Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 24: Khách hàng thứ ba



Edit: Wine
Beta: Choze

Một con quỷ trông có vẻ lai lịch không tầm thường

Cậu đang cầm điện thoại xem thì Tuyết Nê Mã cũng dạt đến: [Có ủy thác mới hả?]

Nó thò đầu vào: [...Ai vậy?]

Lâm Túc đưa mắt nhìn dòng thông tin ít ỏi kia vài giây, sau đó tắt điện thoại, "Dù là ai thì cũng nửa đêm rồi, ngủ cái đã."

Nói rồi lại nằm xuống gối.

[Ò.] Trước mặt sáng lên một nhúm đèn ngủ.

...

Một giấc đến sáng.

Lâm Túc đến trường lại lôi đơn hàng ra xem, vẫn giống y như hôm qua.

Cậu nghĩ ngợi rồi gửi tin nhắn cho Hạ Chấn Linh:

Nửa đêm hôm qua, có người gửi tôi một thứ bị làm mờ.

[Linh]: ......

[Linh]: Tự trọng.

[Ngủ đến khi tự tỉnh]: Anh nghĩ đi đâu vậy? Là một tấm thẻ cào trúng thưởng.

[Linh]: Hờ, chỗ tôi không đổi thưởng.

Lâm Túc khẽ thở dài, đưa điện thoại cho Tuyết Nê Mã xem, "Coi đó, tao đang nói chuyện đàng hoàng mà anh ta cứ đùa giỡn."

Tuyết Nê Mã không nhịn được: [Hé!]

Cậu lại cầm điện thoại trả lời: Chuyện ở Tam Thanh Yển anh có xem livestream không?

Chuyển chủ đề quá nhanh nhưng đối phương lại tiếp chiêu rất mượt.

[Linh]: Chuyện đó không có livestream.

Lâm Túc gõ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn.

Cũng phải, ngay cả Cát Lập Lập cũng xong chuyện rồi mới biết.

Tuyết Nê Mã nhìn cậu: [Cậu đang nghi ngờ người ủy thác đó là...]

"Khả năng cao là vậy."

Lâm Túc nói, "Thông tin của người đặt ủy thác đều được hệ thống tự động tạo theo sinh thần bát tự. Không có thông tin, nghĩa là không phải 'người'."

Huống chi rõ ràng con quỷ đó không hề tự nguyện.

Cậu lại nhắn hỏi: Không có sự cố gì chứ?

[Linh]: Người thì ổn rồi.

Câu trả lời này rất mơ hồ.

Nói trắng ra, bất kể Hiệp hội Thiên sư hay Hiệp hội Giám sát Thiên sư chung quy đều là tổ chức nhân giới. Việc đánh giá có "sự cố" hay không đều dựa trên tiêu chí "người" có tổn hại hay không.

Nhưng Lâm Túc và Hạ Chấn Linh là thần quan, những gì họ thấy không chỉ có "người".

Trong vài giây cậu chưa đáp lời, bên kia tựa như đã hiểu được ý cậu, gửi thêm một câu:

"Tối nay tôi qua xem một chuyến."

Lâm Túc nhướng mày, khóe môi khẽ cong: "Đi cùng đi."

"Trung tâm đổi thưởng của tôi ở đó."

Cậu gửi xong rồi cất điện thoại.

Tuyết Nê Mã cuộn lại trước mặt: [Sao tôi thấy tâm trạng cậu tốt thế?]

Lâm Túc tựa lưng vào ghế, thong thả nói: "Làm ở chốn công sở lâu năm mày sẽ hiểu, được cộng tác với một người cùng chung chí hướng, tâm ý tương thông là chuyện vui vẻ nhường nào."

-

Vừa khéo hôm nay là thứ Sáu.

Vì học sinh nội trú còn phải về nhà nên giờ tan học sớm hơn bình thường.

Trời còn chưa tối, Lâm Túc đã ra khỏi trường.

Vừa bước ra cổng, chiếc xe đen quen thuộc đã đỗ dưới bóng cây gần đó.

Lâm Túc đi tới mở cửa ghế sau, nhìn thấy Hạ Chấn Linh đang ngồi bên trong.

Hắn hoác bộ vest màu xám nhạt, chân dài bắt chéo, laptop mở đặt trên đầu gối. Thấy cậu mở cửa, đối phương nghiêng đầu nhìn qua, nắng chiều phản chiếu qua đôi mắt sâu thẳm.

"Không lên xe à?"

Lâm Túc ngồi vào, lần nữa cảm nhận trực quan sự đa nhiệm của Hạ Chấn Linh.

"Quan giám sát bận như vậy, cần gì phải đích thân chạy chuyến này."

"Không sao."

