Mất Trí Nhớ Bẫy Rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất

Chương 32



Sau chuyện đó, Thịnh Chi cảm nhận rõ ràng Kỷ Thanh Phạm đã bắt đầu nói nhiều hơn một chút, giống như chú chó con bạn vừa mang về nhà vốn luôn bất an, nay rốt cuộc cũng bắt đầu thích ứng và dần hòa nhập với gia đình này.

—— Cô bắt đầu thân cận với nàng, tuy đôi khi vẫn còn chút cẩn thận dè dặt, nhưng nhìn chung đã không còn cảm giác bất an như trước nữa.

Hôm đó sau khi tan học, Thịnh Chi đột nhiên hỏi Kỷ Thanh Phạm có muốn ngày mai xin nghỉ để cùng nàng đi chơi một ngày không.

Thực ra trước đây, tần suất đến trường của Thịnh Chi không cao lắm, cũng chỉ mới gần đây nàng mới bắt đầu đi học đúng giờ. Khi sự thay đổi này mới bắt đầu, đám bạn bè xấu của nàng đã một phen kinh ngạc, cứ tưởng nàng muốn quyết chí tự cường, chăm chỉ học hành. Kết quả là vào tiết nàng vẫn thế, cứ nằm bò ra bàn suốt cả buổi sáng, chẳng qua là đổi địa điểm để ngủ mà thôi.

Đối với những học sinh ham chơi không lo học hành như các nàng, việc xin nghỉ đi chơi dường như là chuyện thường tình, dù sao có buông thả hay lãng phí thời gian thế nào thì cũng có gia đình đứng ra lo liệu.

Thế nhưng Thịnh Chi chưa bao giờ rủ Kỷ Thanh Phạm đi chơi. Không những không rủ, vào thứ Bảy và Chủ nhật, nàng còn thường xuyên kéo cô đến nhà để cùng nghe gia sư riêng của mình giảng bài. Lý do nàng đưa ra là "học một mình chán lắm", rồi còn nhét vào tay cô không ít những cuốn sách bài tập nâng cao mà có tiền cũng khó mua được ở bên ngoài.

"Để không cũng phí, nếu chị chịu làm hộ em thì đúng là giải quyết được cho em một đống rắc rối đấy." Nàng nháy mắt với cô.

Thực ra những bài này đều là do nàng nhờ giáo viên biên soạn riêng cho Kỷ Thanh Phạm, dựa theo trình độ của cô để giúp cô củng cố và nâng cao kiến thức.

Trước đó, Thịnh Chi đã tìm cơ hội để Kỷ Thanh Phạm làm một bài kiểm tra nhằm đánh giá thực lực thật sự. Những bài thi ở trường mà Kỷ Thanh Phạm làm vốn đã được cô khống chế để giữ mức điểm trung bình nên không có giá trị tham khảo, nàng dứt khoát bảo cô làm một bài thi để xem khả năng thật sự của cô đến đâu.

Lý do nàng đưa ra để bảo cô làm bài cũng coi như là thẳng thắn, nhưng chỉ bảo là muốn xem thành tích thật của cô chứ không nói cụ thể là để làm gì. Sau khi giáo viên chấm bài xong, nàng đã chân thành khen Kỷ Thanh Phạm lợi lại.

Lời khen nồng nhiệt đến mức làm vành tai Kỷ Thanh Phạm đỏ bừng, cô quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của nàng: "Cũng... cũng không giỏi như em nói đâu."

Thịnh Chi biết Kỷ Thanh Phạm lớn hơn nàng hai tuổi.

Tuy nhiên, dù Kỷ Thanh Phạm lớn tuổi hơn, nàng cũng chẳng bao giờ gọi cô là tỷ tỷ. Ngược lại, những biệt danh như "Phạm bảo", "Phạm Phạm" thì nàng gọi không ít, còn dùng ngày sinh của hai người để đưa ra những lý lẽ kỳ quặc.

