Dương Thiên Thanh ôm Kim Nguyên đi xa, Dương Thuận liếc nhìn nam nhân kia, hỏi: "Này, vừa rồi ngươi thật sự muốn mua chim cút sao?"
Người kia thân hình cao tráng, thoạt nhìn không dễ chọc: "Thằng nhóc kia nói các ngươi có, khẳng định so với trong tay ta lợi hại hơn."
Vừa rồi Dương Thuận cũng thấy đầu hẻm có mấy nam nhân tụ tập đấu chim cút, nếu không cũng sẽ chẳng hỏi gã.
Người này là một tên nhàn hán ở huyện, gọi Khuê Tam, vóc người cao lớn thô kệch, thường hay tụ tập cùng đám nhàn hán khác làm tay đấm cho bọn cho vay nặng lãi trong thanh lâu, lại ham rượu thịt, thích ăn chơi lêu lổng.
Khi nãy vừa đấu chim với mấy tên hán tử ở đầu hẻm, Kim Nguyên thấy vậy liền buông áo Dương Thiên Thanh chạy qua, đúng lúc thấy Khuê Tam thua trận, tức giận ném xuống một nắm tiền đồng định bỏ đi, nên mới hỏi gã có muốn mua chim cút hay không.
Khi Dương Thiên Thanh tìm tới, Kim Nguyên đang khoe ca ca mình có chim cút lợi hại cỡ nào, còn chưa nói xong đã bị Dương Thiên Thanh bế đi.
Khuê Tam ngẩng cằm nhìn Dương Thuận: "Vậy huynh đệ ngươi, tuổi nhỏ mà tính tình không nhỏ nha, ta trông giống bọn buôn người lắm sao?"
Dương Thuận nuốt nước bọt, người này cao lớn như vậy, đúng là không giống người tốt.
Nó cười hắc hắc: "Sao có thể, bọn buôn người nào có dáng dấp như ngài. Ta thấy ngài chính là vị đại hiệp sĩ ghét ác như thù, ân oán phân minh."
Trước kia Dương Thuận hay nói Kim Nguyên là vua nịnh nọt, nhưng chính nó lại càng khéo mồm, vài câu đã làm Khuê Tam cười to.
Khuê Tam ở huyện phủ quen biết nhiều người, cười rồi vỗ xuống đầu Dương Thuận: "Tiểu tử, chim cút nhà ngươi đâu, cho ta xem thử."
Dương Thuận vội vàng lấy lồng trúc ra: "Thúc, ngài xem, đều là chúng ta lên núi tự tay bắt về, rất mãnh, đấu với người ta khẳng định lợi hại, ngài chọn đi."
Khuê Tam ngồi xổm xuống lựa chọn, đấu chim cút vốn chuộng loại chim đực, đầu như cua, xác nặng gân nhiều, miệng đen râu bạc trắng là tốt nhất. Gã vừa nhìn đã thấy chim cút của Dương Thuận không tồi, liền chọn ra hai con, tiện tay ném cho Dương Thuận một miếng bạc vụn.
"Chim cút này của ngươi được đấy. Về sau có thì mang đến Hồng Thúy Lâu sau phố tìm ta, bán thế còn hơn đem làm đồ ăn nhiều."
Không chỉ Khuê Tam, đám công tử nhà giàu cũng thích chơi đấu chim, nghe nói trò này từ kinh sư truyền xuống, huyện Thanh Hà mới nổi lên gần đây.
Khuê Tam quen biết rộng, thấy chim cút của Dương Thuận khá, liền động ý, chim có phẩm tướng tốt qua tay gã thì một nén bạc cũng dễ vào túi.
Dương Thuận được một miếng bạc vụn thì mừng rỡ, đây là lần đầu nó có bạc trong tay, không biết bao nhiêu, chỉ nhón chân nhìn bóng dáng Dương Thiên Thanh xa xa, rồi lại giở tâm tư: "Thúc, ngài có thể đổi cho ta thành tiền đồng không?"
Khuê Tam nhìn nó, biết ngay tiểu tử này không thật thà: "Sao vậy, sợ về nhà bị cha mẹ đòi à?"
Dương Thuận lập tức chớp mắt giả bộ đáng thương: "Thúc, không giấu ngài, cha mẹ ta sớm chẳng còn, ca ta mang ta sống qua ngày, ta... ta chỉ muốn có chút gì ăn ngon thôi."
