Dương Thuận đẩy Kim Nguyên ra, "Đều tại ngươi, nếu không phải tại ngươi thì giờ ta còn đang ở nhà nằm thoải mái dễ chịu rồi!"
Kim Nguyên cũng tức giận, hừ một tiếng rồi bỏ chạy, "Không cần ngươi nữa!"
Dương Thiên Thanh lười chẳng buồn gọi Dương Thuận, dù sao lát nữa nó cũng sẽ đuổi kịp. Dương Thiên Thanh nắm tay Kim Nguyên, "Chúng ta đi trước."
Kim Nguyên quay đầu lại hét, "Ngươi mà không đi theo, coi chừng lát sói tới một ngụm nuốt chửng ngươi luôn!"
Dương Thuận lau nước mắt, "Ăn thì ăn, chân lão tử đều sắp gãy rồi đây!"
Nó ngồi dưới đất, tức giận bất bình. Tất cả đều tại cái đồ xui xẻo Kim Nguyên kia, nếu không phải bị cậu liên lụy thì làm gì phải chịu khổ thế này. Thật đúng là xui xẻo, đi theo thì cũng toàn xúi quẩy!
Dương Thiên Thanh dẫn Kim Nguyên đi thật xa, đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Dương Thuận nữa, Kim Nguyên liền kéo áo hắn, "Thiên Thanh ca ca, Dương Thuận thật sự không đi theo chúng ta sao?"
Dương Thiên Thanh cũng cau mày. Chẳng lẽ lần này Dương Thuận thực sự không đi? Trên đường đi toàn kiếm chuyện: nào là đói bụng, nào là khát nước, lát lại kêu nhức chân, lát lại la đau chân.
Dương Thiên Thanh bẻ một cành cây, "Đi xem thử."
Nếu Dương Thuận còn dám bày trò, hắn liền vụt cho một gậy, không đi cũng phải đi!
Hai người vừa quay lại chưa đi được bao xa, trên đường liền có một chiếc xe lừa chạy đến. Người đánh xe là một ông lão đã có tuổi, trên xe chất đầy những sọt bầu.
"Tiểu tử, hai người kia có phải là huynh đệ của ngươi không?"
Dương Thuận lúc này đang ngồi phía sau xe, quay đầu liếc một cái, "Hừ, chính là bọn họ, bỏ ta lại, tự đi rồi!"
Ông lão vẫy tay, "Cùng lên đi, từ đây đến Bình Châu phủ còn xa lắm."
Dương Thiên Thanh cảm ơn, bế Kim Nguyên lên xe. Kim Nguyên ngồi trên xe lừa thì vui vẻ hẳn, rốt cuộc cũng không phải tự đi bộ nữa.
Dương Thuận vẫn còn giận hai người, "Nếu không có lão tử, đến giờ các ngươi còn phải cuốc bộ nhá!"
Kim Nguyên đung đưa chân nhanh nhảu tâng bốc, "Vậy ngươi thật lợi hại nha."
Dương Thuận đắc ý hừ một tiếng, chứ sao, phải xem nó là ai chứ.
Không nói đến chuyện vừa rồi nó còn ngồi dưới đất khóc lóc, nước mũi nước mắt đầy mặt, kéo ông lão đi ngang qua kể lể rằng mình cha mất mẹ không, sống khổ sở đáng thương thế nào.
Vừa thấy trong tay Dương Thiên Thanh cầm cành cây, Dương Thuận lập tức kêu ầm lên, "Dương Thiên Thanh, ngươi định làm gì, có phải muốn đánh lão tử không!"
"Không có." Dương Thiên Thanh nhạt giọng ném lại hai chữ.
Dương Thuận căn bản không tin. Hai người trước nay đâu ít lần đánh nhau, nó còn lạ gì Dương Thiên Thanh, trong tay cầm gậy thế kia, chắc chắn là quay lại để đánh nó!
