Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 14: Khách hàng thứ hai



Edit: Wine
Beta: Choze

Hề hề, hắn mà cũng còn thanh danh á.

Bộ đàm xè xè hai tiếng rồi im bặt.

Một lúc sau, giọng nói ngập ngừng của Tề Thung mới truyền đến:

"...Có chắc không?"

Quản gia, "Hơi hơi."

Vài giây sau, bộ đàm ngắt kết nối.

Tầng ba, thư phòng nhà họ Tề.

Tề Thung đặt bộ đàm xuống, sắc mặt không được tốt lắm. Thấy vẻ mặt nặng nề của gã, Khương Nhã Cẩn lập tức căng thẳng hỏi:

"Sao vậy, có vấn đề à?"

"Vụ này hơi căng."

Tề Thung cau mày, chần chừ một lúc rồi lại ẩn ý, "Hình như Hạ Chấn Linh với cậu Lâm Túc kia có quan hệ khó nói."

Khương Nhã Cẩn sững sờ, "Sao vậy được?"

Bà còn định nói gì đó, lại nhớ đến gương mặt của Lâm Túc, thoáng lộ vẻ chán ghét và giác ngộ, "Tôi nói mà... Một đứa không có chống lưng sao lại ngông cuồng như thế!"

Tề Thung không lên tiếng.

Khương Nhã Cẩn bỗng nhíu mày, "Đừng nói là ông muốn đổi ý đấy?"

"Tôi chỉ lo Hạ Chấn Linh..."

"Thế ông bảo phải làm sao đây!"

Khương Nhã Cẩn lập tức kích động, "Giai Nguyên là con vàng con ngọc duy nhất của tôi! Giai Nguyên không còn nhiều thời gian nữa, ngoài nó ra thì đi đâu tìm thân xác khác đây?"

Thấy sắc mặt Tề Thung dao động, Khương Nhã Cẩn cắn răng nói tiếp, "Hơn nữa chẳng phải chúng ta đã điều tra rồi sao? Thằng ranh đó chỉ là một học sinh bình thường, không gia thế, không chống lưng, cũng không có tên trong Hiệp hội Giám sát Thiên Sư. Nó chỉ bị tình nghi là 'hoàn dương' nên mới được Hiệp hội Giám sát bảo vệ, có thể có gì với Hạ Chấn Linh..."

Bà ta bỗng khựng lại, mắt sáng lên.

"...Chẳng phải vậy thì càng tốt sao?"

Tề Thung khó hiểu quay đầu, "Bà nói gì cơ?"

Trong cơn kích động, Khương Nhã Cẩn đã chìm vào suy tính của riêng mình, "Đợi Giai Nguyên chiếm được cơ thể kia, chẳng phải càng dễ đối phó với Hạ Chấn Linh hơn à?"

Kế hoạch ban đầu của bọn họ là sau khi Tề Giai Nguyên chiếm lấy cơ thể Lâm Túc, họ sẽ lợi dụng tin tức gia chủ nhà họ Tề hoàn dương để tuyên bố rằng 'Lâm Túc' thực ra là con cháu nhà họ Tề, rồi đường đường chính chính nuôi dưỡng trong nhà.

Điểm khó duy nhất là Hạ Chấn Linh luôn ở bên cạnh Lâm Túc.

Nhưng bây giờ...

"Nếu Hạ Chấn Linh thực sự có ý đồ gì đó, để Giai Nguyên giả làm Lâm Túc, mê hoặc hắn dăm ba câu chẳng phải lại dễ như trở bàn tay? Còn có thể nhân cơ hội móc nối với Hiệp hội Giám sát..."

Khương Nhã Cẩn càng nghĩ càng thấy hợp lý, hào hứng nói:

"Giai Nguyên đúng là phúc tinh của nhà họ Tề chúng ta!"

Sắc mặt Tề Thung từ không thể tin nổi, dần dần dao động, cuối cùng rơi vào trầm tư...

Một khi mầm mống đã sinh sôi, thì sẽ sinh ra vô vàn lý do để biện hộ cho sự phát triển của nó.

Thư phòng tĩnh lặng suốt một hồi lâu.

