Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 36



"Cái hệ thống rác rưởi?" Phó Y Trà nghi hoặc lặp lại, "Đó là cái gì vậy em?"

Hai má Du Điềm ửng hồng, ý thức mông lung, hoàn toàn không nhận ra mình vừa lỡ lời. Ngay khi nàng định mở miệng đáp lại Phó Y Trà, một cơn đau buốt đột ngột đâm xuyên qua đại não, khiến nàng tỉnh táo lại trong tích tắc.

Nàng vừa nói cái gì cơ?

【Ký chủ vi phạm ước định, tiết lộ sự tồn tại của Hệ thống. Thỉnh tiếp nhận trừng phạt!】 Giọng nói của Hệ thống lạnh khốc vô tình vang lên. Không để Du Điềm kịp phản ứng, cơn phạt đã ập đến. Cảm giác đau đớn quen thuộc lại quét qua tâm trí nàng.

Men say biến mất sạch sành sanh, gương mặt Du Điềm trắng bệch vì đau đớn. Cảm giác như có hàng ngàn cây kim đang đâm chọc vào nơi yếu ớt nhất trong não bộ. Nàng run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, chảy dài xuống má, cả người suýt chút nữa ngã nhào khỏi ghế.

May mà Phó Y Trà nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, nàng mới không bị ngã. Thấy Du Điềm đột ngột đổ bệnh, cô hoảng hốt: "Điềm Điềm, em sao vậy?"

Nhớ lại lần ở trong núi Du Điềm cũng từng bị thế này, cô lo lắng nói: "Em đau ở đâu? Có cần gọi xe cấp cứu không? Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra nhé?"

Du Điềm ôm chặt lấy đầu, đau đến chết đi sống lại: "Đừng... không cần gọi bác sĩ."

Phó Y Trà do dự, cô vòng tay ôm Du Điềm vào lòng, nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương cho nàng: "Thế này có dễ chịu hơn chút nào không em?"

Du Điềm lắc đầu, tiếng "leng keng" trong đầu vẫn vang lên không dứt như một lời nhắc nhở rằng tư thế thân mật hiện tại đang vi phạm thiết lập nhân vật mẹ kế ác độc.

【Yêu cầu ký chủ duy trì thiết lập nhân vật!】 Sự thúc ép của Hệ thống càng khiến Du Điềm nổi giận.

Kế hoạch ban đầu của nàng là giả vờ giao hảo với Phó Y Trà để đâm chọc mối quan hệ giữa cô và Tề Diệu Thiên. Thế nhưng cái hệ thống rác rưởi này lại chẳng thèm phân biệt trắng đen, chỉ vì nàng lỡ lời nói ra hai chữ "hệ thống" lúc say mà thẳng tay trừng phạt. Rõ ràng trước đây nó chưa từng cảnh báo không được nói ra hai chữ đó.

Ai cũng có tính nóng nảy, Du Điềm lại càng không ngoại lệ. Nàng cười lạnh trong đầu: 【Có giỏi thì g**t ch*t ta đi, tại sao ta phải nghe lời ngươi?】 Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội hơn ập tới khiến nàng run lên bần bật. Lúc này, nàng giống như con cá trên thớt, mặc cho Hệ thống hành hạ mà không thể phản kháng.

Nhưng càng đau, đầu óc Du Điềm lại càng tỉnh táo, tính bướng bỉnh cũng theo đó mà trỗi dậy. Nàng vòng tay ôm lấy vai Phó Y Trà, dựa hẳn vào lòng cô: 【Bà đây cứ muốn giao hảo với nữ chính đấy. Sách lược của ta ngươi không ủng hộ là việc của ngươi, muốn phạt thì cứ việc!】

Sự chủ động thân mật đột ngột của nàng khiến Phó Y Trà sững sờ. Niềm vui sướng vừa nhen nhóm đã bị sự lo lắng chiếm trọn khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch, đau đớn của nàng. Nếu phải lựa chọn giữa việc có được nàng và việc nàng được khỏe mạnh, Phó Y Trà tình nguyện chọn điều sau. Cô chỉ có thể lặng lẽ ôm lấy Du Điềm, trao cho nàng chút an ủi yếu ớt trong lúc nàng đang vật vã chống chọi.