Nó càng kêu to hơn, "Được lắm, rõ ràng là ta tìm được xe, thế mà ngươi còn muốn đánh ta! Muốn đánh ta, Dương Thiên Thanh, Dương Cẩu Thặng, ngươi còn có lương tâm không hả!"
Dương Thuận vốn tính ngang bướng, nhiều khi đuối lý mà còn cãi cùn cho bằng được. Giờ lại thấy mình có lý nên càng vênh váo, gân cổ mắng Dương Thiên Thanh là đồ không có lương tâm.
Kim Nguyên ngồi ở giữa, ngó qua ngó lại, rồi lên tiếng bênh Dương Thiên Thanh, "Thiên Thanh ca ca đâu có muốn đánh ngươi, bọn ta còn quay lại để đón ngươi mà."
"Có cái rắm! Đừng lừa lão tử!"
"Không có mà, chúng ta quay lại là để đón ngươi đó, Thiên Thanh ca ca sợ ngươi bị bỏ lại."
"Thật sao?"
Kim Nguyên gật đầu liên tục, "Thật mà, thật mà."
Dương Thuận lúc này mới thôi không gào nữa, hừ một tiếng rồi xoay đầu đi, "Xem như ngươi còn có chút lương tâm."
Ông lão đánh xe thấy ba người cãi nhau chí chóe thì bật cười, "Nghe nói các ngươi đi nương nhờ thân thích, mấy đứa nhỏ các ngươi cũng gan thật đấy. Giờ đạo tặc hoành hành khắp nơi, phải cẩn thận nhiều mới được."
Dương Thiên Thanh hỏi tình hình Bình Châu phủ, ông lão đáp vẫn ổn, trong thành có binh lính trấn thủ, chưa đến mức đại loạn.
"Chỉ là mấy năm nay mùa màng thất bát, thuế má lại nặng, dân chúng ăn không đủ no. Nếu lại đánh nhau, sợ là đến lúc đó còn phải bắt đi làm binh lính, hầy..."
Trước giờ Dương Thiên Thanh chưa từng nghe tin tức bên ngoài, nay nghe ông lão kể mới biết bên ngoài loạn đến mức nào: không chỉ mấy vị Vương gia đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu, mà các nơi cũng tự xưng vương xưng bá, loạn lạc như vậy, ai biết bao giờ mới thái bình trở lại.
Kim Nguyên nghe không hiểu mấy, chỉ biết thiên hạ đang đánh nhau, ngươi đánh ta, ta đánh ngươi, nghe nghe rồi tựa vào người Dương Thiên Thanh mà ngủ mất.
Có xe lừa ngồi, bọn họ đi nhanh hơn nhiều, trời chưa tối đã đến Bình Châu phủ.
Bình Châu phủ rộng lớn hơn hẳn so với huyện Hà Thanh nhỏ bé của bọn họ. Dương Thuận chưa từng tới nơi nào lớn thế này, hết nhìn đông lại ngó tây. Kim Nguyên thì nắm chặt tay Dương Thiên Thanh, "Thiên Thanh ca ca, chỗ này thật rộng nha."
Dương Thuận thấy bên đường bán đồ ăn thì hai mắt sáng rực, "Dương Thiên Thanh, lão tử muốn ăn đồ nóng hổi!"
Tuy dọc đường bọn họ cũng nấu cháo, nhưng suốt một ngày mới được ăn một bữa cơm nóng, hơn nữa chỉ toàn cháo trắng. Ăn liền ba ngày lương khô, Dương Thuận chán ngán chẳng muốn nuốt nữa. Giờ tới Bình Châu phủ, cái gì nó cũng muốn ăn.
Kim Nguyên cũng nhìn mấy quán nhỏ ven đường mà nuốt nước miếng, thơm quá chừng.
