Du Điềm luôn tin chắc mình là mỹ nhân có một không hai, nhưng khoảnh khắc Phó Y Trà mỉm cười, trước mắt nàng dường như hiện ra cảnh trăm hoa đua nở. Những lời độc địa vốn đã chực chờ đầu môi bỗng chốc nghẹn lại.
Người phụ nữ trước mặt có ánh mắt trong trẻo, thần thái ôn nhu, đôi môi mỏng khẽ cong lên, từng cử chỉ đều đẹp đến nao lòng, hoàn toàn khớp với những miêu tả về nữ chính trong nguyên tác. Thú thật, trái tim Du Điềm đã lỗi nhịp trước nụ cười ấy. Kiếp trước, dù đã ngoài 30 tuổi nàng vẫn là gái độc thân bền vững, chưa từng bị bắt gặp một tin đồn tình ái nào. Thiên hạ đồn nàng mắt cao hơn đầu, kẻ lại bảo nàng bí mật kết hôn sinh con, nhưng lý do thực sự là một bí mật nàng chôn giấu tận đáy lòng:
Nàng thích phụ nữ.
Có lẽ do ảnh hưởng từ gia đình, hoặc do người cha tệ bạc đã để lại ấn tượng quá sâu đậm, nàng không thể chịu đựng được sự gần gũi của đàn ông. Yêu đương khác với đóng phim, đóng phim dù nhập vai đến đâu nàng vẫn biết là giả, còn yêu đương thì... sự nồng nhiệt của đàn ông khiến nàng thấy ghê tởm. Suốt 30 năm, nàng chưa từng gặp được ai khiến mình rung động. Vậy mà xuyên thư chưa đầy một tháng, cô nàng nữ chính vốn không nên có chút liên hệ nào lại khiến nàng kinh diễm đến vậy.
Du Điềm cảm nhận rõ tim mình vừa hẫng một nhịp theo nụ cười của Phó Y Trà. Nàng vội đặt tay lên ngực, cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay giúp nàng dập tắt sự xao động không nên có kia.
"Điềm Điềm, em thấy không khỏe ở đâu sao?" Nụ cười của Phó Y Trà vụt tắt, thay bằng vẻ lo lắng. Cô không màng đến xung quanh, nắm lấy tay nàng hỏi dồn dập.
Nhìn đôi mày khẽ nhíu lại của Phó Y Trà, Du Điềm sực tỉnh, vội rụt tay lại, gắt gỏng: "Đừng có động tay động chân!"
Phó Y Trà thu tay về nhưng vẫn hỏi: "Hay để tôi gọi bác sĩ đến xem cho em nhé?"
Du Điềm cười lạnh: "Cô mong tôi sinh bệnh lắm hả? Đợi tôi bệnh rồi cô mới có cơ hội giả vờ làm vãn bối hiếu thảo chăm sóc trưởng bối chứ gì? Hừ, loại phụ nữ như cô không lừa được tôi đâu."
Nàng hếch cằm, ánh mắt né tránh: "Tôi khỏe lắm, đừng phí thời gian lên người tôi."
Thấy nàng đúng là không sao, Phó Y Trà thở phào, mỉm cười: "Vậy quyết định thế đi, lát nữa tôi mời em ăn cơm."
Du Điềm định cãi lại nhưng rồi lại thôi. Nàng muốn xem thử cô nàng nữ chính này có thể diễn trò đến bao giờ.
"Điềm Điềm về phòng nghỉ ngơi trước đi, đến giờ cơm tôi sẽ gọi. Uống nhiều nước vào nhé." Phó Y Trà ân cần đưa ly nước qua nhưng Du Điềm không nhận, nàng đi thẳng về phòng cùng Lâm Hiểu Lệ.
Vừa khuất bóng, Lâm Hiểu Lệ liền hỏi nhỏ: "Điềm Điềm, chị với bạn gái của Tề tổng quan hệ tốt thế ạ?"
Du Điềm lườm cô một cái: "Em thấy chị với cô ta giống quan hệ tốt chỗ nào?"