Trẻ con vốn thích ăn, Khuê Tam giữ lại bạc, xoay người vào tiệm phía sau mang ra hai xâu tiền đồng.
Gã không hề ép giá, tuy bây giờ bạc tiện hơn, nhưng dân thường vẫn hay dùng tiền đồng, ai đi mua đồ ăn mà mang bạc theo chứ.
Dương Thuận lập tức nịnh nọt: "Đại thúc, ngài chính là phụ mẫu tái sinh của ta, ba huynh đệ ta cơm chẳng đủ ăn, đa tạ đại thúc trượng nghĩa!"
Khuê Tam được khen thoải mái cả người, bảo nó về sau có chim cút thì mang cho mình trước, hứa sẽ không để nó thiệt, Dương Thuận vội đồng ý, ôm xâu tiền đồng hí hửng chạy đi.
Nó vui mừng đến cực điểm, trốn vào ngõ vắng đếm đi đếm lại, mới đầu đếm 10 đồng, thấy thiếu lại đếm thêm hai lượt nữa. Chữ to không biết, tính toán cũng chỉ tới 10.
Đếm xong liền chạy về phía Dương Thiên Thanh, vừa chạy vừa giấu thêm một nắm tiền đồng vào tay áo.
Còn lại bao nhiêu thì không dám giấu, dù sao số chim cút Dương Thiên Thanh đều nắm rõ ràng, nếu thiếu thì nó không bị đánh mới lạ.
Dương Thuận đuổi kịp, gọi: "Ca, ca! Ngươi đi nhanh vậy làm gì!"
Dương Thiên Thanh còn tức, mới đó mà Kim Nguyên đã biến mất, nếu chẳng may bị người ta bắt đi thì sao. Kim Nguyên cũng chẳng vui, ngồi trên vai ca ca, miệng bĩu cao, ai bảo vừa rồi bị đánh mông.
Dương Thuận vội đem xâu tiền đồng chìa ra: "Ca, ngươi xem."
"Từ đâu ra?"
"Chính là tên kia đưa, Kim Nguyên nói không sai, hắn thật sự muốn mua chim cút của chúng ta!"
Kim Nguyên nghe vậy liền ngẩng đầu, biết số tiền này không ít, lập tức vùng vẫy đòi xuống khỏi lòng ca ca, như con cá giãy trong tay, suýt nữa làm Dương Thiên Thanh buông rơi.
Đứng xuống đất, Kim Nguyên tức giận đến đỏ mặt, lần này chiếm lý, hận không thể nhảy lên cãi lại: "Ta đã nói hắn muốn mua chim, ngươi còn đánh mông ta!"
Đây là lần đầu tiên Kim Nguyên bị đánh mông, vừa tức vừa ấm ức, nói xong liền quay đầu bỏ đi.
"Kim Nguyên, lại đây."
Dương Thiên Thanh gọi, nhưng Kim Nguyên cố chấp không quay, cúi đầu len lỏi giữa đám đông, hệt như cố tình né hắn.
Dương Thuận ở phía sau cười ha hả: "Tiểu hoàng đậu chạy nhanh thật."
Kim Nguyên càng đi nhanh hơn, Dương Thiên Thanh chen qua đám người đuổi tới, nắm được cậu: "Kim Nguyên, còn chạy nữa ta tức thật đấy."
Lúc này cậu nhóc mới chịu dừng, nhưng vừa đưa tay muốn nắm, Kim Nguyên liền hất ra, xoay người mặc kệ.
Thường ngày Kim Nguyên rất ngoan, hiếm khi cần dỗ, nay lại bị đánh mông, giận hờn mãi chẳng nguôi.
Dương Thuận cười không ngớt, bị Dương Thiên Thanh trừng mắt liếc: "Cẩn thận ta lục trong người ngươi ra tiền đồng."
Dương Thuận sợ, trong tay áo vẫn giấu 30 văn, số tiền ấy đối với nó mà nói rất lớn. Trước đây bán địa hoàng, mỗi lần ca chỉ cho 2 văn, nó cực khổ lắn mới góp được hơn 10 đồng, đều chẳng nỡ tiêu, định dành tới huyện mua đồ ngon.