Nàng lật từng trang lịch, hùng hồn tuyên bố: "Phạm bảo chị nhìn xem, sinh nhật em là ngày 11 tháng 8, sinh nhật chị là ngày 8 tháng 11, thật là có duyên, chị còn kém em những ba tháng cơ mà."

Nàng hoàn toàn không đề cập đến năm sinh.

Đối với người khác, nàng không hề để ý cách xưng hô. Khi muốn làm phiền Giang Vãn Âm, nàng mở miệng một tiếng "Vãn Âm tỷ tỷ", ngọt ngào bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng duy nhất chỉ với Kỷ Thanh Phạm là nàng nhất quyết không gọi một tiếng tỷ tỷ.

Giống như việc nàng thường cùng đám bạn vào quán bar, nhưng chưa bao giờ đưa Kỷ Thanh Phạm đi theo những nơi lộn xộn đó.

Đó là một ranh giới rất vi diệu.

Thực tế mà nói, đây là lần đầu tiên Thịnh Chi bảo Kỷ Thanh Phạm xin nghỉ để cùng mình đi chơi.

Thật hiếm thấy và cũng thật bất ngờ.

Thịnh Chi tỏ vẻ như thể chỉ thuận miệng nhắc đến, thậm chí nàng còn chẳng buồn cử động, vẫn nằm bò trên bàn, chỉ xoay mặt về phía Kỷ Thanh Phạm.

Kỷ Thanh Phạm không ngờ nàng lại nói vậy, theo bản năng hỏi: "Chỉ có em và chị thôi sao?"

Thịnh Chi lúc này mới vươn vai ngồi dậy: "Đúng thế, chỉ có em với chị thôi, mấy đứa kia đều bận cả rồi."

Kỷ Thanh Phạm khẽ đáp một tiếng. Vẻ mặt vốn đang rất căng thẳng và mong chờ lúc đầu, sau khi nghe lời nàng nói thì lại thoáng chút buồn bã, hóa ra là vì những người khác đều không có thời gian sao...

Nhưng dù là vậy, việc em ấy tìm đến cô thay vì người khác cũng khiến Kỷ Thanh Phạm cảm thấy rất vui, đủ để xua tan mọi cảm xúc khác.

Như sợ Thịnh Chi lát nữa sẽ đổi ý đi tìm người khác, Kỷ Thanh Phạm nhanh chóng đồng ý.

Thịnh Chi cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy. Tuy hỏi một cách tùy ý nhưng nàng vẫn hơi lo lắng Kỷ Thanh Phạm muốn đi học mà không chịu đi chơi.

Nếu không phải vì qua ngày mai là không kịp, nàng cũng muốn chờ đến thứ Bảy hay Chủ nhật mới rủ chị ấy đi, lúc đó thời gian sẽ thong thả hơn ngày thường.

Nhưng Kỷ Thanh Phạm đã đồng ý là tốt rồi.

Đối với Thịnh Chi, xin nghỉ phép là chuyện nhỏ, điều duy nhất nàng lo lắng là liệu Kỷ Thanh Phạm có từ chối hay không thôi.

Chớp mắt đã đến ngày hôm sau.

Tuy nói là đi chơi nhưng Thịnh Chi không hề nói cho Kỷ Thanh Phạm biết cụ thể là đi đâu, mà Kỷ Thanh Phạm cũng không hỏi nàng.

Đến khi tài xế tới, Thịnh Chi vẫn không có ý định tiết lộ điểm đến. Tài xế lái xe rất rõ đường, đoán chừng là đã được nàng dặn dò từ trước.

Dáng vẻ này rõ ràng là muốn trực tiếp mang Kỷ Thanh Phạm đến nơi luôn.

Vừa lên xe, Thịnh Chi đã nhét ly sữa đậu nành hương nhài cùng mấy chiếc bánh bao được làm rất tinh xảo vào tay Kỷ Thanh Phạm: "Quy tắc cũ."

