Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc

Chương 34: Sao Trần Hoa An có thể xuất hiện ở đây?



Giờ phút này, Tống Thù Đồng đang trò chuyện cùng nhân vật chính của tiệc mừng thọ.

Bà Sầm Hải Thư diện một chiếc váy đuôi cá cúp ngực màu đỏ rượu quyến rũ. Dù đã qua tuổi 50, vóc dáng bà vẫn vô cùng thon thả, nuột nà. Nhìn qua, chẳng ai nghĩ người phụ nữ này đã bước vào độ tuổi ngũ tuần.

Bà Sầm là người thích sự phô trương, rực rỡ. Quan điểm của bà là: Quần áo đẹp gợi cảm không mặc bây giờ, chẳng lẽ đợi đến bảy tám mươi tuổi mới mặc?

“Thù Đồng à, hôm nay cháu mặc đẹp quá,” bà Sầm nắm lấy tay cô, cười tươi rói, “Cháu có cần đi chào hỏi bạn bè không? Nếu không thì cứ đi theo bác, bác giới thiệu vài người cho cháu làm quen.”

Nghĩ đi nghĩ lại bà Sầm vẫn thấy tiếc. Bà thực sự rất thích cô con gái nhà họ Tống này, thậm chí có thể bỏ qua cái danh tiếng chẳng ra gì của Tống gia.

Tiếc là con trai bà quá vô dụng, lại không có mắt nhìn.

Chu Minh Xuyên đúng là cao thủ trong khoản chọc tức người khác. Mẹ anh ta ưng ý cô gái có chủ kiến, có thủ đoạn, xinh đẹp lại sang trọng, thì anh ta lại bảo thích kiểu con gái nũng nịu, ngoan ngoãn như mèo con. Còn nhấn mạnh là kiểu bảo đi hướng Đông không dám đi hướng Tây.

Suýt chút nữa anh ta chọc cho mẹ ruột tức đến phát bệnh, bà không nhịn được phải hỏi có phải anh ta đang sống ở thời phong kiến hay không.

Tống Thù Đồng mỉm cười: “Bác gái, vậy cháu cung kính không bằng tuân mệnh ạ.”

Trước đây trong tiệc đính hôn của Tạ Khả Tình, Tống Thù Đồng đã kết bạn WeChat với bà Sầm Hải Thư. Thời gian qua, cô cũng không quên duy trì mối quan hệ này.

Bà Sầm không phải là một phu nhân nhà giàu bình thường.

Sau khi kết hôn với người đứng đầu Chu gia, bà không rời khỏi công ty nhà mẹ đẻ mà vẫn giữ vị trí nhất định ở đó, bà nắm trong tay rất nhiều tài nguyên.

Tống Thù Đồng giao hảo với bà, đương nhiên có một phần vì lý do này, nhưng đồng thời cô cũng thể hiện được bản lĩnh của mình. Hiện tại tuy Tống gia không phải do cô làm chủ, nhưng tương lai rất có khả năng sẽ thuộc về cô.

Bà Sầm chướng mắt cách hành xử của vợ chồng Tống Gia Thịnh, thấy Tống Thù Đồng rõ ràng không cùng một giuộc với họ, nên bà cũng có ý chiếu cố cô đôi chút.

Cho nên, khi Lâm Tĩnh Vi khoác tay chồng bước vào tiệc, thấy con gái riêng của chồng đang đứng cạnh chủ nhân bữa tiệc với vẻ thân thiết, bà ta tức đến nghiến răng.

Sao cô lại…

Chẳng phải bảo cô đang nuôi trai bao bên ngoài sao?

Lâm Tĩnh Vi nghe nói Tống Thù Đồng gần đây mới tậu một chiếc xe mới, nhưng bản thân cô không lái. Nhân viên quen biết ở các cửa hàng hiệu còn kể lại rằng cô con gái riêng này mua sắm không ít quần áo nam.

Chịu chi nhiều tiền như vậy, xem ra cô rất thích gã trai bao kia.

Chu gia có một trai một gái, bà Sầm lại dẫn theo một cô gái trẻ lạ mặt bên cạnh, khó tránh khỏi khiến người ta đồn đoán.

Có người nhận ra đó là đại tiểu thư Tống gia, bèn nâng ly chúc mừng Tống Gia Thịnh, khen ông ta có con gái giỏi giang, lại bóng gió hỏi xem có phải sắp có chuyện vui không.

