Mất Trí Nhớ Bẫy Rập - Hải Diêm Tạp Mạn Quất

Chương 76



Tháng chín là lúc có nhiều việc bận rộn.

Ngay trước thềm Trung thu, có một buổi triển lãm bất động sản ở thành phố khác cần phải tham gia.

Buổi triển lãm kéo dài ba ngày, nhưng phần lớn thời gian đều trôi qua trong những cuộc đàm phán nối tiếp nhau không nghỉ.

Ngay khi sự kiện kết thúc, Thịnh Chi cùng Kỷ Thanh Phạm đã lập tức lên máy bay trở về nhà chính.

Thịnh Tỉ Diệc nữ sĩ đã về trước các nàng mấy ngày.

Lúc hai người đến nơi, Thịnh nữ sĩ đang cùng Thịnh lão thái thái ngồi câu cá ở đình viện bên hồ.

Lão thái thái tuổi tác đã cao, lúc nhàn rỗi chỉ thích chăm sóc hoa cỏ, đặc biệt là ngắm nhìn cá vàng Hạc Đỉnh Hồng trong hồ. Dinh thự nhà họ Thịnh tọa lạc tại khu đất vàng đắt đỏ bậc nhất, nhưng không hề ồn ào náo nhiệt. Cạnh bờ hồ được bao quanh bởi làn nước trong xanh, mang vẻ u tĩnh, quả là một nơi lý tưởng để dưỡng lão.

"Bà ngoại, mẹ, Trung thu vui vẻ!" Thịnh Chi vừa vào đến nơi đã ngọt ngào cất lời nũng nịu: "Xe đông quá, trên đường hơi tắc nên tụi con đến hơi muộn một chút."

Kỷ Thanh Phạm đưa mấy túi quà trong tay cho quản gia của dinh thự, cũng mỉm cười đi theo Thịnh Chi chào hỏi hai người.

Thịnh lão thái thái hiền hậu đáp lời, vẫy tay gọi hai nàng lại gần. Mái tóc bạc trắng của bà được búi lên gọn gàng, chỉn chu. Ánh mắt bà lướt qua cặp kính gọng vàng đính ngọc trễ xuống sống mũi, trông vô cùng hòa ái.

Bà giơ tay xoa xoa tóc hai người, rồi lại vỗ vỗ vai: "Mấy đứa về là tốt rồi."

Đừng nhìn lão thái thái hiện tại ôn hòa, khí chất toát lên vẻ an nhiên tự tại, lúc còn trẻ bà vốn là một nhân vật có thủ đoạn vô cùng cứng rắn.

Thịnh Tỉ Diệc là con gái độc nhất, từ nhỏ đã được bà nuôi dạy vô cùng nghiêm khắc nên ưu tú hơn người. Sau khi tiếp quản sản nghiệp gia tộc, mẹ nàng lại càng không phụ sự kỳ vọng. Tuy nhiên, có lẽ vì bản thân từ nhỏ đã chịu nền giáo dục quá nghiêm khắc, nên khi có Thịnh Chi, mẹ nàng không hề khắc nghiệt với con gái như cách bà ngoại từng làm, mà ngược lại là sự nuông chiều vô cùng.

Ngay cả việc sắp xếp nàng vào tổng công ty cũng là trì hoãn đến mức không thể kéo dài thêm được nữa, mẹ nàng mới hạ quyết tâm.

Chỉ là, vốn tưởng rằng sẽ phải tốn không ít công sức và đau đầu thêm một hồi lâu, không ngờ con gái lại thay đổi rất lớn, thật sự đã trưởng thành và tiến bộ hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, trên mặt Thịnh nữ sĩ không khỏi lộ ra nụ cười vui mừng: "Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là nhờ có Tiểu Kỷ cả."

"Là do vốn dĩ em ấy đã rất tốt rồi ạ." Kỷ Thanh Phạm khẽ cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân.

Mọi người cứ thế trò chuyện qua lại, cuối cùng bà ngoại cũng góp vui: "Cục cưng bây giờ cố gắng như vậy sao, thật sự lớn khôn rồi."