Thịnh Chi nghe bác sĩ gia đình nói dạ dày Kỷ Thanh Phạm không tốt, sau khi phát hiện cô thường xuyên không ăn sáng, nàng liền tìm đủ lý do để ép cô ăn.

—— "Hôm nay em không thấy ngon miệng, chị giải quyết giúp em đi."

—— "Hôm nay không thích món này lắm, vứt đi thì phí quá."

—— "Sáng nay em ăn một chút rồi, nhưng dì Tưởng cứ sợ em ăn ít nên lại làm thêm món khác bắt em mang theo."

Dì Tưởng là đầu bếp chuyên lo ba bữa cơm của Thịnh gia, từng đạt rất nhiều giải thưởng, tay nghề nấu nướng phải gọi là tuyệt đỉnh.

Dần dần, mỗi khi nhắc đến chuyện này, Thịnh Chi chỉ còn thốt ra ba chữ: "Quy tắc cũ."

Dù sao thì nói đi nói lại, lý do nàng muốn Kỷ Thanh Phạm "ăn hộ" bữa sáng là vô tận, mục đích cuối cùng chỉ là muốn chị ấy được ăn sáng mà thôi.

Thịnh Chi nhấn nút để chiếc bàn điện trong xe dâng lên, sau đó đặt sữa đậu nành và bánh bao lên mặt bàn nhỏ.

Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng, rồi lại nhìn phần bữa sáng trên bàn, sau đó đưa tay đẩy chúng về phía nàng: "Chúng ta cùng ăn đi, em không thể lúc nào cũng bỏ bữa sáng được, không ăn sáng sẽ rất hại dạ dày."

Thịnh Chi nghe cô nói mà lòng chợt thắt lại.

Lúc này nghe câu nói đó, nàng thật sự muốn bảo với cô rằng: "Chị cũng biết không ăn sáng hại dạ dày à."

Nàng biết rõ tại sao Kỷ Thanh Phạm không ăn sáng. Chị ấy không nhận tiền nàng chuyển khoản, hằng ngày chỉ dùng số tiền ít ỏi tự mình kiếm được từ những việc lặt vặt. Gia đình chị chưa bao giờ cho chị tiền sinh hoạt, nên khoản chi tiêu cho bữa sáng đối với chị là một khoản có thể tiết kiệm được. Vì thế chị ấy không ăn. Chị ấy luôn muốn sau này trả lại tiền cho nàng, dù nàng có nói nợ nần không quan trọng đi nữa thì Kỷ Thanh Phạm vẫn ghi chép lại từng khoản một rất rõ ràng.

Nhưng cuối cùng Thịnh Chi vẫn giả vờ như không biết gì, thậm chí còn lười biếng tựa lưng ra sau, dáng vẻ có chút bướng bỉnh: "Không ăn là không ăn, em không có hứng thú."

Nói đến đây, nàng nhìn thấy Kỷ Thanh Phạm như định nói thêm gì đó, liền cố tình làm khó cô: "Hay là... chị đút em ăn đi?"

Nàng chỉ cần khen cô thêm vài câu là cô đã không dám nhìn nàng rồi, nên nàng không nghĩ Kỷ Thanh Phạm lại dám đút cho mình ăn.

Quả nhiên, nghe Thịnh Chi hỏi vậy, vành tai Kỷ Thanh Phạm liền đỏ ửng.

Nhưng điều Thịnh Chi không ngờ tới là cô lại đỏ mặt như vậy mà gật đầu đồng ý.

"Chi Chi muốn ăn cái gì trước?"

Thấy Kỷ Thanh Phạm thật sự định đút cho mình, Thịnh Chi cảm thấy nhiệt độ trên mặt tăng vọt, ngay cả điều hòa trong xe cũng không làm dịu đi được.