Tống Gia Thịnh: “……”

Ông ta cười, nhưng nụ cười gượng gạo vô cùng.

Con gái giỏi thì có giỏi, nhưng lại nằm ngoài tầm kiểm soát của ông ta.

Nếu cô chịu an phận một chút, đồng ý liên hôn với Chu gia, thì mối lợi từ thông gia này chắc chắn sẽ thuộc về Tống gia trọn vẹn. Nhưng dã tâm của Tống Thù Đồng quá lớn, nếu cô gả vào Chu gia, lợi ích liên hôn đương nhiên có, nhưng phần nhiều sẽ là bàn đạp cho chính bản thân cô.

Nhân vật chính của bữa tiệc quá bận rộn, Tống Thù Đồng đi theo bà Sầm một lúc thì bà bị các phu nhân thân thiết kéo đi, để lại cô một mình.

Cô định đi vệ sinh dặm lại lớp trang điểm rồi tìm Tạ Khả Tình trò chuyện, nhưng giữa đường lại bị chặn lại.

Đa số khách khứa đều đang xã giao ở sảnh ngoài, ít người lui tới hành lang dài này.

Tống Thù Đồng nhìn người mẹ kế trước mặt, cười nhạt: “Dì Lâm, dì cũng ở đây à?”

Tống gia được mời là chuyện bình thường, Tống Thù Đồng chỉ hỏi xã giao thôi.

Lâm Tĩnh Vi cười như không cười: “Thù Đồng à, con cũng thật là. Dì và ba con quan tâm chuyện hôn nhân của con như thế, con có người yêu cũng chẳng thèm nói với chúng ta một tiếng.”

Tống Thù Đồng khựng lại, cô hơi khó hiểu không biết Lâm Tĩnh Vi định giở trò gì.

“Dì Lâm, ai bảo con có người yêu?”

Lâm Tĩnh Vi trách móc nhìn cô: “Con gái này, yêu đương có phải chuyện xấu đâu mà giấu giếm gia đình? Không phải bạn trai thì con đích thân ra tận sân bay đón cậu ta làm gì?”

Tống Thù Đồng hiểu ra. Hóa ra hôm cô đi đón Trần Hoa An ở sân bay đã bị người nhìn thấy.

“Tuy nhiên,” Lâm Tĩnh Vi tiếp tục, “Dù sao Tống gia chúng ta cũng là danh gia vọng tộc. Là con cháu Tống gia, con phải biết giữ gìn danh tiếng cho gia tộc. Đã có bạn trai rồi thì đừng có đứng núi này trông núi nọ.”

“Đứng núi này trông núi nọ?” Tống Thù Đồng chậm rãi lặp lại.

Lâm Tĩnh Vi: “Chu gia không phải gia đình dễ nói chuyện đâu. Nếu để họ biết con có đàn ông bên ngoài, đến lúc đó liên lụy Tống gia, con có gánh nổi trách nhiệm không?”

Lời này nghe có vẻ vi diệu đấy.

Tống Thù Đồng làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra dì Lâm quan tâm tôi đến thế, sợ tôi đi vào vết xe đổ của con trai dì à?”

Lâm Tĩnh Vi không giữ nổi nụ cười trên mặt: “Mày ——”

Nhưng bà ta rất nhanh điều chỉnh lại biểu cảm, khôi phục vẻ hiền từ giả tạo.

“Đúng là em con không hiểu chuyện, nhưng nó là đàn ông, đàn ông phong lưu một chút cũng là thường tình, chuyện qua lâu rồi mọi người sẽ quên thôi. Con là phụ nữ, nếu danh tiếng bị hủy hoại thì gia đình tử tế nào dám rước con về?”

Tống Thù Đồng mỉm cười: “Chuyện này không phiền dì Lâm lo lắng.”

Thấy Lâm Tĩnh Vi định nói thêm gì đó, Tống Thù Đồng cướp lời: “Hay là dì Lâm muốn khuyên tôi chia tay bạn trai, một lòng một dạ gả vào Chu gia?”

Nụ cười trên mặt Lâm Tĩnh Vi lại cứng đờ lần nữa.

Tống Thù Đồng: “Cảm ơn dì Lâm nhắc nhở, tôi sẽ suy nghĩ kỹ.”

