Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 54



Du Điềm ngẩn người, sinh nhật sao?

Nàng hồi tưởng một chút, hôm nay là ngày 27 tháng 9 dương lịch, hình như đúng là sinh nhật nàng thật. Chỉ là không có ai nhắc đến nên chính nàng cũng quên khuấy đi mất, không ngờ người đầu tiên nhớ ra lại là Phó Y Trà.

"Sao thế, chính mình cũng quên rồi à?" Phó Y Trà tựa như không nhìn thấy người quay phim bên cạnh, thần thái tự nhiên tiến lên nắm lấy cánh tay Du Điềm nói, "Chắc là chưa ăn trưa đâu nhỉ. Giữa trưa chúng ta ăn bánh kem, tối đến tôi lại trổ tài làm vài món. Tôi hỏi qua Hiểu Lệ rồi, trưa nay em có thể ăn một miếng bánh."

Du Điềm liếc nhìn thần sắc của Tề Diệu Thiên phía bên kia rồi quyết định không đẩy Phó Y Trà ra, thuận theo để cô dắt vào nhà.

Nhân viên công tác đi phía sau nhắc khéo người quay phim: "Thẩn thờ gì đấy, tư liệu quý giá thế này, mau quay đi chứ!"

Người quay phim vội vàng bám theo. Không biết có phải là ảo giác hay không, anh ta cứ cảm thấy mình vừa nhận được một cái lườm lạnh thấu xương từ Tề Diệu Thiên. Nhưng với tư cách là người của tổ chương trình, việc đắn đo và chớp lấy những khoảnh khắc đắt giá là bản năng. Cảnh tượng vừa rồi quả là một tư liệu tuyệt vời, khi cắt dựng và phát sóng chắc chắn sẽ thu hút mọi ánh nhìn.

Khi Du Điềm và Phó Y Trà vào phòng, nhân viên công tác lên tiếng: "Hai vị cứ coi như chúng tôi không tồn tại là được."

Phó Y Trà mỉm cười nhẹ với họ, rồi thong thả đi vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Tề Diệu Thiên theo sau tiến vào, ngồi xuống ghế sofa, liếc nhìn người quay phim rồi lại nhìn Du Điềm, có những lời muốn nói nhưng không thể thốt ra.

Thế nhưng Du Điềm dường như đọc được ý nghĩ của hắn. Chẳng qua là hắn đang khó chịu vì nàng chưa được sự cho phép mà đã đưa đoàn quay phim vào nhà chứ gì. Nàng khẽ cười: "Diệu Thiên, có phải con đang nghĩ ta chưa bàn bạc với con chuyện này không?"

Sắc mặt Tề Diệu Thiên lãnh đạm, không đáp lời. Mỗi lời nói hành động lúc này đều có thể bị ghi lại, hắn đâu thể để mình phạm sai lầm trước ống kính. Nếu là đài truyền hình khác, có lẽ dùng tiền là xong chuyện, nhưng đài Đào Tử thì hoàn toàn ngược lại, từ trên xuống dưới đều chẳng nể sợ quyền thế, hắn chỉ có thể tự mình cẩn thận.

Du Điềm cười khoái chí: "Lúc trước con thả đứa con rơi của cha ta đến cửa tìm ta, hình như cũng đâu có hỏi qua ý kiến của ta?"

Đồng tử Tề Diệu Thiên co rụt lại, cơn giận bốc lên vì Du Điềm dám nói ra điều đó trong hoàn cảnh này. Nhưng Du Điềm vốn chẳng phải hạng người hiền lành, càng không thích giấu giếm: "Chậc chậc, Diệu Thiên à, ta là mẹ kế của con, ta sẽ không chấp nhặt với con đâu."

Tề Diệu Thiên không thể phản biện, nhưng trong mắt giới truyền thông, sự im lặng này có lẽ chính là ngầm thừa nhận. Nhân viên nhà đài chớp mắt, cùng người quay phim nín thở lắng nghe, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

"A, cuộc sống thật là nhàm chán." Du Điềm uể oải mở tivi, "Hay là bật phim kinh dị lên xem đi, coi như chuẩn bị tinh thần trước cho chương trình."

