Dương Thuận tâm tình tốt lên, sáng sớm lúc lên boong phụ tẩy rửa, ngoài miệng còn khe khẽ ngâm nga tiểu khúc.
Kim Nguyên vẫn như thường lệ kéo giẻ lau sàn, tiểu mập mạp trong phòng thấy vậy liền chạy ù ra, Kim Nguyên nhất thời không chú ý lại bị đâm ngã chổng vó. Kim Nguyên không nói lời nào, cầm giẻ lau đi qua chỗ khác lau tiếp.
Tiểu mập mạp nhìn thấy thì ha ha cười vang. Đúng lúc ấy Dương Thiên Thanh xuống dưới múc nước, trên đó chỉ còn tiểu mập cùng Dương Thuận. Dương Thuận liếc mắt ra hiệu cho Kim Nguyên, Kim Nguyên liền gật gù, kéo giẻ lau tiếp tục làm.
Tiểu mập mạp thấy Kim Nguyên sắp tới gần lại cố ý bước nhanh chắn trước mặt. Kim Nguyên ngẩng đầu nhìn thấy liền cúi đầu, một mạch đẩy giẻ lau húc thẳng tới, lập tức đâm tiểu mập mạp lăn quay, cái mông chổng lên trời.
Kim Nguyên vừa đụng vào người vừa lè lưỡi, ai bảo tiểu mập mạp bắt nạt mình. Tiểu mập mạp tức giận quá khóc òa lên, vừa khóc vừa kêu: "Nương, có người bắt nạt con, có người bắt nạt con!"
Kim Nguyên ôm giẻ lau chạy vội, trong phòng bước ra một vị thiếu phụ đầu cài châu ngọc: "Thành Nghiệp, mau đứng lên, có đau không?"
Chu tiểu mập mạp chìa tay chỉ Kim Nguyên: "Nương, nó húc con! Nó húc con!"
Đúng lúc ấy Dương Thiên Thanh vừa đi lên, thấy tiểu mập mạp đang chỉ Kim Nguyên, liền kéo Kim Nguyên lại: "Có đau không?"
Kim Nguyên cũng biết cáo trạng: "Thiên Thanh ca ca, là hắn cố ý chắn phía trước."
"Ta biết."
Thiếu phụ kia trừng mắt liếc ba đứa một cái rồi dắt tiểu mập mạp vào phòng.
Nàng vốn biết nhi tử mình không ngoan, nhưng thấy bị người ta bắt nạt cũng giận, chỉ là với mấy đứa nhỏ thì nàng ngại thân phận quan gia nãi nãi nên cũng chẳng thèm so đo.
Song trong lòng thì hậm hực — mấy đứa nhỏ kia nàng đều biết, sáng nào cũng lên lầu hai lau boong thuyền, rõ ràng là con nhà nghèo, vậy mà còn dám húc ngã nhi tử nàng!
Kim Nguyên báo được thù, trong lòng hả hê, ai bảo tiểu mập mạp cố ý va vào mình trước.
Dương Thuận ở bên cạnh còn làm mặt quỷ: "Lợi hại thật."
Kim Nguyên nhếch miệng cười toe, lần sau tiểu mập mạp mà còn chắn đường, cậu lại húc cho bay một cú!
Dương Thuận mấy hôm nay cũng kiếm được không ít tiền đồng, đưa cho bác gái 20 văn rồi bảo về sau việc đưa cơm lầu hai để nó làm. Hà đại nương hiểu rõ tiểu tử này lại bày trò gì, nhưng cũng vui được thảnh thơi, liền giao việc cho nó.
Thế là Dương Thuận dẫn Kim Nguyên cùng nhau đưa cơm lên lầu hai, mỗi ngày ba bữa, chờ bọn họ ở trên ăn xong lại lên thu chén đũa về.
Dương Thuận đi trước bưng khay, Kim Nguyên theo sau xách hộp màn thầu bánh bao.
Lúc không ai để ý, Dương Thuận thò tay nhón chút thức ăn bỏ vào miệng, còn nhớ san sẻ cho Kim Nguyên phía sau, hai đứa vừa đi vừa nhóp nhép nhai, ăn ngon lành.
Nhà bếp vốn cũng thường trộm ăn vụng, Mã đầu bếp, Hà đại nương đều thế, chỉ là lúc xào rau thì nhón một ít, nay lại thêm Dương Thuận tranh thủ lúc đưa cơm.
