Dương Thiên Thanh chọc chọc nhãi con trong lòng, vốn là kẻ biết dỗ người.
Hắn thu dọn sạch sẽ người rồi ném lên giường, Kim Nguyên sớm đã mệt, ngoài miệng còn nói đói đói phải đợi ăn thịt, nhưng chớp mắt đã ngủ.
Một lúc lâu sau, Dương Hỉ tới, nói bên Kim gia đã sắp xếp ổn, người đều được chôn ở điền trang Kim gia.
Dương Hỉ còn kể ai đã qua giúp, Dương Thiên Thanh đáp tạ, Dương Hỉ mới yên tâm. Nhà ông vốn là tá điền của Kim gia, giờ loạn thành một đoàn, nếu là nhà khác thì còn thấy áy náy. Giúp Kim gia xong, trong lòng ông cũng thoải mái hơn.
"Nghe nói Kim tiểu thiếu gia bị đập đầu, còn ổn chứ? Nếu có gì thì ngươi nói với thúc một tiếng."
"Không sao, đã mời lang trung xem rồi, giờ đang nằm trong phòng ngủ."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Dương Hỉ nói thêm mấy câu rồi đi. Thời thế rối ren, không biết là họa hay phúc, dân đen bọn họ cũng chẳng cầu phú quý, chỉ mong ăn no mặc ấm là được.
Dương Thiên Thanh lại bận việc, dọn số lương thực mua về lên chính phòng, ban đêm còn khóa lại. Dương Thuận cũng theo phụ. Thấy hắn lấy đồ ra từ sọt, mắt Dương Thuận liền sáng.
"Về sau để ý che chở Kim Nguyên, ra ngoài cũng phải lo cho cậu ta, như lần này vậy. Buổi tối cho ăn thêm hai miếng thịt."
Dương Thuận nghe xong liền gật đầu lia lịa: "Ca, ngươi yên tâm!"
Dương Thiên Thanh rất ít khi dịu dàng nói với nó, lại còn cho nó thêm hai miếng thịt!
Dương Thuận mừng rỡ đến ngẩn người, nghĩ bụng nhãi con kia lần này không tố cáo mình, vậy sau này cũng không nên bắt nạt nữa.
"Ca, vậy dạo này có phải không cần nhịn đói nữa không?"
Giờ đang là lúc kết hạt, tuy không hiểu nhiều, nhưng nó từng nghe cha mẹ nói lương thực lúc này rất quý, nay còn loạn thế, hẳn lại càng đắt.
"Không phải nhịn, nhưng phải thường xuyên ăn cơm độn đậu."
Nghe đến cơm đậu, Dương Thuận nhăn mày. Nó chưa ăn nhiều nhưng cũng biết khó nuốt, chỉ nhà nghèo mới ăn cơm độn đậu, kê không đãi sạch còn lẫn các loại hạt đậu nấu chung.
Mùi vị vừa khó ăn vừa khó nhai, lại dễ đầy bụng, ăn nhiều thì mặt vàng gầy yếu. Dương Thuận chẳng thích chút nào.
Niềm vui vừa rồi tan biến, nó rầu rĩ, nghĩ bụng: cơm đậu khó ăn chết mất!
Kim Nguyên tỉnh lại, ngửi thấy mùi thơm, đã lâu rồi không được ăn ngon. Cậu khoan khoái xuống giường, xỏ giày chạy ra: "Thiên Thanh ca ca, ăn thịt!"
Trong bếp, Dương Thiên Thanh đang rán mỡ heo, một khúc thịt chỉ còn chút nạc, cắt ra để lát nữa xào rau, phần mỡ thì bỏ vào nồi nấu mỡ.
Dương Thuận cũng ngồi bên lò, mấy ngày nay cuối cùng được ăn ngon.
Nó thương lượng: "Ca, hôm nay cho ta ăn được không? Ta muốn ăn bột trắng được không, ngươi xem mặt mũi Kim Nguyên trắng bệch kìa."
Dương Thiên Thanh liếc nó một cái: "Biết rồi."
Dương Thuận muốn cười mà không dám, sợ ca đổi ý.
Dương Thiên Thanh vê bột, lại lấy nửa bát đậu đem sang nhà Vương Đại Trụ đổi nửa rổ cải thìa. Chu Tú Lan vốn không muốn nhận đồ của hắn, nhưng hắn để đồ xuống rồi đi ngay.
Tiểu tử kia mấy hôm không ăn ngon, hôm nay còn bị thương đầu, quả thật chẳng còn tinh thần, rau dại khó mà nuốt nên hắn đổi chút rau ngon đem về.
Nồi mỡ cũng đã xong, Dương Thiên Thanh lấy bình đựng mỡ.
