Mất Trí Nhớ Bẫy Rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất

Chương 52



Đợi đến khi dịch truyền gần hết vào buổi chiều, cơn sốt cao cuối cùng cũng có dấu hiệu thuyên giảm.

Dáng vẻ của Kỷ Thanh Phạm cũng thả lỏng hơn, hơi thở dần trở nên bình ổn.

Thịnh Chi thấy cô đổ mồ hôi liền lau giúp, nàng luôn túc trực bên cạnh không rời nửa bước, đến khi đối diện với đôi mắt đã mở ra từ bao giờ, nàng vẫn còn chút phản ứng không kịp.

Đầu ngón tay nàng run lên, nhất thời không cầm chắc, chiếc khăn mặt vẫn còn vương chút hơi ấm của nước rơi thẳng lên mặt Kỷ Thanh Phạm, đúng ngay mắt của cô.

Thịnh Chi sững lại một giây, ngay sau đó liền nhanh chóng giật lấy chiếc khăn.

Những lời thoại đã dày công chuẩn bị sẵn trong đầu lúc này đã quên sạch, đến khi mở miệng, nàng suýt chút nữa thì nghẹn: "Ồ, chị tỉnh rồi à? Có muốn uống nước không?"

Nàng nói chuyện với cô nhưng mắt lại nhìn đi chỗ khác, dáng vẻ vô cùng gượng gạo, chiếc khăn trong tay bị nàng vò cho đến nhăn nhúm.

Kỷ Thanh Phạm nhìn Thịnh Chi một chút, rồi lại nhìn bức tường trắng như tuyết của phòng bệnh, thần sắc yếu ớt, dường như vẫn chưa hiểu rõ tại sao mình lại ở trong bệnh viện.

"Hôm qua chị bị người ta hạ thuốc, sau đó chúng ta..." Nói đến đây, giọng Thịnh Chi nghẹn lại.

Gương mặt nàng từ từ đỏ bừng lên, mỗi một chữ thốt ra sau đó đều như thể có ai đang kề dao vào cổ buộc nàng phải nói ra từng lời một.

Sau khi nói xong, nàng lại phải đấu tranh tâm lý một hồi, nhưng vẫn không dám nhìn phản ứng của Kỷ Thanh Phạm. Nàng đặt chiếc khăn sang một bên, tự ý đứng dậy rót một ly nước, làm bộ tự nhiên đưa đến bên môi Kỷ Thanh Phạm: "Chị uống chút nước trước đi."

Kỷ Thanh Phạm dường như cũng bị lượng thông tin trong lời nói vừa rồi của nàng làm cho ngơ ngác.

Nhất là khi cô định vươn tay cầm lấy chiếc ly, mới phát hiện ra bản thân chẳng còn chút sức lực nào.

Thịnh Chi chú ý tới phản ứng của cô, vành tai nháy mắt nóng bừng lên.

Dù Kỷ Thanh Phạm chẳng nói câu nào, nhưng nàng vẫn như sắp xù lông đến nơi, giọng điệu vừa xấu hổ vừa bối rối: "Em đã đưa ly nước cho chị rồi, chị mau uống nhanh lên đi, em... tay em cũng mỏi lắm rồi đấy nhé."

Lông mi Kỷ Thanh Phạm khẽ rung động, cô cúi đầu uống nước.

"Cạch" một tiếng, ly thủy tinh bị Thịnh Chi đặt mạnh lên mặt bàn bên cạnh.

Sau khi uống nước xong, Kỷ Thanh Phạm yếu ớt ho khẽ hai tiếng, ánh mắt một lần nữa hướng về phía nàng.

Ngay sau đó, Thịnh Chi liền nghe thấy cô nói: "Kiều Kiều chăm sóc chị đến tận bây giờ, chắc là mệt lắm phải không?"

Trong khoảng thời gian Kỷ Thanh Phạm hôn mê, Thịnh Chi thực chất đã tưởng tượng ra rất nhiều điều cô có thể nói sau khi tỉnh dậy, thế nhưng câu đầu tiên Kỷ Thanh Phạm thốt ra lúc này lại nằm ngoài dự tính của nàng, khiến nàng càng thêm phần mất tự nhiên.

Thịnh Chi đưa ngón tay quấn lấy vài sợi tóc, đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại gật đầu, cuối cùng hừ lạnh một tiếng: "Chị biết là tốt rồi."