Dương Thiên Thanh lôi mấy đồng tiền ra, mỗi người gọi một bát mì chay. Dương Thuận reo lên, "Ngươi cuối cùng cũng chịu bỏ tiền rồi!"
Kim Nguyên bưng chén ăn từng ngụm từng ngụm, ngay cả nước canh bên trong cũng uống sạch sẽ, no căng đến mức ợ một cái. Mấy ngày nay đi đường cậu cũng mệt mỏi, tuy không kêu nhưng Dương Thiên Thanh vẫn nhìn ra được Kim Nguyên gầy đi.
Ăn cơm xong, ba người tìm một khách đ**m nghỉ lại, thoải mái dễ chịu ngủ một đêm. Sáng sớm hôm sau, Dương Thiên Thanh liền gọi hai người dậy ra cửa.
Bọn họ định đến Qua Châu, đi đường thủy sẽ nhanh hơn nhiều.
Kim Nguyên biết chỉ cần xuống thuyền thì chẳng bao lâu có thể tìm được nương, cậu liền nắm chặt tay Dương Thiên Thanh, tay kia cầm cái bánh bao to vừa đi vừa gặm, giống hệt một tiểu băng đậu theo sát bên cạnh.
Dương Thuận cũng hớn hở, cuối cùng thì không cần cuốc bộ nữa, chỉ cần ngồi thuyền là có thể nằm ngủ thoải mái, đến Qua Châu còn có thể kiếm được rất nhiều tiền!
Đó chính là con trai duy nhất của Bạch phu nhân, sao có thể thiếu phần lợi lộc của nó chứ?
Vừa nghĩ tới đây, Dương Thuận không nhịn được bật cười, ngày lành đang chờ nó ở phía trước!
Bến tàu Bình Châu phủ vô cùng náo nhiệt, khách thuyền, thương thuyền chen chúc, người đến người đi tấp nập.
Dáng người Kim Nguyên thấp bé, nhìn quanh chỉ toàn thấy một biển chân, Dương Thiên Thanh sợ cậu bị người ta xô phải nên nhét cậu vào cái sọt, lúc này Kim Nguyên mới có thể trông thấy mặt nước cách đó không xa.
Kim Nguyên reo lên, "Thiên Thanh ca ca, thuyền!"
Cậu còn nhớ rõ cảm giác ngồi thuyền, chỉ cần một đường trôi đi là có thể đến được nhà cữu cữu.
Dương Thuận lớn chừng này cũng chưa từng thấy thuyền nào to như thế. Người ở bến tàu lại nhiều, nó phải nhón chân mới nhìn được, chỉ thấy trên mặt nước thuyền lớn thuyền nhỏ qua lại, còn có thuyền trông như tiểu lâu, thật là to!
"Ca, chúng ta có thể ngồi thuyền lớn không?"
Dương Thiên Thanh chẳng để ý đến nó. Muốn ngồi thuyền lớn à? Bạc trên tay hắn có đủ đi thuyền hay không còn chưa biết.
Hắn một đường dò hỏi xem có thuyền nào đi Qua Châu, thuyền ở bến tàu quá nhiều, muốn đi đâu cũng có, nhưng đông người đến mức hắn đổ mồ hôi. Kim Nguyên trốn trong sọt, ló nửa cái đầu ra tò mò nhìn quanh.
Dương Thiên Thanh mất nửa ngày mới hỏi được một chiếc thương thuyền tiện đường, không đi Qua Châu mà đi huyện Tống thành, nhưng cách Qua Châu cũng không xa.
"Ba người chúng ta hết bao nhiêu bạc?"
Quản sự nhìn ba người quần áo tồi tàn, rõ là con nhà nông thôn, nghe bảo muốn đi Qua Châu tìm thân thích. Quản sự vốn thường tiện đường mang khách để kiếm thêm ít bạc nên rất vui vẻ đồng ý, "Một người 3 lượng bạc."
