Mẹ Kế Kiêu Kỳ - Không Dục Cẩm

Chương 91



Tại văn phòng Tổng tài tập đoàn Phó thị.

Du Điềm vắt chéo chân ngồi trên sofa, ánh mắt không rời khỏi Phó Y Trà. Sau những phút giây ân ái nồng nàn, Phó Y Trà đã thay một bộ đồ mới, ngồi nghiêm chỉnh trước bàn làm việc để nghe cấp dưới báo cáo. Dáng vẻ nghiêm túc lúc này của cô khác hẳn với khi ở riêng bên cạnh nàng.

Từng cái nhíu mày, từng cử chỉ tập trung hay lúc đôi mày giãn ra của cô, trong mắt Du Điềm đều đẹp đến lạ kỳ, mang một sức quyến rũ chết người.

"Phó tổng?"

Phó Y Trà sực tỉnh, thần sắc bình thản trở lại: "Tôi đang nghe, anh tiếp tục đi."

Giám đốc bộ phận đối ngoại do dự một chút rồi nói: "Phó giám đốc đã bắt đầu liên kết với các cổ đông, dự định triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Thưa Phó tổng, chúng ta nên ứng đối thế nào?"

"Họp cổ đông sao?" Phó Y Trà khẽ cười mỉa, "Nhị thúc của tôi bây giờ vẫn còn năng lực đó à?"

Vị giám đốc đáp: "Có vài người dường như đã bị ông ta thuyết phục. Dù sao phe bên đó vẫn đang giao hảo với nhà họ Tề, những người không rõ nội tình thì cứ ngỡ nhà họ Tề là chỗ dựa vững chắc..."

Anh ta không nói tiếp, nhưng bấy nhiêu là đủ để Phó Y Trà phán đoán tình hình. Ngón tay cô khẽ gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn, dư quang liếc qua phía sofa, thấy Du Điềm đang nhìn mình với gương mặt cười tủm tỉm đầy vẻ nhộn nhạo.

Đôi mày Phó Y Trà thoáng ý cười, nhưng ngữ khí vẫn không đổi: "Những kẻ không nghe lời thì cứ để họ đi tìm 'cha' của mình đi."

"Tìm cha sao ạ?"

Phó Y Trà cười nhạt: "Tề Diệu Thiên chứ ai. Kẻ nào thích làm con trai của Tề Diệu Thiên thì cứ việc đi, cái miếu nhỏ Phó thị này không chứa nổi hạng người đó."

Du Điềm vẫn luôn quan sát Phó Y Trà, nghe đến đây liền nhịn không được mà bật cười: "Y Trà, chị cũng thật là 'hư' quá đi nha."

Nàng cố ý nũng nịu vặn vẹo giọng nói khiến vị giám đốc đối ngoại không khỏi rùng mình, ánh mắt nhìn Du Điềm cũng trở nên khác hẳn. Người phụ nữ này quả thực lợi hại, hèn chi có thể trói chặt trái tim Phó tổng.

Du Điềm tiếp tục trêu đùa bằng giọng điệu lả lướt: "Nói đi cũng phải nói lại, em vẫn đang mang danh 'mẹ kế' của Tề Diệu Thiên cơ mà, cái bối phận này đúng là loạn cào cào hết cả rồi."

Phó Y Trà cũng cười theo: "Chẳng phải sao, có những kẻ làm người tử tế không muốn, cứ nhất quyết muốn đi làm phận cháu chắt, chúng ta cũng chẳng ngăn nổi."

Vừa ra khỏi văn phòng, mấy cô thư ký đã lập tức vây quanh giám đốc đối ngoại: "Nói nhanh đi, Phó tổng và Du Điềm làm gì ở bên trong thế?"

Vị giám đốc nhíu mày nhìn họ: "Muốn biết thì tự mình vào mà xem."

Đợi anh ta đi rồi, mấy cô thư ký ghé tai nhau bàn tán: "Trước đây thấy Phó tổng lạnh lùng như thế, không ngờ lại thích kiểu như Du Điềm."

"Mấy cô không lo làm việc còn đứng đó làm gì?" Tân Ngọc từ bên cạnh bước tới quở trách, "Công việc là do Phó tổng cho, đứng sau lưng nói xấu cô ấy các cô không thấy cắn rứt lương tâm à?"

Nói xong, Tân Ngọc gõ cửa bước vào phòng. Mấy cô thư ký bĩu môi: "Cô ta trước đây chẳng phải cũng là người của Phó giám đốc sao, giờ lại ra vẻ."

