Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 4



Là nam nữ chính, tình cảm của bọn họ đáng lẽ phải nảy sinh một cách tự nhiên, nước chảy thành sông. Bất kể lý do là gì, tình cảm đó phải nồng nhiệt và không được phép lẫn lộn bất kỳ tạp chất nào.

Trong nguyên tác, Phó Y Trà được thiết lập là một ngốc bạch ngọt thiện lương. Đối với người phụ nữ như Du Điềm, dù không thích, cô cũng sẽ vì đối phương là trưởng bối mà để tâm đến thái độ của họ. Theo lý mà nói, khi Du Điềm buông lời khó nghe, nữ chính phải thấy thương tâm, khổ sở mới đúng.

Đáng tiếc là Du Điềm quan sát gương mặt Phó Y Trà hồi lâu, trừ nụ cười ngọt đến phát ngấy ra thì chẳng thấy thêm biểu cảm dư thừa nào khác. Nàng cảm thấy hơi tiếc nuối, bản thân đã dồn hết sức lực để đóng vai ác độc, kết quả đối phương lại chẳng có phản ứng gì. Chẳng lẽ kỹ thuật diễn của nàng đi xuống rồi sao?

Lúc rảnh rỗi, Du Điềm mới bắt đầu suy ngẫm: Có lẽ nàng ngốc bạch ngọt trong nguyên tác này không hề ngốc? Chẳng phải ngốc bạch ngọt là loại người có gì đều hiện hết lên mặt sao? Chỉ có đám trà xanh mới có thể cười nói đầy mặt mà khiến người ta không nhìn thấu được tâm can thôi.

"Tại sao em nhất định phải chia rẽ tôi và Diệu Thiên?" Trong giọng nói của Phó Y Trà không có sự thất vọng hay thống khổ, mà phần lớn là tò mò. Ánh mắt cô nhìn Du Điềm chỉ mang chút nghi hoặc: "Trước khi em đòi chia rẽ, tôi vẫn luôn nghĩ mình và Diệu Thiên là một cặp trời sinh đấy."

Du Điềm đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, khinh bỉ nói: "Tôi muốn chia rẽ các người còn cần lý do sao? Chỉ bằng việc tôi là mẹ nó, tôi có quyền can thiệp vào chuyện của các người!"

Mẹ kế cũng là mẹ. Vì cái mạng nhỏ, nàng nhất định phải làm một bà mẹ kế ác độc cho ra trò. Tề Diệu Thiên vì hình tượng bên ngoài cũng buộc phải công nhận danh phận này của nàng.

"Vâng." Phó Y Trà gật đầu không hỏi thêm nữa, cô chỉ tay vào đĩa trái cây: "Em muốn giảm cân sao?"

Nhắc đến giảm cân, mặt Du Điềm tái mét: "Liên quan gì đến cô."

Phó Y Trà cũng không giận, cô cười nói lời chúc ngủ ngon rồi xoay người đi ra ngoài, còn tinh tế đóng cửa lại giúp nàng. Du Điềm cầm một miếng dưa hấu lên gặm, cúi đầu nhìn cái bụng mình rồi lại thở dài. Dưa hấu ăn vào cũng chẳng thấy ngọt nữa, nàng đành mở video lên bắt đầu tập thể dục.

Buổi tối, ba người lại cùng nhau dùng bữa. Ăn xong, Du Điềm vội vàng về phòng tập luyện giảm cân, chẳng buồn bận tâm đến đôi trẻ kia.

Dưới phòng khách, Tề Diệu Thiên hỏi: "Em muốn ở lại không?"

Phó Y Trà lắc đầu: "Không ở lại đâu."

Đôi khi dùng lực quá nhiều lại phản tác dụng, thà cứ giữ khoảng cách và chút cảm giác thần bí thì hơn. Ra đến cửa, cô quay lại dặn Tề Diệu Thiên: "Thân phận của tôi, hy vọng anh có thể giữ bí mật."

Tề Diệu Thiên khẽ cười. Cô bạn gái này và bà mẹ kế kia của hắn đều là những người rất thú vị. Hắn lấy điện thoại gọi cho trợ lý: "Tra một chút về trải nghiệm của Phó Y Trà ở nước ngoài. Ngoài ra, chuyện đã bàn trước đó có thể bắt đầu được rồi."

