Lục Tinh Triệu bước ra khỏi nhà.
Đan Triết chẳng hiểu sao, cũng co rụt vai lại như Hoài Lâm, nhỏ giọng nói: “Anh cậu ấy… không phải định đánh chết người đấy chứ?”
Hoài Lâm thì thì thầm: “Không đánh chết người mới… đáng sợ á.”
“Thả đại ca bọn tao ra mau!”
Chưa được bao lâu, bên ngoài vang lên một tràng gào thét phẫn nộ, hơn chục người hò hét um sùm, tiếng đao kiếm, gậy gộc va chạm loảng xoảng nghe mà rát màng nhĩ.
Thế nhưng chưa đầy một phút sau… bên ngoài im phăng phắc.
Rồi mới nghe thấy giọng Lục Tinh Triệu, lạnh tanh vang vọng giữa trời: “Tôi không giống Hoài Lâm. Em ấy dịu dàng, tôi thô bạo. Em ấy lịch sự, tôi khỏi cần lịch sự. Nghe nói mấy người dám bắt tụi tôi, tôi hoan nghênh… vì tôi không thích đôi co. Tôi thích động tay——đánh các người!”
Đan Triết & Hoài Lâm: “…”
“Ngươi… ngươi lấy quyền gì hả?!”
Có kẻ không cam lòng, lần lượt lồm cồm bò dậy, đòi so tay đôi với Lục Tinh Triệu.
Kết quả? Ầm ầm đoàng đoàng, choang choang choác choác.
Chính sách của Lục Tinh Triệu rất đơn giản: Đánh! Đánh phục thì thôi! Không phục thì đánh tiếp cho tới khi phục !
Một tràng âm thanh đấm đá thê thảm vang lên, đau lòng không nỡ nghe nổi.
Cả mặt đất đầy rẫy những kẻ đang r*n r* gào khóc, Lục Tinh Triệu đứng lạnh lùng hỏi: “Ai không phục? Đứng dậy!”
Không một ai dám đứng dậy.
Lục Tinh Triệu lại nói: “Không đứng lên thì ngày mai nhịn đói.”
Vẫn không ai nhúc nhích.
“Rất tốt!” Lục Tinh Triệu lạnh lùng nói.
Ngay sau đó chỉ nghe “cạch” một tiếng, khẩu tiểu liên không rõ đang nhắm vào đâu, “rặc rặc rặc” quét vài phát.
Người dưới đất kinh hãi tột độ, “á á á á á——” hét lên rồi vội vàng bò dậy.
Lục Tinh Triệu vui vẻ túm lấy một tên vừa đứng dậy...
Sau đó lại là một trận đấm đá dã man vang lên, đau đến mức cả tiếng r*n r* cũng nhỏ dần đi.
Lục Tinh Triệu như ma vương hiện thế, đứng trên cao mặt lạnh tanh hỏi: “Phục chưa?!”
Lần lượt có tiếng thều thào vang lên: “Phục… phục rồi, đại ca, anh là đại ca bọn em…”
Lục Tinh Triệu dửng dưng nói: “Gió to quá, nghe không rõ!”
Lại là một màn... “choang choác”, “ầm ầm rầm rầm”.
Nửa tiếng sau, đám đàn ông lực lưỡng lần lượt khóc như con nít, nghẹn ngào gào lên: “Phục rồi! Phục thiệt rồi!”
Lục Tinh Triệu: “Gió vẫn còn to lắm…”
“Anh là ruột thịt của bọn em á á á——em thực sự phục rồi huhu——”
Lục Tinh Triệu: “Gào to thế, dọa ai đấy?”
Đám cướp: “……” Lạy ông! Rốt cuộc ông muốn gì nữa QWQ?!
Lục Tinh Triệu trầm ngâm, rồi nói: “Thôi được rồi, Hoài Lâm còn muốn dùng mấy người. Tự lết về mà bôi thuốc. Một tiếng nữa tập hợp lại hết cho tôi!”
Lúc này, Hoài Lâm đang kéo Đan Triết, lén lén lút lút ló đầu ra nhìn tình hình bên ngoài —— chỉ thấy cả bãi chiến trường hoang tàn, thương binh đầy đất... Nhìn đám cướp tội nghiệp khập khiễng dìu nhau mà đi.
Lục Tinh Triệu tiện tay xách gã cầm đầu băng cướp đang bất tỉnh gần đó, túm cổ áo hắn treo lủng lẳng lên một cành cây : “Đừng có giả chết, tao biết mày tỉnh rồi.”
Cánh tay phải của gã cầm đầu đã gãy mất, không đủ sức trèo xuống, đành đu mình mà treo trên cây. Gã mở mắt ra, th* d*c: “Mày… mày mạnh, tao chịu thua …”
Đúng lúc đó, gã lại thấy Hoài Lâm và Đan Triết lén lút ló đầu ra.
Vốn định dằn mặt vài câu, ai ngờ lại nghe Hoài Lâm kéo áo Đan Triết, thì thào thật nhỏ để Lục Tinh Triệu không nghe thấy: “Tới giờ trả thù rồi. Tiểu Triết Triết, cậu muốn trả thù sao đây? Hay là xem thử thằng cha này dài bao nhiêu cm đã, dài quá thì cắt còn hai phân thôi…”
Đan Triết gật gù: “Đúng! Trước tiên lột quần hắn ra.”
Gã cầm đầu: “……”
Một chữ “đao to búa lớn” còn chưa kịp phát ra, gã đã mềm nhũn rồi.
Lục Tinh Triệu dở khóc dở cười, quay lại nghiêm mặt: “Tôi nghe thấy hết rồi đấy.”
Hoài Lâm kêu “í!” một tiếng, lập tức lấy tay bịt tai lại: “Em không nghe thấy gì, cũng không nói gì hết... Anh ơi~~”
Lục Tinh Triệu đưa tay ra, xoa mạnh đầu cậu một trận, ngay cả chỏm tóc cũng bị vò thành tổ quạ: “Nhỏ thế này đã lắm trò rồi. Lần sau còn để tôi nghe thấy, tôi sẽ dạy dỗ đàng hoàng một trận.”