Dương Thiên Thanh ho một tiếng, dịu giọng dỗ Kim Nguyên: "Hôm nay trưa ăn ở huyện, đi ăn hoành thánh canh gà thế nào?"
Kim Nguyên hừ một tiếng, vẫn quay mặt đi. Dương Thiên Thanh lại dỗ: "Thêm một cái bánh đường."
Kim Nguyên không đáp, trong lòng tính toán: còn muốn bánh chưng đường, kẹo hồ lô, con quay nữa!
Vừa rồi nghe nói ăn hoành thánh, cậu đã muốn gật đầu, nhưng thấy ca ca cho thêm bánh đường, liền tham lam muốn nhiều hơn.
Dương Thiên Thanh nghiêm mặt: "Đừng tính toán nữa, tự chạy loạn còn muốn đòi thêm, bán xong liền về nhà."
Dương Thuận sốt ruột: "Ca, ta còn muốn ăn hoành thánh mà, nó không ăn thì ta ăn!"
Kim Nguyên nghe vậy vội níu lấy tay Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ta cũng ăn, ta cũng ăn!"
Lúc này Dương Thiên Thanh mới bế cậu lên: "Lần sau còn chạy loạn, đánh một cái đã nhẹ, lần sau ta đập nát mông."
Kim Nguyên sợ quá, vội che mông: "Thế... thế còn bán chim cút thì sao?"
"Lần này bỏ đi."
Kim Nguyên không phục mà dẩu miệng, Dương Thiên Thanh tiện đường mua cho cậu một cái kẹo vẽ, cố ý bảo người ta vẽ thành đồng đại nguyên bảo, Kim Nguyên lúc này mới vui vẻ trở lại.
Dương Thuận ở một bên thì thầm: "Sao không có cho ta, ta cũng muốn, ta muốn con đại long kia!"
Dương Thiên Thanh biết trong ngực nó nhất định còn giấu tiền đồng, bèn nói: "Tự mình mua."
"Bất công." Dương Thuận lẩm bẩm một câu, nhưng cuối cùng vẫn lấy 10 đồng tiền mua con đại long to nhất.
Dương Thiên Thanh dẫn theo hai người đi tửu lầu bán nốt số chim cút còn lại.
Dương Thuận khó chịu vì người ta trả rẻ, ra khỏi tửu lầu liền bất mãn: "Người kia chỉ cho ta một mẩu bạc vụn, nhiều chim như vậy chỉ bán được sáu bảy chục văn, ít quá, lần sau ta nhất định bán cho đại thúc kia."
Dương Thiên Thanh cùng Kim Nguyên đồng loạt quay đầu nhìn nó, Dương Thuận ý thức được mình lỡ miệng, vội vàng ngậm miệng rồi ngượng ngùng giải thích: "Hắn chê trả nhiều, nên mới đổi thành tiền đồng, tin hay không tùy ngươi."
Dương Thiên Thanh không nói gì thêm. Lần này ngoài ý muốn kiếm được cách làm ăn mới đều nhờ công của Kim Nguyên và Dương Thuận, hắn vốn định thưởng phạt rõ ràng, nhưng lúc này lại thôi, chỉ nghĩ sau này không cho Dương Thuận quá nhiều tiền nữa.
Lần này bọn họ còn mang theo ít dưa muối, Dương Thiên Thanh ra chợ tìm đất trống bày bán.
Kim Nguyên và Dương Thuận một trái một phải đứng l**m kẹo vẽ, Kim Nguyên mệt thì ngồi phịch ngay lên giày của Dương Thiên Thanh, còn giơ kẹo vẽ cho hắn: "Thiên Thanh ca ca, ngọt lắm."
Dương Thiên Thanh nhìn cây kẹo l**m đến sáng loáng thì có chút ghét bỏ: "Ta không thích ăn ngọt, ngươi ăn đi."
"Được nha."
Kim Nguyên thu tay về, tiếp tục l**m, l**m hai cái chưa kịp nuốt đã giúp Dương Thiên Thanh rao hàng: "Dưa muối đây, bán dưa muối, một văn hai miếng~"
Kim Nguyên vốn đẹp, lại ôm kẹo vẽ vừa l**m vừa rao hàng, trông đáng yêu khiến không ít người nhìn sang.
