Mang Theo Bé Con Chạy Nạn

Chương 47



Con trai Vương bà tử lúc này mới sợ, vào lục soáy thì chẳng phải sẽ lục ra mấy đồ vật không hay hay sao.

Gã lúc này mới vội nói: "Ta bồi thường, ta bồi thường."

Lại chỉ vào Vương bà tử quở trách: "Xem ngươi làm chuyện gì tốt đi, hại cả nhà chúng ta ở trong thôn đều không dám ngẩng đầu!"

Vương bà tử muốn nói cái gì lại ngậm miệng, đây chính là con trai ruột của mình, xảy ra chuyện liền đẩy chính mình ra ngoài đầu tiên, chỉ có thể nghẹn tức mà thở dài.

Con trai Vương bà tử chỉ đành phải vào nhà, tức phụ gã cũng đi theo vào, ngoài miệng không ngừng mắng bà ta tay chân không sạch sẽ trộm đồ, còn phải mệt bọn họ đi theo trả tiền.

Dương Thuận mới mặc kệ, nó nói mất 1 lượng bạc thì chính là mất 1 lượng bạc, toàn thôn đều biết chuyện này.

Kim Nguyên đứng cạnh nhỏ giọng nói: "Ngươi cũng thật lợi hại."

Dương Thuận tự hào ngẩng đầu: "Tất nhiên, vương bát đản, dám trộm đồ của lão tử, hừ, ngươi chờ đó, chút nữa cả xiêm y của ngươi cũng lấy về cho ngươi."

Kim Nguyên ừm ừm gật đầu, kia chính là y phục mới của cậu đó, còn chưa từng mặc lần nào, nhớ tới liền tức đến nắm tay nhỏ siết chặt.

Dương Thuận đứng trong viện hô: "Còn có xiêm y mới của Kim Nguyên, ngươi nếu không trả thì khỏi đi nữa."

Con trai Vương bà tử lấy ra 1.000 văn tiền, tuy bây giờ 1 lượng phải 1.800 văn, nhưng gã đâu có ngốc, chẳng lẽ bị thằng nhãi kia hố cho đổi đủ sao?

Nghe Dương Thuận nhắc còn có xiêm y, tức phụ gã liền tức giận chọc vào nam nhân: "Đều tại nương ngươi làm chuyện tốt!"

Con trai Vương bà tử hừ một tiếng: "Không phải ngươi đòi lấy cái xiêm y ấy cho con mặc sao, giờ còn trách ai!"

Một lúc sau hai vợ chồng đành mang ra một điếu tiền đồng, Dương Thuận được tiện nghi còn khoe mẽ: "Nhìn cũng chẳng giống 1.800 văn, chắc cả bạc vụn trong nhà ta cũng bị trộm rồi."

Con trai Vương bà tử tức giận: "Đừng có nói bậy! Ngươi nói 1 lượng thì là 1 lượng sao?"

Dương Thuận vỗ tay: "Toàn thôn đều biết, còn chối được chắc?"

Con trai Vương bà tử ném tiền xuống đất: "Thích lấy hay không thì tùy."

Dương Thuận hất cằm bảo Kim Nguyên: "Đi lấy cái khay đan lại đây."

"Ừm!" Kim Nguyên vội chạy về, chẳng bao lâu bưng ra một cái khay nhỏ.

Dương Thuận lại nói còn có xiêm y của Kim Nguyên, nếu không trả thì lột áo khoác con gã.

Vợ chồng Vương gia tức đến run người, nhưng trong viện chẳng ai chịu nói giúp, ngược lại ai cũng chĩa mũi nhọn vào nhà bọn họ.

Nhi tử Vương bà tử chỉ nói số tiền kia thích lấy thì lấy. Vương bà tử ngồi dưới đất khóc lóc, kêu rằng lúc ấy chỉ trộm mười mấy văn mà thôi.

Dương Thuận phì một tiếng: "Điều bà nói mà tin được chắc? Lúc đầu rõ ràng còn không chịu nhận!"

Nó một hai đòi bồi thường xiêm y, Vương gia không chịu, còn chỉ vào mặt Dương Thuận mắng là lưu manh vô lại, chọc nó tức đến run rẩy.

Kim Nguyên vừa kịp bưng khay chạy ra, nghe người ta mắng Dương Thuận liền bắt chước giơ tay chỉ, vừa chỉ vừa nhảy: "Chính là các ngươi trộm! Chính là các ngươi trộm!"