Dương Thuận vừa nghe liền nổ tung, "Cái gì, 3 lượng! Sao ngươi không đi cướp đi!"
Ba lượng bạc đủ để một nhà ba miệng ăn nửa năm, vậy mà gã mở miệng đã đòi 3 lượng, khác gì cường đạo!
Tên quản sự bĩu môi, "Muốn đi thì đi, không muốn thì thôi, các ngươi tự bơi qua cũng được. Nói cho rõ, có thể ngồi được thương thuyền Hứa gia chúng ta là phúc khí của các ngươi. Hiện nay còn tưởng trên sông thái bình sao?"
Bọn họ chở toàn lương thực, tơ lụa, thời buổi này loạn lạc, vận chuyển được đến nơi đều kiếm gấp bội. Chủ nhân từ đó mà kiếm đầy bồn đầy chén.
Người ở trên ăn thịt, bọn họ thân là quản sự ít ra cũng phải húp được chút canh, thường kéo thêm ít hàng lậu hoặc khách lẻ để kiếm bạc, so với chỉ làm quản sự thì hơn nhiều.
Dương Thiên Thanh dạo quanh bến tàu một vòng, quả thật chỉ có mỗi chiếc thương thuyền Hứa gia này là tiện đường, lại còn là thuyền lớn. Người kia nói đúng, cho dù có tìm được thuyền nhỏ, trên đường cũng chưa chắc an toàn, thà tốn nhiều bạc còn hơn, coi như mua sự bình an.
Bạc trong người còn bao nhiêu hắn đều nắm rõ, hôm qua ăn cơm ở khách đ**m, giờ chỉ còn hơn 8 lượng. Một người 3 lượng, vậy là không đủ.
Dương Thiên Thanh chỉ vào Kim Nguyên và Dương Thuận, "Hai người bọn họ trả bạc, ta có thể lên thuyền làm công được không?"
Vừa rồi hỏi thì biết nếu thuận gió thì nửa tháng có thể tới Tống thành, chậm thì 20 ngày. Quản sự chịu tiện đường mang người, tất nhiên sẽ cần thêm người làm việc nặng.
Quản sự nhìn Dương Thiên Thanh, tiểu tử choai choai, cao lớn cường tráng, mặc áo ngắn vải thô cũ kỹ, trông như người chịu làm.
"Được, coi như tiện nghi cho ngươi. Mười ngày coi như đủ ba lượng bạc. Buổi chiều thuyền xuất phát, quá giờ sẽ không chờ."
Dương Thiên Thanh thanh toán tiền đi thuyền cho Kim Nguyên và Dương Thuận, rồi dẫn hai người đi mua ít đồ.
Bọn họ phải ở trên thuyền nghỉ ngơi mười ngày, lại không bao cơm, nên Dương Thiên Thanh mua thêm ít đồ ăn khô, bột mì trắng cùng nửa túi gạo, đủ cho ba người ăn.
Kim Nguyên cũng từ trong sọt chui ra, phụ giúp xếp thức ăn vào, vừa làm vừa nói: "Thiên Thanh ca ca, chờ lên thuyền ta cũng giúp ngươi làm công."
Dương Thiên Thanh xoa đầu cậu, "Không cần, nào đến lượt ngươi."
Dương Thuận ở bên cạnh lẩm bẩm: "Người kia cũng thật lòng dạ hiểm độc, một người mà đòi 3 lượng bạc!"
Ba người ăn tạm bát mì ở bến tàu, rồi Dương Thiên Thanh dẫn hai người lên thuyền. Thuyền lớn có hai tầng, vừa bước lên Dương Thuận đã kích động: "Thật to nha, giống hệt tiểu lâu!"
Kim Nguyên cũng gật gù, "Thật lớn, ta với nương cũng từng ngồi thuyền lớn như vậy."