Có lẽ vì lần này Du Điềm dám bật lại nên Hệ thống đã kéo dài thời gian trừng phạt. Tuy nhiên, để tránh việc ký chủ tử vong, cường độ trừng phạt vẫn nằm trong phạm vi cho phép, đủ để khiến nàng tỉnh táo chịu đựng mà vẫn không nguy hiểm đến tính mạng.

Du Điềm hiểu rõ đây mới chính là sự ác ý của Hệ thống: nó không cho nàng một cái chết giải thoát, mà bắt nàng phải chịu đựng sự hành hạ đến bất lực. Nhưng nàng vốn không phải kẻ dễ dàng thỏa hiệp. Khi cơn đau dần tan biến, nàng vẫn kiên trì tuyên chiến với nó: 【Ta có kế hoạch của riêng mình, kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ khiến Tề Diệu Thiên và Phó Y Trà chia tay.】

Hệ thống lại vang lên máy móc: 【Leng keng! Thỉnh ký chủ duy trì thiết lập nhân vật mẹ kế ác độc để sớm hoàn thành nhiệm vụ.】

"Điềm Điềm, uống chút nước đi."

Người Du Điềm ướt đẫm như vừa vớt từ dưới nước lên, cả cơ thể không còn chút sức lực nào. Nàng đưa tay đón lấy cái ly nhưng tay run đến mức không giữ nổi, chiếc ly rơi xuống đất vỡ tan. Phó Y Trà vội vàng rót một ly khác, trực tiếp đưa đến tận môi nàng: "Uống một ngụm đi em."

Du Điềm ngước mắt nhìn Phó Y Trà, sự lo âu chân thành trên mặt cô không thể là giả. Nàng thoáng thẩn thờ: Tại sao Phó Y Trà lại nhìn nàng bằng ánh mắt đó?

Phó Y Trà lúc này không còn tâm trí đâu mà truy hỏi, cô đỡ nàng ngồi xuống sofa rồi nói: "Em đợi chút, tôi đi chuẩn bị nước nóng để em tắm rửa cho thoải mái."

Du Điềm im lặng, tựa lưng vào sofa nhìn Phó Y Trà bận rộn rồi nhắm mắt lại. Cơn phạt qua đi để lại sự mệt mỏi rã rời, nhưng nàng tuyệt đối không muốn cứ thế mà làm theo tiết tấu của cái hệ thống ngốc nghếch kia. Nàng hiểu rằng mình khó lòng đối kháng trực diện với sức mạnh của nó, nên cách duy nhất là nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ để có được cuộc sống tự do mà nàng mong muốn.

Nhưng làm cho nam nữ chính chia tay thật sự quá khó. Dù Phó Y Trà hiện giờ đối xử rất tốt với nàng, nhưng cô chưa bao giờ hé môi nói nửa lời về chuyện chia tay.

Nên làm gì đây? Quyến rũ Tề Diệu Thiên để Phó Y Trà nhìn thấy sao? Du Điềm rùng mình trước ý tưởng kinh dị này. Gã Bá tổng đó không dễ quyến rũ, lại còn lệch bối phận. Hay là mình đi... quyến rũ Phó Y Trà nhỉ? Nhìn Phó Y Trà nhu nhược, ôn nhu thế kia, lại là quan phối của nguyên tác, chắc chắn cô không thể nào thích phụ nữ được.

"Haiz, khó quá đi mất."

Khi cơn đau hoàn toàn tiêu biến, Du Điềm uống cạn ly nước, sức lực dần hồi phục. Lúc này nàng mới nhận ra mình vừa uống chung ly với Phó Y Trà.

"Đi thôi, tôi đỡ em đi tắm." Phó Y Trà tiến lại gần. Du Điềm nương theo tay cô đứng dậy. Trên đường vào phòng tắm, nàng cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn Phó Y Trà như muốn tìm kiếm điều gì đó.

Phó Y Trà mỉm cười: "Điềm Điềm nhìn tôi làm gì thế?"

Du Điềm thu hồi ánh mắt, không đáp. Đến cửa phòng tắm, nàng đột nhiên quay lại hỏi: "Có muốn... tắm chung không?"

Phó Y Trà sững người, đôi mắt sáng rực lên: "Có... có thể sao?"

"Dĩ nhiên là không rồi." Du Điềm lạnh lùng buông một câu rồi đóng sầm cửa lại, để mặc Phó Y Trà đứng ngẩn ngơ ngoài cửa.

