Tống Thù Đồng đặc biệt chọn một buổi chiều rảnh rỗi để gặp Biên Thời Lễ.
Thời tiết chuyển lạnh, cô ra ngoài không còn chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi mỏng manh nữa, chiếc áo khoác thường ngày chỉ vắt hờ trên khuỷu tay giờ đã được mặc ngay ngắn.
Dù bằng tuổi, nhưng Tống Thù Đồng trông trầm ổn hơn hẳn Biên Thời Lễ.
Nhìn vị thiếu gia này, cô có chút đau đầu.
Những lời đồn đại đương nhiên không phải vô căn cứ.
Trong những tính toán trước đây của Tống Thù Đồng, dù cô có thực sự “cưa đổ” được Biên Thời Lễ, thì cửa ải người nhà họ Biên cũng tuyệt đối không dễ qua. Ai ngờ gia đình đó lại cưng chiều con cái đến mức độ này.
“Biên Thời Lễ, có phải cậu nên giải thích gì đó với tớ không?”
Chàng trai tóc vàng đối diện im lặng một lúc lâu, rốt cuộc cũng có chút chột dạ.
“Dù sao cậu cũng sẽ không kết hôn với bạn trai hiện tại, chi bằng cân nhắc tớ xem sao?” Biên Thời Lễ lớn lên trong gia đình quan chức, rất hiểu nghệ thuật đàm phán, “Chúng ta có thể đính hôn trước, đính hôn đâu có nghĩa là phải cưới ngay. Cậu để tớ chiếm cái danh phận vị hôn phu, cậu cũng chẳng thiệt thòi gì.”
Đúng vậy.
Đính hôn với Biên Thời Lễ, với tư cách là vị hôn thê, Tống Thù Đồng có thể hưởng thụ những lợi ích mà thân phận này mang lại.
“Gia đình tớ chắc chắn cũng sẽ giúp cậu.” Biên Thời Lễ nói câu này với sự tự tin tuyệt đối, đúng chuẩn một đứa trẻ được cưng chiều từ bé.
Cưng chiều con trai út, thì cưng chiều thêm con dâu út một chút cũng có sao đâu.
Tống Thù Đồng chưa hoàn toàn mất đi lý trí, thái độ của cô đối với hôn nhân không qua loa như vậy.
Họ đều không phải gia đình bình thường, đặc biệt là Biên gia, gần đây đã bị truyền thông Cảng Thành để mắt tới.
Tống Thù Đồng đi làm hay tan sở đều có thể cảm nhận được có người đang theo dõi mình. Cũng may nơi cô ở, paparazzi không vào được, nếu không quyền riêng tư khó mà đảm bảo.
“Nếu sau hai năm cậu vẫn không có hứng thú với tớ, chúng ta sẽ hủy bỏ hôn ước trong hòa bình, cậu thấy thế nào?” Biên Thời Lễ hỏi.
Tống Thù Đồng không có ý kiến gì, cô đã chiếm hết tiện nghi rồi.
Đôi bàn tay đặt trên bàn bỗng nhiên bị nắm lấy, Tống Thù Đồng ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt anh ta tràn đầy sự nghiêm túc: “Thù Đồng, tớ cho cậu thời gian để quyết định. Tớ chỉ có một yêu cầu, nếu cậu chọn đính hôn với tớ, cậu phải chia tay với người bạn trai hiện tại.”
Anh ta đưa ra một yêu cầu hết sức hiển nhiên.
Bình thường mà nói, chẳng cần anh ta đề nghị, Tống Thù Đồng cũng tự biết phải làm gì.
Hiện tại, đặt trước mặt Tống Thù Đồng là sự lựa chọn giữa tiền đồ và tình yêu.
Chỉ là khi nghĩ đến hai chữ “tình yêu”, Tống Thù Đồng thoáng chút hoảng hốt. Giữa cô và Trần Hoa An, cũng có thể gọi là tình yêu sao?
Quen nhau từ tháng Sáu, đến nay thậm chí chưa được nửa năm.
Tống Thù Đồng thừa nhận mình có sự yêu thích về mặt sinh lý, nhưng hiểu biết của cô về Trần Hoa An vẫn rất hạn chế. Vì sớm biết đây chỉ là mối tình sương sớm, nên cô cũng không quá bận tâm người đàn ông này làm gì trong thời gian rảnh rỗi.
Thời gian hẹn hò của họ đa số là ở trên giường.
Trước kia họ còn ra ngoài ăn cơm hẹn hò, nhưng gần đây không tiện lắm, quanh Tống Thù Đồng luôn có paparazzi rình rập, cô không thể để anh bị liên lụy.