Dương Thiên Thanh mặc kệ, cơm bọn họ nấu vốn thua xa lầu hai, coi như tiền công trên thuyền bù lại vậy.
Kim Nguyên đi sau Dương Thuận, trông chẳng khác nào chuột nhỏ ăn vụng, gần đến cửa phòng còn không quên lau miệng sạch sẽ rồi mới gõ cửa đưa cơm. Người ta thấy Kim Nguyên thì khen vài câu "hiểu chuyện", suýt nữa khiến Dương Thuận phì cười.
Hai đứa cũng không phải bữa nào cũng ăn vụng, có nhà ăn ít thì chẳng còn thừa, riêng nhà họ Chu đông người, lại hay khinh người, nên hễ tới đó thường có đồ dư, Kim Nguyên nhờ vậy mà cũng đủ no.
Dương Thuận thấy ngày tháng hiện giờ thật sướng — bữa nào cũng có thịt ăn, lại còn kiếm thêm được ít tiền đồng.
Đến ngày thứ năm, thuyền ghé bến mua đồ. Quản sự dặn khách nhân không được xuống, thuyền không đợi ai, dừng chốc lát rồi đi ngay. Nhà bếp phải đi trấn nhỏ mua ít thịt và rau.
Dương Thiên Thanh đang bận trong bếp, Mã đầu bếp liền gọi hắn cùng đi mua.
Kim Nguyên cũng muốn theo, bèn làm bộ đáng thương nhìn Mã đầu bếp, Mã đầu bếp chẳng nói nhiều, cho cậu đi luôn, tiểu hài tử bị nhốt mấy ngày trên thuyền, xuống bờ hít thở chút cũng tốt.
Dương Thuận cũng giở giọng: "Mã đại thúc, ta cũng có thể giúp mang đồ ăn!"
"Đi đi đi, cả bọn đi đi, nhưng phải theo sát, đừng chạy loạn."
Cả ba đồng thanh đáp, mỗi đứa khoác một cái sọt, theo Mã đầu bếp vào bờ mua đồ.
Bọn họ đi chưa xa đã gặp mấy nhà nông bán thực phẩm ngay bến, Mã đầu bếp liền mua ở đó, thịt tươi và rau cũng mua không ít. Dương Thiên Thanh còn mua thêm cho Kim Nguyên cái màn thầu thịt, bảo ăn đổi vị.
Kim Nguyên dạo này đi theo Dương Thuận đưa cơm vốn không thiếu ăn, màn thầu Thiên Thanh mua cậu cũng không ăn, bỏ vào giỏ tre định để lát về thuyền đưa cho Thiên Thanh ca ca ăn.
Dương Thuận đảo mắt nhìn quanh, sau lưng cõng nào cải thìa, măng tây tươi mới, rồi thấy có người bán sơn trà, mắt lập tức sáng lên. Thấy Mã đầu bếp chỉ lo mua thịt chứ không mua hoa quả, trong đầu liền lóe lên kế kiếm tiền.
Dương Thuận liền mua sạch sơn trà của ông lão kia, tốn đến 300 văn. Nó chia một phần bỏ giỏ tre của Kim Nguyên, tay Kim Nguyên còn cầm quả sơn trà gặm, miệng vàng khè.
"Dương Thuận, mua nhiều sơn trà vậy làm gì, chúng ta ăn sao hết?"
Dương Thuận chọc vào trán cậu: "Ngốc à, ăn không hết thì bán đi chứ còn gì nữa!"
Trong túi tiền nhỏ của Dương Thuận có không ít tiền đồng, nó vốn keo kiệt, tiếc chẳng muốn tiêu. Nếu Dương Thiên Thanh mua đồ ăn cho Kim Nguyên thì nó cũng muốn, chỉ là nó tiếc tiền của mình.
Ba người đi theo Mã đầu bếp rất nhanh đã mua xong thịt cá, sọt trên lưng mỗi đứa đều đầy ắp. Sọt của Dương Thuận và Kim Nguyên còn giấu thêm không ít sơn trà, Dương Thuận tâm nhãn nhiều, sợ người ta phát hiện nên còn lấy lá cải phủ lên.
Mã đầu bếp đi cùng, thấy Dương Thuận mua sơn trà cũng mặc kệ.
Lầu hai vốn có khách trả bạc thêm, quản sự cắt một phần, tới tay ông lại cắt thêm, mỗi ngày có thịt ăn đã là tốt lắm rồi, ông tiếc chẳng muốn bỏ nhiều bạc mua hoa quả tươi.