Quản sự dẫn họ xuống khoang thuyền, chỉ cho một gian phòng nhỏ: "Ba đứa các ngươi ở chỗ này, ngày thường chỉ được lên khoang thuyền và boong tàu, không có việc thì không được lên lầu hai, nghe rõ chưa."
Ngữ khí quản sự không tốt, bắt nạt ba người chỉ là ba đứa trẻ. Phòng cho ở cũng chẳng ra gì, bé như bàn tay, chỉ có mỗi chiếc giường, không bàn không ghế, trần lại còn thấp, người lớn vào còn phải cúi đầu, lại tối om, chẳng khác nào cái hang nhỏ.
Dương Thiên Thanh lên tiếng đáp: "Đã biết."
Quản sự lại phân công việc cho hắn: "Ngày thường lo bưng trà rót nước cho khách, ngoài ra còn có hỗ trợ nhóm lửa nấu cơm, rửa chén lau nhà, tất cả đều là việc của ngươi."
Ba lượng bạc kia cũng không dễ ăn, gã giao cho Dương Thiên Thanh không ít việc, làm cho hắn chẳng có lúc nào rảnh.
Căn dặn xong, quản sự bỏ đi. Gã muốn Dương Thiên Thanh hầu hạ khách nhân lầu hai, đó đều là hạng người có tiền. Thuyền của Hứa gia là thương thuyền chở đầy hàng hóa ở khoang thuyền và boong tàu, chỉ chừa vài gian ở lầu hai cho khách phú quý ở.
Trên thuyền, bọn tiểu nhị cũng ở khoang thuyền, nhìn qua cũng không ít, chừng hai ba mươi người chen chúc trong đó.
Chờ quản sự đi xa, Dương Thuận bĩu môi, "Thứ gì đâu! Đợi lão tử có tiền, lão tử cũng sẽ có thuyền lớn, cả con thuyền đều là của ta!"
Lúc chưa lên thuyền nó còn hớn hở, nghĩ rằng bỏ 3 lượng bạc thì được ở phòng lớn thoải mái, ai ngờ lại bị nhét vào cái ổ chuột!
Tức chết đi được!
Dương Thiên Thanh đã bắt tay trải giường chiếu, Kim Nguyên cũng giúp dọn đồ. Phòng quá nhỏ, ba người chen chúc trong đó, hành lý để xuống càng thêm chật chội.
Dương Thiên Thanh bảo Kim Nguyên cởi giày ngủ, dặn dò cậu nếu có ra ngoài chơi thì phải tránh xa mép thuyền, rơi xuống nước thì không ai vớt lên được. Kim Nguyên ngoan ngoãn gật đầu.
Dương Thiên Thanh lại dặn Dương Thuận trông chừng Kim Nguyên, trên thuyền người đông mắt tạp, Kim Nguyên còn nhỏ, dù ở thuyền cũng không thể yên tâm.
Dương Thuận ứng phó cho qua: "Biết rồi, biết rồi, ngươi sao cứ như lão mụ vậy."
Dương Thiên Thanh lườm một cái, Dương Thuận lập tức câm miệng, được, ngươi lợi hại!
Sau đó Dương Thiên Thanh bị quản sự gọi đi khiêng hòm xiểng cho khách, liền dặn dò hai người rồi ra ngoài bận rộn.
Khách nhân lầu hai phần lớn đi xe ngựa đến, nhiều người là nữ quyến mang theo nha hoàn, tôi tớ, cũng có vài thư sinh. Có người trụ lầu hai, có người ở khoang thuyền, Dương Thiên Thanh chỉ lo dọn hành lý cho khách ở lầu hai.
Một tiểu nha hoàn còn sai khiến hắn: "Này, cẩn thận chút, bên trong là đồ trang sức của phu nhân ta, hỏng thì ngươi đền không nổi đâu."
Lúc này trên thuyền hỗn loạn, Kim Nguyên bị bắt phải ở trong khoang, chờ thuyền rời bến mới được ra chơi.