Nói là bao nuôi thì không hẳn, nói là yêu đương thì cũng không hoàn toàn đúng.
Tống Thù Đồng hứa với Biên Thời Lễ là cô sẽ suy nghĩ kỹ về đề nghị của anh ta.
Thực ra ngay khi nói ra câu “suy nghĩ”, trong lòng cô đã có câu trả lời.
Cô không thể vì một người đàn ông mới quen chưa đầy nửa năm mà từ bỏ những lợi ích và tiền đồ dễ như trở bàn tay.
Nhưng cô có thể cho anh những thứ khác.
Chiều tối, Tống Thù Đồng tan làm đúng giờ, cô đi thẳng về hướng Cảnh Hối Viên.
Vừa mở cửa, cô đã ngửi thấy mùi thơm bay ra từ phòng bếp.
Tống Thù Đồng luôn không khuyến khích bạn trai nấu nướng, trước đó cô cũng từng thuê đầu bếp vài lần, nhưng bạn trai bảo không thích có người làm phiền, cuối cùng đâu lại vào đấy.
Vào nhà, cô đứng ở cửa bếp thưởng thức màn mỹ nam xuống bếp.
Phải thừa nhận cảnh tượng này thực sự rất đẹp mắt.
Trần Việt cũng phát hiện Tống Thù Đồng đã về. Cô đã nói hôm nay sẽ về ăn tối.
Trần Việt bưng nồi canh tâm đắc của mình lên bàn, nói là đặc biệt nấu để tẩm bổ cho cô.
Tống Thù Đồng cảm thấy mình không phải kiểu người dễ bị ân huệ nhỏ làm cảm động, nhưng người đàn ông này là do cô tự mình theo đuổi, lại còn chu đáo như vậy, cô rất khó không rung động.
“Sao thế?” Trần Việt vẫn còn vương mùi khói dầu, không đứng quá gần Tống Thù Đồng, “Trong công việc có chuyện gì không vui à? Sao trông em rầu rĩ thế?”
Tống Thù Đồng không biết diễn tả tâm trạng mình thế nào, cô chỉ chằm chằm nhìn người đàn ông trước mặt, hai giây sau đột nhiên nói: “Em thấy Moonrise kinh doanh rất tốt, anh có nghĩ đến việc mở thêm một chi nhánh không?”
Mở thêm chi nhánh?
Trần Việt ngẩn người. Lúc trước anh mở quán rượu, thực ra cũng chỉ là chơi bời cho vui. Cũng không cầu nó nhất định phải kiếm ra tiền, dù có lỗ vốn, với sự giàu có của Trần Việt, nuôi cả đám nhân viên cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng anh rất nhanh phản ứng lại, cười khẽ: “Sao thế, Tống đại tiểu thư lại định rót vốn đầu tư à?”
Đây quả thực là ý định của Tống Thù Đồng.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, ngoài tiền ra, dường như cô chẳng có gì để cho anh. Nếu nói tiền quá th* t*c, vậy thì nói về sự nghiệp đi.
Tống Thù Đồng cảm thấy với bản lĩnh của anh, không nên dừng lại ở đây.
Cô không cho rằng mắt nhìn người của mình kém cỏi. Một người đàn ông hai ba mươi tuổi muốn có chỗ đứng trong xã hội thực sự không dễ dàng.
Người đàn ông trước mặt đã được coi là tuổi trẻ tài cao, chỉ là xui xẻo đối mặt với Tống Thù Đồng – một người luôn đòi hỏi sự hoàn hảo.
“Anh thực sự rất thích sự hào phóng của em,” Trần Việt rất biết cách khen ngợi kim chủ một cách tự nhiên, anh nói, “Nhưng anh không có đủ thời gian và sức lực để tự mình mở thêm quán thứ hai đâu.”
Tống Thù Đồng nhìn thẳng vào mắt anh: “Sao lại thế được? Vậy anh nói em nghe, bình thường anh làm gì?”
Hình như đây là lần đầu tiên cô quan tâm đến lịch trình hàng ngày của Trần Việt.
Trần Việt ngẫm nghĩ lại lịch trình của mình. Những ngày có bạn gái ở cùng, buổi sáng anh đợi cô đi làm xong, anh mới sửa soạn đi làm.
Tập đoàn Trần thị thực ra không chỉ có thương hiệu Minh Thịnh, chỉ là hiện tại Minh Thịnh đang là con át chủ bài, đồng thời cũng là mảng do Trần Việt trực tiếp phụ trách.