Tân Ngọc gạt phăng những lời đó ra sau đầu. Vào trong, cô ta chào hỏi hai người rồi báo cáo: "Phó tổng, Tề Diệu Thiên cắn câu rồi."

Nghe vậy, Phó Y Trà gật đầu rồi quay sang nói với Du Điềm: "Có kịch hay để xem rồi đây." Thấy Du Điềm lộ vẻ thắc mắc, Phó Y Trà đưa điện thoại cho nàng: "Em xem đi."

Du Điềm đón lấy, nhìn thấy Tề Diệu Thiên đang khóc lóc thảm thiết, diễn vai thâm tình trong video thì khoái chí hẳn lên: "Nhìn cũng giống thật đấy chứ."

"Hắn ta cố ý làm vậy để công chúng ghê tởm chúng ta thôi." Phó Y Trà thản nhiên cười, "Nhưng ai mà chẳng có điểm yếu cơ chứ."

Dù chưa biết Phó Y Trà định dùng chiêu gì, nhưng Du Điềm cũng đoán ra được phần nào: chắc chắn cô đang nắm giữ tử huyệt của Tề Diệu Thiên. Dĩ nhiên, lúc này Du Điềm sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Nàng mở điện thoại, lôi toàn bộ các đoạn ghi âm trước kia ra chuyển hết cho Phó Y Trà: "Đây, dồn toàn bộ hỏa lực vào kẻ địch, khiến hắn không còn đường lui luôn!"

"Chị biết ngay là em giữ không ít thứ này mà." Phó Y Trà cười, tiện tay bấm mở một đoạn, nghe xong cô lại càng cười ngặt nghẽo.

Đứng bên cạnh, Tân Ngọc thầm cảm thấy may mắn vì mình đã không tiếp tục đối đầu với Phó Y Trà, nếu không giờ này chắc cô cũng chẳng còn mảnh giáp. Hai người phụ nữ này đúng là một đôi trời sinh, ngay cả sự xấu bụng cũng đồng nhất đến lạ kỳ.

Buổi trưa, Du Điềm dùng bữa ngay tại văn phòng, buổi chiều Phó Y Trà tiếp tục làm việc còn nàng thì chui vào phòng nghỉ đánh một giấc cả buổi chiều. Khi tỉnh dậy trời đã sẩm tối, không thấy Phó Y Trà trong phòng, nàng đẩy cửa bước ra ngoài. Ngay lập tức, một cô thư ký bưng trà tới: "Du tiểu thư, Phó tổng đang đi họp, cô ấy dặn cô cứ ở trong văn phòng đợi nhé."

Du Điềm gật đầu quay lại văn phòng lướt tin tức. Hiện tại, hot search vẫn treo cao thông tin nàng công khai yêu Phó Y Trà, còn tin Tề Diệu Thiên khóc lóc chỉ đứng thứ hai, nhiệt độ có sự chênh lệch rõ rệt.

Điều khiến Du Điềm bất ngờ là trên mạng lại có một bộ phận lớn khán giả gửi lời chúc phúc cho họ. Những người này đang chiến đấu cực kỳ quyết liệt với đám anti-fan.

Du Điềm tặc lưỡi: "Đúng là sức mạnh của thủy quân có khác."

Nàng mặc định rằng Vu Tĩnh đã chi tiền thuê người, nhưng ngay sau đó, Vu Tĩnh gửi tin nhắn WeChat: "Tài khoản Weibo đã lấy lại được cho em rồi. Thành thành thật thật mà ở bên Phó tổng đi, mọi chuyện cứ nghe cô ấy sắp xếp."

Du Điềm sờ sờ mũi. Thế là nàng chính thức được giao khoán cho Phó Y Trà quản lý rồi sao? Nhưng nếu được ở bên nhau 24/24 thì có vẻ cũng không tệ chút nào.

Hì hì.

Du Điềm đăng nhập vào tài khoản phụ, dù lượt bình luận vẫn thưa thớt nhưng nàng chẳng mấy bận tâm. Nàng viết một dòng trạng thái: 【 Công khai rồi. Tuy biết sẽ phải đối mặt với áp lực khó lường, nhưng sao mình lại thấy hưng phấn thế này nhỉ? 】

Vừa đăng xong, điện thoại bỗng đẩy tin nhắn tới. Du Điềm mở ra, hóa ra là Tề Diệu Thiên.