Cuối cùng Tề Thung thở ra một hơi, siết chặt hai tay, ánh mắt tối sầm:

"Đúng... Giai Nguyên là phúc tinh của nhà họ Tề, chắc chắn có thể biến nguy thành an, gặp dữ hóa lành."

Nói xong gã cầm điện thoại lên, "Trước tiên tìm cách đẩy Hạ Chấn Linh đi, chuyện sau đó, đổi xong rồi tính."

Cuối cùng Khương Nhã Cẩn cũng yên tâm, nở nụ cười.

-

Phòng khách tầng dưới.

Lâm Túc vẫn chưa biết vợ chồng nhà họ Tề vừa âm mưu một vở kịch lớn thế nào, lúc này cậu vẫn đang quần áo chỉnh tề ngồi đối diện Hạ Chấn Linh.

Cổ áo cài đến tận nút trên cùng, lúc cầm chén trà lên, ống tay áo để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn.

Hạ Chấn Linh im lặng vài giây, nhìn cậu:

"Sao cậu còn chưa về?"

Lâm Túc lắc đầu, "Bế quan tỏa cảng cả buổi chiều, nếu vừa mở rèm ra tôi đã rời đi thì người khác sẽ nghĩ gì? Tôi, nghĩ cho thanh danh của anh."

"......"

Giọng Hạ Chấn Linh vẫn bình thản, "Làm khó cậu rồi, còn phải nghĩ cho thanh danh của tôi."

Tuyết Nê Mã lẩm bẩm: [Hạ Chấn Linh mà cũng còn thanh danh á...]

Lâm Túc bơ đẹp nó, nhẹ nhàng chuyển chủ đề, "Hai ngày tới chắc chắn nhà họ Tề sẽ tìm cách tách anh ra. Tôi cũng sẽ rời khỏi đây,"

Cậu dừng lại một chút, "...Dắt theo cả đại lang nhà mình."

Hạ Chấn Linh tự động lược bỏ câu cuối cùng, "Tìm được chỗ ở chưa?"

"Nhà một người bạn."

Thấy đối phương nhướng mày, Lâm Túc bổ sung, "Rất an toàn." Cậu vừa nói, vừa viết cho người ta một địa chỉ, "Có chuyện gì cứ nhắn cho tôi. Yên tâm, lần này tôi sẽ không... quậy nữa."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu thật lâu, "Tin cậu lần nữa."

...

Lâm Túc ngồi thêm một lúc rồi mới về phòng mình.

Chừng nào Hạ Chấn Linh còn ở đây, nhà họ Tề sẽ không dám ra tay với cậu. Thế nên đến tối, cậu ăn uống no say rồi chuẩn bị ra ngoài.

[Cậu định đi đâu?]

"Thực hiện lời hứa."

[?] Tuyết Nê Mã: [Tui không nhớ là cậu từng hứa với ai chuyện gì.]

Lâm Túc bình tĩnh đi thẳng lên lầu, "Chẳng phải tao đã nói khi nào rảnh sẽ lại đến thăm cậu ta sao? Giờ tao rảnh rồi."

Tuyết Nê Mã: [......]

Ngoài cửa phòng trên tầng ba, một hàng người hầu đang đứng chờ.

Lâm Túc bước tới cửa, không ngoài dự đoán bị chặn lại. Cậu chào hỏi,

"Tôi đến thăm con trai nhỏ."

Mặt người hầu khẽ giật, đang định từ chối thì bên trong vang lên giọng nói của Tề Giai Nguyên:

"Để anh ấy vào, mấy người lui đi."

Người hầu chần chừ vài giây rồi cúi đầu lui ra.

Cửa vừa mở ra đã nhìn thấy người nằm trên giường.

Giường gối chăn trắng mềm mại, làm nổi bật gương mặt búng ra sữa. Đêm hôm trước cũng vừa thấy qua một cảnh tượng tương tự.

Người hầu tạm dừng vài giây, cúi đầu lui xa chút.

Chỉ khác ở chỗ, một là trong căn gác xép chật hẹp, một là trong phòng ngủ rộng rãi sáng ngời, khắp nơi trang bị chuông báo gọi y tá, thiết bị cấp cứu, bùa hộ thân, pháp khí an thần, có đủ mọi thứ.