Làm mọi người xung quanh phì cười, Chu Tú Lan cũng cười theo, lại lo Kim Nguyên bị va chạm nên vội gọi về: "Kim Nguyên, lại đây, bên này."

Dương Thuận bên đó có mấy hán tử và nam nhân nhà nàng, nếu Vương gia muốn động thủ cũng chẳng làm gì được.

Dương Thuận tức vì bị ném tiền xuống đất, liền ngồi phịch xuống, cầm khay đếm từng đồng một khiến vợ chồng Vương gia tức run, đây chẳng khác nào giẫm mặt bọn họ xuống đất.

Nhưng nó đếm mãi không ra số, loay hoay hồi lâu vẫn là Kim Nguyên giúp mới đếm đủ, còn thiếu 50 văn. Dương Thuận trề môi: "Lấy ra đi!"

Nhi tử Vương bà tử giờ thật sự không có cách nào với Dương Thuận, chỉ mong mau mau đuổi được cái ôn thần này đi. Nó không chịu đi thì đám người xem náo nhiệt cũng chẳng tản đi!

Đành phải lại ném ra ít tiền đồng. Dương Thuận cũng không phải loại dễ dọa, học cái bản lĩnh la khóc om sòm của nương nó là Trương thị y hệt mười phần.

Không phải ném tiền xuống đất sao? Nó liền một bước một bước cúi xuống nhặt hết, ai mà chịu để tiền rơi mất chứ.

Đếm xong số tiền đồng, Dương Thuận lúc này mới ôm khay rời đi, còn không quên chắp tay khắp lượt: "Đa tạ các vị đại gia, đại nương, thúc thúc, thẩm thẩm, huynh đệ, tỷ muội đã trượng nghĩa nói thẳng. Các ngươi đều là người tốt, đều là người tốt cả."

Nó đắc ý hớn hở đi, một lát sau liền lén lút vào đông phòng, nhìn một khay tiền đồng, hai mắt sáng rực: "Phát tài, phát tài rồi!"

Kim Nguyên cũng chạy theo vào, nhìn khay tiền đồng mà như nhìn kẹo bánh.

Dương Thuận đảo mắt một vòng rồi nói với Kim Nguyên: "Ta cho ngươi một ít, ngươi chỉ cần nói ta chỉ cầm có mười mấy đồng thôi."

Nó sợ Dương Thiên Thanh đòi hết tiền, đây là tiền nó cực khổ mới moi về, tuyệt đối không thể để mất!

Kim Nguyên trong lòng có chút động, đầu ngón tay xoắn áo khoác vò tới vò lui, nhưng vẫn lắc đầu: "Không thể gạt Thiên Thanh ca ca."

Dương Thuận lấy tay chọc vào trán Kim Nguyên: "Sao đầu óc ngươi cứng nhắc vậy? Ngươi cầm tiền mua kẹo ăn thì có sao đâu."

Kim Nguyên che trán, lùi lại một bước: "Không được chọc ta."

Dương Thuận hết cách, bụng đầy ý xấu: "Thế thì chờ ca ta về, ngươi không nói gì hết, vậy cũng đâu tính là gạt hắn, phải không?"

Kim Nguyên lúc này mới gật đầu. Dương Thuận vừa lòng, ôm chầm lấy Kim Nguyên: "Đây mới là hảo huynh đệ."

Chiều muộn, Dương Thiên Thanh gánh đòn đi huyện bán đậu hũ, lần nào về cũng muộn trời đã tối.

Hắn giống mọi khi trở về, ngày đông lạnh cắt da, tay chân cứng đờ, lỗ tai lại bị gió thổi đến đau buốt.

Trong bếp đã nổi lửa, Kim Nguyên đang nấu cơm, thấy hắn về liền gọi: "Thiên Thanh ca ca!"

Dương Thiên Thanh hơ tay ấm người, lấy ra một bao xương: "Hôm nay nấu canh thịt."

Kim Nguyên hoan hô: "Uống canh thịt!"

Dương Thuận kiếm được không ít tiền đồng, giờ chỉ sợ Dương Thiên Thanh biết mà lấy mất, thỉnh thoảng liếc sang Kim Nguyên, may mà tiểu tử này không nói gì.

Dương Thiên Thanh về tới nhà liền rửa sạch xương, bỏ vào nồi nấu. Lúc đồ tể sắp đóng quán, hắn mua lại ít xương còn sót, lấy hai miếng đậu hũ đổi về. Ngày đông lạnh giá, có bát canh thịt nóng hổi thì ấm cả người.