Nhìn bóng lưng tức tối của Lâm Tĩnh Vi, Tống Thù Đồng thấy vui vẻ hẳn lên. Cô rất thích chọc tức gia đình bốn người bọn họ, đặc biệt là cặp vợ chồng này.

Ở phòng khách phụ bên kia, mấy công tử bột lười xã giao đang tụ tập.

Ban đầu chỉ có m*nh tr*n Việt ở đây. Không biết thế nào, những người khác cứ như nòng nọc tìm mẹ, thấy anh ở đây là bâu vào không chịu đi.

Rảnh rỗi sinh nông nổi.

“Trần Việt, tôi tìm cậu cả buổi, cậu trốn ở đây một mình hưởng thanh tịnh, quá không nghĩa khí.”

Người nọ chạy ra ngoài một chuyến, bưng một chai rượu và hai cái ly vào, định rủ Trần Việt uống. Những người đến sau cũng tự giác đi kiếm ly rượu, rồi tụ tập lại đây.

Bọn họ đều nhất trí cho rằng Trần Việt muốn tìm chỗ yên tĩnh, hoàn toàn không nghĩ tới anh đang trốn người.

Lúc Tống Thù Đồng mới bước vào, Trần Việt đang đứng ở vị trí trên cao quan sát.

Đây là biệt thự Chu gia, anh quen thuộc từ nhỏ, đến cửa còn chẳng cần mang thiệp mời.

Anh nhìn thấy cô bạn gái tỏa sáng rực rỡ của mình, anh ngắm nghía một lúc lâu.

Chu Minh Xuyên vừa day tai vừa đi vào, vẻ mặt buồn bực cực độ.

“Ái chà, sao thế Chu thiếu, ai chọc giận cậu? Để anh em đi trút giận thay cho cậu?”

Mặt Chu Minh Xuyên vô cảm: “Mẹ tôi đấy, các cậu đi trút giận hộ tôi cái?”

Người kia lập tức im bặt.

Nhưng mấy gã đàn ông tụ lại một chỗ thì cũng ồn ào chẳng kém cái chợ vỡ.

“Chu thiếu, lại làm gì chọc quý bà Sầm rồi? Nói gì thì nói, hôm nay là sinh nhật bác gái, sao cậu lại bất hiếu thế?” Kẻ ba phải lập tức đổi chiều gió.

Nhắc đến chuyện này, Chu Minh Xuyên cười lạnh: “Bà ấy chấm được con dâu tương lai nhưng người ta có bạn trai rồi, quay sang trách tôi không biết cố gắng. Tôi đã bảo đó không phải gu của tôi rồi mà.”

Giọng nói vừa dứt hai giây, xung quanh vang lên những tiếng cười không nể nang gì.

Ngay cả Trần Việt cũng nhếch miệng cười vui vẻ.

“Đại tiểu thư nhà nào mà có mặt mũi thế?” Có người lập tức hỏi thăm.

Chu Minh Xuyên không trả lời ngay, anh giơ tay đấm thằng bạn nối khố bên cạnh một cái.

“Trần Việt, cậu cười cái gì mà cười? Vốn dĩ dì Sầm của cậu định tối nay giới thiệu cô ấy cho cậu đấy, vừa nãy còn than thở cậu không may mắn,” Chu Minh Xuyên lải nhải, “Cậu nói với bà ấy cậu có bạn gái rồi, bà ấy bảo cậu lừa người. Tôi cũng chưa gặp đối tượng của cậu bao giờ, không phải cậu bịa ra đấy chứ…”

Trần Việt: “……”

“Rốt cuộc là tiểu thư nhà nào thế? Mẹ cậu đã coi trọng như vậy, tôi canh me xem bao giờ cô ấy chia tay thì nhảy vào tán tỉnh.”

“Cậu có biết xấu hổ không đấy? Người ta đang yêu đương mà cậu mong người ta chia tay?”

“Thì sao? Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, tôi xếp hàng chờ đến lượt, không phạm pháp cũng chẳng trái đạo đức.”

“Cậu xếp hàng thì tôi cũng xếp, cạnh tranh công bằng.”

“……”

Chu Minh Xuyên: Một lũ không biết xấu hổ.

Anh ta không nói tên vị thiên kim đó ra, nhưng có người đã đoán được.