Trong phòng ngủ, Du Điềm tập luyện xong vẫn thấy bụng hơi nhô lên, nàng tự sa ngã nằm vật ra giường, nhắm mắt ngủ thiếp đi. Trong mơ, nàng thấy ánh đèn sân khấu và vô số người vây quanh, dường như nàng đã quay lại những ngày tháng trước kia. Nhưng khi tỉnh dậy, nhìn căn phòng xa lạ, nàng mới nhớ ra mình đã xuyên thư. Cuộc sống thật rác rưởi, nhưng nàng vẫn phải tiếp tục sống trong cái đống rác rưởi này thôi.

[Ting! Một ngày mới đã bắt đầu. Vui lòng ký chủ ghi nhớ sứ mệnh, nỗ lực chia rẽ nam nữ chính, làm một tảng đá kê chân đủ tư cách. Chỉ có tỏa sáng trên con đường làm đá kê chân, nhân sinh của bạn mới có thể hoàn mỹ.]

Du Điềm: "Đi chết đi."

Hệ thống: "..."

Đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập. Du Điềm gãi tóc ra mở cửa, liền thấy một người như cơn gió lốc lao vào: "Điềm Điềm! Không phải nói hôm nay đi thử vai sao? Sao em còn chưa dậy? Mau rửa mặt trang điểm rồi ra ngoài, không kịp bây giờ!"

Chưa đợi Du Điềm phản ứng, người đại diện Vu Tĩnh đã "A" lên một tiếng: "Em có giảm cân không đấy? Sao nhìn lại béo lên thế này? Chị dặn thế nào rồi? Sao em không để tâm chút nào vậy. Nhìn cái bụng này xem, nhìn cái mặt này xem, tròn xoe cả rồi!"

Nói rồi, Du Điềm bị Vu Tĩnh túm vai lắc lư hồi lâu: "Mau đi rửa mặt đi!"

Du Điềm đờ đẫn đi vào phòng vệ sinh, bên tai vẫn là tiếng lải nhải của Vu Tĩnh: "Người ta chết chồng thì đau lòng ăn không ngon ngủ không yên nên gầy đi, em thì hay rồi, còn béo lên được, em giỏi thật đấy."

"Chị có biết ba đại hỷ sự của đời người là gì không?" Du Điềm đột ngột quay đầu hỏi.

Vu Tĩnh ngẩn ra: "Cái gì?"

Du Điềm toét miệng cười: "Thăng quan, phát tài, chết chồng!"

Vu Tĩnh đờ người, vội quay lại nhìn cửa phòng rồi bịt miệng nàng cảnh cáo: "Em có biết mình đang nói gì không? Không biết Tề Diệu Thiên vẫn đang ở trong nhà này à? Hắn là người thế nào em quên rồi sao? Em tưởng đăng ký kết hôn với Tề Như Hải xong là kê cao gối ngủ kỹ được à? Cẩn thận Tề Diệu Thiên đuổi em ra khỏi cửa đấy!"

"Ờ." Du Điềm súc miệng xong mới rảnh tay đáp: "Thì đã sao?"

Nàng hiểu ý của Vu Tĩnh. Tuy nàng là vợ của Tề Như Hải, danh nghĩa là mẹ kế, nhưng với một bà mẹ kế còn nhỏ tuổi hơn cả mình, Tề Diệu Thiên giữ nàng lại chắc chắn là có mục đích riêng. Có thể là để kiềm chế Tề Diệu Âm, hoặc lo lắng dư luận không tốt nếu đuổi nàng đi ngay lúc này. Nhưng dù sao đi nữa, nhiệm vụ của nàng là chia rẽ nam nữ chính, nàng chẳng màng đến tài sản, Tề Diệu Thiên có đuổi nàng đi nàng cũng chẳng quan tâm.

Vu Tĩnh nhíu mày: "Em quên tình cảnh nhà mình thế nào rồi à? Nếu không có Tề gia chống lưng, sau này em lăn lộn thế nào trong giới giải trí? Quên mất buổi thử vai hôm nay là do Tề Như Hải dùng quan hệ giành về cho em à?"