Quả nhiên, mặt Tề Diệu Thiên lập tức lạnh ngắt, cả người trở nên cứng đờ. Du Điềm cười híp mắt: "Cũng nhờ quản gia Trần cả, ông tìm phim kinh dị toàn món đúng khẩu vị của ta."

"Ông Trần ơi, mau giúp ta bật máy chiếu lên tường phòng ăn đi, ta muốn vừa xem phim ma vừa ăn cơm cho ngon miệng." Du Điềm là người theo phái hành động, lập tức khiến quản gia Trần phải bận rộn.

Quản gia Trần sao có thể không nhìn thấy sắc mặt của thiếu gia nhà mình, ông vội vàng nhìn Tề Diệu Thiên cầu cứu.

Tề Diệu Thiên đứng bật dậy: "Tôi có việc phải về công ty trước."

Bước chân hắn vội vã đến mức có phần hỗn loạn. Cô nhân viên nhà đài ngơ ngác nhìn hắn rời đi, rồi thận trọng hỏi Du Điềm: "Tề tổng... bị làm sao thế ạ?"

Du Điềm vui sướng khi người gặp họa: "Không có gì đâu, chắc là con nhà người ta không thấy đói thôi."

Nhân viên công tác hoàn toàn không hiểu nổi. Theo cô thấy, bạn gái Phó Y Trà vẫn còn ở đây mà anh người yêu Tề Diệu Thiên lại bỏ đi một mình, thế này là có ý gì? Rồi cả ánh mắt Phó Y Trà nhìn Du Điềm lúc trước nữa, càng nghĩ càng thấy khả nghi, khiến cô nàng cứ nhìn qua nhìn lại giữa hai người đầy tò mò.

Phó Y Trà bước ra, chú ý đến ánh mắt của cô nhân viên nên khẽ mỉm cười. Tiểu cô nương lập tức đỏ mặt, thầm nghĩ người phụ nữ xinh đẹp nhu mì thế này đúng là xứng đôi với Tề tổng soái khí!

"Điềm Điềm, ăn cơm thôi." Phó Y Trà tiến lại gần, thấy Tề Diệu Thiên không có ở đó nhưng cũng chẳng thèm hỏi lấy một câu, "Em định xem phim à?"

Du Điềm đầy ý xấu hỏi: "Tôi muốn xem phim kinh dị, cô không có vấn đề gì chứ?"

Phó Y Trà nhìn nàng bằng ánh mắt bất lực nhưng tràn đầy sủng ái: "Chỉ cần em thích, tôi đều có thể chiều theo."

Người quay phim lập tức trợn tròn mắt, không dám chớp lấy một cái, tập trung bắt trọn khoảnh khắc.

Phó Y Trà nói rất tự nhiên, mà Du Điềm cũng tiếp nhận rất thản nhiên. Hai người cùng vào phòng ăn. Quản gia Trần bị ép đến mức chẳng còn cách nào khác, đành phải bật phim kinh dị lên rồi vội vàng chạy biến ra ngoài.

"Cái này... hai người xem cái này để ăn cơm sao?" Nhân viên công tác nhìn màn hình mà phát hoảng.

Du Điềm cười híp mắt: "Chẳng phải chương trình của chúng ta về chủ đề này sao? Để thích ứng và phát huy tốt nhất thì đương nhiên phải xem phim kinh dị để lấy cảm hứng chứ."

Nhân viên công tác: "..." Nếu nàng thu lại cái ánh mắt hưng phấn kia thì cô đã tin rồi.

"Ăn thức ăn trước đi, lát nữa mới ăn bánh kem." Phó Y Trà tự nhiên gắp đồ ăn, múc canh cho Du Điềm, chăm sóc vô cùng chu đáo.

Du Điềm gặm xương, nhìn cảnh quỷ quái xé xác người trên màn hình một cách ngon lành. Mấy nhân viên tổ chương trình sợ đến mức run bần bật. Đáng sợ không phải là bộ phim kinh dị, mà là người phụ nữ đang vừa gặm xương vừa xem phim kinh dị kia kìa!

Hèn gì lúc ở đài truyền hình, mấy cái chiêu trò thiết kế sẵn chẳng dọa nổi nàng, so với cảnh tượng trước mắt này thì đúng là trò trẻ con!