Thịnh Chi bị khen đến mức mặt đỏ bừng, có chút ngượng ngùng không nghe nổi nữa, liền cắt ngang: "Được rồi được rồi, mau khai tiệc thôi ạ. Vừa đi máy bay lại ngồi xe, con đói đến mức bụng dán vào lưng rồi đây này."

Ban đầu nói đói chỉ là cái cớ để mọi người đừng khen nàng nữa, nhưng nói xong, nàng mới cảm thấy đúng là có chút đói thật.

Kỷ Thanh Phạm đưa tay xoa nhẹ tai Thịnh Chi, khóe môi khẽ nở nụ cười nhạt: "Vậy thì ăn cơm trước thôi, Chi Chi nhà mình thẹn thùng rồi."

Thịnh Chi nghe vậy lập tức quay sang nhìn cô: "Em mới không có! Em thường xuyên được khen mà, sớm đã quen rồi."

Bà ngoại và mẹ nhìn nhau, cả hai đều không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Cảm nhận được hơi ấm nhẹ nhàng từ vành tai truyền tới, nàng sực nhận ra bản thân lại vô thức nói như vậy. Nàng đưa tay che gò má: "Được rồi... thì có một chút, chỉ một chút xấu hổ thôi."

Tiếng nàng vừa dứt, bà ngoại và mẹ lại cười lớn hơn, bầu không khí tràn ngập niềm hân hoan: "Được rồi, chỉ một chút thôi."

Nói xong, Thịnh Tỉ Diệc nữ sĩ đứng dậy, định đỡ lão thái thái lên thì bị bà gạt tay ra.

Thịnh lão thái thái hừ một tiếng: "Mẹ không cần ai đỡ đâu."

"Con cũng có muốn đỡ đâu," Mẹ nàng dù bị gạt tay nhưng vẫn không thu hồi lại: "Chỉ là không đỡ mẹ thì con thấy không thoải mái thôi."

Nghe giọng điệu của bà ngoại và mẹ khi ở cạnh nhau, Thịnh Chi lại nghĩ tới sự bướng bỉnh, kiêu ngạo thỉnh thoảng của chính mình, đúng là cùng một khuôn đúc ra.

Mấy người chậm rãi bước qua hành lang giữa khuôn viên vườn hoa.

Kỷ Thanh Phạm nhìn Thịnh Chi.

Thịnh Chi cảm nhận được tầm mắt của cô, liền quay mặt lại.

Đôi mắt nàng sáng lên, mang theo sự hạnh phúc và vui vẻ tột cùng.

Kỷ Thanh Phạm đột ngột ghé sát vào, hôn nhẹ lên mắt nàng một cái.

Hàng mi nàng khẽ chớp rồi mở ra, vành tai Thịnh Chi càng nóng hơn. Nàng hạ thấp giọng, sợ cô nghe không rõ nên xích lại gần tai cô nũng nịu thì thầm: "Vợ ơi, mẹ và bà ngoại vẫn ở phía trước kìa."

Thật ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là nàng thấy hơi... hơi thẹn thùng một tí.

"Họ không thấy đâu." Kỷ Thanh Phạm cũng học theo dáng vẻ của nàng, thì thầm rất khẽ.

Hai người chậm bước lại, rồi dừng hẳn, trao nhau một nụ hôn quấn quýt.

Trái tim đập dồn dập.

Không hiểu sao, rõ ràng là mối quan hệ đường đường chính chính không thể rõ ràng hơn, nhưng Thịnh Chi lại nảy sinh cảm giác như đang yêu đương vụng trộm.

Nàng vừa mới nảy ra ý nghĩ đó, đã nghe thấy cô lên tiếng: "Chúng mình thế này, cứ như đang vụng trộm ấy nhỉ."

Vẫn là giọng nói nhẹ nhàng lúc nãy, khiến bầu không khí càng thêm phần ám muội khó tả.

