Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc

Chương 46: Cả người anh đều là của em



Tiệc mừng thọ Tống lão tiên sinh kết thúc, để lại không ít đề tài bàn tán.

Chuyện liên quan đến Tống gia, cũng chỉ xoay quanh ba đứa con.

Nói một câu miễn cưỡng thì đến cả Tống Mẫn Nghi cũng đã đến tuổi kén chồng.

Nhưng chuyện hôn nhân của con cái hào môn, tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Đa phần mọi người đều mong muốn con dâu hiền vợ thảo, nhưng so với khối tài sản khổng lồ thì đức hạnh ấy có đáng là bao?

Tống Thù Đồng nhận được không ít danh thiếp của các nam nhân trẻ tuổi chưa vợ.

Trong số đó, không thiếu kẻ muốn mượn hôn nhân làm bàn đạp, ủng hộ cô leo lên vị trí cao hơn.

Đoạt quyền.

Không phải ai cũng có dã tâm và sự quyết đoán như vậy.

Ở một nơi khác, Trần công tử – người cả buổi không xuất hiện, chỉ có quà gửi đến, lại đang ngồi trong căn phòng tối, xem đi xem lại một đoạn video rất nhiều lần.

Trong video, người phụ nữ trẻ tuổi mặc chiếc sườn xám ôm sát, thu lại hết dã tâm và gai nhọn thường ngày, trông thật dịu dàng động lòng người.

Thực sự khiến người gặp người người thích.

Trần Việt muốn lấy được video từ phía Tống gia không khó, huống chi video này anh còn chẳng cần mở miệng xin.

Quá xinh đẹp và quyến rũ.

Đến mức Trần Việt cảm thấy “bát cơm” chim hoàng yến của mình bưng không được chắc chắn cho lắm.

Tống Thù Đồng chỉ nói với anh một câu đơn giản về lịch trình tối nay là tiệc gia đình.

Cô không giải thích nhiều, đồng nghĩa với việc không có ý định cho người bạn trai trong bóng tối này tham dự, vì vậy anh rất “hiểu chuyện” mà không hỏi đến.

Trần Hoa An không thể xuất hiện, Trần Việt đương nhiên cũng không thể xuất hiện.

Tối nay Tống Thù Đồng không về. Là một cô cháu gái hiếu thuận, cô không thể nào vừa kết thúc tiệc sinh nhật ông nội đã vội vã chạy đi tìm bạn trai âu yếm.

Trần Việt không đến, nhưng lại có không ít người nhắc đến anh.

Đầu tiên là Tống Doãn Đình. Anh ta tưởng mình đã gửi thiệp mời riêng thì kiểu gì Trần Việt cũng nể mặt mà đến, kết quả không thấy người đâu, anh ta còn nhắn tin hỏi thăm.

Trong chuyện giữ thể diện, ai cũng rất thành thạo.

Trần Việt cũng không ngoại lệ.

Ví dụ như, mặt anh không đổi sắc bịa ra lý do sức khỏe không tốt.

Phía bên kia không dám truy cứu thật giả. Cho một cái cớ đã là nể mặt lắm rồi.

Huống chi, ba mẹ Trần Việt đều đã đến chúc thọ, bản thân anh có đến hay không cũng không quá quan trọng.

Tuy nhiên sau khi tiệc tàn, Chu Minh Xuyên vẫn gọi điện cho Trần Việt nói chuyện vài câu: “Tôi còn tưởng tối nay cậu sẽ nể mặt Tống gia đấy, hôm trước thấy cậu nâng đỡ Tống Doãn Đình lắm mà.”

Trần Việt: “Người nâng đỡ Tống Doãn Đình chẳng phải là cậu sao?”

Không biết câu này chọc trúng điểm cười nào của Chu Minh Xuyên mà anh ta cười ha hả: “Đúng đúng đúng, là tôi là tôi. Nhưng thái độ này của cậu cũng lạ thật, tôi cứ tưởng ấn tượng của cậu với Tống gia cũng không tệ chứ.”