【 Cô có vừa lòng với tất cả những gì đang diễn ra không? 】

Du Điềm nhướng mày, thong thả gõ phím: 【 Đa tạ nhé. 】

Ngay sau đó nàng gửi thêm tin thứ hai: 【 Con trai à, mẹ cảm ơn con, con đúng là đứa con hiếu thảo nhất của mẹ. 】

Tề Diệu Thiên không phản hồi thêm. Với mối quan hệ ngang trái này, dù Du Điềm có yêu ai đi chăng nữa thì cái danh phận kia vẫn lù lù ở đó, Tề Diệu Thiên muốn thoát cũng không thoát nổi. Hắn đã dùng video để ghê tởm nàng, thì nàng cũng chẳng ngại dùng bối phận để chọc tức lại hắn.

Mãi đến 8 giờ tối Phó Y Trà mới xong việc. Du Điềm sau khi ăn xong bữa tối do thư ký mang tới thì đang nằm dài đọc truyện giết thời gian.

"Đi thôi, chúng ta về nhà." Phó Y Trà vừa xoa thái dương vừa dắt tay nàng. Du Điềm nhận thấy bàn tay cô lạnh ngắt.

"Vâng." Du Điềm siết chặt lấy tay cô. Lúc này, nhân viên trong tòa nhà cũng bắt đầu tan sở. Vì tình huống đặc biệt hôm nay, toàn bộ tập đoàn phải tăng ca, dẫn đến việc họ đụng mặt rất nhiều người ở sảnh lớn.

Từ Thu và Phó Lâm Thăng từ thang máy nhân viên bước ra, đúng lúc bắt gặp Phó Y Trà và Du Điềm đang vừa nói vừa cười bước ra từ thang máy dành riêng cho tổng tài.

"Y Trà?" Từ Thu nở nụ cười giả tạo tiến lại gần. Bà liếc nhìn Du Điềm, vẻ mặt trở nên cổ quái: "Đây là... Du Điềm sao?"

Ngữ khí mỉa mai của bà khiến không khí bỗng chốc sượng sùng. Nhân viên xung quanh bắt đầu nán lại tò mò quan sát. Mối ân oán giữa Phó Y Trà và gia đình Phó Lâm Thăng vốn đã là chuyện công khai trong tập đoàn. Vài năm trước Phó Lâm Thăng còn nắm quyền, nhưng hiện tại nhà ông ta bị chèn ép đến mức không thở nổi, ngược lại Phó Y Trà tuổi trẻ tài cao lại vô cùng được lòng nhân viên.

Phó Y Trà khẽ gật đầu, giới thiệu với Du Điềm: "Đây là Giám đốc Từ của công ty chúng ta."

Du Điềm nghênh ngang đáp lại: "Chào Giám đốc Từ."

Thái độ ngạo mạn của nàng khiến Từ Thu không vui, bà nhíu mày: "Y Trà, tan làm rồi mà cháu ngay cả một tiếng 'nhị thẩm' cũng không muốn gọi sao?"

Phó Y Trà nhàn nhạt đáp: "Vẫn chưa bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn mà, phải không?" Chẳng đợi Từ Thu kịp nói thêm, cô bổ sung: "Thời gian không còn sớm, chúng tôi về trước đây. Điềm Điềm đói rồi."

Nói xong, cô nhìn nàng mỉm cười rồi nắm tay nhau rời đi. Tiếng màn trập máy ảnh vang lên không ngớt, nhưng cả hai chẳng buồn để tâm.

Phó Lâm Thăng đứng lại, nghiến răng lẩm bẩm: "Thật không biết xấu hổ. Mặt mũi Phó gia bị nó bôi tro trát trấu hết rồi."

Từ Thu lại cười khẩy: "Thế chẳng phải càng tốt sao? Tập đoàn Phó thị này dù thế nào cũng không thể để nó đổi họ được. Đi thôi, về rồi tính."

Trên đường về, Du Điềm lướt mạng và thấy ngập tràn hình ảnh của hai người: từ cảnh nàng lao vào lòng Phó Y Trà buổi trưa, cảnh cùng vào thang máy cho đến khoảnh khắc dắt tay nhau ra về lúc nãy. Cuộc chiến giữa fan và anti-fan vốn đã căng thẳng, nay những tấm hình này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

Khu nhà nàng bị paparazzi vây kín, nhưng nhờ an ninh tiểu khu làm việc tốt nên xe vẫn vào được gara suôn sẻ. Sau bữa tối, Du Điềm gọi cho Vu Tĩnh: "Đài Đào Tử với nhãn hàng JC có đòi hủy hợp đồng hay truy cứu trách nhiệm gì không chị?"