Kim Nguyên cởi giày nằm trên giường ngủ, Dương Thuận cũng mất hết hứng, thấy chỗ ở quá tệ, nằm vật ra giường chẳng buồn nhúc nhích.
Không biết bao lâu sau, thuyền khởi hành, lắc lư đưa đẩy. Kim Nguyên ngủ càng say.
Dương Thuận vốn cũng ngủ, nhưng thuyền vừa đi liền thấy khó chịu, cứ như bị nhốt trong hộp, hoảng hốt chạy vội ra ngoài ôm mép thuyền nôn ọe.
Thuyền vừa rời bến, Dương Thiên Thanh mới thở phào. Khiêng hòm xiểng cho khách nóng đến mức mồ hôi ướt áo, vừa định xuống khoang xem thử thì thấy Dương Thuận mặt mày trắng bệch đang ngồi bệt bên mạn thuyền nôn khan.
"Kim Nguyên đâu?"
Dương Thuận ngồi phịch dưới đất, thở không ra hơi: "Lão tử sắp chết rồi, ngươi còn chỉ lo Kim Nguyên. Ta có phải là đệ đệ ruột của ngươi không hả!"
Dương Thiên Thanh tức giận trợn trắng mắt, bản thân không nhận sự người ta quan tâm thì thôi, còn trách ngược lên.
Nhân lúc rảnh, Dương Thiên Thanh quay về xem Kim Nguyên, dưới khoang tối tăm, thấy Kim Nguyên đang ngủ say trên giường, may mà không giống Dương Thuận bị say sóng, cũng bớt đi một nỗi lo.
Tuy hiện giờ mới đầu tháng ba, trời chưa nóng lắm nhưng trong khoang thuyền ngột ngạt oi bức, Kim Nguyên ngủ mà mồ hôi ướt trán. Dương Thiên Thanh kéo chăn xuống, chỉ đắp ở bụng cậu, rồi khi đi ra còn cố tình không đóng kín cửa, để lại một khe cho thoáng khí.
Lúc lên boong thuyền, trong tay Dương Thiên Thanh cầm một gói giấy, thấy Dương Thuận còn ngồi chỏng chơ trên boong, liền ném cho nó: "Nghỉ ngơi xong thì nhớ để ý đến Kim Nguyên chút."
Dương Thuận há miệng định mắng thì bị gói giấy ném trúng, nghi hoặc mở ra thì thấy bên trong là ít mơ chua đen sì như mực, liền nuốt cơn giận xuống, cắn một quả bỏ vào miệng mới thấy dễ chịu hơn chút.
Số mơ chua này là Dương Thiên Thanh mua của tiểu nhị trên thuyền, mười mấy quả mà mất hẳn 10 văn tiền.
Sắp xếp xong mọi việc, Dương Thiên Thanh lại tất bật đi, trên thuyền còn nhiều việc vặt đang chờ hắn.
Kim Nguyên tỉnh dậy thì trời đã tối, Dương Thuận ngồi trên boong nhìn về cửa khoang, chỉ cần Kim Nguyên không bị ai bế ra ngoài là yên tâm, ngồi đón gió cũng thấy dễ chịu hơn.
Kim Nguyên vừa tỉnh liền gọi người, hô hai tiếng "ca ca" mà chẳng ai đáp, tự mình mang giày đi ra, vừa đặt chân lên bậc thang đã thấy Dương Thuận, liền dụi mắt: "Thiên Thanh ca ca đâu?"
"Dương Thiên Thanh bận lắm, ngươi vậy mà có thể ngủ."
Lúc này, Dương Thiên Thanh quả thật bận đến chân không chạm đất, đang giúp người ta nhóm lửa nấu cơm.
Trên thuyền, tiểu nhị phải ăn, khách nhân cũng phải ăn, hắn lo rửa rau, thêm củi, mãi đến khi mọi người cơm nước xong xuôi mới trở về.