"Ân." Du Điềm nhàn nhạt đáp: "Em sẽ biểu hiện thật tốt."

Còn về việc nhà nguyên chủ có đôi cha mẹ hút máu hay không thì liên quan gì đến nàng? Chẳng lẽ bắt nàng phải tận hiếu làm con gái ngoan sao? Nàng vốn chẳng phải người tốt, nàng luôn lấy mình làm trung tâm. Chiếm lấy thân xác này là nàng hưởng lợi, nhưng chuyện xuyên không này nàng cũng là nạn nhân mà. Vạn nhất nguyên chủ xuyên vào thân xác cũ của nàng, nàng mới là người chịu thiệt thòi lớn nhất đấy.

Vu Tĩnh liếc cái bụng nàng: "Lúc thử vai nhớ hóp bụng vào, thể hiện cho tốt." Ánh mắt chị trở nên nghiêm túc: "Điềm Điềm, đây là cơ hội cuối cùng của em, nếu không thành công chị cũng sẽ không quản em nữa."

Nhìn Vu Tĩnh, trong đầu Du Điềm hiện lên những ký ức hai người từng hợp tác. Qua lời nói, có thể thấy chị thực lòng quan tâm nàng, khiến lòng nàng ấm áp hẳn lên: "Được."

Thấy nàng đột nhiên ngoan ngoãn, Vu Tĩnh lại không quen, cứ cảm giác Du Điềm đang ủ mưu chuyện xấu gì đó: "Điềm Điềm, không phải em lại định giở trò gì đấy chứ?"

Du Điềm: "..."

"Không đi sao? Còn kịp giờ không?" Du Điềm không thèm chấp chị, nàng vào phòng thay đồ, vơ đại một bộ quần áo thể thao mặc vào: "Đi thôi?"

"Hả? Đi đi." Vu Tĩnh phản ứng lại, nhìn bộ đồ trên người nàng liền nổi đóa: "Em mặc cái này đi thử vai đấy à?"

Du Điềm nhướng mày: "Chứ sao? Em đi thử vai nữ cảnh sát mà, có nữ cảnh sát nào mặc váy đi giày cao gót cả ngày không?" Nói xong nàng vớ lấy sợi dây thun buộc tóc đuôi ngựa, trông cực kỳ thanh thuần.

Vu Tĩnh há miệng, bỗng thấy cũng có lý: "Thành giao, đi thôi." Đúng là người đẹp mặc gì cũng đẹp, chỉ bộ đồ thể thao đơn giản mà vẫn hút mắt đến lạ.

Khi hai người xuống lầu, Tề Diệu Thiên đã đang dùng bữa sáng. Thấy nàng diện một bộ đồ thể thao đi vào, hắn có chút không thích ứng, nhưng ngay sau đó vẫn giữ giáo dưỡng tốt đẹp mà lên tiếng chào hỏi: "Sớm."

Du Điềm cao ngạo gật đầu một cái đầy rụt rè: "Không gọi một tiếng mẹ sao?"

Gương mặt Tề Diệu Thiên lập tức trở nên âm trầm. Lúc có Tề Diệu Âm và Phó Y Trà ở đây, hắn còn có thể vì thể diện mà nể mặt Du Điềm, giờ không có người ngoài, hắn việc gì phải để bản thân chịu ủy khuất.

"Dì Du tốt nhất nên nhận rõ thân phận của mình." Tề Diệu Thiên thong thả lau sạch từng ngón tay, ánh mắt lướt qua mặt Du Điềm rồi đột nhiên cười lạnh: "Quên nói cho dì, ở cái nhà này, tôi muốn dì ở lại thì dì mới được ở, tôi không muốn dì ở lại thì dì phải cút đi ngay."

Du Điềm nhíu mày, đưa tay chỉ thẳng vào mặt Tề Diệu Thiên: "Con đe dọa ta?"

Tề Diệu Thiên không phủ nhận: "Dì có thể hiểu như vậy."