Thịnh Chi gật đầu, chưa kịp nói gì thì cô đã có chút chưa thỏa mãn mà chạm nhẹ vào cánh môi nàng, lại nói tiếp: "Nhưng mà k*ch th*ch thật đấy... thêm một lần nữa đi."

Cánh môi tự nhiên đè ép những lời chưa kịp thốt ra, một lần nữa dán chặt lấy nhau.

Nàng cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại, ẩm ướt của chị ấy, rồi nhìn vào đôi mắt cô, ánh mắt ấy đang dập dềnh những làn sóng nước.

Sao một người lại có thể tương phản đến mức này cơ chứ?

Vẻ ngoài thanh cao thoát tục tựa như tuyết trên mái hiên hay trăng dưới đáy hồ, tưởng như chẳng có một tạp niệm nào nên xuất hiện trên người cô, vậy mà hóa ra lại phóng túng đến vậy.

Nàng thì ngược lại với Kỷ Thanh Phạm, nàng sở hữu một gương mặt diễm lệ đa tình, nhưng cuối cùng lại luôn không đấu lại được sự quyến rũ của cô.

Thịnh Chi cũng muốn thử phóng túng một chút, nhưng nghĩ đến cảnh tượng mỗi khi chị ấy bị mình trêu chọc đến mức nước bắn tung tóe kia, nàng lại thôi.

... Có khi nàng còn chưa kịp bắt đầu làm gì thì chính mình đã chết đuối rồi.

Lần trước cũng vậy, Kỷ Thanh Phạm mang về cho nàng một bộ đồ tai mèo, bảo muốn xem nàng mặc. Nàng mới thay xong, còn chưa kịp làm gì, biểu hiện của cô đã như thể nàng vừa thực hiện một hành động vô cùng kh*** g** hay mời gọi vậy. Cô nắm lấy đôi tai mèo của nàng, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập run rẩy.

Cô cũng luôn nhìn nàng bằng ánh mắt mê luyến, khát khao sự chiếm hữu tuyệt đối. Ngay cả khi nàng đưa ra những câu hỏi khiến cô xấu hổ, dù cho có nức nở, cô cũng sẽ kéo dài giọng bằng một giọng điệu đầy vui vẻ mà trả lời.

Quả thực... khiến người ta không thể chống đỡ nổi.

Cảm giác ướt át sắp không khống chế được mà tràn ra, nụ hôn này vừa kết thúc, một nụ hôn khác đã lại bắt đầu.

"Được rồi, còn không qua đó thì lạ lắm đấy." Những bông hoa lưu luyến nơi hành lang, Thịnh Chi lên tiếng, cánh môi đỏ mọng rực rỡ như đóa hoa đang nở rộ.

"Ừm." Kỷ Thanh Phạm đáp một tiếng, l**m nhẹ môi mình rồi lấy khăn giấy ra, dịu dàng giúp nàng lau đi vệt nước trên môi. Đầu ngón tay cô cách một lớp khăn giấy, chậm rãi và nhẹ nhàng: "Chỉnh đốn lại một chút rồi hẳn qua đó."

Lão thái thái có thói quen nghỉ ngơi khá sớm. Sau khi dùng xong bữa tối, bà được mọi người bồi đi dạo quanh vườn hoa một lát rồi về phòng nghỉ.

Thịnh Tỉ Diệc nữ sĩ nhận được một cuộc điện thoại công việc khẩn cấp, cũng vội vàng trở về phòng xử lý.

Thế là trong khu vườn lớn chỉ còn lại hai người bọn họ. Ánh trăng tĩnh mịch, Thịnh Chi nắm tay Kỷ Thanh Phạm, thong thả dạo bước thêm một lúc mới đi lên lầu.

Nàng vốn thích đua xe và những môn thể thao mạo hiểm vì thích cái cảm giác dopamine và endorphin bùng nổ trong chớp mắt, cảm giác đó khiến con người ta thấy mình sống động vô cùng.