"Tốt mà." Lâm Hiểu Lệ thật thà đáp, "Vừa nói vừa cười, cô ấy lại còn chăm sóc chị nữa."
Khóe miệng Du Điềm giật giật: "Cô nương ơi, em đơn thuần quá rồi. Chị là mẹ kế của Tề Diệu Thiên, em nghĩ chị với hắn có thể thuận hòa sao? Mà bạn gái của hắn lại có thể tốt với chị sao?"
"Thế tại sao cô ấy lại đối xử tốt với chị như vậy?"
Du Điềm trợn mắt: "Tất nhiên là có mưu đồ rồi! Cô ta muốn diễn kịch trước mặt chị để mọi người thấy cô ta hiếu thuận với mẹ kế thế nào, từ đó dễ dàng bước chân vào nhà họ Tề hơn đấy!"
"Không được, chị tuyệt đối không để cô ta đạt được mục đích." Du Điềm nhận ra nếu tối nay nàng cứ thế nhận lời mời của Phó Y Trà thì hỏng bét. Là một mẹ kế độc ác, nhiệm vụ hàng đầu là không được để nam nữ chính toại nguyện.
Lâm Hiểu Lệ run rẩy: "Điềm Điềm, chị đừng gây chuyện mà..."
Du Điềm dường như không nghe thấy, nàng nghiến răng: "Người phụ nữ kia, chị sẽ không để cô ta đắc ý đâu."
Phó Y Trà tiễn Du Điềm đi với ánh mắt ngập tràn ý cười. Cô quay sang dặn Dương Lâm: "Tối nay tôi mời Du Điềm ăn cơm. Lát nữa Tân Ngọc mang đồ tới, các anh cứ về trấn tìm khách sạn mà ở, đêm nay tôi ở lại đây."
Dương Lâm định bảo để người chuẩn bị cơm nhưng Phó Y Trà ngắt lời: "Không cần, tôi muốn tự tay chuẩn bị."
Người khác làm sao chu đáo bằng mình tự làm, huống hồ Điềm Điềm vốn nhạy cảm. Cô không quản ngại ngàn dặm đến đây, bày ra đủ thứ lý do chẳng qua là vì muốn gặp nàng, làm nàng vui. Nấu cho nàng một bữa cơm có là gì, kể cả nấu cho nàng cả đời cô cũng sẵn lòng.
Sau khi nhận đồ tiếp tế từ trấn, Phó Y Trà bảo họ đưa đồ đến chỗ ở của Du Điềm rồi cho họ rời đi. Cô trò chuyện với Thường Ngọc Hoan vài câu rồi đi vòng quanh các hộ dân xem có thể mua thêm gì không. Nguyên liệu ở quê tuy không cầu kỳ nhưng lại rất tươi ngon và organic. May mắn là cô gặp đúng lúc đồ tể trong thôn giết heo, liền mua một ít thịt thăn, sườn và hai cái móng giò – thứ cô tưởng tượng ra cảnh Du Điềm gặm một cách ngon lành. Cô mua thêm một con gà trống tơ, trứng gà, rau xanh và cả đậu hũ mới làm.
Phó Y Trà chi tiền hào phóng nên mua gì cũng dễ. Cô xách bao lớn bao nhỏ về chỗ ở, quyết tâm trổ tài nấu nướng chiêu đãi Du Điềm.
Kiều Thuần thấy Phó Y Trà tay xách nách mang thì kinh ngạc, vội đi tìm Đàm Đan Tình để bàn mưu tính kế.
Hơn 6 giờ tối, Du Điềm bị đánh thức bởi mùi thức ăn thơm phức. Nàng đẩy cửa bước ra sân thì thấy dưới gốc cây đã kê sẵn một chiếc bàn vuông bày đầy món ăn. Nhìn cách trình bày, nàng biết ngay không phải do đội đầu bếp "ốc đồng" làm, vì đồ của họ luôn được trang trí vô cùng mỹ thuật. Còn đây thì... nhìn khá là bình dân.