Anh quay phim dù sao cũng là người từng trải, cố gắng bắt lấy biểu cảm trên mặt Du Điềm. Càng nhìn kỹ, anh càng thấy lạnh sống lưng: Tại sao con gái thời nay lại gan dạ đến mức đáng sợ như vậy chứ!

"Ăn ngon không?" Phó Y Trà thấy nàng gặm xong một miếng xương lại đưa thêm miếng nữa qua, "Đây là sườn bò thượng hạng, thịt rất mềm, ăn cũng không sợ béo đâu."

Du Điềm m*t nước canh còn dính trên đầu ngón tay, gật đầu lia lịa: "Ngon lắm."

"Ừ." Ánh mắt Phó Y Trà dừng lại trên ngón tay vừa được Du Điềm l**m sạch, trong lòng bỗng dấy lên sự ghen tị với chính ngón tay đó. Cô khẽ vân vê đầu ngón tay mình rồi cũng cầm một miếng xương lên gặm, hoàn toàn chẳng để tâm đến những gì đang phát chiếu trên màn hình.

Hình ảnh hai người phụ nữ gặm xương xem phim kinh dị vốn đã có chút rợn người, huống chi người được cho là bạn gái của Tề Diệu Thiên lại săn sóc Du Điềm đến thế. Thái độ và thần thái đó tuyệt đối không phải là sự nịnh bọt như những tin tức lá cải vẫn thêu dệt. Đó là một sự quan tâm tự nhiên đến mức chỉ cần quan sát gần một chút là có thể khẳng định ngay: Đây không phải là nịnh nợ.

Sau bữa trưa, Du Điềm muốn đi ngủ, nhân viên tổ chương trình cũng chuẩn bị rời đi. Lúc ra về, họ hỏi Phó Y Trà: "Phó tiểu thư, vì đoạn quay trưa nay của Điềm Điềm có sự tham gia xuyên suốt của cô, cô có ngại lộ diện khi chương trình phát sóng không?"

Phó Y Trà liếc nhìn Du Điềm một cái, khẽ lắc đầu: "Tôi không ngại."

Nhận được câu trả lời này, tổ chương trình dĩ nhiên mừng rỡ. Trên đường về, họ còn kháo nhau: "Chờ show này phát sóng, Du Điềm chắc chắn sẽ nổi đình đám." Với một người quay phim đã từng tiếp xúc với nhiều nghệ sĩ, điều này là không phải bàn cãi. Hai người phụ nữ đều là tâm điểm của dư luận, lại còn có sự mập mờ khó hiểu gắn kết với nhau, không nổi mới lạ.

Trong biệt thự Tề gia, Du Điềm nhướng mày nhìn Phó Y Trà: "Cô cố ý qua đây mừng sinh nhật tôi sao?"

Phó Y Trà khẽ đáp một tiếng rồi mở túi lấy ra một chiếc hộp: "Sinh nhật vui vẻ."

Du Điềm mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền kiểu dáng đơn giản nhưng chế tác cực kỳ tinh xảo. Kiếp trước nàng đã tiếp xúc không ít hàng xa xỉ nên nhìn qua là biết ngay món đồ này có giá trị không hề nhỏ. Vấn đề là với thân phận của Phó Y Trà, lấy đâu ra tiền để mua sợi dây chuyền đắt đỏ thế này?

Chẳng lẽ là tiền của Tề Diệu Thiên cho? Nghĩ đến khả năng này, ánh mắt Du Điềm lạnh đi. Nàng đóng hộp lại, đẩy trả về phía đối phương: "Quá quý giá, tôi không thể nhận."

Phó Y Trà nhíu mày, khó hiểu: "Bất kể quý giá hay không thì đó cũng là tấm lòng của tôi..."

"Tôi thấy không cần thiết." Du Điềm đứng bật dậy, nhìn xuống cô từ trên cao: "Tôi không cần." Nói xong, nàng xoay người lên lầu. Phó Y Trà ngồi lại trên sofa nhìn theo bóng lưng nàng, vẫn không hiểu nổi mình đã chọc giận nàng ở chỗ nào.

Đến chiều khi Du Điềm ngủ dậy thì Phó Y Trà đã đi rồi. Hộp dây chuyền vẫn đặt trên bàn trà kèm theo mẩu giấy nhỏ: Sinh nhật vui vẻ.