Nhưng so với những thứ đó, cảm giác nắm tay Kỷ Thanh Phạm chậm rãi đi dạo trong vườn hoa đêm nay lại càng khiến nàng mê đắm hơn. Ngay cả hương hoa thoảng trong hơi thở cũng vì thế mà trở nên nồng nàn lạ thường.

Quản gia đã sớm dọn dẹp xong phòng ở tầng ba từ mấy ngày trước.

Bên ngoài cửa sổ sát đất, vầng trăng treo trên cao, bị những đám mây nửa che nửa lấp, tỏa ra thứ ánh sáng lung linh.

"Chị muốn cùng vợ ngắm trăng," Kỷ Thanh Phạm dùng đầu ngón tay khẽ m*n tr*n lòng bàn tay nàng, đôi mắt trong trẻo hơi nheo lại nhìn ra ngoài cửa sổ: "Trăng đêm nay chắc chắn sẽ rất đẹp."

"Vậy mình lên sân thượng đi." Thịnh Chi nói.

Nói xong nàng lại thấy ý nghĩ của chị ấy và mình thật đồng điệu, nàng cũng đang định hỏi chị ấy có muốn lên đó ngắm trăng hay không.

Tầm nhìn từ sân thượng rất bao quát, nhưng dù sao cũng đã về đêm nên có chút gió se lạnh.

Thịnh Chi trải tấm chăn mỏng mang theo ra, cùng Kỷ Thanh Phạm vai kề vai nửa nằm trên chiếc xích đu được bao quanh bởi những bụi hoa rực rỡ.

Tấm chăn mỏng rất lớn, nhưng dù chăn có rộng đến đâu, cơ thể hai người vẫn dán sát vào nhau.

Ánh đèn màu vàng nhạt hắt xuống mặt đất những mảng sáng ấm áp.

Hai nàng cùng ngắm trăng, không biết vầng trăng kia có nhìn thấy họ hay không. Những dải mây trắng tựa lụa đào vừa tản đi, ngay sau đó, trăng tròn liền hiện ra, rõ nét như gương, tròn trịa không một chút khiếm khuyết.

Ánh trăng như dòng nước tuôn chảy, dịu dàng mà sáng tỏ.

Lúc đi lên các nàng không bật đèn quá sáng, giờ đây ánh trăng rọi xuống, khiến sương đêm trên cỏ cây trở nên mông lung. Ngay cả dòng suối nhỏ chảy róc rách cũng được phủ một lớp bạc mát lạnh, mỗi vòng sóng nước như đang ôm lấy một vầng trăng nhỏ xíu.

"Đẹp thật đấy." Ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt, Thịnh Chi chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình không lặng lẽ ngắm trăng như thế này.

Nàng cũng không nhớ nổi lần cuối mình ngắm trăng là khi nào, và đi cùng ai.

Nhưng so với quá khứ, hiện tại và tương lai là điều nàng có thể chắc chắn.

"Sau này mỗi năm Trung thu chúng mình đều cùng nhau ngắm trăng thế này nhé, được không?" Nàng nghiêng đầu tựa vào vai cô.

Kỷ Thanh Phạm nghe vậy, nâng tay lên: "Ngoắc tay đi."

"Ngoắc tay." Thịnh Chi cười đến híp cả mắt, cũng đưa đầu ngón tay ra ngoắc lấy tay cô.

Dưới ánh trăng, hai đầu ngón tay đan vào nhau trông thật mong manh, trong suốt.

Ngoắc tay xong, hai người lại tiếp tục ngắm trăng. Thịnh Chi vừa ngắm vừa gấp mấy tờ giấy thành hình mặt trăng và thỏ con.

Đây đều là những thứ nàng học được khi đi làm từ thiện ở viện phúc lợi để dỗ dành các em nhỏ.

Kỷ Thanh Phạm nói rất thích, còn bảo muốn cất hết chúng vào két sắt khóa lại.

Nhìn dáng vẻ yêu thích không buông tay của cô, nàng lại muốn cười: "Chị thích thì lúc nào em cũng có thể gấp cho chị, đâu chỉ có bấy nhiêu đâu."