Kỷ Thanh Phạm khẽ hắng giọng, cô vẫn cứ nhìn nàng như thế, giọng điệu dần dần mang theo chút mong chờ: "... Có phải Kiều Kiều đã nhớ ra chuyện đó rồi không? Cho nên mới..."

Cô nói không nhanh.

Chỉ là khi giọng nói của Kỷ Thanh Phạm vừa dứt, Thịnh Chi đột nhiên không biết nên nói gì cho phải.

— Thái độ của chị ấy trông dè dặt quá.

Nghe giọng nói của cô, Thịnh Chi suýt chút nữa không kìm được mà hỏi ngược lại một câu: "Trọng điểm là cái này sao?"

Nàng không bỏ lỡ thần sắc nào trên gương mặt cô ngay khi nàng vừa thuật lại mọi chuyện.

Rõ ràng đối với một người tâm cơ kín đáo như chị ấy, đây cũng được coi là một tình huống ngoài ý muốn.

Thế nhưng dù có xảy ra chuyện ngoài ý muốn này đi chăng nữa, sau khi phản ứng lại, chị ấy vẫn lập tức điều chỉnh trạng thái để tiếp tục diễn kịch với nàng.

Kỷ Thanh Phạm vẫn tiếp tục nói với nàng.

Trong lòng Thịnh Chi dâng lên một nỗi buồn bực, nàng không muốn nghe thêm nữa.

Lợi ích đối với chị quan trọng đến thế sao?

Chỉ cần đạt được mục đích, chị ấy có thể lợi dụng tất cả mọi thứ, thậm chí là cảm giác và cảm xúc của chính mình đều có thể xếp sau lợi ích...

Một Kỷ Thanh Phạm tỉnh táo đáng lẽ phải không thể chấp nhận được những chuyện này mới đúng, dù sao thì chị ấy cũng ghét nàng như vậy kia mà.

Đáng lẽ nàng phải cảm thấy đắc ý khi thấy bộ dạng dù chán ghét nhưng vẫn không thể để lộ ra của Kỷ Thanh Phạm, giống như trước đây vậy.

Thế nhưng lúc này, trong lòng nàng lại bùng lên một ngọn lửa vô danh, một cảm xúc thật khó diễn tả, ngay cả chính nàng cũng không biết mình đang giận điều gì.

"Đừng có nằm mơ ban ngày nữa," nàng mở miệng ngắt lời Kỷ Thanh Phạm, giọng điệu mang thêm mấy phần cáu kỉnh, "Chẳng qua xét từ sự việc lần này của Cảnh Mộ, việc duy trì quan hệ hôn nhân đúng là sự lựa chọn tốt nhất mà thôi."

Dường như không ngờ nàng sẽ nói như vậy, nhịp thở của Kỷ Thanh Phạm khựng lại một nhịp, ánh mắt cô xuất hiện một chút biến đổi: "Không nhớ ra được cũng không sao, sau này chị sẽ càng cố gắng hơn để làm cho Kiều Kiều nhớ lại..."

Nhìn dáng vẻ này của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi chỉ cảm thấy cảm xúc khó gọi tên kia càng thêm mãnh liệt.

"Tối hôm qua, chị là bị người ta hạ thuốc." Dưới sự tác động của cảm xúc vô hình ấy, nàng lại lặp lại câu nói này một lần nữa, nhấn mạnh từng chữ.

Thần sắc Kỷ Thanh Phạm khựng lại, cô khẽ nhích người về phía nàng: "Chị biết, nhưng tối qua người ở bên cạnh chị là em, Kiều Kiều."

Cô hơi cong mắt, "Là em thì tốt rồi."

Thịnh Chi nhíu mày, cảm nhận được nỗi bực bội trong lòng nháy mắt trở nên kịch liệt hơn, nhưng nàng không nói thêm gì nữa.

Ngay cả nàng cũng không hiểu tại sao mình lại nảy sinh cảm giác này.

Dường như, thứ nàng muốn nghe không phải là lời nói này, thứ nàng muốn thấy cũng chẳng phải là phản ứng này.

Thịnh Chi gọi một phần đồ ăn sáng tới, toàn là những món thanh đạm phù hợp cho người bệnh nhưng lại không đến mức nhạt nhẽo khiến người ta nhìn vào là ngán.

Nàng mím môi, cầm thìa múc từng miếng cháo đút cho Kỷ Thanh Phạm.

Bầu không khí có chút kỳ quái.