Nàng mang theo tổng cộng hai cái bánh bao, thấy Kỷ Thanh Phạm chuẩn bị đút, nàng liền nhanh chóng tự mình tiêu diệt một cái rồi uống một ngụm sữa đậu nành, toàn bộ quá trình diễn ra cực kỳ nhanh gọn: "Em ăn xong rồi."

Nói xong, Thịnh Chi nghiêng đầu chống cằm, khẽ ho một tiếng: "Vừa rồi em chỉ nói đùa thôi, không cần đút thật đâu."

"...Được thôi." Kỷ Thanh Phạm cụp mi mắt. Khi hiểu ra em ấy chỉ đang trêu đùa chứ không thực sự muốn mình đút, trong lòng cô không khỏi dâng lên một chút mất mát.

Thịnh Chi đã quay mặt đi nên không chú ý thấy, khi Kỷ Thanh Phạm bưng ly lên uống sữa đậu nành, đôi môi cô đã chạm đúng vào nơi còn lưu lại dấu son môi nhạt màu của nàng.

Như vô tình, lại như cố ý.

Chiếc xe chạy êm ru trên đường, cuối cùng dừng lại trước một công viên giải trí lớn.

Tuy hôm nay không phải là cuối tuần, nhưng theo lý mà nói thì lượng người đến đây chơi cũng không nên ít như vậy.

"Em không thích quá đông người, nghĩ đến cảnh chen chúc là thấy mệt rồi," Nhận ra ý nghĩ của đối phương qua cái nhìn thắc mắc, Thịnh Chi trực tiếp giải thích: "Hôm nay công viên này chỉ phục vụ riêng chúng ta thôi."

Kỷ Thanh Phạm từng đi ngang qua đây nhưng chưa bao giờ vào trong. Cô cũng chưa từng đi công viên trò chơi nên thấy cái gì cũng lạ lẫm. Nghe nàng giải thích, cô mỉm cười gật đầu: "Chị còn đang thắc mắc sao hôm nay lại vắng thế, trong trí nhớ của chị thì lúc nào chỗ này cũng đông nghịt người."

Du khách chỉ có hai người các nàng, nhưng công viên vẫn vô cùng náo nhiệt. Nhạc nền vui nhộn vang lên, ở lối vào có rất nhiều nhân viên mặc trang phục thú bông đóng vai các nhân vật khác nhau chào đón các nàng. Một chú hề thậm chí còn trực tiếp thổi hai quả bong bóng rồi đưa tận tay hai người.

Nhìn chú hề nặn những quả bong bóng thành hình một bông hoa như làm ảo thuật, đôi mắt Kỷ Thanh Phạm khẽ mở to, giọng điệu có chút ngập ngừng: "Cảm... cảm ơn."

Thịnh Chi liếc nhìn Kỷ Thanh Phạm đang thích thú hết sờ chỗ này lại nắn chỗ kia trên quả bong bóng, giọng điệu khinh thường: "Mấy cái đồ này em chỉ cần tiện tay là nặn được mười tám cái."

Kỷ Thanh Phạm nghe nàng nói vậy thì không nghi ngờ gì, đôi mắt cong lên rạng rỡ: "Đại tiểu thư thật giỏi quá, chị thì chẳng biết làm."

Nghe vậy, Thịnh Chi hơi ngượng ngùng sờ sờ vành tai.

Vừa rồi nàng chỉ là bốc phét thôi, bây giờ nghe cô khen như vậy, vì bản thân cũng chẳng biết nặn bong bóng nên hiếm khi nàng khiêm tốn một chút: "Cũng không giỏi lắm đâu, bình thường thôi mà."

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Thịnh Chi đã quyết định hôm nào đó phải đi học cách nặn bong bóng mới được.

Cả công viên chỉ có hai vị khách, cái lợi lớn nhất chính là chơi trò gì cũng không phải xếp hàng. Với những công viên lớn thế này, vào những ngày cao điểm, việc phải chờ một hai tiếng đồng hồ là chuyện thường tình.