Có lẽ vì ngày Trung thu mang ý nghĩa quá viên mãn.

Cười xong, nàng không khỏi nhớ tới những kẻ được gọi là "người thân" của Kỷ Thanh Phạm, lòng bỗng chùng xuống vì xót xa.

Có lẽ cũng là quả báo, những kẻ đó sau này đều chết trong một trận hỏa hoạn lớn. Nguyên nhân được cho là do chập điện, lúc lửa bùng lên họ đều đang chìm sâu trong giấc ngủ. Cánh cửa phòng kiểu cũ bị nung chảy cứng ngắc không thể mở ra, thi thể tại hiện trường cháy đến mức trơ cả xương, trông vô cùng dữ tợn và thê lương.

Một vài tờ báo mạng đưa tin về sự việc để cảnh báo mọi người về an toàn phòng cháy chữa cháy. Nghe nói cả nhà đều thiệt mạng, ban đầu cũng có người cảm thán xót thương, nhưng sau khi biết được những việc gia đình này từng làm, họ lại cho rằng đó là báo ứng, loại người lòng lang dạ thú chết cũng không hết tội.

Càng nghĩ về quá khứ của chị ấy, Thịnh Chi lại càng thấy đau lòng, hốc mắt chẳng mấy chốc đã cay xè.

Kỷ Thanh Phạm nhận ra, liền hỏi nàng làm sao vậy, có phải trong người thấy không khỏe không.

Giọng cô có chút gấp gáp, tràn đầy sự quan tâm.

Thịnh Chi thấy mình thật không tiền đồ, nàng không muốn chị ấy phải quay ngược lại an ủi mình, liền cố nén nước mắt vào trong, khiến vành mắt đỏ hoe một vòng.

"Em không sao đâu," Nàng nghiêng người vươn tay ôm lấy cô: "Chỉ là em chợt nhớ đến chuyện trước kia của chị..."

Cô nghe nàng nói vậy, hơi ngẩn người.

Cô ôm ngược lại nàng, bàn tay khẽ v**t v* mái tóc nàng.

Đối với những kẻ đó, trong lòng cô sớm đã chẳng còn chút gợn sóng nào. Trận hỏa hoạn ấy diễn ra hoàn toàn theo kế hoạch của cô, nhưng khi thiêu xong, cô thậm chí còn chẳng buồn nghe tiếng la hét của họ, chỉ cảm thấy thật vô vị. Những kẻ ngu muội, những loại sâu mọt ấy.

Lòng cô vốn đã tĩnh lặng, nhưng... em ấy đang đau lòng vì cô.

Đầu ngón tay lướt qua hàng mi đỏ hoe, Kỷ Thanh Phạm nghĩ, chuyện cô tự mình lên kế hoạch cho đám cháy đó không cần phải để nàng biết. Thế nhưng, cô có thể nhẹ nhàng kể cho nàng nghe về những chuyện cũ chưa từng nhắc tới, để nàng càng thêm đau lòng vì cô.

Để nàng thương tiếc cô thêm một chút, quan tâm cô thêm một chút.

Cô thậm chí bắt đầu nghĩ, liệu mình có nên tạo thêm vài vết thương khác để nàng yêu chiều và xót xa mình nhiều hơn không.

Cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.

Quả nhiên, nước mắt của Thịnh Chi hoàn toàn mất khống chế, từng giọt lã chã rơi xuống, nàng vừa giận vừa đau lòng.

Mấy kẻ khốn kiếp đó chết thật sự là đáng đời.

Nàng cứ nghĩ đến lúc mình tám tuổi được sống trong nhung lụa, được mọi người cung phụng như công chúa nhỏ, lại nghĩ đến cảnh chị ấy tám tuổi phải quỳ dưới tuyết với bộ quần áo mỏng manh không bằng cả giẻ rách, lòng nàng lại thắt lại, vô cùng khó chịu.

Quá khổ cực.

Quá đau lòng.