Nhưng Kỷ Thanh Phạm lại như chẳng hề hay biết, từ đầu đến cuối vẫn là dáng vẻ cười nói dịu dàng.

Cô vẫn giống như trước kia, nói với nàng những lời ngọt ngào, thổ lộ lời yêu, tha thiết hy vọng nàng có thể nhớ lại những "ký ức ân ái" giữa hai người.

Cứ như thể chuyện ngoài ý muốn vừa xảy ra cũng chẳng đáng để cô bận tâm như Thịnh Chi vẫn tưởng.

Dù sao trong miệng cô, chỉ cần là nàng thì thế nào cũng được, cô sẽ còn cố gắng hơn nữa để khiến nàng nhớ lại quá khứ.

Đã toại nguyện nhìn thấy dáng vẻ Kỷ Thanh Phạm rơi lệ cầu xin mình, đáng lẽ theo dự định ban đầu, Thịnh Chi có thể kéo dài thời hạn một tháng thành vô định để tiếp tục làm khó Kỷ Thanh Phạm, bắt nạt cô, nhìn cô vì lợi ích mà phải chịu đựng.

Đó rõ ràng là những gì nàng đã nghĩ trước khi chuyện này xảy ra.

Thế nhưng hiện tại Thịnh Chi chẳng thấy vui vẻ chút nào.

Không chỉ không thoải mái, mà thậm chí trong vài ngày kế tiếp, tâm trạng của nàng đều rất tệ.

Mấy ngày nay nàng ôm hết mọi công việc vào mình. Công ty của Cảnh Mộ không chịu nổi sự chèn ép có chủ đích của Thịnh Thế, hiện tại mâu thuẫn nội bộ trong tập đoàn Cảnh Bàng đang rất căng thẳng dưới sức ép đó, các cổ đông đều có tính toán riêng, ngày sụp đổ đã không còn xa nữa. Hiện tại nàng vẫn lưu lại Nam Tha chỉ là để khảo sát các hạng mục bên này, cộng thêm việc Kỷ Thanh Phạm vẫn đang nằm viện, đợi đến khi các hạng mục khảo sát xong và cơ thể Kỷ Thanh Phạm phục hồi, lúc đó họ mới trở về.

Mọi chuyện đều diễn ra rất thuận lợi, chẳng có gì đáng để phiền lòng, đối với công việc, nàng lại càng thuận buồm xuôi gió hơn.

Thế nhưng tâm trạng của Thịnh Chi vẫn rất tồi tệ.

Nàng muốn Kỷ Thanh Phạm phải tiếp tục diễn kịch trước mặt mình.

Nhưng giờ đây, nàng lại vì màn kịch ấy mà nảy sinh một loạt những cảm xúc tiêu cực.

Càng quan sát Kỷ Thanh Phạm, nàng càng cảm thấy những suy nghĩ trằn trọc của mình bấy lâu nay đều thật vô nghĩa.

Sự căng thẳng của bản thân, sự lo lắng của bản thân, sự áy náy của bản thân và cả...

Tất cả đều quá đỗi thừa thãi.

Bởi vì Kỷ Thanh Phạm hoàn toàn không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì.

Trong lúc nàng đang lún sâu vào mớ cảm xúc hỗn độn, Kỷ Thanh Phạm lại coi chuyện này như một quân bài có thể lợi dụng.

Đêm hôm đó đối với Kỷ Thanh Phạm mà nói, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ?

Giống như những nụ hôn trước đây.

Lần đầu tiên Kỷ Thanh Phạm hôn nàng, chị ấy cứ muốn hôn là hôn, từ đôi môi dán chặt lấy nhau cho đến khi đầu lưỡi quấn quýt không rời.

Đến cuối cùng, chỉ có một mình nàng là cứ để tâm hết lần này đến lần khác.

Thịnh Chi đã thử không nghĩ đến nữa, thế nhưng những hình ảnh của đêm hôm đó dường như cứ muốn chống đối nàng, không cách nào xua đi được.

— Hoàn toàn không thể quên nổi.

Nàng nhớ rõ những rung động ấy, có thể hồi tưởng lại từng ánh mắt, từng động tác triền miên của chị ấy.

Trong đêm đó, hai người họ tựa như hai nhành cây quấn chặt lấy nhau giữa cơn mưa bão.

Ngay cả trong mơ, thỉnh thoảng nàng vẫn nghe thấy những tiếng th* d*c ngọt ngào cùng sự khao khát đến cực hạn.