Người bên cạnh đáp nhàn nhạt, "Dù gì cũng là chuyện của cậu."

Lâm Túc nghe vậy, đầu ngón tay khẽ run lên.

Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Giờ anh ta cũng học cậu nói mấy câu rước sói vào nhà rồi đó.]

"......"

Lâm Túc bơ đẹp cách nói của nó, bình chân như vại, "Phòng ngừa tôi quậy đục nước?"

Hạ Chấn Linh khẽ cười, "Phòng ngừa chỗ đó lại biến thành một buổi party."

Lâm Túc: "......"

...

Lúc tới Tam Thanh Yển, trời cũng đã xế chiều.

Hai người xuống xe.

Ánh tà dương rọi nghiêng qua cỏ cây, đất đá nơi đầu làng, Lâm Túc lấy ra một cái la bàn, xoay một chút rồi lập tức rẽ về một hướng.

"Đi thôi."

Hạ Chấn Linh nhìn một cái, không nói gì, chỉ lẳng lặng theo sau.

Hai người băng qua thôn làng, đi thẳng đến gò đất nhỏ dưới gốc cây sau làng.

Lớp đất còn dấu vết mới đào lên.

Xung quanh bốn bề vắng lặng, Lâm Túc gọi, "Nê Mã."

Trước mặt lóe lên một luồng sáng.

Ngay sau đó hình bóng một quản gia mặc áo đuôi tôm, tóc muối tiêu vuốt ngược hiện ra, Tuyết Nê Mã đã biến thân thành hình dạng quản gia.

Lâm Túc, "...Sao mày lại biến thành thế này?"

"Hỏng biết." Tuyết Nê Mã đã cầm xẻng xúc đất, "Chỉ cảm thấy hình tượng này rất hợp để lao động khổ sai."

Lâm Túc, "........."

Hạ Chấn Linh, "........."

Ánh mắt Hạ Chấn Linh sâu xa liếc qua, "Bảo sao mỗi lần quản gia về đều thành ra bộ dạng như vậy."

Lâm Túc thản nhiên, "Bộ dạng vì ai mà vất vả, vì ai mà ngọt ngào."

"Ha, chắc vậy."

Chẳng bao lâu sau đã đào ra vật bên dưới.

Tuyết Nê Mã lại hóa thành luồng sáng quay vào trong ý thức.

Dưới lớp đất vừa đào lên là một bình gốm nhỏ, miệng bình bị bịt kín, mấy sợi dây gai đen trắng chồng chéo xoắn chặt, mấy tấm bùa dán kín miệng.

Lâm Túc bưng bình lên, "Phù chú luyện hồn. Sau 49 ngày sẽ hồn phi phách tán."

Cậu đưa đến trước mặt Hạ Chấn Linh ra hiệu.

Hạ Chấn Linh liếc qua, trở tay rút kiếm, ánh đao sắc lạnh như tuyết lóe lên, dây gai lập tức đứt phựt.

Đường đao tức khắc tra về vỏ.

Lâm Túc mở nắp bình gốm, một luồng âm khí "phụt" ra ngoài. Cậu còn chưa kịp nói gì, con quỷ vừa thấy ánh mặt trời đã bật khóc nức nở, vô cùng thê lương não nề.

"Hu hu hu hu hu hu..."

Tiếng khóc vang lên cùng một luồng gió âm dày đặc.

Lâm Túc bị gió âm thổi một lúc, không nhịn được lấy khăn giấy đưa ra: "Lau đi, cậu..." Cậu nhìn đôi hốc mắt khô queo trống rỗng, "...Khóc khô cả mắt rồi."

Quỷ, "......"

Hạ Chấn Linh, "......"

Con quỷ nhận khăn giấy lau lau hai hốc mắt khô khốc, đôi mắt đen ngòm nhìn qua.

Lâm Túc, "Cậu là con quỷ không đứng đắn đó hả?"

Quỷ, "Hu?"

Lông mày Hạ Chấn Linh giật nhẹ, điềm đạm hỏi, "Ủy thác đêm qua là cậu gửi?"

Lâm Túc mở trang ủy thác ra đưa cho nó xem, "Thông tin của cậu không đầy đủ, cậu tên... gì Thu?"

Đối phương hơi ngẩn ra, "Tôi không nhớ nữa."

Lâm Túc lặng người hai giây, cất điện thoại vào, hỏi, "Cậu có nguyện vọng gì?"

Cậu vừa dứt lời, hốc mắt mới lau khô kia như lại trào lệ. Con quỷ ngẩng đầu nhìn trời, u sầu tràn ra từ hốc mắt, "Ngày xưa tôi cũng muốn làm một con quỷ tử tế..."

Lâm Túc, "Nói tiếng người."

