Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc

Chương 94: NT4: Hôn lễ trong mơ và “chàng vợ” hay ghen



Trong mắt người ngoài, mối quan hệ giữa Tống Thù Đồng và Trần Việt dường như đã được định sẵn là phải tiến tới hôn nhân.

Ít nhất thì ai cũng biết họ là một đôi.

Tuy nhiên, đối với hai người họ, cuộc hôn nhân này ban đầu mang nặng tính chất thương mại.

Nhưng không thể tránh khỏi việc khi một mối quan hệ trở nên thân thiết đến mức độ nào đó, lợi ích cũng sẽ đan xen vào nhau. Không có bất kỳ mối quan hệ thân mật nào có thể duy trì mãi mãi mà không dính dáng đến lợi ích.

Khi Tống Thù Đồng đề cập đến việc đưa chuyện kết hôn vào kế hoạch chính thức, Trần Việt đã quay sang nhìn cô rất lâu.

Hai người đều đang quấn mình trong những lớp áo dày cộm để chống chọi với cái lạnh thấu xương, chỉ có hơi thở phả ra là còn chút hơi ấm mong manh.

Trần Việt ghé sát lại gần, đôi mắt anh lúc này sáng rực rỡ, hàng mi dài khẽ chớp động.

“Kết hôn sao?”

Tống Thù Đồng gật đầu.

Và rồi giữa trời tuyết trắng xóa, cô bị Trần Việt nâng mặt lên hôn tới tấp.

Anh chẳng hề bận tâm đến bộ quần áo cồng kềnh trên người, cứ thế ôm chặt lấy vị hôn thê của mình, ánh mắt nhìn cô đắm đuối không rời.

Tống Thù Đồng bị nhìn đến mức bật cười: “Sao anh lại nhìn em như thế?”

“Anh nhìn vợ anh thì có làm sao?” Trần Việt hỏi ngược lại.

Vừa mới nhắc đến chuyện cưới xin, danh xưng “vợ” đã trơn tru thốt ra từ miệng anh.

Nhưng Tống Thù Đồng không sửa lưng anh.

Ngược lại, dưới ánh nhìn chăm chú của Trần Việt, cô ghé sát tai anh, thì thầm thật khẽ: “Chồng ơi.”

Âm thanh rất nhỏ.

Nhất là khi tiếng hò reo của đám đông cách đó không xa vang lên, tiếng gọi ấy càng trở nên mơ hồ, tựa như tai Trần Việt đang có vấn đề vậy.

Nhưng anh biết chắc chắn, Tống Thù Đồng vừa gọi anh như thế.

Gọi xong, cô còn bình thản đứng đó quan sát biểu cảm của anh.

Trần Việt muốn nói gì đó, nhưng quả thực tiếng gọi ngọt ngào ấy khiến anh có chút mê muội.

Anh cười rạng rỡ, nụ cười đẹp đến nao lòng.

Chuyến đi này của họ cũng thật khéo, gặp đúng lúc đông du khách cùng đến, và may mắn thay, tất cả đều được chiêm ngưỡng cực quang rực rỡ.

Sự lãng mạn giữa mùa đông giá lạnh nhuộm màu xanh huyền ảo.

Chẳng ai để ý xem họ đang nói gì với nhau. Những du khách lặn lội đến đây đều có mục đích riêng, không ai rảnh rỗi quan tâm đến những người lạ mặt đang quấn kín mít xung quanh.

Cuối cùng Trần Việt cũng lên tiếng: “Vừa nãy em nói gì? Anh nghe chưa rõ.”

Ánh mắt anh chân thành tha thiết, không hề có chút giả tạo nào.

Tống Thù Đồng lại cười: “Em có nói gì đâu.”

“…”

Trần Việt không chịu, anh muốn nghe lại.

Không chỉ một lần.

Nhưng Tống Thù Đồng lại rất giỏi trong khoản trêu chọc anh. Bất kể Trần Việt có nói gì, tiếng gọi ấy cũng không thốt ra lần thứ hai, cho đến tận khi họ trở về nơi ở lúc hơn 4 giờ sáng.

Thức gần trọn một đêm ngoài trời lạnh, nhưng cả hai vẫn tỉnh táo lạ thường. Có thể do thời tiết quá lạnh, nhưng chắc chắn adrenaline trong người họ đang tăng vọt.

Về đến phòng, cởi bỏ lớp áo khoác dày cộm, cả hai vẫn chẳng hề buồn ngủ.