Tóp mỡ vớt ra cho vào chén. Kim Nguyên đứng chỉ cao hơn bệ bếp một chút, hắn bận rửa rau nấu cơm, Kim Nguyên liền nhón chân lén trộm tóp mỡ ăn.
Cậu nhặt một miếng bỏ nhanh vào miệng, tóp mỡ đã nguội, cắn một cái, ngoài vàng giòn, trong béo ngậy, mỡ vỡ ra đầy miệng thơm lừng.
Dương Thuận không dám như Kim Nguyên, sợ bị ca đánh nên vẫn ngồi yên bên lò.
Kim Nguyên ăn vụng một miếng, ngon đến mức chép miệng liên tục.
Ăn xong lại muốn nữa, cậu nhón chân lấy thêm, nhét vào miệng, còn lén nhìn Dương Thiên Thanh có phát hiện không.
Dương Thuận nhìn thấy Kim Nguyên ăn hai miếng, miệng dính đầy dầu thì sốt ruột, vội kéo cậu. Kim Nguyên coi nó là tiểu đệ, liếc nhìn Dương Thiên Thanh rồi lại như con chuột nhỏ trộm nhặt thêm một miếng dúi cho Dương Thuận. Dương Thuận ăn xong, mắt híp lại đầy vui sướng.
Mấy hôm nay toàn ăn rau dại, nay được món ngon, nó suýt rơi nước mắt vì cảm động, nghĩ không uổng công hôm nay mình ra tay giúp tiểu tử này đánh Nhị Cẩu Nhi, tiểu tử này cũng biết nghĩa khí.
Dương Thuận ngồi bên lò, kéo góc áo Kim Nguyên, nhờ trộm thêm cho mình.
Kim Nguyên không vui lắm, nhưng Dương Thuận thì nhỏ giọng nhắc chuyện giúp đánh nhau, thế là cậu lại liếc nhìn Dương Thiên Thanh, rồi nhón thêm hai miếng, một mình một miếng, đưa cho Dương Thuận coi như chút nhân tình.
Dương Thuận trừng cậu, nói cậu keo kiệt, Kim Nguyên thì mặc kệ.
Dương Thiên Thanh quay lưng rửa rau, nhưng dáng vẻ lén lút của tiểu tử kia hắn đều thấy rõ. Chỉ là hắn làm bộ như không thấy, nếu mặc cho Kim Nguyên ăn cả chén tóp mỡ thì lát nữa còn gì cho vào nồi.
Hắn bưng chậu gỗ lên, Kim Nguyên liền cúi đầu nhai nhồm nhoàm.
Dương Thiên Thanh giả vờ không để ý, băm cải thìa xong thì trộn tóp mỡ vào. Ở nông thôn coi như đã là món ngon. Kim Nguyên lại như cái đuôi nhỏ, cứ xoay quanh hắn.
Hắn bị quấn đến mức chẳng làm được việc, sợ dẫm trúng tiểu đậu đinh này. Lấy gáo, Kim Nguyên chạy theo, lấy chậu, Kim Nguyên cũng vội chìa tay nhỏ ra.
Bận rộn hơn cả hắn mà chẳng giúp được gì.
Dương Thiên Thanh bốc một miếng tóp mỡ nhét vào miệng Kim Nguyên: "Được rồi, trong phòng nóng, đi ra ngoài tìm kiến chơi đi."
Kim Nguyên chép miệng: "Thiên Thanh ca ca, ta còn muốn ăn."
Dương Thiên Thanh cười khẽ: "Ngươi vừa ăn rồi còn gì?"
Kim Nguyên lắc đầu: "Không có, không có, Kim Nguyên không ăn."
Dương Thiên Thanh nắm lấy tay nhỏ, ngón tay còn dính mỡ: "Vậy đây là cái gì? Lần sau còn nói dối thì đánh nát mông ngươi."
Kim Nguyên "a" một tiếng rồi bỏ chạy. Bị lộ, Dương Thuận cũng cúi gằm đầu, sợ ca lôi ra đánh luôn. Ca chỉ nuông chiều Kim Nguyên thôi, chứ nó thì khác, lần trước đánh nhau còn bị ca xử không ít.
Trong lòng nó nghĩ, xem ra Kim Nguyên mới đúng là em ruột của ca, còn nó chỉ là đứa nhặt về!
Không có Kim Nguyên quấn lấy, cuối cùng Dương Thiên Thanh cũng thảnh thơi nấu cơm. Hôm nay ăn bánh bao tóp mỡ, phần thịt nạc để dành sáng mai nấu cháo.
Bột trắng mua ít, phần lớn để cho Kim Nguyên ăn. Nhãi con kia mảnh mai, không thể cho ăn cơm độn đậu, lỡ đau bụng lại phải tìm lang trung, mà giờ hắn sạch tay không có một đồng. Thà chăm ngay từ đầu cho đàng hoàng còn hơn.