Trong nồi ùng ục sôi, Dương Thiên Thanh lại cắt thêm củ cải bỏ vào, mùi thơm chẳng mấy chốc đã lan khắp phòng.

Trời tối, trong phòng thắp đèn dầu, ba người ngồi quanh bếp lò nhỏ ăn cơm.

Kim Nguyên bưng chén canh thịt, cầm muỗng húp từng ngụm; Dương Thuận thì ngậm xương hút tủy, ăn đến khoái chí.

Ngoài cửa gió lạnh rít ù ù, ngọn đèn dầu lay động nhẹ, hơi nóng từ bếp lò phả ra mặt, cả phòng nhỏ yên tĩnh, chỉ có mùi cơm canh lan tỏa.

Trời đông giá rét, ăn cơm xong Dương Thiên Thanh rót nước ấm cho Kim Nguyên súc miệng rửa mặt. Kim Nguyên xong xuôi liền đá văng giày bò lên giường, thở hổn hển, tự duỗi tay kéo ống quần bông lên.

Dương Thiên Thanh rửa mặt xong lại thay chậu nước ấm, mang thêm nước nóng vào, Kim Nguyên đã sớm ngồi chờ ở mép giường.

Ngày nào Dương Thiên Thanh cũng múc nước cho cậu rửa chân. Dù đã bọc kín mít, chân Kim Nguyên vẫn bị lạnh đến đỏ ửng, vì thế ngày nào cũng phải ngâm cho ấm, ngủ mới dễ chịu.

Chân Kim Nguyên quá ngắn, ngồi ở mép giường cũng không chạm tới chậu, Dương Thiên Thanh liền kê ghế nhỏ dưới chân, vừa vặn đặt xuống.

Nước nóng hầm hập, Kim Nguyên thoải mái híp mắt. Ngâm một lúc, cậu liền gọi: "Thiên Thanh ca ca, được rồi!"

Dương Thiên Thanh lấy vải bố lại lau chân cho Kim Nguyên, không phải hắn cưng chiều Kim Nguyên, chỉ vì mùa đông mặc áo bông quá dày, Kim Nguyên tự mình cúi người lúng túng lau nửa ngày cũng không sạch.

Trước kia có lần Dương Thiên Thanh ra ngoài, Kim Nguyên tự mình ngồi ở mép giường lau chân. Áo bông trên người dày cộm, cúi lưng liền mệt, loay hoay mãi mới lau đến ngón chân, kết quả sơ sẩy ngã nhào xuống đất.

Dương Thiên Thanh về thì thấy Kim Nguyên ngồi dưới giường, mếu máo muốn khóc. Từ đó về sau, hắn nhất định phải lau chân xong cho Kim Nguyên rồi mới lo việc của mình.

Nghe Kim Nguyên gọi, Dương Thiên Thanh liền thuần thục cầm khăn lau chân cho cậu.

Sau đó, Dương Thiên Thanh giúp Kim Nguyên cởi áo khoác. Kim Nguyên cũng đã quen, áo vừa cởi liền lập tức lăn lên giường duỗi chân. Dương Thiên Thanh lại kéo quần bông cho cậu, lúc này Kim Nguyên mới lăn một vòng chui vào ổ chăn.

Bên kia, Dương Thuận đã sớm nằm trên giường. Nó sợ lạnh mùa đông, ăn cơm xong chẳng thèm rửa mặt rửa chân, cứ thế chui vào chăn. Dương Thiên Thanh mặc kệ, chỉ cảnh cáo: nếu người nó bốc mùi thì cút ra ngoài mà ngủ.

Dương Thuận trùm kín đầu trong chăn, nhìn hai người kia bận rộn, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Giống như hầu hạ cha ruột, để ý từng chút một."

Nó không dám nói to, sợ Dương Thiên Thanh nghe thấy lại đánh cho một trận.

Sau khi cho Kim Nguyên rửa chân xong, Dương Thiên Thanh cũng rửa chân bằng nước Kim Nguyên vừa dùng, xong mới thổi đèn dầu, nằm xuống giường.

Kim Nguyên thích nép sát bên hắn ngủ. Người Dương Thiên Thanh nóng, đến mùa đông ôm nhau trong chăn càng ấm, chẳng mấy chốc cả hai đã ngủ say.

Ngoài trời lại bắt đầu rơi tuyết rào rào, đến hừng đông, mặt đất đã phủ một lớp mỏng.