"Đừng buồn nữa... dù sao hiện tại em cũng là người nhà của chị rồi, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh chị." Nàng chỉ có thể ôm cô thật chặt, rồi lại chặt thêm chút nữa.

"Vợ chính là nhà của chị." Kỷ Thanh Phạm nghe thấy hai chữ "mãi mãi" trong lời nàng nói, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết. Cô rất thích từ "mãi mãi", và cũng cực kỳ thích gọi nàng là vợ, một cách xưng hô đầy tính chiếm hữu và duy nhất.

Cô ghé sát vào, khẽ dùng đầu lưỡi l**m đi những giọt nước mắt nơi đuôi mắt nàng.

... Em ấy thật đẹp, lại thật thơm.

Nước mắt nóng hổi như muốn thiêu đốt cô.

Đầu ngón tay cô chậm rãi đan vào kẽ tay nàng, nắm chặt lấy.

Cô lại nghĩ, nàng không thể chạy thoát được đâu.

Có muốn đổi ý cũng không được, cô sẽ không bao giờ cho nàng cơ hội đó.

Nơi chân trời, vầng trăng đang tĩnh lặng ngủ say giữa màn đêm.

Kỷ Thanh Phạm khẽ nói: "Chỉ cần em luôn ở bên chị, chị sẽ mãi có một mái nhà."

Lời nói vừa dứt, trong lòng cô tràn ngập một h*m m**n chiếm hữu mãnh liệt khó lòng thỏa mãn.

Mùa thu đã sang, nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, gió sớm và gió đêm dần trở nên lạnh hơn. Rìa của những chiếc lá phỉ xanh bắt đầu được tô điểm bởi một lớp màu vàng nhạt, cho đến khi sắc vàng ấy phủ kín cả mặt lá.

Những bộ đồ mùa hè cũng đã được cất đi để nhường chỗ cho trang phục mùa thu.

Lần này Thịnh Chi phải bay đến Ninh Thành một chuyến để gặp gỡ và ký hợp đồng với đối tác mới. Kỷ Thanh Phạm vì bận việc nên không thể đi cùng, cả người trông như đóa Bạch sơn trà héo rũ, lưu luyến không nỡ tiễn nàng lên máy bay: "Nhớ phải gọi điện thoại, phải gọi video, ngày nào cũng phải nhớ chị đấy."

"Em biết rồi mà," Thịnh Chi khẽ chạm môi mình vào môi cô, kiên nhẫn lặp lại: "Ngày nào cũng gọi điện, ngày nào cũng gọi video..."

Chỉ là nói đến cuối, nàng lại mỉm cười sửa lại: "Từng giây từng phút em đều nhớ chị."

Đối tác lần này là một ngôi sao mới trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật tại Ninh Thành, họ Mạnh, là một người rất giỏi.

Lịch trình của nàng là đến Ninh Thành vào buổi tối, nghỉ ngơi tại khách sạn một đêm, hôm sau mới gặp mặt ký hợp đồng để tránh việc đi lại quá gấp gáp, giành chút thời gian nghỉ ngơi hồi sức.

"Vợ ơi, em đến khách sạn rồi nhé." Vừa vào phòng, Thịnh Chi đã gọi điện cho cô ngay.

Cuộc điện thoại cứ thế kéo dài mà không tắt.

Kỷ Thanh Phạm rất dính nàng, cứ như thể nàng là dưỡng chất để cô tồn tại vậy.

Có người bạn trước đó từng cảm thấy cách chung sống của hai người hơi kỳ lạ, liền hỏi khéo nàng rằng có thấy ngột ngạt không? Họ bảo chiếm hữu dục của chị ấy quá mạnh, ai cũng cảm nhận được. Họ còn nói dù là người yêu thân thiết đến mấy cũng phải thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, ai cũng cần không gian riêng.

Nhưng Thịnh Chi không cảm thấy có vấn đề gì cả, nàng chỉ muốn làm mọi cách để chị ấy cảm nhận được tình yêu và sự an toàn mà thôi.