"A, đàn ông." Du Điềm hất cằm nhìn hắn: "Con tưởng ta sẽ cứ thế ngồi chờ chết sao?"

"Dì Du có kế hoạch gì à?" Tề Diệu Thiên liếc nàng một cái: "Vậy thì cứ thử xem sao."

Du Điềm giơ giơ chiếc điện thoại lên: "Thử thì thử, sợ gì."

Tề Diệu Thiên liếc mắt nhìn màn hình điện thoại trong tay nàng, trên đó đang hiển thị chế độ ghi âm, thời gian bắt đầu có vẻ là từ lúc nàng vừa xuống lầu. Sắc mặt hắn lập tức đen như nhọ nồi.

Thấy mặt hắn tối sầm lại, Du Điềm đắc ý vô cùng: "Tề tổng à, sau này nói chuyện phải động não một chút nha."

Sắc mặt Tề Diệu Thiên thay đổi liên tục, cuối cùng hắn gượng cười nói: "Con chỉ đùa với dì Du chút thôi. Dì là người đã đăng ký kết hôn với ba con, là trưởng bối của con, phận làm con cháu tự nhiên sẽ chung sống hòa thuận với trưởng bối rồi."

"Ngoan lắm." Du Điềm cười vẻ đầy vui mừng, khiến Vu Tĩnh đứng bên cạnh được một phen kinh hồn bạt vía.

Du Điềm hài lòng, vẫy vẫy chiếc điện thoại rồi nghênh ngang rời đi.

Vu Tĩnh chạy đuổi theo phía sau, run rẩy hỏi: "Tiểu tổ tông của tôi ơi, em thực sự dám trêu chọc Tề Diệu Thiên sao?"

Du Điềm chẳng chút để tâm: "Chị chẳng thấy rồi đó thôi, trêu thì trêu rồi."

"Xong rồi, xong đời rồi." Cho đến khi lên xe bảo mẫu, Vu Tĩnh vẫn còn lẩm bẩm: "Điềm Điềm, em xong rồi. Tề tổng sẽ không để yên chuyện này đâu. Hơn nữa, chỉ với bấy nhiêu chứng cứ cũng chẳng thể khống chế nổi cậu ta."

Du Điềm tựa lưng vào ghế, lôi bộ đồ trang điểm ra, gật đầu: "Em biết."

Vu Tĩnh nóng nảy: "Biết mà còn trêu vào cậu ta?"

Du Điềm "ừ" một tiếng, hỏi ngược lại: "Thì em lỡ trêu rồi, giờ phải làm sao đây?"

Làm sao là làm sao! Vu Tĩnh tức đến sắp nghẹt thở.

Du Điềm mỉm cười, soi gương bắt đầu trang điểm. Là một diễn viên nhỏ không tên tuổi, nàng chẳng có tư cách có chuyên viên trang điểm riêng, ra ngoài toàn phải tự dựa vào đôi tay mình.

Vu Tĩnh thấy nàng tự tay làm thì nhớ lại tay nghề thảm họa trước đây của nàng, định giật lấy đồ để tự mình ra tay. Nhưng khi thấy thủ pháp của Du Điềm vô cùng thuần thục, hóa cho mình một lớp trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, chị liền kinh ngạc: "Điềm Điềm, mấy ngày nay em luyện tập trang điểm à? Sao tay nghề lại lên hương thế này?"

Tay Du Điềm khựng lại, trong đầu lập tức hiện lên trình độ trang điểm của nguyên chủ... Mẹ kiếp, trước đây cô ta hóa trang thành cái quỷ gì vậy không biết.

Nàng bình tĩnh gật đầu: "Đúng vậy, có luyện tập, cộng thêm thiên phú tốt nên học cái là biết ngay."

Vu Tĩnh tin nàng mới là lạ, nhưng thấy Du Điềm tự làm còn đẹp hơn mình làm hộ nên chị cũng không thắc mắc nữa, vội vàng đưa kịch bản qua: "Em xem kịch bản trước đi, học thuộc hết lời thoại của vai nữ cảnh sát, lát nữa thể hiện cho tốt."