Tống Thù Đồng cảm thấy các tế bào não của mình đang hoạt động hết công suất, một sự hưng phấn khác thường.

Thế nên khi Trần Việt sáp lại gần, đặt nụ hôn nhẹ lên cổ, cô không hề né tránh.

Cổ cô theo bản năng ngửa ra sau, hai người quấn quýt lấy nhau không rời.

Lúc này Trần Việt đã quá hiểu cơ thể Tống Thù Đồng. Anh biết mỗi tháng sẽ có vài ngày cô nhìn đàn ông là thấy phiền, và cũng có những ngày cô sẽ khao khát anh.

Quan trọng nhất là, đối với Tống Thù Đồng, anh có sức hấp dẫn.

Anh muốn bản thân lúc nào cũng quyến rũ trong mắt cô, ngay cả những ngày “đèn đỏ”.

Tống Thù Đồng là người rất chú trọng vệ sinh và an toàn, nhưng điều đó không ngăn cản cô trêu chọc Trần Việt đến mức phát điên trong những ngày này.

Trần Việt thi thoảng không đeo cà vạt, nhưng Tống Thù Đồng đã tặng anh không ít những sợi dây chuyền bạc hoặc đen.

Sợi dây chuyền nằm trên cổ anh, và cũng nằm trong tay cô.

“Thù Đồng,” Trần Việt ôm cô từ phía sau, giọng nói nhẹ tênh, “Em nói xem, nếu bao năm qua em không rời khỏi Cảng Thành, liệu chúng ta có đến với nhau sớm hơn không?”

Câu hỏi này thực ra đã lởn vởn trong đầu Trần Việt một thời gian.

Dù ý nghĩa của nó chẳng đáng là bao.

Nhưng những người đang yêu là thế, họ có thể bàn luận say sưa về những chủ đề vô nghĩa nhất.

Tống Thù Đồng thực sự trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi bật cười: “Nếu em ở lại Cảng Thành, có khi em đã chốt đối tượng liên hôn từ sớm rồi, là ai thì không biết được.”

Mấy năm trước, quan điểm của Trần đại thiếu gia về hôn nhân là có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Tống Thù Đồng còn thực dụng hơn, hôn nhân trong mắt cô giống như một công cụ.

Đúng là di truyền dòng máu nhà họ Tống. Ở một mức độ nào đó, lợi ích là trên hết.

Chọn đối tượng kết hôn, nói toạc ra là chọn một đối tác làm ăn đáng tin cậy.

Nhưng trớ trêu thay lại gặp phải Trần Việt, anh khiến Tống Thù Đồng bắt đầu suy nghĩ về trọng lượng của tình cảm trong hôn nhân.

Những giả thiết “nếu như” ấy tuy vô nghĩa và chẳng bao giờ thành hiện thực, nhưng cũng không ngăn được hai người rúc vào nhau bàn tán rôm rả.

Từ Na Uy trở về Cảng Thành, Tống Thù Đồng và Trần Việt bắt tay vào chuẩn bị đám cưới.

Ngày cưới, ngày đăng ký kết hôn, phù dâu phù rể, váy cưới… hàng tá việc cần họ tự mình quyết định.

Có lẽ vì lần trước thầy phong thủy xem tướng tay cho Trần Việt phán anh là người có phúc khí, không chỉ sự nghiệp thành công, tình duyên suôn sẻ mà con cái cũng đủ nếp đủ tẻ, nên khi chọn ngày cưới, Trần Việt vẫn quyết định tìm đến vị thầy này.

Tống Thù Đồng không tin vào mấy chuyện bói toán. Nhưng chỉ là đi chọn ngày cưới cho phải phép, cô cũng không phản đối.

Kết quả, vị lão sư kia sau khi nhìn thấy Tống Thù Đồng, kết hợp với bát tự của hai người, cuối cùng phán với Trần Việt một câu xanh rờn: “Cậu có tướng ‘vượng thê’.”

Vượng thê.

Hai chữ này thành công khiến Tống Thù Đồng phải quay sang nhìn Trần Việt, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân.

Con người ta thật kỳ lạ. Dù không tin vào chuyện tâm linh, nhưng khi nghe những lời này vẫn không kìm được sự tò mò, muốn biết ông thầy này nói bừa hay thực sự có tài cán gì.

Trần Việt thì chẳng mảy may nghi ngờ về năng lực “vượng thê” của mình.

