thiên Thanh liếc nhìn nó một cái, cũng không nói gì, bế Kim Nguyên lên giường ngủ. Hôm nay mệt nhọc cả ngày, trên người toàn đất bụi, sau khi tắm rửa mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Một đêm yên ắng, hôm sau Dương Thiên Thanh dậy sớm, còn phải giúp thu liệm thi thể, hôm nay có thể đưa Dương Lai Phúc hai người hạ táng. Nhân lúc sáng còn rảnh, hắn lên núi sau hái thêm ít rau dại mang về, lại bắt mấy con chim nhỏ.

Dương Thiên Thanh vốn chán ghét ăn chim nhỏ, bao nhiêu năm qua ăn đến muốn phát ngán, nhưng Kim Nguyên và Dương Thuận lại có vẻ thích, nên hắn cũng cố bắt về mấy con, lát nữa nấu canh chim nhỏ với rau dại.

Lúc trở về đi ngang qua nhà Vương Đại Trụ, thấy Chu Tú Lan đang quét sân, nàng nhìn thấy liền gọi: "Thiên Thanh về rồi, đi núi hái rau dại sao?"

Dương Thiên Thanh ừ một tiếng: "Hái chút rau dại."

Chu Tú Lan đặt chổi xuống: "Thiên Thanh, lại đây ta nói chuyện."

Dương Thiên Thanh không biết nàng gọi mình có việc gì. Hắn với Vương gia vốn chỉ là hàng xóm, quan hệ nhạt nhẽo, chưa từng nói với nhau được mấy câu.

Chu Tú Lan đi vào nhà lấy ra một cái túi: "Thiên Thanh, đây là ít gạo, cầm về mà ăn. Nếu không còn thì cứ nói với thẩm, cứ lấy mà ăn trước."

Dương Thiên Thanh không ngờ Chu Tú Lan lại cho lương thực. Lúc này trong thôn e rằng nhà nào cũng chẳng còn gạo, vậy mà nàng lại cho hắn mấy cân!

Phản ứng đầu tiên của hắn chính là dùng bạc mua, vốn dĩ hắn cũng định đi huyện mua gạo: "Thẩm, để ta đưa tiền cho thẩm."

"Đứa nhỏ này, tiền nong gì chứ, thẩm nào cần. Nếu ngươi ngại, sau này có lương thực thì trả lại là được."

"Đa tạ thẩm." Dương Thiên Thanh bèn xách ra một xâu chim nhỏ trong rổ, "Thẩm, ta bắt được mấy con chim, thẩm cầm lấy ăn đi."

"Không cần, không cần, các ngươi ba đứa nhỏ cũng thật đáng thương, cứ mang về mà ăn."

Chim nhỏ cũng chẳng dễ bắt, bình thường muốn ăn miếng thịt cũng khó, Chu Tú Lan ngại không tiện lấy.

Dương Thiên Thanh xoay người đi luôn, Chu Tú Lan còn định đuổi theo, Vương Đại Trụ kéo lại: "Nhận lấy đi, thằng bé Dương gia này hiểu chuyện lắm."

Hôm qua Vương Đại Trụ mới đi nhà mẹ đẻ Chu Tú Lan, tối mịt mới về. Bên kia không có tai họa gì. Hắn kể chuyện ở Hạnh Hoa thôn, nghe xong Chu gia sợ quá liền vội giấu gạo đi một ít. Vương Đại Trụ gùi về một bao, tính toán tiết kiệm thì đủ chống đỡ đến mùa thu hoạch.

Sáng nay Chu Tú Lan bàn với chồng, thấy Dương gia chỉ còn ba đứa nhỏ thật đáng thương, liền bảo mang mấy cân gạo cho. Vương Đại Trụ không nói hai lời liền đồng ý, ba đứa trẻ, giúp được chút nào hay chút ấy.

Vương Đại Trụ xách xâu chim nhỏ vào bếp làm thịt: "Đứa nhỏ Thiên Thanh hiểu chuyện thật, còn là trẻ con thôi, nào có hư hỏng gì."

"Cũng chẳng phải do vợ chồng Dương Lai Phúc kia trong thôn cứ nói bậy. Chứ chàng xem, Thiên Thanh nào đã từng động thủ với ai, đứa nhỏ đó rất tốt. Kim gia gặp nạn, nó còn mang cả tiểu thiếu gia Kim gia về nuôi, lòng dạ sao mà xấu được."

Dương Thiên Thanh vừa về đến, Kim Nguyên đã lộc cộc chạy ra, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, giống như chim nhỏ đợi chờ mồi về mà reo lên: "Ca ca, hôm nay chúng ta ăn gì vậy?"

Dương Thuận cũng nhìn theo, thấy trong rổ chỉ toàn rau dại thì cúi gằm đầu xuống: "Lại ăn rau dại nữa à..."

"Tú Lan thẩm cho ít gạo, hôm nay nấu cháo."

Kim Nguyên vừa nghe đến không cần ăn rau dại, lập tức vui mừng reo lên:"Tốt quá ~ ăn cháo ~"

"Tuy nhiên vẫn phải nấu chung với rau dại."

Kim Nguyên cụp đầu xuống: "Được thôi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...