Vu Tĩnh nghe giọng điệu vui vẻ của nàng mà nghẹn họng: "Sao, em còn ngóng chờ bị giải ước à?"

Du Điềm thật lòng: "Thì... cũng có một chút."

Nàng vừa dứt lời, Vu Tĩnh đã nổ tung định mắng mỏ, Du Điềm vội can: "Em lo lắng thôi mà! Chị có mắng thì đi mà mắng hai gã ngốc Du Đại Vĩ với Tề Diệu Thiên ấy, họ cố tình hại em chứ em có tội tình gì đâu."

Vu Tĩnh cười lạnh: "Em vô tội? Đừng tưởng chị không biết ngày nào em cũng mong tình yêu này được đưa ra ánh sáng."

Du Điềm hì hì: "Phụ nữ nào khi yêu chẳng muốn được đứng dưới ánh mặt trời, đó là nhân chi thường tình mà."

"Thế thì e là em thất vọng rồi." Vu Tĩnh nói, "Bình thường chuyện này sẽ gây hậu quả rất lớn, nhưng hiện tại lượt người ủng hộ hai đứa trên mạng cực kỳ đông. Em nên thấy may mắn vì có dàn fan chất lượng như vậy. Đài Đào Tử và JC đã liên lạc rồi, tối mai tập mới sẽ phát sóng. Nếu rating bị ảnh hưởng thì họ mới truy cứu, còn nếu rating vẫn tốt thì chẳng ai dại gì mà buông tay một 'kho báu' như em cả. Em đang quá hot, họ chẳng quan tâm em yêu nam hay nữ đâu."

Bất kể là show hay nhãn hàng, cái họ theo đuổi cuối cùng vẫn là lợi nhuận và sức ảnh hưởng. Chỉ cần Du Điềm còn giá trị, họ sẽ phớt lờ tất cả. Thậm chí anti-fan càng ghét thì càng tò mò vào xem để bới móc, vô tình lại giúp tăng rating.

Vu Tĩnh dặn thêm: "Đã công khai rồi thì cứ phối hợp với Phó tổng, nên phát 'cẩu lương' thì cứ phát, hai ngươì càng ân ái thì fan CP càng vững chắc. Còn về Tề Diệu Thiên, nếu tức giận thì cứ việc chọc tức hắn cho bõ ghét, còn việc đối phó thực sự cứ để Phó tổng lo. Riêng gã cha tồi tệ của em, mẹ em đã ra tay rồi, bà ấy đã tố cáo vụ ông ta làm giả sổ sách kế toán. Nếu ông ta có gọi thì em đừng nghe, bộ phận pháp chế của công ty và Phó thị sẽ liên thủ xử lý vụ này."

Du Điềm cảm khái: "Tĩnh Tĩnh ơi, em đúng là may mắn khi lừa được chị về đội mình, không thì em chẳng biết làm sao."

Vu Tĩnh nghe mà tức run người. Ở Thiên Vũ tuy mệt nhưng không nơm nớp lo sợ như bây giờ, đi sau dọn dẹp cho Du Điềm chẳng khác nào đi gỡ bom nổ chậm. Nhắc đến Thiên Vũ, Du Điềm chợt hỏi: "Thế cái công ty Thiên Vũ rách nát kia giờ sao rồi? Lão sếp cũ còn thọc gậy bánh xe nữa không?"

Vu Tĩnh hừ lạnh: "Thiên Vũ phá sản từ đời tám hoánh nào rồi. Bạn gái em làm đấy."

Du Điềm ngạc nhiên: "Ái chà, Y Trà nhà em giỏi giang thế cơ à?"

Cúp máy, Du Điềm chạy ngay vào phòng ngủ. Phó Y Trà đang mặc áo ngủ ngồi trên giường xử lý việc công ty. Du Điềm nhào tới, ôm lấy mặt cô hôn một cái thật kêu: "Người yêu ơi, sao chị giỏi quá vậy!"

Phó Y Trà ngơ ngác: "Chuyện gì cơ?"

Du Điềm hớn hở: "Chuyện công ty Thiên Vũ ấy!"

Phó Y Trà hiểu ra, mỉm cười: "Chuyện nhỏ ấy mà."

Du Điềm tranh thủ hôn thêm cái nữa: "Nếu đã vậy, chị đánh sập luôn cái tên Tề Diệu Thiên giúp em với!"

Tề Diệu Thiên, gã con trai chết tiệt, cứ đợi đấy để người phụ nữ của tôi tiêu diệt anh!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...