Chị ấy đã đòi hỏi nàng như thế, ôm ấp lấy nàng, vừa khóc vừa nấc gọi tên nàng, cầu xin nàng.

Sự vui thích của chị, tiếng nức nở của chị, tất cả đều vì nàng mà thay đổi.

Dáng vẻ * l**n t*nh m* cùng những phản ứng chân thật đến cực điểm của Kỷ Thanh Phạm hoàn toàn khác hẳn với sự trấn định tự nhiên và những màn diễn kịch dối trá thường ngày.

Sự khác biệt này đã trở thành một lạch trời, chia cắt cảm nhận của nàng về chị thành hai nửa đối lập.

Nàng có chút không thích ứng được.

Thế là càng muốn quên lại càng không thể quên, càng muốn không để tâm thì lại càng thêm để tâm.

Thịnh Chi sắp xếp lịch trình dày đặc để giảm bớt tối đa thời gian ở bên Kỷ Thanh Phạm, có lẽ làm như vậy nàng sẽ thấy dễ chịu hơn một chút, không đến mức lúc nào cũng nghĩ ngợi lung tung.

Nàng không biết Kỷ Thanh Phạm có nhận ra điều này hay không.

Thế nhưng Kỷ Thanh Phạm vẫn thường xuyên gửi tin nhắn và tin nhắn thoại cho nàng, nói rằng không gặp được nàng thì rất nhớ nàng.

Cô còn gửi cả ảnh chụp và quay video cho nàng nữa ——

Khi thì là ảnh vừa tiêm xong một mũi vào buổi sáng, khi thì là ảnh bữa trưa ăn món gì, khi thì là nội dung một cuốn sách đang đọc trong phòng bệnh vào buổi chiều, ngay cả trước khi ngủ cô cũng đều báo cho nàng một tiếng, có đôi khi giống như không kìm nén được nỗi ủy khuất mà hỏi nàng có thể chúc cô ngủ ngon một câu được không.

Có một lần Thịnh Chi đã nhanh tay hơn não mà đáp lại một câu: "Ngủ ngon".

Ngay giây tiếp theo, Kỷ Thanh Phạm liền gửi tới một đoạn tin nhắn thoại.

Không dài, rất ngắn, chỉ có vài giây thôi.

Nhưng trong vài giây ngắn ngủi ấy, Kỷ Thanh Phạm không chỉ nói với nàng một câu "Thật sự rất yêu em", mà nói xong còn mập mờ gửi kèm một nụ hôn.

Vô cùng triền miên.

Đeo tai nghe, Thịnh Chi mặt đỏ tim run, nàng sinh ra một loại ảo giác như thể thật sự bị cô hôn trúng vậy.

Trong cơn xấu hổ, nàng đã chọn lưu lại đoạn tin nhắn ấy.

Càng che càng lộ, sau tin nhắn đó, Kỷ Thanh Phạm có gửi thêm cái gì nàng cũng không trả lời nữa.

Dù Thịnh Chi không hồi âm, điều đó cũng chẳng hề làm giảm đi sự nhiệt tình của Kỷ Thanh Phạm, cô vẫn cứ miệt mài chia sẻ mọi chuyện với nàng như thế, cứ như thể chỉ cần được gửi tin nhắn cho nàng thôi là cô đã mãn nguyện lắm rồi.

Khi nhìn thấy những tin nhắn báo cáo như thế này từ Kỷ Thanh Phạm, ban đầu Thịnh Chi cho rằng bản thân mình chẳng có cảm giác gì, nàng lại càng không bao giờ chia sẻ hay báo cáo cho cô như vậy.

Thế nhưng trong mấy ngày tiếp theo, mỗi khi Kỷ Thanh Phạm không nhắn tin, nàng lại không nhịn được mà bắt đầu tự hỏi cô đang làm gì.

Đang nghỉ ngơi sao?

Hay là đang làm việc khác?

Mải mê suy nghĩ, đến khi sực tỉnh lại, Thịnh Chi phát hiện trên tờ giấy trắng trước mặt đã bị nàng dùng bút phác họa ra dáng dấp của một người.

Mái tóc dài tựa mây mù, chỉ dựa vào thân hình cũng có thể nhận ra đây là một người rất xinh đẹp.

Thế nhưng, gương mặt, nơi vốn dĩ phải có ngũ quan lại là một khoảng trống, giống như người đặt bút không cách nào tưởng tượng được nhân vật này nên xuất hiện với biểu cảm như thế nào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...