Tay nghề nấu ăn của hắn cũng khá, dân quê đâu chú trọng nhiều, nấu chín ăn được là được.
Lúc ở với vợ chồng Dương Lai Phúc, hắn thường phải nấu cơm nên việc này vốn quen tay. Hắn đã lấy một ít bột trắng, gói riêng cho Kim Nguyên một cái bánh to, còn lại trộn cám và trấu.
Giờ chỉ có ngần ấy đồ, ăn hết thì không còn, phải cố cầm cự đến vụ lúa mạch.
Cải thìa vắt khô nước, tóp mỡ thái nhỏ bỏ vào trộn, chẳng có gia vị gì, chỉ cho thêm ít muối và một muỗng mỡ heo, đảo đều là xong.
Dương Thiên Thanh làm rất nhanh, bởi trời sắp tối, lát nữa chẳng còn thấy đường. Một mình hắn cán bột gói bánh, chẳng mấy chốc đã xếp đầy mấy cái bánh tròn lên nắp chậu, một nửa trắng như tuyết, một nửa pha màu đen.
Dương Thuận nhóm lửa bên cạnh, hôm nay được ăn ngon, tự giác hơn hẳn, chẳng cần nhắc.
Kim Nguyên cũng đói bụng, vừa mới chạy ra sân chọc kiến chơi, lát sau đã chạy vào, nhìn thấy từng chiếc bánh bao lớn, hai mắt liền sáng rỡ.
Cậu kéo lại một cái ghế nhỏ muốn đứng bên bệ bếp, Dương Thiên Thanh liền xách cậu ra: "Đi ra ngoài chơi."
Đỡ phải lát nữa bị nóng bỏng.
Kim Nguyên ôm lấy chân Dương Thiên Thanh, "Thiên Thanh ca ca, khi nào thì được nha."
"Chờ một lát thì tốt rồi."
Kim Nguyên ngoan ngoãn ngồi thủ ở bệ bếp, một chốc lại bắt đầu hỏi, "Thiên Thanh ca ca, khi nào thì được nha?"
"Thiên Thanh ca ca, còn chưa được sao?"
"Thiên Thanh ca ca, bụng kêu kêu."
"Thiên Thanh ca ca......"
"Thiên Thanh ca ca......"
Dương Thiên Thanh bị cậu ồn ào đến đau đầu, tiểu tể tử này khổ sở mấy ngày, hiện tại lại tốt quá rồi, cái miệng nhỏ ríu rít còn ầm ĩ hơn hỉ thước trên đầu cành.
Dương Thiên Thanh kéo người lại lau mặt, náo loạn một hồi, khuôn mặt nhỏ đều thành tiểu hoa miêu, hắn liền rút khăn tay ra, Kim Nguyên ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ mặc cho Dương Thiên Thanh lau.
"Thiên Thanh ca......"
Dương Thiên Thanh nâng cằm cậu lên, Kim Nguyên ô ô hai tiếng không mở được miệng, quay đầu nhỏ cũng không thoát khỏi tay đang giữ cằm, lại chớp đôi mắt to đầy oán trách, nhưng Dương Thiên Thanh không để ý tới cậu.
Tiểu tể tử này trước kia ở Kim gia chính là cái lảm nhảm, một câu hận không thể nói tám trăm lần.
"Hỉ Tử thúc hôm nay lại đây, cha ngươi chôn rồi."
Kim Nguyên ừm ừm hai tiếng, Dương Thiên Thanh lúc này mới nhớ mình còn đang chặn miệng cậu, liền buông tay. Kim Nguyên lập tức nở nụ cười, "Tốt nha~"
Dương Thiên Thanh lúc này tâm tình cũng không tệ, hôm nay mua lương thực trở về, tuy rằng tiểu tể tử bị đánh, nhưng hỉ ưu xen lẫn, giờ hiếm khi bình tĩnh.
Hắn nhẹ nhàng kháp lên khuôn mặt nhỏ của Kim Nguyên, "Ngược lại ngươi xem ra cũng thoáng."
Kim Nguyên đứng dậy, ngón tay nhỏ chỉ vào hỉ thước đầu cành, "Ngươi xem, cha ta biến thành hỉ thước đã về rồi~"
Kim Nguyên rốt cuộc cũng được ăn cái bánh bao lớn mà cậu tâm tâm niệm niệm, hai bàn tay nhỏ ôm lấy, ngao ô một miệng lớn cắn xuống.
Tuy rằng Dương Thiên Thanh nói hôm nay ăn thịt, dù chỉ là tóp mỡ, Kim Nguyên cũng thật cao hứng, chân nhỏ hơi đung đưa, lúc này cũng không thấy trán đau, bánh bao bự thật là ngon!