Từ khi anh tiếp quản Minh Thịnh, thương hiệu này từng bước gia tăng độ phủ sóng bên ngoài. Đặc biệt là ở Đại lục, các chi nhánh mở ra liên tiếp. Vì một số mẫu mã ở Cảng Thành dễ mua hơn, không ít khách hàng lặn lội sang đây mua sắm, chấp nhận nộp thêm chút thuế.
Thời gian đi làm Trần Việt phải xử lý rất nhiều việc, phê duyệt văn bản và đi thị sát là chuyện thường ngày. Đôi khi ở công ty hoặc ra ngoài bàn chuyện làm ăn, tối đến còn phải đi xã giao.
Tuy nhiên với thân phận của Trần Việt, có những cuộc xã giao dù không đi cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Cho nên đối với Tống Thù Đồng, việc anh làm được đến mức “gọi là có mặt” thực ra cũng không khó.
Nhưng nếu bắt anh mở thêm một quán rượu nữa, lại còn phải tự tay làm lấy, thì đúng là làm khó người ta quá.
Sau khi Moonrise đi vào quỹ đạo, Trần Việt cũng chẳng quản lý mấy nữa. Anh giống như hứng lên thì làm, tạo ra một quán rượu lọt top những quán bar được yêu thích nhất Cảng Thành trong thời gian ngắn, sau đó liền cảm thấy không còn gì thách thức nữa.
Điều này chứng minh một cách tích cực rằng, có đôi khi, vàng ở đâu cũng sẽ phát sáng.
Trần Việt hơi ngạc nhiên khi Tống Thù Đồng quan tâm đến chuyện hàng ngày của mình, anh cười khẽ: “Anh ấy à, sáng ngủ đến tự nhiên tỉnh, sau đó ra chợ xem có món gì ngon không, hoặc đặt hàng các loại nguyên vật liệu cần dùng cho quán, rảnh rỗi thì hẹn bạn bè ra ngoài ngồi chút, tiện thể nghĩ xem tối nay em có đến sủng hạnh anh không.”
Tống Thù Đồng: “……”
Hỏi cũng như không.
Lời này nghe cứ như của một kẻ không có chí tiến thủ.
Tống Thù Đồng cảm thấy vi diệu. Cô luôn cảm thấy anh không nên như vậy, nhưng cảm giác này xuất hiện nhiều lần, đôi khi cô cũng tự thấy mình có bệnh.
Ban đầu cô đâu phải nhắm trúng người đàn ông này để tuyển chồng, tại sao cô cứ phải lo lắng cho sự nghiệp của anh làm gì.
Bình thường mà nói, đến mức này rồi, cô nên dừng lại.
Kết quả, một lát sau, Trần Việt nghe phú bà của mình nói: “Em bỏ tiền thuê người làm, chỉ treo tên anh thôi, việc khác anh không cần quản.”
Trần Việt: “?”
Tống phú bà dường như quyết tâm muốn làm cho sự nghiệp quán rượu của anh lớn mạnh.
Anh muốn nói lại thôi, bởi vì Tống Thù Đồng đã xắn tay áo đi rửa tay.
Chuyện tốt thế này mà còn từ chối nữa thì trông có vẻ trong lòng có quỷ.
Tống Thù Đồng làm việc rất hiệu quả, một cuộc điện thoại gọi đi, đã có người bắt tay vào chuẩn bị, cô chỉ việc chi tiền.
Trần Việt miệng nói không cần, nhưng khóe miệng anh cong lên không hề giả tạo.
Anh nói: “Em đối với ai cũng tốt thế này à?”
Câu hỏi này coi như đã biết trước đáp án, Trần Việt tin chắc mình là ngoại lệ.
Nhưng Tống Thù Đồng không trả lời anh.
Sau bữa tối, hai người mỗi người một việc trong thư phòng.
Tống Thù Đồng còn chút công việc cần xử lý, Trần Việt cũng có việc riêng.
Sau khi phê duyệt và trả lời hết email, Tống Thù Đồng vươn vai, rồi nhìn vào tờ lịch để bàn.
Trên đó có một ngày được cô khoanh tròn bằng bút màu.
Cô có thói quen ghi chú. Không chỉ công việc, đôi khi chuyện riêng tư cũng ghi lại.
Giờ không cần ghi chú, Tống Thù Đồng cũng nhớ rõ lý do ngày đó được khoanh tròn.
Giữa tháng Mười Hai, sinh nhật Trần Hoa An.
Cô từng hứa sẽ đưa anh đi Na Uy ngắm tuyết.
Đánh dấu ra để nhắc nhở bản thân sắp xếp công việc ổn thỏa trước ngày đó, dành ra thời gian rảnh rỗi.