“Thật sao ạ? Vậy vợ cháu ở bên cạnh cháu, có phải mọi việc sẽ thuận buồm xuôi gió không?”

Thầy phong thủy cười khà khà: “Có thể nói là như vậy.”

Tóm lại, bát tự của hai người rất hợp nhau.

Tuy nhiên, trên đường về, Trần đại thiếu gia nhìn tờ giấy đỏ ghi ngày cưới đã được ấn định, buông một câu: “Ông thầy bói bát tự kia cũng biết nói chuyện đấy chứ.”

Tống Thù Đồng cười: “Thế nhỡ người ta nói những lời anh không thích nghe thì sao?”

Trần Việt vừa n*n b*p tay cô, vừa đáp tỉnh bơ: “Thì anh đập biển hiệu của ông ta chứ sao.”

Xem bát tự, suy cho cùng cũng chỉ là liệu pháp tâm lý.

Hai người họ như ván đã đóng thuyền, nếu giờ có ai dám nói lời xui xẻo chia rẽ, đập biển hiệu còn là nhẹ.

Thầy phong thủy phục vụ giới nhà giàu cũng phải biết nhìn mặt mà nói chuyện.

Giới thượng lưu Cảng Thành quá nửa tin vào phong thủy, những người không tin cũng chẳng dại gì mà chủ động phạm vào những điều kiêng kỵ.

Còn chuyện phong thủy có thực sự quan trọng hay không, Trần Việt cũng không rõ.

Cảng Thành từng có không ít vụ việc tâm linh, ma quỷ trong các gia đình hào môn, nhưng cuối cùng đa phần đều là do con người gây ra.

Lòng người còn đáng sợ hơn ma quỷ gấp vạn lần.

Váy cưới của Tống Thù Đồng được đặt thiết kế riêng.

Chỉ riêng bản phác thảo đã có tới mấy chục phiên bản.

Từ trên giấy đến khi thành phẩm là cả một quá trình dài đằng đẵng. Cuối cùng, khi Tống Thù Đồng có thể đi thử váy, thì chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến hôn lễ.

Hôm đi thử váy, Trần Việt đang đợi bên ngoài thì nhận được một cuộc gọi công việc từ đối tác nước ngoài. Do lệch múi giờ, khó hẹn lại, nên Trần Việt tranh thủ giải quyết luôn qua điện thoại.

Thế nên khoảnh khắc tấm rèm được kéo ra, anh vẫn đang mải mê nói chuyện.

Trần Việt theo phản xạ nhìn về phía Tống Thù Đồng.

Sau tấm rèm, trên bục tròn, người phụ nữ mặc chiếc váy cưới cúp ngực đuôi dài đang nhìn anh.

Bản thiết kế chiếc váy này, Trần Việt đã xem qua. Ảnh chụp thực tế, anh cũng đã nhìn thấy.

Nhưng mọi sự tưởng tượng đều không thể sánh bằng sự choáng ngợp khi tận mắt chứng kiến người mình yêu khoác lên mình bộ lễ phục ấy.

Váy cưới đính kết vô số viên kim cương lấp lánh, kết hợp với hoa văn trên lớp voan ngoài, tạo nên hiệu ứng tỏa sáng rực rỡ, vô cùng bắt mắt.

Chiếc váy được may đo hoàn hảo theo số đo của Tống Thù Đồng, tôn lên bờ vai thon thả và làn da trắng ngần không tì vết.

Tùng váy xòe rộng che khuất đôi chân, nhưng phần cúp ngực ôm sát eo thon khiến cả người lẫn váy đều đẹp đến nao lòng.

Cuộc điện thoại của Trần Việt bị bỏ dở giữa chừng.

Anh bước tới, dắt tay người trên bục bước xuống. Tà váy cưới trải dài phía sau, tạo nên khung cảnh đẹp như trong mộng.

“Sao anh cứ im lặng thế?”

Tống Thù Đồng ngắm mình trong gương, cô rất hài lòng với chiếc váy chính này. Nhưng vì quá lộng lẫy và cầu kỳ nên đi lại hơi bất tiện, cô định nhờ Trần Việt chụp vài tấm ảnh, quay sang lại thấy anh như người mất hồn.

Trần Việt bừng tỉnh.

“Đẹp thế này, hèn gì đến tận lúc này rồi vẫn có kẻ muốn đào góc tường nhà anh.” Nụ cười trên môi anh bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường.