Dưa muối chẳng mấy chốc đã bán sạch, kẹo vẽ của Kim Nguyên cũng ăn gần hết, l**m đến nỗi cằm toàn dính dẻo nhão, cuối cùng cắn răng một cái "rắc" nhai hết cả que.
Kim Nguyên l**m môi, làm Dương Thiên Thanh hận không thể kéo người đi rửa ngay. Nhóc con dính nhớp như vậy, thật muốn đem ra chùi cho sạch sẽ.
Kim Nguyên vỗ tay đứng lên, còn chê mông ê vì ngồi lên chân Dương Thiên Thanh, "Thiên Thanh ca ca, lần sau mang cho Kim Nguyên cái ghế nhỏ nha. Đi thôi, ăn hoành thánh!"
Cậu chìa tay về phía Dương Thiên Thanh, bàn tay vẫn dính dẻo, Dương Thiên Thanh cố chịu ghét bỏ mà nắm lấy, ai bảo vừa rồi chính mình hứa ra cửa sẽ nắm tay hoặc ôm chứ!
Kim Nguyên vui vẻ nhảy nhót đi theo, Dương Thiên Thanh cao lớn nên chỉ cau mày lặng lẽ — tay nhóc con này thật dính!
Ba người cùng nhau đi ăn hoành thánh. Đây là lần đầu tiên Dương Thiên Thanh ăn, còn Kim Nguyên thì ở nhà toàn ăn cơm do hắn nấu, nay được ăn ngoài nên mừng rỡ vô cùng.
Dương Thiên Thanh gọi ba bát hoành thánh gà, lại gọi thêm cho Kim Nguyên một cái đùi gà. Mắt Kim Nguyên sáng rực, đã lâu rồi cậu chưa từng được ăn cái đùi gà to thế!
Trong lúc chờ, Dương Thiên Thanh rót nước rửa tay cho Kim Nguyên, chẳng muốn lát nữa còn phải nắm cái tay dính bết kia.
Chẳng bao lâu hoành thánh bưng lên, cái đùi gà to cũng đặt trong bát. Kim Nguyên vội vàng bưng cho Dương Thiên Thanh: "Thiên Thanh ca ca, ngươi ăn trước."
Cậu sợ Thiên Thanh ca ca còn giận nên muốn lấy lòng. Thực ra Dương Thiên Thanh sớm đã chẳng giận nữa, thấy Kim Nguyên đưa cho mình thì nghiêm giọng: "Ngươi ăn đi."
Bây giờ đồ ăn đắt đỏ, một bát hoành thánh 10 văn, một cái đùi gà 15 văn, ba người tốn đến 45 văn. Hôm nay tuy kiếm được nhiều, nhưng Dương Thiên Thanh vẫn muốn tích góp lộ phí.
Kim Nguyên nuốt nước miếng, xé một miếng đưa cho Dương Thiên Thanh rồi ôm cả cái đùi gặm ngon lành. Dương Thuận cũng muốn ăn, trong người nó có tiền, nghĩ bụng nếu không có mình thì làm sao kiếm được từng ấy tiền, nên cũng tự mua một cái. Thấy Dương Thiên Thanh không trách mắng, nó càng yên tâm, từng miếng từng miếng gặm, ăn ngon lành!
Với người ngoài thì tính toán, còn với bản thân thì rộng rãi.
Kim Nguyên cũng vừa gặm vừa ăn một bát hoành thánh, bụng tròn căng, còn giơ tay nhẫy bóng gọi: "Thiên Thanh ca ca~"
Dương Thiên Thanh lại bưng nước rửa tay cho cậu, rồi ba người thong thả về nhà.
Kim Nguyên tuy vừa bị đánh một vào mông, nhưng được ăn đùi gà nên sớm quên sạch, dọc đường đi còn hái hoa cỏ bên đường, vui vẻ không thôi.
Lúc ba người trở về đã là buổi chiều, mặt trời gắt, dân trong thôn đều trốn trong nhà nghỉ.
Dương Thuận hôm nay ăn ngon nên tâm trạng tốt, vừa huýt sáo vừa mở cửa sân, lấy tiền trong tay áo ra, định nhét vào giày như thường.
Theo thói quen, nó lắc giày trước để tiền rơi ra, đếm lại một lần rồi mới nhét vào. Nhưng lắc mãi mà chẳng rớt ra đồng nào.