...

Màn đêm vẫn như mọi khi, chỉ có điều nằm trong phòng khách sạn lúc này chỉ có mình nàng.

Tại nhà, Kỷ Thanh Phạm nằm ở vị trí nàng thường nằm, ôm lấy tấm chăn, vùi mặt vào gối để tìm kiếm mùi hương còn sót lại của nàng.

... Thật khó vượt qua.

Cô hít hà mùi hương ấy, cơ thể dần trở nên bứt rứt, từ ôm chăn chuyển thành kẹp chặt lấy chăn.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa việc "đã có" và "chưa từng có". Khi chưa hoàn toàn có được thì còn có thể nhẫn nhịn, nhưng khi đã có rồi thì lại rất khó để chịu đựng sự thiếu vắng.

Ban đầu tưởng rằng chỉ cần một chút thôi đã thỏa mãn, nhưng thực tế là khi có được một chút rồi, người ta lại càng muốn nhiều hơn.

"Vợ ơi, chị nhớ em quá... không ngủ được," Cô khẽ động đậy thân thể, hướng về phía người trong màn hình mà gửi một nụ hôn nồng cháy: "Muốn được an ủi cơ."

Cuộc gọi từ thoại chuyển sang video.

Nghe giọng điệu ngọt lịm như nước mùa xuân của cô, nàng biết ngay cô muốn kiểu "an ủi" nào, nhưng biết thì biết, nàng vẫn nhìn vào ống kính trêu chọc: "An ủi kiểu gì cơ?"

Ánh đèn khách sạn sáng rực, Thịnh Chi sau khi tắm xong đã thay bộ đồ ngủ bằng lụa màu đỏ rượu. Cổ áo chữ V khoét sâu, thắt lỏng lẻo khiến làn da trắng mịn ẩn hiện, mái tóc xoăn dài buông lơi trông vô cùng kiều diễm. Đôi mắt mèo của nàng khẽ nheo lại: "Muốn an ủi thế nào thì chị phải nói ra chứ."

Kỷ Thanh Phạm vừa chạm phải ánh mắt ấy đã cảm thấy không chịu nổi.

Qua màn hình, cô bắt đầu làm theo những lời chỉ dẫn.

Nàng bảo làm thế nào, cô liền làm thế ấy, bảo đối diện ống kính tự mình làm, cô cũng làm theo.

Cánh môi cô bị cắn đến đỏ mọng, tiếng r*n r* mị hoặc nghe như muốn chảy ra nước.

Cô đã rất cố gắng, run rẩy đến mức sắp không chịu nổi, nhưng nàng vẫn yêu cầu cô phải cố thêm chút nữa.

"Tiếng nước nhỏ quá, em nghe không rõ."

"Bình thường em làm thế nào? Có phải giống như chị đang làm bây giờ không?"

Cô cắn chặt vạt áo, gò má áp sát vào màn hình đã đỏ rực một mảng. Trông cô có vẻ rất tốn sức, nhưng khi nghe thấy lời nàng nói, cô vẫn cố đứt quãng khiến âm thanh phát ra lớn hơn một chút.

Đôi chân mở ra quá lâu đã bắt đầu mỏi nhừ.

Cô liền nằm sấp xuống, rồi lại nửa quỳ.

Như một bức tranh sơn thủy hữu tình, mái tóc đen dài xõa tung đầy mê hoặc, mang theo hơi thở sắc xuân.

Thịnh Chi gọi cô là tỷ tỷ, bắt cô nhìn vào dáng vẻ của chính mình, rồi nói có người chị nào lại giống như cô lúc này, ở trong màn hình bị trêu đùa đến mức như một chú cún nhỏ không.

Nàng còn nói: "Cún con, chị nói xem nếu em nhìn thấy suối phun thì có phải cũng nên gọi là tỷ tỷ không?"

Cuộc gọi video kéo dài gần một tiếng đồng hồ.