Chắc cô ta thuê bà bác nào trong thôn làm rồi. Du Điềm tặc lưỡi: "Xem ra cô ta quyết tâm làm con dâu mình rồi đây."
"Điềm Điềm dậy rồi à?"
Du Điềm ngẩng đầu, thấy Phó Y Trà đang đeo tạp dề, tay bưng đĩa thức ăn đứng ở cửa bếp. Căn bếp cũ kỹ, đầy bụi bẩn của chủ nhà giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ hơn hẳn. Nhưng điều khiến Du Điềm đứng hình chính là chiếc tạp dề trên người Phó Y Trà. Nàng liếc nhìn vào trong bếp, dường như không có ai khác.
"Nghĩa là... cô tự làm sao?" Nàng không dám tin vào mắt mình.
Phó Y Trà dịu dàng mỉm cười: "Trong bếp không còn ai khác đâu, tất cả đều là tôi chuẩn bị đấy. Điềm Điềm có hài lòng không?"
Hài lòng sao? Phải hỏi là có bị kinh hãi hay không mới đúng!
Du Điềm vẫn chưa hết ngỡ ngàng: "Chuyện này... thật sự là cô làm?"
Phó Y Trà gật đầu, nụ cười lẫn giọng nói đều dịu dàng đến cực điểm: "Phải, là tự tay tôi làm, muốn để Điềm Điềm nếm thử tay nghề của tôi."
Cô không nói ra rằng, mình muốn dùng cách này để kéo gần khoảng cách giữa hai người, cũng là để Du Điềm hiểu được tâm ý của mình.
"Tặc tặc." Du Điềm trưng ra bộ mặt thương hại: "Xem ra những ngày ở nhà của nàng Lọ Lem chẳng mấy dễ dàng nhỉ. Nhìn xem, còn phải tự mình xuống bếp, chắc là ở nhà làm lụng đến quen tay rồi chứ gì?"
"Người ta bảo 'con nhà nghèo sớm biết lo toan', quả không sai!" Vẻ thương hại trên mặt Du Điềm biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là sự đắc ý khi thấy người khác gặp họa.
Nàng thầm nghĩ, màn thể hiện này chắc chắn là quá hoàn hảo trong mắt cái hệ thống rác rưởi kia rồi! Thế là Du Điềm bắt đầu khoe khoang trong đầu, nhưng hệ thống vẫn lạnh lùng đáp lại: 【Ký chủ thể hiện đạt yêu cầu, thỉnh nghiêm túc duy trì thiết lập nhân vật mẹ kế độc ác để tiến hành cốt truyện.】
Du Điềm mắng thầm: 【Đồ ngốc!】
Thấy sắc mặt nàng thay đổi nhanh như chong chóng, Phó Y Trà tiến lại gần: "Điềm Điềm thấy đồ ăn thế nào, có vừa miệng không?"
Du Điềm quay đầu liếc nhìn một cái, chê bai: "Nhìn trình bày chẳng ra làm sao cả."
Phó Y Trà mỉm cười: "Cơm nhà làm sao so được với tay nghề đầu bếp khách sạn, nhưng nó có cái ngon riêng của cơm nhà, em cứ nếm thử xem."
"Thế à." Du Điềm ngồi xuống bàn, cầm đũa gắp một miếng gà Cung Bảo, hương vị hóa ra lại không tệ chút nào.
Vừa quay đầu lại, nàng đã thấy Phó Y Trà đang nhìn mình đầy mong đợi: "Thế nào?"
Du Điềm đặt đũa xuống: "Bình thường."
Nàng định gọi Tống Kiều Tuyết và Thường Ngọc Hoan cùng ra ăn cho vui thì mới phát hiện trong sân im ắng lạ thường, chẳng thấy ai cả. Nàng ngó vào phòng thì Lâm Hiểu Lệ và Tôn Tường – những người vốn đang ngủ – cũng đã biến mất từ lúc nào.
"Họ đi ra ngoài cả rồi." Phó Y Trà mỉm cười giải thích như hiểu thấu tâm tư nàng: "Bữa tối nay chỉ có hai chúng ta thôi."