Nếu nói Thịnh Chi từ nhỏ đến lớn đã chơi chán các công viên trò chơi, thì Kỷ Thanh Phạm lại là người chưa từng được đi một lần nào. Thế nên cô nhìn cái gì cũng thấy thú vị, trò nào cũng muốn thử.

Phát hiện Kỷ Thanh Phạm có hứng thú với những trò cảm giác mạnh, Thịnh Chi liền kéo cô đi chơi hết một lượt.

Nào là tàu hải tặc, con lắc khổng lồ, tháp rơi tự do, tàu lượn siêu tốc, đu quay...

Các nàng còn mua hai chiếc bờm tai thú ở quầy hàng, một đôi tai mèo, một đôi tai chó, rồi cùng nhau chụp rất nhiều ảnh.

Chơi đến cuối cùng, trong số những trò chơi lớn chỉ còn lại nhà ma và vòng quay khổng lồ là chưa thử.

Thịnh Chi không sợ độ cao, nàng thích ngồi trên đu quay khổng lồ xoay 360 độ để ngắm cảnh từ trên cao, nhưng nàng lại rất sợ vào nhà ma. Bình thường ngay cả phim kinh dị nàng cũng ít khi xem, nhất là những phòng kinh dị có người thật đóng vai, nàng luôn tránh được là tránh.

Theo lý lẽ của nàng thì: "Chỉ cần em không xem phim kinh dị, không vào nhà ma, thì em hoàn toàn không sợ bóng tối, không sợ ma."

Nhưng sau khi chơi nhà ma hay xem phim kinh dị xong thì lại là chuyện khác.

Kỷ Thanh Phạm nhìn dáng vẻ do dự của nàng khi nhìn chằm chằm vào cái đầu quỷ trên nóc nhà ma, dường như nhận ra điều gì đó, cô mở lời: "Chúng ta không chơi trò này nữa nhé."

Ai ngờ Thịnh Chi lại cắn răng, nắm lấy tay cô, làm ra vẻ không nhằm nhò gì, cái miệng vẫn cứng: "Chỉ là cái nhà ma thôi mà, ai mà sợ chứ, hôm nay chị nhất định phải đi cùng em."

Tay bị nàng nắm lấy, ánh mắt Kỷ Thanh Phạm rơi trên đó, nhịp tim loạn nhịp một hồi lâu.

Thế nhưng, trước khi vào Thịnh Chi còn có thể hùng hồn nói "Chỉ là cái nhà ma thôi mà, ai mà sợ chứ", thì vừa bước chân vào một cái là khác hẳn ngay.

Chỉ cần một cơn gió thổi qua làm mấy dải vải rách đung đưa là nàng đã muốn xù lông rồi.

Chưa kể đến lúc những "con ma" do người thật đóng lao ra, Thịnh Chi suýt chút nữa là chui tọt vào lòng Kỷ Thanh Phạm.

Vị đại tiểu thư chỉ giỏi mạnh miệng này đã đánh giá quá cao lòng can đảm của mình. Nàng bị dọa đến mức như chim sợ cành cong, cuối cùng thực sự không chịu nổi nữa, nàng nắm chặt lấy tay Kỷ Thanh Phạm, nhắm mắt lại, trông vô cùng đáng thương: "Em không mở mắt đâu, chị dắt em đi đi."

Trong bóng tối, Kỷ Thanh Phạm cũng nắm chặt lấy tay nàng, khẽ đáp: "Được."

Nhịp tim của Kỷ Thanh Phạm cũng rất nhanh, nhưng không phải vì bị phòng kinh dị hù dọa, mà là vì Thịnh Chi đang nắm tay cô.

Thịnh Chi nói không mở mắt là không mở thật, vì thế nàng không phát hiện ra, có những điểm đáng lẽ có thể né được thì Kỷ Thanh Phạm lại không né, thậm chí cô còn chuyên chọn những chỗ đáng sợ nhất để đi vào.