Chỉ là dù có tận hứng đến đâu thì dường như vẫn thiếu một chút gì đó. Qua màn hình không thể ôm ấp, những cử chỉ âu yếm vỗ về sau đó cũng trở nên thật tủi thân.

Nhất là khi họ đã quen với việc ôm nhau ngủ và thức dậy trong vòng tay nhau.

Sau một hồi thủ thỉ, Thịnh Chi mới nhận ra một việc: "Chị đang mặc quần áo của em đúng không?"

Hỏi xong, nàng nhìn kỹ lại lần nữa, đúng là vậy thật.

"Ừm," bị nàng phát hiện, Kỷ Thanh Phạm cũng không phủ nhận. Hơi thở của cô vẫn chưa ổn định, cô cố gắng điều chỉnh lại. Gương mặt và đuôi mắt vẫn còn vương nét ẩm ướt. Cô hướng về màn hình mà khẽ vén vạt váy lên: "Lão bà không có ở nhà, mặc quần áo của em thì lúc đi ngủ cứ như đang được em ôm vậy..."

Cả thần sắc lẫn ngữ khí ấy đều khiến người ta không tài nào cưỡng lại được.

Thịnh Chi nghe chị ấy nói vậy, thực sự rất muốn bay ngay về để ôm chặt lấy chị.

... Thật là, mới vừa đến Ninh Thành mà đã muốn về rồi.

"Chị đợi em về nhé," Nàng nói: "Em sẽ xử lý nhanh công việc ở đây rồi về ngay với chị."

Hai người trò chuyện rất lâu, mãi đến khi đi ngủ cuộc gọi vẫn không tắt.

Điện thoại cứ để như vậy suốt cả đêm, đến khi tỉnh lại thì hệ thống đã tự động ngắt do thời gian cuộc gọi quá dài.

Vì muốn nhanh chóng trở về, hiệu suất làm việc của Thịnh Chi cao hơn hẳn bình thường.

Mọi chuyện đều diễn ra vô cùng thuận lợi, cho đến khi nàng gặp Mạnh Ngưng Thước.

Vị ngôi sao mới trong giới công nghệ này từ khi nhìn thấy nàng thì biểu cảm có chút kỳ lạ, cô ấy trầm mặc đẩy gọng kính một cái.

Trước khi vào phòng riêng, cô còn đứng khựng lại tại chỗ.

"Mạnh tổng, mời?" Thịnh Chi lên tiếng.

Nàng không chắc đối phương có ý gì, nhưng nếu thật sự là ý đó thì vị người mới này có vẻ hơi vênh váo quá mức rồi.

Mạnh Ngưng Thước không nói gì, cô nhìn Thịnh Chi, sau đó khẽ cong đốt ngón tay lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát chỉ vào vị trí tai của mình. Ánh mắt cô luôn duy trì một góc độ cố định.

Hành động này trông giống như một loại ám hiệu nào đó.

... Ý đồ của đối phương có lẽ không giống như nàng dự đoán.

Nhưng dù là không giống, Thịnh Chi cũng không thể hiểu nổi ý nghĩa cụ thể của nó là gì.

Nàng đối diện với ánh mắt của Mạnh Ngưng Thước, khựng lại một chút, rồi cũng giơ tay chạm vào vành tai của mình.

Trên vành tai chỉ có đôi bông tai mà Kỷ Thanh Phạm đã tặng nàng.

Nàng rất thích, nên lúc nào cũng đeo bộ bông tai này.

Ngoài ra, nàng không chạm thấy thứ gì khác.

Thế nhưng Mạnh Ngưng Thước nhìn nàng bằng ánh mắt như thể trên tai nàng có thứ gì lạ lắm.

Có lẽ nhận ra nàng không hiểu, sau vài giây im lặng, Mạnh Ngưng Thước rút giấy bút mang theo người ra, viết lên đó hai hàng chữ:

"Tôi không chắc cô thật sự không biết hay đang giả vờ không biết, nhưng tôi không muốn có bất kỳ ai nghe lén cuộc trò chuyện này. Mong cô tôn trọng lập trường của tôi."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...