Chiếc bóng đèn dây tóc trong sân có công suất rất thấp, ánh sáng mờ ảo, xung quanh bóng đèn muỗi bay loạn xạ. Du Điềm nhìn mấy con muỗi bò trên cánh tay Phó Y Trà, liền cười trên nỗi đau của người khác: "Không ngờ Phó tiểu thư còn có sở thích nuôi muỗi cơ đấy."
Phó Y Trà đưa tay vỗ nhẹ, trên cánh tay đã xuất hiện vài nốt đỏ: "Không sao đâu, ăn cơm đi." Nói đoạn, cô múc một bát canh đặt trước mặt Du Điềm, lại ân cần đưa thìa qua: "Nếm thử xem."
Du Điềm không từ chối, thản nhiên đón lấy.
Suốt một lúc lâu sau đó, Du Điềm không thấy Phó Y Trà nói thêm câu nào, cứ như thể bữa cơm này thật sự chỉ đơn thuần là để cô chăm sóc nàng. Vừa nuốt một ngụm canh, Du Điềm bỗng thoáng thấy ánh đèn chớp lên ngoài cổng, rồi một bóng người nhanh chóng lẩn khuất.
Nàng bật dậy, rảo bước ra cửa. Trong con ngõ tối tăm, chỉ thấy bóng một người phụ nữ đang chạy thục mạng, hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi.
Chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây. Nếu nàng không nhìn lầm, vừa rồi rõ ràng là ánh đèn flash? Có kẻ cố ý tới chụp trộm cảnh nàng và Phó Y Trà ăn cơm? Kẻ đó đã đứng ở cửa bao lâu, nghe thấy những gì rồi?
Vừa rồi Phó Y Trà đã làm gì? Hình như là múc canh, gắp thức ăn, chăm sóc nàng vô cùng chu đáo, hệt như một vãn bối hiếu thuận với trưởng bối.
Du Điềm chậm rãi quay lại, chạm phải đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc của Phó Y Trà. Cô nhẹ giọng hỏi: "Có ai tới sao?"
"Không có." Trên mặt Du Điềm từ từ hiện ra một nụ cười. Nàng trở lại bàn ngồi xuống, gắp một miếng sườn xào chua ngọt, nhưng lại phát hiện miếng sườn vốn đang ngon bỗng chẳng còn chút vị gì.
Cảm giác nhạt nhẽo trong miệng khiến Du Điềm thấy những suy nghĩ thoáng qua chiều nay thật vớ vẩn đến cực điểm. Nàng đúng là lú lẫn rồi mới nảy sinh ý nghĩ Phó Y Trà có tình ý với mình. Nàng và cô, dù trong nguyên tác hay trong mắt hệ thống, đều phải là kẻ thù, là hai thái cực vĩnh viễn không thể đứng cùng một chiến tuyến.
"Tôi có hỏi qua đoàn phim, mọi người còn ở đây hơn mười ngày nữa rồi mới di chuyển tới phim trường chuyên nghiệp. Lúc đó tôi lại đến thăm em được không?" Phó Y Trà gắp một miếng thịt gà đặt vào bát Du Điềm, gương mặt dịu hiền.
Du Điềm buông đũa, nhìn Phó Y Trà một cách nghiêm túc. Ngốc bạch ngọt xem ra không hợp với nữ chính này nữa rồi, có lẽ bạch liên hoa trà xanh thì đúng hơn?
Nàng nhếch môi cười châm biếm, hờ hững hỏi: "Chiều nay tôi thấy cô mang theo tùy tùng tới cơ mà, sao không gọi họ vào ăn cùng?"
"Gọi họ vào làm gì." Phó Y Trà không hiểu mình đã làm gì sai mà khiến nàng đột ngột thay đổi thái độ, hay là do người ngoài cửa vừa rồi?
Du Điềm cười khẩy: "Thế à?"
Phó Y Trà gật đầu, ánh mắt nghiêm túc chưa từng có: "Phải, vì tôi muốn được ở riêng với em."
"Chỉ có tôi và em, như thế này thôi."