“Là không tệ.” Nhưng không phải với Tống Doãn Đình.

Chu Minh Xuyên cũng không truy cứu chuyện anh vắng mặt, dù sao cũng đâu phải vắng mặt tiệc nhà hắn.

“Tối nay cậu không đến, không thấy cảnh tượng sau khi Tống đại tiểu thư đàn xong đâu. Mấy gã chưa vợ nhìn người ta chằm chằm, chắc đang tính kế làm sao rước được cô ấy về dinh rồi,” Chu Minh Xuyên vẫn nói nhiều như mọi khi, “Trước đó tên nào tên nấy bảo hôn nhân là nấm mồ, chưa 30 tuổi không bước vào, kết quả hôm nay tranh nhau đưa danh thiếp cho người ta.”

“Lẽ ra cậu nên đến xem, dì Sầm nhà cậu cứ lo lắng chuyện hôn nhân của người ta đúng là lo bò trắng răng. Tống đại tiểu thư tuyệt đối không phải dạng vừa đâu, cô ấy mà thực sự muốn gả cao thì hoàn toàn không phải chuyện khó.”

Đương nhiên cô không phải dạng vừa rồi.

Trần Việt nghe bạn thân nói, khóe miệng anh nở nụ cười nhàn nhạt.

Nếu Chu Minh Xuyên ở đây, chắc sẽ nhận ra nụ cười này còn mang theo chút tự hào.

Trần Việt cũng không nói lý do cụ thể vì sao mình không đến. Nếu là chuyện của Chu Minh Xuyên mà anh vắng mặt, anh ta sẽ làm ầm lên cho cả thế giới biết, chỉ thiếu nước khua chiêng gõ trống mắng anh là kẻ bạc tình, nhưng chuyện người khác thì anh ta không hứng thú xen vào.

Tống Doãn Đình kết giao với họ mang nặng tính lợi ích, nên mối quan hệ này định sẵn chỉ dừng lại ở bề ngoài.

Trưa hôm sau Tống Thù Đồng mới trở lại căn hộ ở Cảnh Hối Viên.

Đúng dịp cuối tuần.

Khi cô về, Trần Việt đang hí hoáy với bộ dụng cụ pha chế trước quầy bar.

Ông chủ Trần này đã một thời gian không đến Moonrise, nhưng mỗi tuần đều có người báo cáo tình hình kinh doanh cho anh.

Trần Việt đang mày mò món mới.

Nhưng quá trình pha chế món mới không thuận lợi như vậy, sơ sẩy một chút là có thể tạo ra thứ rượu khó uống nhất thế gian.

Hồi mới tập tành pha chế, Trần Việt rất thích hành hạ bạn bè. Một đám thanh niên bị “phù thủy” Trần Việt chuốc cho thứ thuốc độc này, chẳng biết là say hay trúng độc. Dù sao tụ tập ở nhà anh, ai lăn ra ngất sẽ được anh bố trí cho một phòng ngủ yên lành. Nếu đông quá thì cùng giới chen chúc nhau một chút.

Thời gian đó, dù là bạn nam hay bạn nữ đều tránh anh như tránh tà, em gái Chu Minh Xuyên nhờ tuổi còn nhỏ nên thoát được một kiếp nạn.

Nhưng đó là chuyện mấy năm trước rồi, dù Trần Việt của hiện tại có thử nghiệm món mới cũng không đến mức khó uống như thuốc độc.

“Em về rồi à?” Trần Việt vừa rửa tay xong, tay còn ướt sũng nhưng vẫn dang rộng vòng tay, “Ôm một cái không?”

Tống Thù Đồng nghe vậy, cô đặt đồ trên tay xuống, vòng qua quầy bar, rất tự nhiên ôm lấy anh.

Hôm nay cô không trang điểm, mặt vùi thẳng vào ngực Trần Việt.

Có lẽ do hôm nay không ra ngoài nên trên người Trần Việt không có mùi nước hoa, chỉ thoang thoảng mùi nước xả vải còn vương trên áo. Một mùi hương rất sạch sẽ.