Đồ ăn một chút cũng không khổ, thơm thơm, bánh bao lại là bột trắng, Kim Nguyên đã lâu lắm không ăn ngon như vậy.
Dương Thuận ở bên cạnh cũng cầm bánh bao ăn, tuy trong miệng lẩm bẩm mấy câu dựa vào cái gì chỉ có Kim Nguyên được ăn bột trắng, nhưng dưới ánh mắt Dương Thiên Thanh cũng không dám nói thêm. Tuy nó ăn loại trộn lẫn trấu cám, nhưng dù sao cũng hơn ăn rau dại!
Dương Thiên Thanh làm cho Kim Nguyên 5 cái bánh bao, tính toán một bữa để cậu ăn 1 cái, bánh bao lớn như vậy đủ cho nhãi con kia no bụng. Ai ngờ Kim Nguyên đã lâu không được ăn ngon, kéo tay áo Dương Thiên Thanh làm nũng, lại cầm thêm một cái gặm.
Dương Thiên Thanh sợ cậu còn nhỏ ăn hai cái sẽ no căng, liền ấn phành phạch rồi đoạt nửa cái bánh bao lại, Kim Nguyên bĩu môi nhìn hắn, "Thiên Thanh ca ca, chưa ăn no, chưa ăn no."
"Nói bậy, đã ăn một cái rưỡi còn chưa no sao?"
Dương Thiên Thanh sao lại không biết Kim Nguyên có thể ăn bao nhiêu, bánh bao lớn như vậy một cái cũng đủ, thêm nửa cái nữa khẳng định đã căng, ăn thêm hắn sợ nhóc con này vỡ bụng mất.
Kim Nguyên ngón tay nhỏ chỉ vào Dương Thuận, "Hắn còn ăn hai cái!"
Dương Thuận bị nghẹn đến mắt trợn trắng, cái bánh bao trấu cám mắc ở cổ suýt hoảng, "Ta lớn hơn ngươi!"
Dương Thiên Thanh kéo Kim Nguyên lại đây sờ bụng, bụng tiểu tể tử đã căng phồng! Còn nói chưa no!
Hắn không để ý tới tiểu tổ tông thổi mũi trợn mắt, đẩy một cái, "Đi chơi đi."
Kim Nguyên vẫn tham lam nhìn bánh bao, không tình nguyện đi ra một bên chơi.
Ban đêm, Kim Nguyên lại rúc vào ngực Dương Thiên Thanh rầm rì, Dương Thiên Thanh đã ngủ rồi cũng bị nháo tỉnh. Hiện tại trời còn nóng, một nhóc con như vậy rúc trong lòng ngực, hắn cảm thấy nóng đến hoảng.
Dương Thiên Thanh đẩy cái bếp lò nhỏ trong ngực, "Làm sao"
"Thiên Thanh ca ca, muốn đi tiểu."
Lúc này nửa đêm cũng không biết là canh mấy, Dương Thiên Thanh ngáp một cái xỏ giày, ôm nhóc con ra khỏi ổ chăn.
Bên ngoài ánh trăng sáng vằng vặc, Kim Nguyên đứng ở cửa lén lút đi tiểu, một tay còn túm góc áo Dương Thiên Thanh sợ hắn đi mất. Đi tiểu xong liền bị ôm trở vào.
Dương Thiên Thanh sắp ngủ lại, Kim Nguyên như con sâu quấn lấy kén, xoay qua xoay lại khiến hắn không ngủ được, "Tổ tông, lại sao nữa?"
"Thiên Thanh ca ca, bụng đau."
Không cần nghĩ cũng biết, tiểu tể tử này chắc chắn ăn no căng bụng. Đã lâu không được ăn cơm ngon, nếu không phải hắn ngăn, chỉ sợ nhóc con này đã ăn hết hai cái rồi.
Dương Thiên Thanh bất đắc dĩ xoa bụng cho cậu, tiểu tể tử rầm rì một chốc, cuối cùng cũng ngủ.
Sáng sớm hôm sau Kim Nguyên tỉnh lại, tinh thần sáng láng, miệng lẩm bẩm hôm nay muốn ăn cháo thịt. Hôm qua còn thừa một miếng thịt, cậu đã thấy rồi.
Trên trán từ hôm trước đã bị củng một cái, nay còn hằn miệng vết thương nhỏ, phải mười ngày nửa tháng mới lành.
Tiểu hài tử hay quên, hôm qua còn khóc ngao ngao, ngủ một giấc dậy liền quên sạch.
Kim Nguyên ngáp một cái, từ trên giường bò xuống, tự mình mặc tiểu y phục, tuy rằng xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng rốt cuộc cũng học được cách tự mặc quần áo. Vừa mặc vừa gọi loạn, rồi từ trong phòng chạy ra, "Thiên Thanh ca ca, ăn cơm chưa nha!"