Bên trong, Du Điềm lại nhíu mày. Nàng càng lúc càng không nhìn thấu được Phó Y Trà. Từ ấn tượng ngốc bạch ngọt ban đầu cho đến sự nghi ngờ về một kẻ bạch thiết hắc (ngoài trắng trong đen), nàng cứ tưởng sự thâm hiểm đó sẽ dành cho mình, nhưng bấy lâu nay cô vẫn chưa hề ra tay. Sự quan tâm vừa rồi nàng cảm nhận được không giống như đang diễn kịch, nhưng ngoài danh phận mẹ kế của Tề Diệu Thiên ra, nàng có điểm gì đáng để cô quan tâm đến thế?

Dòng nước ấm giúp xua tan cảm giác ớn lạnh. Khi nàng bước ra, Phó Y Trà đã hâm nóng lại đồ ăn nhưng bia thì đã bị thu dọn sạch sẽ. Cô bảo: "Lại đây ăn chút gì đi em."

Du Điềm không còn tâm trạng ăn uống, nàng ngồi xuống nhìn chằm chằm Phó Y Trà: "Lần này cô tới đây cũng là có mục đích đúng không?"

Phó Y Trà ngẩn ra rồi cười khổ: "Mục đích của tôi chỉ là muốn đến thăm em thôi. Lần trước là tôi nói không rõ ràng, mong em thứ lỗi."

"Ồ." Du Điềm đáp một tiếng, "Vậy từ giờ chúng ta hãy sống hòa thuận đi."

Nàng phớt lờ tiếng "leng keng" phản đối trong đầu, tiếp tục: "Tôi nghĩ nếu tôi và cô thân thiết hơn, Tề Diệu Thiên chắc chắn sẽ không vui. Biết đâu hai người lại vì thế mà chia tay thì sao?"

Du Điềm thẳng thừng nói ra mưu đồ của mình với ánh mắt đầy khiêu khích: "Cô không có quyền từ chối đâu."

"Tôi không hề có ý định từ chối." Nụ cười trên môi Phó Y Trà càng sâu hơn, "Đó là điều tôi hằng mong ước."

Chia tay thì chắc chắn sẽ chia tay, nhưng không phải lúc này. Phó Y Trà nhìn Du Điềm, khao khát được nghe nàng nói từ "thích" mình, để cô có đủ dũng khí từ bỏ tất cả để ở bên nàng.

Du Điềm chìa tay ra: "Chào nhé, bạn mới."

Phó Y Trà đưa tay nắm lấy tay nàng, khẽ đáp: "Chào bạn mới."

Đã đồng ý thu lưu Phó Y Trà, Du Điềm cũng không đuổi người đi nữa. Nàng chiếm cứ phòng ngủ, để lại phòng khách cho Phó Y Trà, sau khi đi dạo tiêu thực xong liền vào phòng đóng cửa đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Du Điềm tỉnh dậy đã nghe thấy mùi thức ăn thơm nức. Phó Y Trà đang đeo tạp dề bận rộn bưng bữa sáng lên bàn: "Em đi rửa mặt đi, ăn xong còn phải tới phim trường sớm đấy."

Nhìn bóng dáng cô bận rộn trong bếp, Du Điềm chợt nảy ra ý đồ xấu. Nàng lấy điện thoại chụp trộm một tấm ảnh, rồi lục tìm WeChat của Tề Diệu Thiên gửi thẳng qua: 【Con trai, cảm ơn con đã bảo bạn gái đến chăm sóc ta nhé. Ta rất hài lòng, con đúng là đứa con hiếu thảo của ta!】

Gửi xong đoạn tin nhắn khích tướng đó, tâm trạng Du Điềm tốt lên hẳn. Phó Y Trà ngồi xuống đối diện nàng, thấy vậy liền hỏi: "Điềm Điềm, hôm nay có chuyện gì mà em vui thế?"

Du Điềm cười rạng rỡ, nhìn Phó Y Trà đang hoàn toàn không hay biết gì mà đáp: "Tất nhiên là vui rồi, tâm trạng đang đặc biệt tốt đây."

Chân mày Phó Y Trà khẽ nhếch lên, bỗng cảm thấy có gì đó sai sai.