Quỷ, "......"

Đối phương nuốt vào nỗi bi xuân thương thu, "Họ cưỡng ép xé bỏ giao dịch của tôi, tôi không tự nguyện. Cái ông thầy phong thủy mới đến còn nhốt tôi vào cái bình cất tiền chuộc mạng, muốn để tôi hồn phi phách tán."

Nó cúi đầu, "Tôi nhớ rõ mình tâm niệm không được hại người, không được thành lệ quỷ."

"Tôi ngoan ngoãn làm quỷ đàng hoàng, chờ đợi suốt năm sáu năm..."

Lâm Túc lật sổ mệnh cách ra, "Cậu còn nhớ mình chết bao lâu rồi không?"

Quỷ, "Hỏng biết."

Tuyết Nê Mã ló đầu, [...Ể? Anh em tui hả?]

"......"

Lâm Túc vỗ nó về chỗ cũ.

Không nhớ tên, cũng không nhớ ngày giỗ, muốn tìm trong sổ mệnh cách chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Cậu cất sổ mệnh cách vào.

Con quỷ thấy thế tủi thân vô cùng, "Tôi không muốn hồn phi phách tán, không là sẽ không bao giờ được về...." Nó ngừng lại, "Ể? Không thể về đâu nhỉ..."

Một con quỷ ngơ ngác rơi vào trầm tư.

Lâm Túc im lặng một lúc rồi nói, "Cậu tạm thời tới nhà bạn tôi ở đi."

Con quỷ ngẩng đầu tràn trề hy vọng, "Thật ạ!?"

Lâm Túc gật đầu, gửi một tin nhắn.

Sau đó cậu cắt một người giấy đặt lại vào bình, niêm phong miệng bình rồi chôn xuống dưới đất như cũ.

......

Không bao lâu sau, Bạch Vô Thường đã đến đón con quỷ kia.

"Ôi, một bé mới dễ thương nè! Đi, theo ta về nhà, ta thích nhất là nhà cửa rộn ràng đó~"

Con quỷ hồ hởi đi theo, "Vâng ạ!"

Hai bóng dáng vừa rời đi. Lâm Túc mở điện thoại, đầu ngón tay chạm nhẹ:

[Trạng thái: Đã nhận đơn]

Hạ Chấn Linh lên tiếng, "Cậu muốn giúp cậu ta."

"Đối với nhân loại thì người sống luôn quan trọng hơn, chuyện đó không có gì sai."

Ánh mắt Lâm Túc dừng trên phần thông tin còn dang dở, giọng nói nhẹ tênh, "Nhưng người đã chết đi, lúc sinh thời cũng từng là người. Có lẽ cũng từng là người thân, người yêu của ai đó."

Người có thể quý trọng người hơn.

Nhưng cậu là mệnh tiên, là cán cân giữa hai giới, sẽ không thiên vị bất cứ bên nào.

...

Nắng chiều nghiêng qua triền núi, ôm lấy sườn mặt tĩnh lặng dịu dàng của cậu, một vệt vàng thẫm lặng lẽ rơi vào đáy mắt tinh khôi.

Hạ Chấn Linh nhìn cậu hồi lâu rồi quay đầu:

"Tôi sẽ về soát lại những người tên có chữ "Thu" đã mất từ năm sáu năm trở lên."

Lâm Túc nhẹ giọng, "Ừm"

Gió nhẹ lướt qua, cậu nói thầm trong ý thức: Nê Mã, anh ta xót tao.

Tuyết Nê Mã đã nhắm mắt: [.........Hờ hờ hờ.]

-

Hiệu suất làm việc của Hạ Chấn Linh cực kỳ cao.

Đến giữa trưa hôm sau Lâm Túc đã nhận được cuộc gọi.

Giọng nói trầm ổn truyền qua ống nghe, không hề có vẻ mệt mỏi, "Tôi đã tra lại hồ sơ trong vòng năm đến mười năm trước, hiện đã tìm được một thân phận gần giống nhất."

Lâm Túc hỏi, "Là ai?"

"Trong tứ đại thế gia phong thủy, gia chủ nhà họ Lục, Lục Diễn Chu, là người đương nhiệm trẻ nhất từ trước đến nay. Năm nay mới ngoài ba mươi, từng có một người yêu tên là Trầm Thu."

"Anh nói là gần giống, là gần tới mức nào?"

Hạ Chấn Linh dừng một chút, "Tám phần, vẫn cần xác nhận."

Tám phần đã là rất cao.

Nhưng tự ý dẫn một hồn ma vào thế gia phong thủy vẫn quá rủi ro.

Lâm Túc nói, "Vậy chúng ta đến trước một chuyến."

Đầu dây bên kia, "..."