Dương Thiên Thanh trời còn chưa sáng hẳn đã dậy. Kim Nguyên vẫn cuộn tròn trong chăn ngủ say, môi còn cong cong như mơ thấy chuyện gì vui, khuôn mặt nhỏ đỏ hồng.

Hắn xách bếp lò vào chính phòng nấu nước ấm, thấy tuyết hôm nay không lớn, liền tính buổi chiều vẫn đi huyện thành bán đậu hũ.

Trời rét buốt, nước ngâm đậu đã đóng một tầng băng. Dương Thiên Thanh múc nước đậu ra bắt đầu xay, đẩy mấy vòng đã nóng người, mồ hôi lấm tấm.

Đến giờ cơm, đậu cũng đã xay gần xong. Kim Nguyên lúc này mới tỉnh, vừa tỉnh liền gọi người, chờ Dương Thiên Thanh đến giúp mặc áo khoác, tự cậu mặc không nổi.

Dương Thuận ngáp dài đi ra, hít một hơi gió lạnh liền vội vàng ngậm miệng lại.

Kim Nguyên mặc xong áo cũng lon ton chạy ra: "Thiên Thanh ca ca, tuyết rơi rồi!"

Dương Thiên Thanh ừ một tiếng, bảo cậu rửa mặt ăn cơm. Buổi sáng Kim Nguyên có một quả trứng gà. Mùa đông lạnh, gà trong nhà không đẻ, Dương Thiên Thanh mua trứng cho cậu, ngày nào cũng một quả.

Ăn cơm xong, Dương Thuận nhóm lửa, Dương Thiên Thanh ép đậu hũ. Kim Nguyên thì hiếu kỳ với tuyết, cầm cái chổi nhỏ trong sân quét tung tăng.

Một lát sau, Chu Tú Lan tới mua đậu hũ, lúc ấy Dương Thiên Thanh mới biết hôm qua đã xảy ra chuyện. Chu Tú Lan nói: "May mà Kim Nguyên lanh trí, bán xong đậu hũ về gặp người, lập tức chạy đi gọi ta với thúc nó."

"Bán đậu hũ về?"

Lúc này Dương Thiên Thanh mới biết Dương Thuận ham chơi, để Kim Nguyên đi bán đậu hũ. Ngày hôm qua còn chạy đến nhà Vương bà tử gây náo loạn một trận! Trong lòng hắn nổi giận: Dương Thuận đúng là bản tính khó đổi, cẩn thận dạy hư Kim Nguyên!

Chuyện lớn như vậy mà Kim Nguyên lại không nói với hắn, chắc chắn là bị Dương Thuận dặn dò giữ kín rồi!

Chu Tú Lan còn tưởng là Dương Thiên Thanh sai Kim Nguyên ra ngoài bán đậu hũ, đến lúc này mới biết rõ chuyện gì xảy ra.

"Kim Nguyên cũng quá ngoan, đứa nhỏ này, mùa đông còn xách giỏ đi khắp thôn bán đậu hũ."

"Ta đã biết, cảm ơn Tú Lan thẩm."

Chu Tú Lan bưng chén đi rồi, Dương Thiên Thanh lúc này mới từ trong phòng bước ra: "Kim Nguyên, đi đóng cửa lại."

Kim Nguyên vừa quét xong tuyết trong sân, nghe gọi liền chạy vội tới đóng cổng, Dương Thiên Thanh còn nói thêm: "Chốt cài cho chắc."

Kim Nguyên tuy không hiểu vì sao ban ngày ban mặt ca ca lại muốn đóng cổng, vẫn ngoan ngoãn nghe lời, ôm thanh gỗ, nhón chân cài chốt thật chặt.

Dương Thiên Thanh lạnh mặt: "Kim Nguyên, lại đây."

Kim Nguyên nhạy bén nhận ra sắc mặt hắn khó coi, nhưng nghĩ mình vốn ngoan ngoãn chẳng làm sai chuyện gì, bèn ưỡn ngực nhỏ đi tới: "Thiên Thanh ca ca, có chuyện gì vậy?"

"Hôm qua trong nhà có chuyện gì không?"

Kim Nguyên do dự rồi lắc đầu: "Không có việc gì, không có đâu."

"Kim Nguyên!"

Dương Thiên Thanh tiện tay rút cây gậy sau cửa. Kim Nguyên vừa thấy liền quỳ rạp xuống đất: "Thiên Thanh ca ca, đừng đánh ta!"