Dương Thuận "a" một tiếng chạy ra: "Thiên giết, trong nhà có trộm!"
Dương Thiên Thanh đang trong sân rửa mặt cho Kim Nguyên, nghe vậy vội vàng chạy vào xem, Kim Nguyên mặt dính đầy bọt cũng lật đật chạy theo.
Số tiền Dương Thiên Thanh tích góp trước đó đều giấu trong bình, hắn vội tìm ra, may là bên trong không mất.
Hắn kiểm tra khắp nhà, kho lương khóa kỹ, đồ vật nguyên vẹn, gà cũng còn đủ, chỉ có tiền đồng của Dương Thuận và mấy bộ quần áo mới của Kim Nguyên thì biến mất!
Kim Nguyên vừa nghe quần áo mới bị mất thì oa lên khóc, cậu mới được hai bộ, hôm nay mặc áo choàng đi ra ngoài, còn lại bộ vải thô ngắn thì bị trộm mất!
Dương Thuận cũng khóc rống, gào đến rách cổ. Nó hận không thể bắt được tên trộm trói gô ném sông, đó là tiền nó cực khổ tích góp bấy lâu, một đồng cũng tiếc không nỡ tiêu!
May là bình tiền của Dương Thiên Thanh không bị động tới.
Hắn dỗ Kim Nguyên, nói sau này sẽ may cho cậu một bộ khác, Kim Nguyên khóc nước mắt ròng ròng: "Ta... ta không cần, đó là ca ca dành dụm mà..."
Kim Nguyên khóc còn dịu dàng, trong khi bên kia Dương Thuận tay đấm tay giơ, vừa khóc vừa gào, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Nhà bên Vương Đại Trụ và Chu Tú Lan nghe động thì chạy sang, vừa nghe mất tiền liền cau mày, Chu Tú Lan nói: "Sáng ta ngồi may vá ở cửa, cũng không thấy ai đi qua chỗ này."
Dương Thuận càng gào: "Nhất định là bọn trộm buổi trưa! Thiên giết cái lũ tổ tông mười tám đời của nó!"
Dương gia ồn ào quá, hàng xóm cũng kéo sang. Nghe nói có trộm, ai nấy lại chạy về kiểm tra xem nhà mình có mất gì không.
Chu Tú Lan dỗ Kim Nguyên, nói sẽ may cho cậu quần áo mới. Trước kia Kim Nguyên chưa từng có y phục đẹp, giờ mới được hai bộ, vậy mà bị mất một, cậu thương tâm vô cùng.
Được dỗ một hồi mới ngừng khóc, Dương Thiên Thanh giúp cậu rửa mặt rồi đi ngủ.
Dương Thuận thì càng được dỗ lại càng khóc dữ, đó là số tiền nó cực khổ tích góp, nay bị trộm hết, tức muốn chết!
Nó nghi chắc là mấy nhà quanh đây, vừa khóc vừa chửi, chẳng những mắng tổ tông mười tám đời, ngay cả gà vịt chó mèo của người ta cũng lôi ra mắng.
Dương Thuận nghi ngờ Vương bà tử đối diện, bởi bà ta nổi tiếng hay trộm vặt, nhưng không có chứng cứ, đành ngồi đất mắng chửi.
"Thiên giết, trộm nhà ta mất 1 lượng bạc, để ta bắt được thì không tha cho ngươi!"
Vừa khóc vừa mắng, nó thậm chí hét thành mất 1 lượng bạc. Mắng chửi đến mệt mới chịu vào nhà, hôm nay ăn ngon cũng chẳng khiến nó vui được, đúng là vui quá hóa buồn. Tối ăn cơm, nhớ lại số tiền mất, nó lại rơi nước mắt.
Việc này cũng nhắc nhở Dương Thiên Thanh phải cẩn thận hơn, hắn đếm kĩ lại tiền đồng, giấu sang chỗ khác. Trước kia tích được bảy điếu tiền đồng, nay thêm hai điếu nữa, tổng cộng khoảng 900 văn.
Nếu muốn đến Qua Châu thì sợ phải 10 lượng bạc. Bạch phu nhân đi đã lâu mà không có tin tức, có lẽ bên kia đã xảy ra chuyện gì, Dương Thiên Thanh hơi lo, cũng không chắc, biết đâu chờ thêm ít lâu bà lại trở về.