Sau bữa sáng, Lâm Hiểu Lệ và Tôn Tường tới đón Du Điềm đi phim trường. Lúc này điện thoại của Phó Y Trà vang lên. Đầu dây bên kia, Tề Diệu Thiên dùng giọng điệu chẳng mấy tốt lành: "Phó tổng không còn nhớ rõ ước định giữa chúng ta sao?"

"Tất nhiên là nhớ." Phó Y Trà không hiểu vì sao hắn đột ngột gọi tới gây hấn, liền đáp: "Nhưng Tề tổng cũng đừng quên, ước định là chuyện của hai chúng ta, đừng lôi Du Điềm vào."

Tề Diệu Thiên ngẩn ra một giây, rồi cười nhạo: "Phó tổng xem ra quan tâm đến bà mẹ kế này của tôi quá nhỉ."

"Đó là việc của tôi." Phó Y Trà lạnh lùng đáp rồi cúp máy.

Ngay sau đó, Tề Diệu Thiên gửi tấm ảnh Du Điềm vừa chụp qua cho cô kèm lời cảnh cáo: 【Khuyên cô bảo cô ta an phận một chút. Tấm ảnh này mà truyền ra ngoài thì cô biết hậu quả thế nào rồi đấy.】

Phó Y Trà chẳng hề e sợ hắn. Hai người tuy là đối tác nhưng thực chất là quan hệ lợi dụng lẫn nhau. Cô đáp trả: 【Tấm ảnh này chỉ có ba chúng ta có, Điềm Điềm chẳng dại gì mà tự mình tung ra đâu.】

Tề Diệu Thiên: 【Cái đó thì chưa chắc.】

Chưa chắc sao? Phó Y Trà nhíu mày, cô vẫn tin rằng Du Điềm sẽ không làm chuyện thiếu suy nghĩ như vậy. Thế nhưng, Du Điềm không làm không có nghĩa là kẻ khác không làm.

Tại phim trường, bối cảnh quay đã được dựng xong suốt đêm. Trong lúc chờ trang điểm, Du Điềm cứ lôi điện thoại ra xem lại những tấm ảnh đã chụp. Chuyên viên trang điểm tò mò liếc nhìn một cái, vô tình thấy ngay tấm ảnh Phó Y Trà đang nấu cơm hôm trước.

Vốn là kẻ thích hóng hớt, vừa trang điểm xong cho Du Điềm, người này đã đem chuyện kể lại với bạn bè. Du Điềm không hề hay biết tai họa đang ập xuống, cho đến giữa trưa, nàng lại nhận được thông báo mình đã chễm chệ trên hot search.

Chỉ là lần này, tiêu đề đã thay đổi:

[BÓC TRẦN: "Nữ hoàng thị phi" Du Điềm đã giành lấy vai diễn trong 《Thang Mây》 như thế nào?]

Nàng nhấn vào xem, đập vào mắt là ảnh Đạo diễn Ngô đang đứng trước cửa phòng nàng trò chuyện, còn Phó Y Trà đứng cạnh lúc đó đã bị cắt mất không còn dấu vết.

Ảnh ghép à? Du Điềm tặc lưỡi xem tiếp.

Bài báo khẳng định thông tin được lộ ra từ người quen trong đoàn phim, nói rằng đãi ngộ của Du Điềm còn tốt hơn cả ba nữ chính cộng lại. Nào là ở phòng tổng thống tại phim trường, nào là Đạo diễn Ngô nhiều lần ra vào phòng riêng của nàng vào đêm muộn...

Ngoại trừ một tấm ảnh mập mờ, chẳng có thêm bằng chứng nào khác, hoàn toàn là bịa đặt. Nhưng kẻ viết bài lại viết rất có lớp lang, nếu tên nhân vật chính không phải là nàng và Đạo diễn Ngô, nàng đã suýt tin đây là sự thật rồi.

"Chà, viết hay đến mức tôi còn suýt tin đây này."

Đúng lúc đó, điện thoại lại "tinh" một tiếng, thông báo tin nóng từ Weibo:

[CỰC SỐC! Bạn gái Tề Diệu Thiên hèn mọn cầu xin sự công nhận từ mẹ kế!]

Du Điềm: "..."

Nàng tin chắc rồi, mình thực sự chính là "Nữ hoàng thị phi".

Tác giả có lời muốn nói:

Du Điềm: "Nữ hoàng thị phi" sẽ đưa các bạn đi trải nghiệm thực tế phũ phàng của nhân gian.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...