Ngoài chuyện làm ăn ra rất ít khi Tống Thù Đồng hứa hẹn với ai điều gì, lời hứa này hình như là do cô bị sắc đẹp làm mờ mắt mà thốt ra.
Đã hứa rồi, cũng chẳng phải lời thề non hẹn biển gì to tát, nên không cần thiết phải nuốt lời.
Ở trong thư phòng thêm một lúc, rốt cuộc Tống Thù Đồng cũng đứng dậy đi ra ngoài, cô lấy đồ ngủ rồi vào phòng tắm.
Căn hộ này trước khi dọn vào đã được lắp thêm một số thiết bị hiện đại, giờ có thể điều khiển nhiệt độ toàn bộ căn nhà.
Hiện tại thời tiết chỉ hơi se lạnh, Tống Thù Đồng thích cái lạnh vừa phải này, ra ngoài hóng gió cũng thấy sảng khoái.
Trần Việt tắm xong trước cô, lúc này anh đang sấy tóc.
Anh mặc bộ đồ ngủ cùng bộ với Tống Thù Đồng, là đồ đôi, dáng rộng thoải mái.
Đồ dùng tắm gội trong nhà, thực ra ở mỗi phòng tắm lại có mùi hương khác nhau.
Trên người Trần Việt tỏa ra mùi hoa hồng gỗ mun nồng nàn, Tống Thù Đồng đi đến trước mặt anh, vòng tay ôm eo Trần Việt, ngửa đầu nhìn anh.
Tiếng máy sấy tóc vù vù bên tai.
Trần Việt cúi đầu, hai người vừa tắm xong thơm tho quấn quýt lấy nhau.
Anh cúi xuống hôn cô một cái.
Bàn tay bên eo luồn vào trong vạt áo anh từ phía sau, rồi trượt dần lên phía trước.
Trần Việt đâu phải người chết, anh có cảm giác, chẳng qua lúc này anh mặc kệ cô muốn làm gì thì làm.
Đôi tay kia lượn lờ quanh những múi cơ bụng của anh, rồi tiếp tục đi lên, xem ra cô đang tận tình sàm sỡ anh.
Trần Việt bắt gặp ánh mắt Tống Thù Đồng trở nên hơi giảo hoạt, anh còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy cô vén vạt áo anh lên, rồi chui đầu vào trong đó.
Chiếc áo rộng thùng thình đến mức nhét thêm một người nữa vào cũng không thành vấn đề.
Trần Việt cúi đầu là có thể chạm mắt với người đang ở trong cổ áo mình.
Chỉ là cô rất nhanh không thèm để ý đến anh nữa, chuyên tâm làm việc của mình.
Sự đụng chạm ướt át lan tỏa dần, và cố tình dừng lại thật lâu ở những vị trí nhạy cảm.
Hai tay Trần Việt đều bận rộn, lúc này thực sự là anh để mặc đối phương muốn làm gì thì làm.
Đương nhiên, cũng là do anh dung túng.
Tiếng máy sấy có thể dừng lại bất cứ lúc nào, nhưng Trần Việt để mặc mọi chuyện diễn ra. Với khoảng cách này, mọi biến đổi của cơ thể cũng không qua mắt được đối phương.
Đợi đến khi tiếng ồn ào tắt hẳn, sự tùy ý làm bậy kia cũng dừng lại, Trần Việt có thể nghe thấy tiếng th* d*c khe khẽ và cảm nhận được lồng ngực mình phập phồng.
Rất lâu sau, từng cúc áo ngủ được cởi bỏ, cái đầu bù xù kia rời khỏi ngực anh, Tống Thù Đồng bị bế đặt lên bàn trang điểm.
Yết hầu người đàn ông trước mặt trượt lên xuống, anh nhìn cô nói: “Có phải nên đến lượt anh rồi không?”
……
Dạo này Tống Thù Đồng rất chủ động, điều này khiến cuộc sống của Trần Việt trở nên phong phú hơn hẳn.
Buổi tối gần như chẳng có việc gì lôi được anh ra khỏi nhà.
Thế là Trần đại thiếu gia lại trở thành kẻ không thể hẹn gặp.
Điều này khiến người nhà họ Tống đang sốt ruột muốn chuyện liên hôn có tiến triển cảm thấy rất nóng lòng.
Bên kia, Tống Thù Đồng đã đồng ý lời đề nghị đính hôn của Biên Thời Lễ.
Nhưng cô cũng đưa ra một yêu cầu nhỏ, thời gian đính hôn phải vào tháng Một, tức là sang năm. Cô cần chút thời gian để giải quyết việc riêng của mình.