Mã đầu bếp chỉ liếc Dương Thuận một cái, nói: "Đi nhanh lên, đừng chậm trễ thuyền chạy."
"Vâng!" Dương Thuận vui mừng đáp ngay.
Mã đầu bếp đối xử với Kim Nguyên cũng tốt, lúc xào rau còn nhón thịt nhét cho cậu ăn. Kim Nguyên biết ơn, tuy rằng sơn trà là của Dương Thuận, cậu vẫn vui vẻ cõng giúp.
Dương Thuận đi trước, Kim Nguyên đi sau lại nhón chân len lén lấy sơn trà trong sọt của nó. Dương Thiên Thanh đi cuối nhìn thấy, thấy Kim Nguyên chẳng khác nào con chuột nhỏ trộm đồ, không khỏi cong khóe môi.
Chẳng mấy chốc Kim Nguyên đã trộm được mấy quả, gói trong góc áo, cười híp mắt như mèo con ăn vụng. Ngoảnh lại đã thấy Dương Thiên Thanh nhìn mình, cậu liền thở dài một tiếng.
Dương Thiên Thanh suýt cười bật ra — làm gì phải trộm sơn trà của Dương Thuận, lẽ nào nó lại không cho ăn?
Kim Nguyên mới gặm vài quả, miệng nhỏ vàng hoe, chọc cho Dương Thuận càu nhàu, chê cậu ăn nhiều, còn muốn để lại mà bán.
Dù miệng lầm bầm, Dương Thuận cũng không cấm Kim Nguyên ăn, chỉ đau lòng tiền đồng — ăn thêm một quả thì ít đi một quả để bán, tức là ít đi tiền đồng trong tay!
Dương Thuận cõng sọt sơn trà, hớn hở bước nhanh, nóng lòng quay về thuyền bán cho mau, để mặc Mã đầu bếp và mọi người bị bỏ lại sau lưng.
Kim Nguyên lại lén lấy mấy quả, ôm mà chạy đến bên Mã đầu bếp, nhỏ giọng: "Mã đại thúc, con mời ngài ăn sơn trà nha~"
Mã đầu bếp cười, vừa định nói gì thì Kim Nguyên đã thì thào: "Con trộm của Dương Thuận đó, ngài nhỏ giọng thôi."
Mã đầu bếp bị chọc cười, thấy tiểu tử này lanh lợi thật. Ông xoa đầu Kim Nguyên: "Được, Mã đại thúc sẽ nói nhỏ."
Kim Nguyên nhe răng cười lộ cả hàm răng trắng, "Cảm ơn Mã đại thúc cho con ăn thịt, ngài đừng để Dương Thuận biết nha."
"Được rồi."
Kim Nguyên cười khanh khách, cõng sọt sơn trà, đôi chân ngắn lon ton chạy.
Khóe môi Dương Thiên Thanh càng thêm ý cười — tiểu tử này đúng là biết mua chuộc lòng người.
Không lạ gì mới lên thuyền hai ngày đã quen khắp nơi, hắn còn tưởng chỉ vì tham ăn, nào ngờ hóa ra mượn hoa hiến Phật, bản thân còn mang tiếng tốt, thật là lanh lợi.
Bốn người vừa về đến thuyền, thuyền liền nhổ neo. Đây là thương thuyền, chở không ít lương thực vải vóc, quản sự không dám chậm trễ, ngoài chuyện mua thịt rau, ai cũng không được xuống, khỏi phải chờ đợi.
Buổi chiều, Dương Thuận bắt đầu buôn bán nhỏ, kéo theo Kim Nguyên. Một người xách rổ nhỏ, ở dưới lót lá sơn trà, bên trên xếp đầy những quả sơn trà vàng ươm to bằng quả trứng gà mê người.
Bọn họ bán 2 văn tiền một quả, trong khi Dương Thuận mua tính theo cân, một văn mua được ba bốn quả, giờ bán ra lời rõ rệt.
Bọn họ chọn khách ăn mặc sang trọng trước, nhất là lầu hai nhà giàu. Kim Nguyên phụ trách gõ cửa, vốn quen đường quen nẻo vì ngày nào cũng đưa cơm, đưa trà.
"Có chuyện gì?"
Dương Thuận nói: "Các ngươi có muốn sơn trà không?"
"Đưa vào đây đi."