Tống Thù Đồng hít sâu một hơi trong lòng anh.

Cái ôm kéo dài hơi lâu, vì tay Trần Việt ướt nên không ôm lại cô.

Tống Thù Đồng im lặng, cũng không buông tay.

Má cô cọ cọ vào ngực bạn trai.

Cũng không trách cô được, anh tập luyện đẹp thế này chính là để cho người ta vùi vào cọ mà.

Bình thường cô cũng rất hào phóng cho anh vùi vào lòng, chẳng lý nào đến lượt anh lại keo kiệt.

Tuy nhiên trên đỉnh đầu vẫn vang lên giọng nói cười cợt: “Còn cọ nữa là em đang cho phép anh ban ngày tuyên dâm đấy nhé?”

Tống Thù Đồng: “……”

Cô buông tay.

“Hôm nay em có ra ngoài nữa không? Nếu không thì ở nhà nếm thử rượu với anh?” Trần Việt đưa ra lời mời.

Trên mặt quầy bar bày vài ly rượu với màu sắc khác nhau.

Trần Việt hơi mắc bệnh cưỡng chế, dù chỉ uống ở nhà một mình nhưng ly nào cũng phải trang trí đẹp mắt, miệng ly cài chanh, cam, dâu tây đủ loại.

Tống Thù Đồng thuận tay bốc một quả dâu tây đã rửa sạch trên đĩa bỏ vào miệng, bị chua đến nhăn mặt.

“Chua lắm à?” Trần Việt cũng lấy một quả bỏ vào miệng, nhai hai cái, “Cũng được mà.”

Tống Thù Đồng: “?”

Cô nhìn anh đầy vẻ khó tin, cô không tin vào ma quỷ định thử thêm quả nữa thì bị Trần Việt ngăn lại, anh cười khẽ: “Đừng thử nữa, chắc anh chịu chua tốt hơn em.”

Khẩu vị của Trần Việt khá giống mẹ anh, bà Tô Lâm. Chua cay mặn ngọt đều ăn được, từ nhỏ ăn uống đã rất ngon miệng.

Trần Việt nếm thử từng ly rượu mình vừa pha, cuối cùng anh chọn ra ba ly đưa cho Tống Thù Đồng: “Ba ly này khá dễ uống.”

“Khó uống là khó uống đến mức nào?” Tống Thù Đồng tò mò, dù sao lúc nếm Trần Việt cũng mặt không đổi sắc.

Trần Việt không trả lời, anh cũng khó đưa ra đáp án chính xác. Rượu cũng là thứ ngàn người ngàn vị. Ngưỡng chịu đựng của mỗi người khác nhau.

Nhưng nhìn biểu cảm của anh thì có vẻ là rất tệ.

Anh không khuyến khích Tống Thù Đồng thử.

Nhưng khổ nỗi, sự tò mò hại chết con mèo. Tống Thù Đồng thực sự muốn thử xem sao.

Trần Việt không cản, anh trơ mắt nhìn bạn gái nếm thử một ly, hơi nhíu mày; nếm ly thứ hai, mày nhíu chặt hơn; đến ly thứ ba, biểu cảm của cô hoàn toàn mất kiểm soát.

Cứ như quay lại thời Trần Việt biểu diễn ma thuật trước mặt bạn bè, chẳng ai biết ly rượu này trước khi vào miệng sẽ có vị gì.

Trần Việt bật cười: “Anh đã nói là khó uống rồi mà.”

Tống Thù Đồng có chút bái phục vị giác của ông chủ Trần.

Lần này cô đã biết điều hơn, bưng một trong ba ly Trần Việt chọn ra nhấp từng ngụm nhỏ.

Tuy nhiên những ly rượu bị chính người pha chế xác nhận là khó uống kia không hề bị đổ đi mà đều chui vào bụng anh, Tống Thù Đồng nhìn mà trầm trồ.

“Anh đẽo cho em cục đá tròn đi?” Tống Thù Đồng đột nhiên nói.

Thiết bị nhà họ quá đầy đủ, cái gì cũng có.