Lâm Túc đóng cửa, bước đến bên giường của Tề Giai Nguyên.

Hai người nhìn nhau một lúc lâu.

Cuối cùng Tề Giai Nguyên cất tiếng trước:

"Anh Lâm Túc."

"Có vẻ cậu thích gọi 'anh' nhỉ."

Lâm Túc nhìn cậu ta, "Nhưng người cậu nên gọi là 'anh' hình như không phải tôi."

Mặt Tề Giai Nguyên không hề đổi sắc, vẫn giữ nguyên nụ cười trong sáng, "Quả nhiên anh biết hết rồi."

Lâm Túc thản nhiên, "Một chín một mười thôi."

Cố ý gọi cậu là "anh", để dẫn dắt cậu mở miệng.

Tề Giai Nguyên hỏi, "Anh biết được bao nhiêu rồi, đã gặp anh ấy chưa?"

"Anh ấy" là ai, không cần nói cũng rõ.

Lâm Túc không trả lời, chỉ liếc nhìn cậu ta, "Còn cậu?"

Tề Giai Nguyên cũng không đáp, chỉ cười, "Hình như cha mẹ chẳng để tâm đến anh, nhưng trực giác lại nhắc tôi phải chú ý anh. Trực giác của tôi trước giờ luôn rất chuẩn, từ nhỏ đến lớn đã giúp tôi không ít chuyện."

Ví dụ như trực giác mách bảo cậu ta nên tỏ ra yếu đuối, trực giác mách bảo cậu ta nên lấy lòng cha mẹ, trực giác mách bảo cậu ta mỗi lần ở cạnh anh trai nên cố ý làm mình bị thương.

Quả nhiên cha mẹ ngày càng tin rằng anh trai sẽ mang đến tai ương.

Lâm Túc im lặng vài giây, bình tĩnh nhìn cậu ta, "Cậu vẫn luôn biết rõ."

Biết ai mới thực sự là người không nên tồn tại.

"Đúng vậy, tôi đâu có... hầy," Tề Giai Nguyên che miệng lại, "Ngu như bọn họ."

Con người vốn dễ đồng cảm với kẻ yếu.

Vợ chồng nhà họ Tề ngay từ đầu đã nhìn nhầm người, sau đó lại càng bị Tề Giai Nguyên dắt mũi đến mức tin tưởng tuyệt đối.

Thấy Lâm Túc không nói gì, Tề Giai Nguyên tỏ vẻ vô tội, "Anh đang trách tôi sao? Nhưng tôi có cách nào khác đâu, tôi đã lên gác nhìn một lần...."

Cậu ta nhẹ nhàng nói, "Nếu để tôi sống như anh ấy, thà chết còn hơn."

Tuyết Nê Mã không nhịn được: [Mẹ mày!]

Lâm Túc ấn nó xuống: Mẹ nó trên lầu.

Tuyết Nê Mã: [......]

Trong phòng im lặng, Lâm Túc cất giọng, "Không sợ tôi nói với cha mẹ cậu à?"

Tề Giai Nguyên vẫn giữ nụ cười, "Họ sẽ tin sao?"

Sẽ không.

Nếu tin nghĩa phải thừa nhận suốt 22 năm qua mình đã phạm một sai lầm trời đất không dung, phải thừa nhận chính tay mình đã phá hủy nhà họ Tề.

Lâm Túc không nói gì thêm, câu trả lời cậu muốn đã có, cậu chuẩn bị rời đi.

Phía sau vang lên một giọng nói:

"Anh Lâm Túc không hỏi tại sao em lại nói những điều này với anh sao?"

Lâm Túc quay đầu lại, "Vậy anh không hỏi sao em lại đến đây à?"

Nụ cười trên mặt Tề Giai Nguyên cứng lại một chút, "...Tất nhiên là đến chúc em chóng khỏe rồi."

Lâm Túc khẽ cười với cậu ta, "Đúng rồi, thẻ bài Clow nhỏ xinh."

Nói xong, cậu đẩy cửa bước ra trong ánh mắt sững sờ của đối phương.

Cạch.