“…”

Kể từ khi Tống Thù Đồng ngồi lên ghế Tổng giám đốc Chân Nguyên, vận đào hoa của cô chưa bao giờ đứt đoạn.

Suy nghĩ của đàn ông thường phóng khoáng hơn phụ nữ rất nhiều.

Họ thậm chí chẳng bận tâm nếu chỉ là một người tình trong bóng tối của Tống Thù Đồng, miễn sao sau một đêm phong lưu có thể đổi lấy tài nguyên mong muốn là được. Hầu như chẳng gã đàn ông nào cảm thấy việc “bán thân” cho một người phụ nữ quyền lực là thiệt thòi cả.

Vả lại, Tống Thù Đồng còn rất trẻ.

Cô có nhan sắc, có khí chất, có sức hút riêng.

Một người phụ nữ có tiền, có quyền, nuôi thêm vài gã đàn ông bên cạnh dường như chẳng phải chuyện gì to tát.

Với ngoại hình và vị thế của Tống Thù Đồng, cho dù cô chỉ là con nhà bình thường, vệ tinh xung quanh cũng chắc chắn không ít.

Chuyện tương tự có lẽ cũng từng xảy ra với Trần Việt.

Nhưng một người bạn đời cần phải quản thúc mới biết chung thủy thì thà không có còn hơn. Tống Thù Đồng áp dụng tiêu chuẩn nào cho bản thân thì cũng sẽ yêu cầu người bạn đời của mình như thế.

Cô cứ ngỡ Trần Việt cũng nghĩ vậy.

Cho đến một buổi tối đi tiếp khách, cô nhìn thấy xe của Trần Việt trong bãi đỗ, cô nhắn tin cho anh nhưng anh không trả lời ngay.

Tống Thù Đồng bèn đi làm việc của mình trước.

Giữa chừng cô ra ngoài hít thở không khí, đi ngang qua một phòng bao cửa khép hờ, cô tình cờ nghe thấy giọng nói quen thuộc vọng ra từ bên trong.

“Cậu cũng có mắt nhìn đấy, vợ chưa cưới của tôi trẻ trung xinh đẹp, sự nghiệp thành công, lại giàu có. Cô ấy còn trẻ, đúng là có khả năng nhất thời bị mấy gã đàn ông không ra gì bên ngoài làm mờ mắt. Tôi có thể bao dung cho cô ấy, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ bao dung cho cái loại rẻ rách như cậu…”

“Dám quyến rũ vợ chưa cưới của tôi, cậu đã nghĩ đến hậu quả chưa?”

Tống Thù Đồng: “…”

Cô đứng ngoài cửa, ánh sáng bên trong khá tối nên không ai chú ý đến sự hiện diện của cô.

Tống Thù Đồng nhớ ra đó là một cậu diễn viên nhỏ cô từng gặp trong một bữa tiệc. Rất trẻ, ngoại hình cũng sáng, chỉ có điều lại quá ham mê đường tắt.

Dù cậu ta luôn miệng khẳng định mình thực lòng thích Tống Thù Đồng.

Nhưng cái gọi là “tấm chân tình” của đàn ông, nghe xong cứ phải trừ hao đi một nửa. Không cho tiền, không cho tài nguyên, chỉ mỗi một câu “chân tình” thì có tác dụng gì.

Tống Thù Đồng đứng đó một lúc lâu, cô chỉ sợ Trần Việt động thủ đánh người.

Nhưng may mà Trần Việt vẫn còn chút lý trí, anh nói: “May cho cậu là cô ấy không để mắt tới cậu, nếu không cậu nghĩ cậu còn cơ hội đứng lành lặn trước mặt tôi mà nói chuyện sao?”

Anh không chỉ nói có thế.

Vừa đe dọa vừa dụ dỗ.

Toàn bộ “phốt” đen của cậu diễn viên kia đều đã nằm gọn trong tay anh.

Mãi sau, Tống Thù Đồng mới nhận được tin nhắn trả lời của Trần Việt, anh nói anh đang tụ tập với bạn bè, anh hỏi cô có ở cùng chỗ không để cùng về.

“…”

Bây giờ nhớ lại chuyện đó, Tống Thù Đồng vẫn cảm thấy buồn cười.

“Anh giống mấy ông chồng hay ghen tuông mù quáng thật đấy,” cô nhận xét.

Trần Việt ghé sát lại, cẩn thận đặt một nụ hôn lên khóe môi cô.

“Thì đúng là anh như thế mà.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...