Cậu vừa dứt lời đã mở tìm vé máy bay, "Tôi nhớ là nhà họ Lục ở Kỳ Đô, bay mất khoảng hai tiếng. Lên đường ngay bây giờ thì có thể đến nhà họ Lục trước giờ cơm chiều."

Tuyết Nê Mã thò đầu qua: [Cơm chiều nhà họ Lục ngon không?]

Lâm Túc ba đầu sáu tay, trả lời ngay luôn, "Ngon cũng chẳng đến lượt mày ăn, trừ khi mày biến thành A Mã."

Đầu dây bên kia, "......"

Hạ Chấn Linh như thể thở dài, ngắt lời, "Vậy chiều khởi hành, tôi sẽ bảo ông Trương tới đón cậu."

...

Nhà họ Lục là một trong bốn thế gia phong thủy danh tiếng.

Từ đường tọa lạc ở ngoại ô Kỳ Đô, kiến trúc mang đậm phong cách Trung Hoa, hành lang, lầu các đều ngầm ẩn bố cục phong thủy.

Lúc họ đến nơi đã hơn bốn giờ chiều.

Xa xa đã thấy những mái hiên cong cong, tầng tầng lớp lớp ẩn hiện giữa sắc đỏ ngả xanh biếc của rặng phong La Phù.

Lâm Túc, "Phong thủy ở nhà họ Lục này dễ chịu hơn cái ổ nhỏ của nhà họ Tề nhiều."

Hạ Chấn Linh nghiêng đầu, "Trước giờ cậu chưa từng đến?"

Lâm Túc lắc đầu, "Chắc khoảng 80 năm trước từng đến một lần, dự đầy tháng của gia chủ đời trước."

Hạ Chấn Linh, "......"

Trò chuyện mấy câu đã đến trước cổng.

Trước đó Hạ Chấn Linh đã gửi bái thiếp đến, lúc này đã có vài đệ tử trong tộc ra đón tiếp:

"Hội trưởng Hạ, Lâm tiên sinh, mời vào."

Hai người theo sau băng qua cổng vòm.

Mục đích chuyến này của bọn họ chủ yếu là để xác nhận xem con quỷ kia có phải Trầm Thu nhà họ Lục hay không.

Hạ Chấn Linh hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi, "Cậu nghĩ ra cách xác nhận chưa?"

Lâm Túc gật đầu, "Tôi có chân dung cậu ta."

Phía trước đã đến trước cửa đại sảnh.

Hạ Chấn Linh không hỏi thêm nữa, cả hai cùng bước vào.

Vào đến đại sảnh, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đang ngồi ở chủ vị phía đối diện. Mắt như sao lạnh, đường nét tuấn tú, vận trường bào lụa, khí chất trầm ổn nho nhã.

Thấy hai người vào, Lục Diễn Chu vẫn không đứng dậy.

Lâm Túc đảo mắt qua, đoán chừng chân người này không thể đứng được.

Lục Diễn Chu có vẻ ốm yếu, ho nhẹ một tiếng, áy náy nói, "Hai vị, không thể nghênh đón từ xa."

Hạ Chấn Linh, "Không sao."

Trên người hắn còn mang thân phận của Hiệp hội Giám Sát.

Nét mặt Lục Diễn Chu thoáng giãn ra, hỏi, "Hai vị đến đây là vì nhà họ Lục có chuyện gì sao?"

Hạ Chấn Linh, "Không, chút chuyện riêng thôi."

Lâm Túc đi thẳng vào vấn đề, rút trong túi ra một bức họa, "Lục gia chủ nhìn xem có biết 'người' này không?"

Giấy vẽ được rút ra, vung lên.

Chỉ thấy cậu vẽ trên đó hai cái hốc đen và hai hàng răng: O皿O

Hạ Chấn Linh. "........."

Hạ Chấn Linh tức khắc đè tay cậu xuống, nhìn cậu chằm chằm, "Cậu thấy giống à?"

Lâm Túc nhìn lại, "Không giống chỗ nào?"

Lục Diễn Chu trước mặt vẫn đang mơ hồ nhìn sang.

Hạ Chấn Linh đối mắt với cậu hai giây.

Sau đó rút bút ra, xoẹt xoẹt tô đen hai cái lỗ, nhìn lại: ●皿●

Hạ Chấn Linh. "Khá giống rồi đấy."

Hắn nói xong đưa tờ giấy qua, công chính liêm minh nói. "Xác nhận xem, đã vẽ tới mức này rồi chắc cũng nhìn ra được chứ."

Lục Diễn Chu. "........."

Tác giả có lời muốn nói:

Lục Diễn Chu: Ể? Là... người yêu tôi hả? (chỉ)

Con quỷ: Q皿Q!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...