Không những chọn chỗ đáng sợ, cô còn cố ý bước thật chậm.

Qua mấy lượt hù dọa liên tục, Thịnh Chi sắp phát khóc đến nơi. Nếu thời gian có quay trở lại lúc đứng trước cửa, đánh chết nàng cũng không thèm vào. Giọng nói của nàng lúc này đã mang theo tiếng nức nở: "Phạm bảo, sắp ra ngoài chưa? Bao giờ chúng ta mới ra được đây?"

Kỷ Thanh Phạm nhìn quanh một vòng, rồi lại bắt đầu đi ngược lại, nhưng khi lên tiếng, giọng điệu cô lại cố tình pha chút phiền não: "Chi Chi, em đừng gấp, hình như chị bị lạc đường rồi."

Xin hãy tha thứ cho tâm tư ích kỷ của cô.

Cô thật sự, rất muốn, rất muốn được nắm tay em ấy thêm một lúc nữa.

Các nàng cứ quanh quẩn trong nhà ma không biết bao lâu mới đi ra được.

Thịnh Chi thực sự rất căng thẳng và sợ hãi, nàng nắm chặt đến mức cổ tay Kỷ Thanh Phạm hằn lên một vòng đỏ hồng.

Vừa bước ra khỏi nhà ma, trước mắt bỗng sáng rực. Ánh đèn bên ngoài so với bên trong sáng hơn nhiều, làm lộ rõ hốc mắt ửng hồng vì sợ của Thịnh Chi. Kỷ Thanh Phạm nhìn bộ dạng bị hù dọa của nàng, hiếm khi cô cười rõ ràng đến thế, gương mặt hiện lên vẻ "Thật không ngờ đại tiểu thư vậy mà lại sợ ma."

Thấy vậy, Thịnh Chi lập tức thẹn quá hóa giận.

Vừa ra khỏi nhà ma, nhịp tim nàng vẫn chưa ổn định, hơi thở còn chưa đều, nhưng điều đó không ngăn cản nàng làm bộ muốn đấm cho cô một phát. Kỷ Thanh Phạm thấy nàng nắm tay lại, cũng không đứng yên đó chịu trận mà cầm bong bóng chạy về phía trước. Cô một mực khẳng định mình không cười, nhưng lại không kìm được mà nụ cười càng lúc càng rạng rỡ.

Nghe tiếng cười của cô, lòng Thịnh Chi bỗng rung động.

Nàng rất ít khi thấy chị ấy cười như thế này.

Một nụ cười chân thật, vui vẻ và không chút lo âu.

Dường như lúc này đây, Kỷ Thanh Phạm mới có chút giống với một thiếu nữ ở lứa tuổi này.

Hai người nô đùa một hồi rồi chạy đến trước một chiếc xe bán kem. Chiếc xe được trang trí đủ màu sắc, trông ngọt ngào và mộng ảo như những viên bánh macaron.

Thấy xe kem, Thịnh Chi lập tức không bước nổi nữa.

Nàng xua xua tay, ra hiệu: "Tạm đình chiến."

Nàng mua hai cây kem, tự mình cầm một cây, cây còn lại đưa cho Kỷ Thanh Phạm. Mỗi cây kem đều có hai viên kem xếp chồng lên nhau, bên cạnh cắm một thanh bánh quy socola, phía trên cùng còn rắc những hạt đường đủ màu sắc.

Dù các trò chơi đều không phải xếp hàng —— cùng lắm chỉ mất chút thời gian để nhân viên kiểm tra thiết bị và chốt an toàn cho hai người —— nhưng chơi hết ngần ấy trò thì thời gian cũng đã không còn sớm. Thỉnh thoảng một cơn gió đêm lướt qua tai, mang theo chút se lạnh.

Các nàng vừa ăn kem vừa ngồi lên vòng quay khổng lồ.