Người trong phòng cứ tưởng biếu không, vốn trên thuyền cơm nước khá nhưng không có hoa quả tươi, nghe nói có sơn trà thì thèm ngay. Dương Thuận và Kim Nguyên liền bưng rổ vào: "Phu nhân, sơn trà đây, 2 văn tiền một quả."
Quả nhiên, bán rất chạy, chẳng mấy chốc đã hết rổ.
Trên boong lầu hai cũng có tiểu thư, nha hoàn ra hóng gió, thấy hai người bán sơn trà thì gọi lại mua.
Người mua quá nhiều, hai đứa chia nhau ra bán. Kim Nguyên ôm rổ sơn trà, cười tươi rói: "Hai văn tiền một quả."
Người ta chọn, cậu liền giơ cả rổ cho xem. Tiểu oa xinh xắn bán quả, nhìn vào ai cũng thấy vui. Chẳng mấy chốc, rổ của cậu cũng sạch bong.
Tiểu nha đầu nhà họ Chu gọi với theo: "Này, tiểu tử kia, đem cho nhà ta một rổ."
"Dạ!"
Kim Nguyên chạy xuống lấy, không thèm lót lá, cẩn thận xếp đầy rổ, rồi tiện tay cắm thêm hai nhành lá sơn trà, trông đẹp hẳn lên.
Kim Nguyên vốn không thích Chu gia, tiểu mập mạp nhà đó hay bắt nạt cậu, nha hoàn thì tính tình cũng chẳng tốt. Nhưng Dương Thuận lại thường kiếm được không ít tiền từ nhà ấy, hay giúp bọn họ chạy chân, hai người mỗi lần ăn vụng thịt thì cũng ăn từ nhà Chu gia là nhiều nhất.
Kim Nguyên cẩn thận xếp đầy một rổ, có chút nặng, hai tay xách mà thở hổn hển, đi lên lầu hai.
Dương Thuận sợ cậu làm rơi sơn trà, hỏng mất thì tiếc lắm, liền nhắc: "Kim Nguyên, mang nhiều như vậy làm chi, coi chừng sơn trà của ta đó!"
Đây chính là sơn trà vàng của nó, nào ngờ bán chạy thế, vui đến cười híp cả mắt. Nó hơi hối hận lúc đầu không mua nhiều hơn, nếu mua mấy sọt thì giờ đã phát tài rồi.
Kim Nguyên loạng choạng xách rổ lên lầu: "Là tiểu mập mạp nhà kia muốn, muốn một rổ cơ."
Mắt Dương Thuận sáng lên: "Kim Nguyên giỏi, vẫn là ngươi thông minh, đi, ta cùng ngươi mang lên."
Hai người cùng nhau đưa sơn trà đến phòng Chu gia. Tiểu nha hoàn vừa kiểm đếm vừa hạch sách: "Cái này bị dập rồi, không tính tiền."
Dương Thuận lập tức giành lại: "Vậy thôi."
Vì thế mà chọc cho nha hoàn không vui, trừng bọn họ một cái. Nhưng Dương Thuận cũng không nhịn, trên thuyền này chỉ có nó bán hoa quả tươi, ngay cả khách nhân hay tiểu nhị cũng không có mà bán, cầu còn không được, còn chê bai chọn lựa cái gì.
Tiểu nha hoàn thấy không chiếm được tiện nghi, tức tối đếm tiền đưa bọn họ.
Dương Thuận tính tiền không giỏi, Kim Nguyên thì rành, nên nó đứng bên cạnh trông chừng, không để thiếu một đồng nào. Tổng cộng 124 văn, trong rổ đầy tiền đồng.
Dương Thuận mắt nhỏ tham lam, ôm rổ muốn đi, nha hoàn lại gọi với: "Các ngươi dạo này đưa cơm ít đi đó, thịt cũng chẳng đủ ăn."
Còn vì sao nữa, chẳng phải do Kim Nguyên với Dương Thuận ăn vụng sao.
Dương Thuận lanh trí, liền chống chế: "Không phải đâu, do nhà bếp nấu ít. Hôm nay mới mua thêm nhiều, chắc sẽ cho các ngươi nhiều hơn."
Nói xong kéo Kim Nguyên chạy. Hai người tránh vào góc tối, che miệng cười khoái trá.
Một lát sau, khách nhân lầu hai ai cũng muốn sơn trà, bọn họ bán được nửa rổ. Không chỉ phu nhân giàu có mua, ngay cả nha hoàn cũng mua vài ba qủa. Sinh ý tốt vô cùng.