-

Trên hành lang, cuối cùng Tuyết Nê Mã cũng lên tiếng:

[Sao nó lại nói thẳng với cậu vậy?]

"Vì cậu biết tao sắp phải 'chết' rồi."

Lâm Túc ung dung băng qua hành lang, "Phòng thủ không phải phong cách của cậu ta. Từ lúc cậu ta nhận ra tao có vấn đề thì đã không định để tao sống rồi."

[Nó không sợ cậu ghi âm lại rồi nói cho người khác sao?]

"Cuộc đối thoại của bọn tao chẳng có gì rõ ràng cả."

Tuyết Nê Mã hồi tưởng lại, đúng là vậy.

[Vậy nói cho Hạ Chấn Linh thì sao?]

Lâm Túc bật cười một tiếng, "E rằng đây là mục đích cậu ta tìm tao 'thẳng thắn' đấy."

Đến sáng mai, Tề Giai Nguyên sẽ "chiếm lấy" thân xác này.

Nếu tối nay Hạ Chấn Linh vừa nhận được tin, sáng hôm sau "Tề Giai Nguyên" đã không còn, chắc chắn anh ta sẽ tập trung vào chuyện "song sinh".

Đến lúc đó Tề Giai Nguyên lại lợi dụng thân phận của mình để dẫn dắt dư luận, chuyển sự chú ý là có thể lặng lẽ lui thân.

Kế hoạch này hoàn hảo hơn của cha mẹ cậu ta nhiều.

Tuyết Nê Mã khó nói thành lời: [...Vậy chẳng phải là đang tế sống cả nhà họ Tề à?]

Lâm Túc lắc đầu, "Cha mẹ hèn mọn thôi mà, nào sánh được với mạng của cậu Tề Giai Nguyên?"

Đây gọi là bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng.

Nói chuyện một hồi, cả hai đã về đến phòng khách.

Lâm Túc đẩy cửa bước vào, "Giờ đã xác nhận cậu ta hoàn toàn không vô tội, vậy tao cũng chẳng cần phải băn khoăn."

Ngón tay thon dài như ngọc đưa vào túi áo.

Cậu nói rồi, cậu sẽ trả lại tất cả những gì lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, không sai một ly.

-

Sáng sớm hôm sau.

Lâm Túc mở mắt, bị một luồng sáng đánh thức: [Dậy chưa? Hạ Chấn Linh đi rồi.]

Cậu ngồi dậy xem tin nhắn.

Ngoài hai tên Hắc Bạch Vô Thường nhắn rằng đang mở party ở nhà cậu, hỏi cậu có muốn tham gia không thì chẳng còn tin nhắn nào khác.

"Không để lại một lời nào." Lâm Túc khẽ thở dài, đáy mắt mang theo chút bi thương, "Tình cảm bấy lâu đến cùng cũng chỉ là duyên mỏng tình thưa."

Tuyết Nê Mã lạnh lùng nhắc nhở: [Còn nhớ thanh danh của Hạ Chấn Linh không?]

"..." Cậu cất điện thoại, trở lại bình thường, "Dậy thôi."

Hạ Chấn Linh đi rồi, nhà họ Tề cũng nên hành động thôi.

...

Gác nhỏ sau vườn.

Rầm! Cánh cửa bị đẩy ra, Tề Thung đứng ở cửa, sắc mặt tối sầm nhìn chằm chằm chàng thanh niên thần sắc khỏe mạnh trong phòng.

Hạ Chấn Linh đi rồi, cuối cùng gã cũng có thể đến giải quyết chuyện này.

"Súc sinh! Mày đã làm gì!"

Tề Giai Thác ngồi bên cửa sổ, ánh dương le lói rọi vào quyển sách cũ trên tay anh. Anh nghe thấy tiếng quát, từ tốn quay đầu lại, gương mặt thanh tú vô cùng bình tĩnh,

"Tôi làm gì?"

"Mày nói xem? Giai Nguyên lại đổ bệnh, chẳng phải mày đã làm gì để cướp sinh khí với vận mệnh của nó sao!"

Tề Giai Thác nhìn gã, không nói gì.