Khi vòng quay dần lên tới điểm cao nhất, Kỷ Thanh Phạm nhìn cây kem trong tay, đột nhiên khẽ nói: "Hôm nay Chi Chi cố ý dẫn chị đi chơi đúng không? Em nói là những người khác không có thời gian nên mới bảo chị xin nghỉ đi cùng, thực ra là em đã định mời riêng chị trước rồi, có phải không?"

Bởi vì là cố ý đưa cô tới nên mới bao trọn cả công viên, bởi vì là cố ý đưa cô tới nên vừa vào đã có bao nhiêu nhân viên mặc thú bông chào đón và thổi bong bóng, bởi vì là cố ý đưa cô tới nên trong công viên đâu đâu cũng thấy những chú hề biểu diễn tung hứng, thỉnh thoảng lại đạp xe một bánh lướt qua, bởi vì là cố ý đưa cô tới nên dù chỉ có hai người chơi, cả công viên vẫn náo nhiệt vô cùng.

"Nghĩ gì thế, không có đâu." Nghe Kỷ Thanh Phạm hỏi vậy, Thịnh Chi cắn một miếng bánh quy.

Nàng vừa phủ nhận xong, Kỷ Thanh Phạm rõ ràng không tin. Cô nhìn nàng, chăm chú nhìn nàng, dường như nhất định phải có một câu trả lời.

Thịnh Chi thấy vậy lại cắn thêm miếng bánh quy nữa, thấy cô cứ bộ dạng không có câu trả lời là không chịu thôi, nàng đành bất đắc dĩ thừa nhận: "Được rồi, hôm nay không phải là ngày mùng 1 tháng 6 sao..."

Trên đầu nàng vẫn còn đeo chiếc tai mèo màu trắng mà Kỷ Thanh Phạm chọn, giọng nàng rất nhỏ: "Em dẫn chị đi đón Tết thiếu nhi."

Trong lúc lời nói còn đang bỏ ngỏ, vòng quay cũng đã lên đến điểm cao nhất.

Dường như cảm thấy việc trả lời trực tiếp như vậy rất ngượng ngùng, nhìn thấy đôi môi Kỷ Thanh Phạm khẽ động như định nói tiếp điều gì đó, thậm chí đã có âm thanh yếu ớt sắp thốt ra, Thịnh Chi sau khi trả lời xong câu hỏi liền không nhịn được mà dùng đầu ngón tay chặn môi cô lại.

Bên trong cabin vòng quay không sáng như bên dưới. Mái tóc dài màu hồng nhạt của thiếu nữ biến ảo theo tia sáng, đôi hàng mi cong dài chớp chớp liên hồi.

"Kỷ Thanh Phạm," Giọng nàng nghe có vẻ như đang mất kiên nhẫn, nhưng gò má lại âm thầm lan tỏa sắc hồng nhạt như màu tóc: "Chị phiền quá, em trả lời xong rồi, không cho phép hỏi nữa."

Thế nhưng hành động chặn môi này cũng chẳng ích gì. Kỷ Thanh Phạm nhìn Thịnh Chi, ánh mắt vô cùng dịu dàng: "Chi Chi, cảm ơn em."

Theo lời nói, hơi thở ấm áp phả lên đầu ngón tay nàng, khiến nhịp chớp mắt của Thịnh Chi càng nhanh hơn: "Chị..."

Chỉ nghe Kỷ Thanh Phạm nói tiếp: "Từ nay về sau, chị cũng là người từng được đón Tết thiếu nhi rồi. Hôm nay chị thực sự rất vui, mọi thứ tốt đẹp cứ như một giấc mơ vậy."

Cô từ đầu đến cuối vẫn nhìn nàng, ánh mắt chuyên chú đến mức không biết cô đang nói ngày hôm nay tốt đẹp như một giấc mơ, hay nàng mới chính là giấc mơ tuyệt đẹp ấy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...