Đúng lúc này Dương Thuận từ nhà xí bước ra, vừa đi vừa buộc dây quần bông, thấy Dương Thiên Thanh cầm gậy định dạy dỗ Kim Nguyên thì hoảng hốt bỏ chạy.

Dương Thiên Thanh sao chịu bỏ qua? Thằng nhãi này đúng là nên dạy cho một trận! Dám để Kim Nguyên, một đứa nhỏ, mùa đông còn phải ra ngoài bán đậu hũ, lại còn xui Kim Nguyên che giấu chuyện tiền bạc!

Hắn cầm gậy đuổi theo: "Dương Thuận, đứng lại!"

Dương Thuận nào chịu, xách cái quần bông chưa buộc xong, cắm đầu chạy ra cửa.

Thấy cổng đã cài chốt, Dương Thuận vội vàng tháo chốt, quay đầu thấy Dương Thiên Thanh cầm gậy lao tới, sợ hãi lại xoay người chạy.

Nào ngờ ống quần bông vướng vào chân, nó lập tức ngã sấp mặt xuống đống tuyết — chỗ này còn là Kim Nguyên vừa quét sạch.

Một cú ngã chó ăn cứt, cái mông lộ hết ra. Dương Thiên Thanh chẳng cần c** q**n nó, vung gậy quật xuống. Một gậy khiến Dương Thuận hét ầm lên, vội kéo quần bông bỏ chạy.

Nó bị đuổi đánh thêm mấy gậy, kêu la oai oái. Kim Nguyên sợ đến mức lấy tay che mông mình, chỉ nhìn thôi cũng thấy đau.

Dương Thuận trốn ra sau gốc cây, khóc sướt mướt: "Dương Cẩu Thặng Nhi! Đồ lòng dạ độc ác! Ta chẳng phải đã đưa tiền cho ngươi rồi sao, sao ngươi còn đánh nặng như vậy!"

Dương Thiên Thanh thấy nó không biết hối lỗi còn mắng chửi, mặt lạnh xách gậy vòng lại. Dương Thuận sợ quá lại chạy, chạy thẳng ra sau lưng Kim Nguyên lấy cậu làm lá chắn.

"Đừng đánh, đừng đánh! Ta đưa cho ngươi, hết thảy đưa cho ngươi!"

Dương Thiên Thanh lạnh giọng: "Ngươi để Kim Nguyên mùa đông đi bán đậu hũ?"

Dương Thuận sụt sịt: "Ai bắt nó đi, là nó tự chạy ra ngoài thôi!"

Dương Thiên Thanh hừ lạnh: "Nếu ngươi không rủ rê đi chơi, nó có thể chạy ra bán đậu hũ sao?"

Dương Thuận im bặt. Hóa ra là vì chuyện này.

Dương Thiên Thanh lại hỏi: "Còn xúi Kim Nguyên nói dối? Hôm qua là ngươi ép nó không cho kể đúng không?"

Dương Thuận liên tục lắc đầu: "Ai ép nó chứ!"

Dương Thiên Thanh phẩy gậy đập xuống đất. Kim Nguyên vừa đứng lên liền hoảng sợ quỳ xuống: "Thiên Thanh ca ca, Kim Nguyên sai rồi, đừng đánh ta, đừng đánh!"

Dương Thiên Thanh chỉ cậu bằng gậy: "Nói!"

Kim Nguyên vội vàng khai hết, nói chính là Dương Thuận bảo cậu không được nói, còn dụ dỗ cho kẹo ăn.

Dương Thiên Thanh khẽ gõ một cái lên áo bông cậu, Kim Nguyên kêu: "Đau quá!"

Dương Thiên Thanh liếc nhìn, Kim Nguyên liền ngoan ngoãn quỳ yên. Thật ra hoàn toàn không đau, chỉ là cậu sợ bị đánh nên giả bộ thôi.

"Về sau mà còn dám nói dối, ta lột áo ra đánh! Nghe rõ chưa?"

Kim Nguyên gật đầu liên hồi như gà mổ thóc: "Đã biết, đã biết rồi."

Dương Thiên Thanh dạy dỗ Kim Nguyên vì sợ cậu bị Dương Thuận làm hư. Kim Nguyên vốn ngoan, đều do tên oắt Dương Thuận kia xấu xa dạy bậy!

Cuối cùng, Dương Thiên Thanh đánh cho Dương Thuận một trận, cũng chẳng lấy lại tiền, chỉ phạt nó buổi chiều phải gánh đòn bán đậu hũ ở huyện phủ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...