“Có phải Tống đại tiểu thư của Tống gia mới từ nước ngoài về không? Tôi thấy cô ấy nói cười vui vẻ với mẹ cậu lắm.”

Đám thiếu gia này rõ ràng không thân thiết với đại tiểu thư Tống gia.

“Scandal của Tống gia mới qua chưa lâu đâu nhỉ? Nhà họ mà các cậu cũng dám dây vào? Không sợ rước họa vào thân à?”

“Vị Tống đại tiểu thư này bình thường ít lộ diện, nhưng nghe nói từ khi vào Chân Nguyên đã làm được khối việc lớn. Tống Doãn Đình nhắc đến cô ấy là thấy đen đủi, xem ra bị cô ấy cho ăn hành không ít.”

“Kiểu vợ này không phải ai cũng chịu nổi đâu, tôi khuyên các cậu thận trọng, kẻo đến lúc bị cô ấy chơi chết cũng không biết.”

“……”

Phụ nữ có thủ đoạn ở Cảng Thành không ít, lĩnh vực sở trường cũng khác nhau. Nhưng vị tiểu thư Tống gia này rõ ràng thuộc kiểu muốn tranh quyền đoạt lợi với đàn ông. Đa số đàn ông đều sợ hãi kiểu phụ nữ như vậy.

Không ai để ý thấy Trần Việt, người nãy giờ ít nói, khi nghe họ nhắc đến cô thì khóe miệng anh khẽ nhếch lên. Đặc biệt là sau khi nghe những lời nhận xét đó.

Đám đàn ông này nói qua nói lại, tóm lại chỉ có một ý: Bạn gái anh rất lợi hại.

Chu Minh Xuyên nghe thấy thằng bạn nối khố bên cạnh lẩm bẩm một câu không đầu không đuôi: “Tôi thấy vận may của tôi cũng tốt đấy chứ.”

?

Lảm nhảm cái gì thế?

Chu đại thiếu gia hoàn toàn không hiểu nổi câu nói của bạn mình.

Tống Thù Đồng không biết có người đang bàn tán về mình sau lưng. Cô tìm được Tạ Khả Tình, bị cô bạn kéo lại nhồi nhét cho một đống tin bát quái, đa số là mấy chuyện tình ái lăng nhăng nam nữ.

Tạ Khả Tình tiện thể hóng hớt xem Tống Thù Đồng và Chu gia có chuyện gì không.

Đáp án là không.

Cách đây không lâu, Tống Thù Đồng đã khéo léo từ chối ý định giới thiệu thanh niên tài tuấn của bà Sầm. Chủ nhân bữa tiệc đã liệt kê ra vài cái tên chưa vợ mà bà ưng ý, trong đó có cả người thừa kế nhà họ Trần.

Nhưng Tống Thù Đồng cũng nhớ rõ, cách đây không lâu mới nghe phong thanh anh ta có bạn gái.

Có lẽ trong mắt các thiếu gia này, yêu đương và kết hôn là hai chuyện khác nhau.

Tống Thù Đồng không tự nhận mình là người tốt, có thể thông cảm chút đỉnh, nhưng cô vẫn từ chối. Lý do từ chối là cô đang có bạn trai.

Chu gia tổ chức tiệc mừng thọ long trọng, nhờ đó Tống Thù Đồng cũng làm quen được với không ít nhân vật lớn. Chuyến đi này có thể nói là thu hoạch khá phong phú.

Tống Thù Đồng cũng vì thế mà uống không ít rượu, dù sao cô cũng là bậc con cháu. Hơi say một chút, nhưng không ảnh hưởng gì lớn.

Tống Thù Đồng tìm một góc vắng người tạm thời nghỉ ngơi, bữa tiệc này còn một lúc nữa mới kết thúc.

Cô đang định lấy điện thoại nhắn tin cho bạn trai bảo sẽ về muộn.

Đột nhiên khóe mắt cô liếc thấy một bóng người cao lớn lướt qua, rồi nhanh chóng biến mất trong đám đông.

Trông quen mắt vô cùng.

Tống Thù Đồng chỉ nhìn thấy bóng lưng, ánh mắt cô theo bản năng dõi theo, chân định bước tới thì người nọ đã không thấy tăm hơi.

Cô hoàn hồn lại.

Chắc cô nhìn nhầm rồi.

Sao Trần Hoa An có thể xuất hiện ở đây được?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...