Nói đoạn, Vu Tĩnh lại nhịn không được mà càm ràm: "Danh tiếng nhỏ đúng là khổ, đi đâu cũng bị coi thường. Đòi kịch bản mãi mà họ cứ dây dưa không đưa, sáng nay mới thông báo cho chị đi lấy. Nếu có sớm thì đã luyện tập được chút đỉnh rồi, giờ đến nơi chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi."

Du Điềm nhận lấy kịch bản lướt qua cốt truyện. Lục lại trí nhớ, nguyên chủ ngoài việc biết mình thử vai nữ cảnh sát ra thì hoàn toàn mù tịt về những thứ khác.

Vai nữ cảnh sát này tuy không phải nữ chính hay nữ phụ, cùng lắm chỉ là nữ năm nữ sáu, nhưng thiết lập nhân vật rất được lòng khán giả, lại chiếm thời lượng không nhỏ. Nếu diễn tốt, đây sẽ là vai diễn cực kỳ hút fan.

Vu Tĩnh tiếp lời: "Kịch bản này đối với em tuy có chút khó khăn, nhưng chỉ cần bắt được nhân vật này thì tương lai sẽ rất rộng mở, ít nhất..." Chị dừng một chút, "Ít nhất diễn tốt là có thể tẩy trắng được những lùm xùm trước đây."

Nhắc đến chuyện diễn tốt, Vu Tĩnh thực ra chẳng có chút lòng tin nào vào Du Điềm, chẳng qua giờ chỉ còn cách ngựa chết chữa thành ngựa sống, đành cắn răng đi thử một phen.

"Ờ." Du Điềm nhàn nhạt đáp.

Vu Tĩnh nhìn nàng, cảm thấy có chút kỳ lạ. Chị thấy Du Điềm không giống trước kia, nhưng cụ thể khác chỗ nào thì không nói rõ được. Thấy Du Điềm thực sự nghiêm túc xem kịch bản và nhẩm lời thoại, lòng chị cuối cùng cũng được an ủi đôi chút.

Biệt thự Tề gia ở vùng ngoại ô, còn nơi thử vai nằm ở phía Bắc nội thành, lái xe mất ít nhất một tiếng đồng hồ. Tận dụng thời gian này, Du Điềm xem qua cốt truyện một lượt, chọn ra những đoạn quan trọng để học thuộc lời thoại, thậm chí còn mô phỏng trong đầu cách khắc họa nhân vật này thế nào. Những lời thoại khác, nếu còn thời gian thì nàng nhớ, không thì đành tính sau.

"Tới nơi rồi." Vu Tĩnh mở cửa xe nói với Du Điềm: "Chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

Du Điềm khép kịch bản lại, lôi kính râm ra đeo vào: "Đẹp không?"

Vu Tĩnh vốn không đặt kỳ vọng lớn, thấy nàng bày ra tư thế này thì tưởng nàng lại định giở thói ngôi sao, nhịn không được nhíu mày: "Đừng có làm yêu làm sách..."

"Em là hạng người đó sao?" Du Điềm bước xuống xe, hất cằm lên tận trời, đi thẳng vào tòa nhà.

Vu Tĩnh xách đồ vội vàng đuổi theo, đối với lời Du Điềm nói, chị chẳng tin lấy một chữ.

"Du Điềm."

Vừa vào đại sảnh đã nghe thấy có người gọi tên mình, Du Điềm ngẩng đầu lên thì thấy Phó Y Trà diện một chiếc váy trắng từ bên trong đi ra: "Thật khéo nha, lại gặp nhau rồi."

Du Điềm hất cằm, dùng lỗ mũi hừ một tiếng: "Khéo hay không thì không biết, nhưng xui xẻo thì chắc chắn là có đấy."

"Nhìn em nói kìa." Nụ cười trên mặt Phó Y Trà vẫn không đổi, cô đưa tay vuốt lại nếp nhăn trên tay áo thể thao của Du Điềm, rồi vỗ vỗ cánh tay nàng: "Thể hiện cho tốt nhé."

Vu Tĩnh từ phía sau đuổi tới, thấy cảnh tượng hai người vốn nên là đối thủ của nhau đang đứng cạnh nhau, ánh mắt chị liền lóe sáng đầy ẩn ý.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...