Tề Thung tức nghẹn họng, điều gã căm ghét nhất chính là gương mặt mang vài nét giống ông ngoại của Tề Giai Thác, dùng đôi mắt thản nhiên, không chút kính sợ, chẳng coi ai ra gì nhìn gã.

Gã vớ lấy chiếc ghế bên cạnh ném về phía hắn, "Thằng súc sinh!"

Xoảng!

Tề Giai Thác nghiêng người tránh đi, chân ghế đập vào cửa sổ, kính cửa vỡ tan thành mảnh nhỏ. Anh lặng đi giây lát, giọng điệu dường như dịu đi đôi chút, "Tôi không làm gì cả."

Anh lại nói, "Tôi có thể làm gì."

Tề Thung nhìn chằm chằm anh vài giây, không nhìn ra điểm nào bất thường, bèn lạnh giọng cảnh cáo, "Tốt nhất là mày ngoan ngoãn đi, nhà họ Tề giữ mạng của mày là đã nhân từ lắm rồi...."

Tề Thung nhìn cây bút và quyển sách trong tay anh, "Huống hồ còn không bạc đãi mày."

Tề Giai Thác rũ mắt.

Chẳng phải là vì sợ anh bị nhốt đến mức phát điên sao.

Tề Thung kiểm tra xong, cũng đã trút giận xong, xoay người định rời đi. Ngay khi sắp ra cửa, giọng nói của Tề Giai Thác phía sau bất ngờ vang lên:

"Nhà họ Tề đối xử với tôi như vậy, chỉ vì tôi là 'tai tinh' sao?"

Tề Thung nhíu mày, quay đầu lại, "Sao?"

Tề Giai Thác nhìn thẳng vào mắt gã, "Nếu tôi trả lại hết vận mệnh và sinh khí, ông có một chút áy náy hay biết ơn nào không?"

"Mày nói năng mê sảng gì vậy!" Tề Thung dùng ánh mắt trào phúng nhìn anh, "Đây vốn là thứ mày phải trả."

Trong phòng yên tĩnh hai giây. "Tôi biết rồi."

Tề Thung cảm thấy khó hiểu, xoay người đóng sầm cửa lại.

Bóng dáng gã khuất dần ngoài gác mái.

Không biết từ lúc nào, Lâm Túc đã lặng lẽ xuất hiện trong phòng, nhàn nhã tựa vào đầu giường.

"Xong rồi?"

Tề Giai Thác quay đầu nhìn vẻ tự nhiên như ở nhà của đối phương, không nhịn được khẽ cười, "Xong rồi."

Đáy mắt anh trong veo, chẳng hề vương lưu luyến, "Chúng ta đi thôi."

-

Nơi quán trọ cổ kính tĩnh lặng.

Rầm! Cửa quán trọ mở toang, Lâm Túc dẫn người bước vào sân, hào hứng hô to:

"Ông bạn! Tôi đến rồi, còn không mau quét dọn giường chiếu nghênh đón!"

Cánh cửa chính đối diện lập tức mở ra.

Tiết Trí Bạch trên cầu thang bước xuống, "Đây đây, quán trọ của tôi đã dọn chỗ từ lâu!"

Hai người bước thẳng đến trước mặt nhau.

Tiết Trí Bạch còn hào hứng muốn nói gì đó với Lâm Túc, ngay sau đó ông nhìn thấy Tề Giai Thác ở phía sau cậu. Thanh niên thanh tú nho nhã, vô cùng khiêm nhường lễ độ.

"Người ông dẫn theo là?"

Lâm Túc đáp gọn lỏn, "Đại lang."

"......"

Tề Giai Thác nghe mãi cũng quen, vẫn nở nụ cười.

Tiết Trí Bạch hít sâu một hơi, nhìn kỹ đối phương rồi bỗng kéo Lâm Túc sang một bên, nói nhỏ:

"Ông mau vào đi, trong phòng còn có một người nữa."

"?"

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tiết Trí Bạch thở dài: "Ông không còn là chàng thiếu niên năm đó nữa rồi."

Lâm Túc: "?"

Tề Giai Thác: "...Nhân tình thế thái tôi không hiểu." (mỉm cười)

Hạ Chấn Linh: "Ha, thanh danh. Haha."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...