Trần Việt nói được.

Sau đó cả một tảng băng lớn trên tay anh bị đẽo gọt, vụn băng bay tứ tung.

Cảnh tượng này rất đẹp mắt.

Dù hôm nay Trần Việt không mặc đồng phục pha chế – những bộ sơ mi và vest màu mè hoa lá cành.

Khối băng trong suốt nằm trên tay anh, qua lớp găng tay vẫn thấy được những ngón tay thon dài. Bàn tay rất đẹp.

Tống Thù Đồng nhớ lại trước đây cô cũng từng thấy anh đẽo đá tròn cho khách, anh làm việc đó như đang tạo tác một tác phẩm nghệ thuật vậy.

Khi tháo găng tay ra, viên đá tròn đã nằm gọn trong ly rượu, tay trái Trần Việt bị lạnh đến đỏ ửng.

Vừa đẹp vừa đáng thương.

Trần Việt thấy cô nhìn chằm chằm tay mình không chớp mắt, anh liền đưa tay ra nhanh chóng dùng ngón trỏ lạnh ngắt chạm vào má cô, cười hỏi: “Nhìn cái gì?”

Lẽ ra nên áp cả lòng bàn tay vào má cô, nhưng không nỡ, nên chỉ dùng một ngón tay.

Tống Thù Đồng cũng chẳng thẹn thùng, cô vẫn nhìn anh chằm chằm.

“Cả người anh đều là của em, em nhìn thêm hai cái thì sao?” Cô nói.

Tay Trần Việt còn đang lơ lửng giữa không trung chưa kịp thu về, giây tiếp theo đã bị cô nắm lấy, hơi ấm truyền qua tay anh.

“Tay anh lạnh thật.” Tống Thù Đồng nói, rồi cô áp nốt tay kia lên ủ ấm cho anh.

Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ hơi lạnh chút thôi.

Bây giờ là tháng Mười, thậm chí Cảng Thành còn chưa tắt điều hòa, nhiệt độ trung bình vẫn 27, 28 độ C.

Chẳng qua hành động của cô khiến người ta rung động.

Trần Việt cong mắt nhìn tay mình và tay cô, bỗng nhiên anh cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô.

Hành động bất ngờ khiến Tống Thù Đồng ngẩn ra.

“Cả người anh đều là của em, hôn em một cái thì đã sao?” Trần Việt dùng chính lời cô để chặn họng cô.

Tống Thù Đồng: “……”

Sau đó Trần Việt lại pha thêm vài loại rượu, mỗi lần đều nhỏ một chút lên mu bàn tay mình nếm thử, thấy được mới bưng đến trước mặt Tống Thù Đồng.

Nếu đám Chu Minh Xuyên ở đây, chắc chắn sẽ gào lên Trần Việt trọng sắc khinh bạn.

Hành động chu đáo thế này, chưa bao giờ anh làm cho bạn bè thân thiết cả. Thậm chí mỗi lần pha hỏng, anh đều tìm mọi cách lừa bạn bè uống thử.

Uống rượu, hơi men bốc lên dễ dàng kéo gần khoảng cách hai người.

Nơi này không phải quán bar chính thức, Tống Thù Đồng và Trần Việt không cần nói chuyện qua quầy bar, cô ngồi ngay trên chiếc ghế cao cạnh anh.

Rượu đôi khi không phải do Tống Thù Đồng tự uống, mà là Trần Việt bón cho. Hôn vài cái cũng là chuyện thường tình.

Nụ hôn nồng nàn vị rượu.

Tống Thù Đồng cảm thấy mình hơi say, hỗn hợp các loại rượu vốn dĩ đã dễ làm người ta say.

Hôm nay cô không có lịch trình ra ngoài, cô cảm thấy say rồi ngủ một giấc ở nhà cũng rất thoải mái.

Điện thoại đúng lúc reo lên.

Là một số lạ.

Tống Thù Đồng bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nam sảng khoái và vui vẻ: “Selena, tớ về nước rồi, tớ nhớ cậu chết đi được!”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...