Nhìn món quà bị ép phải nhận, Du Điềm bỗng thấy bực bội. Phó Y Trà có ý gì đây? Lần trước cũng vậy, định dùng tiền của bạn trai để kết bạn với nàng sao? Càng nghĩ càng thấy nực cười. Nàng cầm chiếc hộp định ném vào thùng rác, nhưng suy đi nghĩ lại rồi lại mang lên lầu.

Lúc này, Tần Lệ Phương gọi điện đến: "Điềm Điềm, sinh nhật vui vẻ. Hôm nay con có rảnh không? Nếu được thì mẹ con mình đi ăn một bữa cơm."

Du Điềm thấy mình cũng không bận việc gì nên đồng ý ngay. Tần Lệ Phương hiện vẫn ở căn biệt thự năm xưa mua cùng Du Đại Vĩ, chỉ có điều hướng nhà ngược hẳn với Tề gia. Sợ chạm mặt gã chồng tồi tệ ở nhà, bà hẹn con gái gặp nhau tại trung tâm thành phố.

Du Điềm đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm, vũ trang tận răng rồi lái chiếc siêu xe còn sót lại của mình ra ngoài. Đường xá thông thoáng nên nàng đến nơi rất nhanh. Lúc đỗ xe, nàng thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc đang trò chuyện với ai đó. Nhìn kỹ lại thì thấy người đó đang cùng nhóm người khác lên xe.

Phó Y Trà? Du Điềm thấy lạ, những người đứng cạnh cô trông đều là hạng quyền quý, chẳng lẽ Phó Y Trà cũng quen biết những người này và thân thiết đến mức đi ăn cùng nhau?

Nàng không nghĩ nhiều nữa mà đi thẳng vào nhà hàng. Tần Lệ Phương ở gần đó nên đã đến trước. Hai mẹ con lâu ngày không gặp nhưng tình cảm vẫn rất hòa hợp. Vừa thấy bà, Du Điềm đã cảm thấy thân thuộc. Dù người mẹ ở kiếp này và kiếp trước không có điểm nào giống nhau, nàng vẫn cảm nhận được sự ôn hòa cùng tình yêu thương vô bờ bến dành cho con gái.

Bà Tần mỉm cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ nhưng khí chất vẫn rất dịu dàng: "Mọi chuyện khác để sau hãy bàn, hôm nay sinh nhật con, phải thật vui vẻ mới được, nhé?"

Du Điềm cười đáp vâng, hai mẹ con trò chuyện rất rôm rả. Sau bữa ăn, người phục vụ mang chiếc bánh kem bà đặt trước ra. Du Điềm mỉm cười thổi nến rồi trịnh trọng ước một điều ước: Nguyện cho cuộc sống sau này của mẹ luôn được hạnh phúc.

"Ngày nhỏ năm nào sinh nhật con cũng đòi đi công viên giải trí, ngồi ngựa gỗ xoay vòng, thoắt cái mà con đã lớn thế này rồi." Tần Lệ Phương thở dài cảm thán, "Nghe nói con mới tham gia gameshow à?"

Du Điềm đáp: "Vâng mẹ, là một chương trình bắt ma. Tổng cộng có sáu khách mời đi khám phá vài nơi và hoàn thành nhiệm vụ bắt ma, thú vị lắm ạ."

Tần Lệ Phương sửng sốt: "Hóa ra là thật sao? Nhưng con... con không sợ à? Mẹ nhớ trước đây con sợ mấy thứ này nhất mà, ngay cả mấy bộ phim ma quay lỗi đầy sơ hở con còn không dám xem, tham gia show này liệu có ổn không?" Nói rồi, bà lo lắng tiếp lời: "Điềm Điềm, con đừng có cậy mạnh. Nếu không nổi tiếng được thì mình cứ từ từ, đợi mẹ ly hôn xong sẽ mở một công ty giải trí cho con nhé? Con cứ sống thật vui vẻ, không tham gia show đó cũng không sao, được không?"

Du Điềm: "..."

Mẹ ơi tại sao chứ, sao trong ký ức của nàng chẳng có một chút dấu vết nào của việc nguyên chủ sợ ma thế này?

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...