Bán xong lầu hai, hai người lại xuống dưới. Quản sự thấy, mặt hầm hầm: "Ai cho các ngươi bán sơn trà trên thuyền!"
Phản ứng đầu tiên của Dương Thuận là chạy. Nhưng Kim Nguyên nhanh trí, xách rổ tiến lên: "Quản sự thúc thúc, Dương Thuận ca ca chỉ muốn kiếm ít tiền mua cơm thôi. Thúc thử ăn một cái đi, sơn trà ngọt lắm."
Quản sự tiện tay lấy hai quả, vừa hay tối muốn uống rượu thì có trái cây nhắm.
"Được rồi, đi đi."
Kim Nguyên reo: "Cảm ơn quản sự thúc thúc."
Cậu xách rổ chạy đi, Dương Thuận cũng thở phào, vội khen: "Kim Nguyên, vẫn là ngươi nhanh trí, làm ta sợ muốn chết."
Kim Nguyên ngẩng đầu: "Đây gọi là phí bảo hộ đó, ngươi quên lần trước bán đậu hũ bị tiểu tử kia chặn à?"
Dương Thuận mới chợt hiểu, đúng là quên mất phải kính gã quản sự, trách chi hôm nay mặt gã khó coi vậy.
Hai người tiếp tục bán, khách nhân dưới khoang cũng mua mấy quả cho đỡ thèm, bởi họ toàn ăn lương khô đến khô cả miệng.
Sau đó họ lại bán cho tiểu nhị. Dương Thuận lần này khôn hơn, chỉ lấy 1 văn một quả, miệng nói: "Chúng ta đều là người một nhà, tính giá thân tình, rẻ hơn bọn họ một văn."
Tiểu nhị nghe vậy liền mua, chứ nếu không rẻ thì thể nào cũng có kẻ ganh ghét.
Dương Thuận thấy Lữ thím trong bếp đang ăn sơn trà, lấy làm lạ: "Thẩm, ngươi cũng mua sơn trà?"
"À, Mã đầu bếp cho ta hai quả, nói là Kim Nguyên cho."
Dương Thuận trừng mắt liếc Kim Nguyên, tiểu tử này không biết lúc nào đã lén lấy sơn trà tặng người!
Kim Nguyên chột dạ, liền xách rổ chạy, sợ bị Dương Thuận đánh mông.
Tối đến, Dương Thuận ôm một túi tiền cười híp mắt, dùng dây xâu tiền 10 đồng một chuỗi, chẳng cho Kim Nguyên chạm vào, sợ bị lấy mất.
Đếm xong, tổng cộng 1.260 văn! Dương Thuận vui đến lâng lâng, tiền của nó nha!
Khi Dương Thiên Thanh trở về, thấy Kim Nguyên và Dương Thuận đang lấy chân đá nhau. Dương Thuận cũng chẳng dám mạnh tay, sợ bị Dương Thiên Thanh xử tội.
Thực ra chẳng đau mấy, chỉ là Dương Thuận kiếm cớ không chịu chia tiền vì Kim Nguyên đã lén tặng sơn trà. Kim Nguyên giận dỗi.
Dương Thiên Thanh liền xách Kim Nguyên lên, cậu ôm cổ ca ca mách: "Thiên Thanh ca ca, ta giúp hắn bán sơn trà, mà hắn không cho ta tiền!"
Dương Thuận ngồi dậy hừ: "Nó lấy trộm sơn trà của ta cho người khác, ta trừ vào tiền công, khấu hết rồi!"
Dương Thiên Thanh hỏi: "Nợ ngươi bao nhiêu?"
"50 văn, hắn nói sẽ cho ta."
Lúc đầu hai bên nói rõ, Kim Nguyên giúp bán thì được 50 văn tiền công. Nhưng đến khi có tiền, Dương Thuận lại keo kiệt, không muốn chia.
"Đưa đây." Dương Thiên Thanh chìa tay về phía Dương Thuận.
Dương Thuận ôm túi tiền, không chịu: "Nó lấy trộm sơn trà của ta mà."
"Đồ không đầu óc, nếu không nhờ Kim Nguyên tặng Mã đầu bếp, ngươi mang sơn trà lên thuyền được yên à? Nếu không nhờ Kim Nguyên khéo léo tặng quản sự, ngươi có thể bán trên thuyền sao?"
Kim Nguyên vốn chỉ vô tình, nào ngờ giờ lại được Thiên Thanh nói đỡ, liền gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, đúng vậy đó."
