Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 30: Cảnh quay hấp dẫn



Edit: Wine
Beta: Choze

Nổ thật à, đậu xanh!

Lâm Túc trở lại phòng điều phối, ngồi vào chỗ.

Kha Giác Tân đã chứng kiến toàn bộ quá trình qua màn hình, e dè hỏi, "Sẽ không có chuyện gì chứ?"

Lâm Túc điềm nhiên, "Yên tâm, khả năng cao là có."

Kha Giác Tân: "........."

Lâm Túc nói thêm, "Bảo tổ quay đừng theo sát quá. Nhân viên công tác vô tội."

Kha Giác Tân nghe mà thấp thỏm trong lòng, máp mấy môi, rồi lại gật đầu đáp "Được", ngay lập tức truyền chỉ thị cho tổ quay phim. Ông quay sang thấy Lâm Túc có vẻ hơi bất ngờ, bèn giải thích:

"Cũng nên để cậu ta có tí bài học."

Tuyết Nê Mã: [Xem ra Tiểu Kha cũng nhịn lâu lắm rồi.]

"..." Lâm Túc: "...Sao mày lại xếp người ta vào hàng 'Tiểu' rồi?"

Tuyết Nê Mã kiêu ngạo: [Vì ổng gọi tôi là bố cậu.]

Lâm Túc chẳng buồn phân tích cái cấu trúc ngữ pháp rối rắm của nó, đúng lúc này Hạ Chấn Linh lên tiếng:

"Không về ngủ à?"

Cậu quay sang, "Hấp dẫn như này, anh ngủ nổi sao?"

Hạ Chấn Linh khoanh tay, rũ mắt cười khẽ, "Tôi đâu có như cậu."

Dù nói vậy, anh vẫn ngồi yên đó không về.

Kha Giác Tân lẳng lặng dời tầm mắt lại:...Hai người này không quậy thêm chuyện gì chứ?

...

Trên màn hình, Bạch Hiên Duệ đã đi khỏi chỗ ban nãy.

Được đạo diễn nhắc nhở, các nhân viên công tác đều giữ khoảng cách rất xa.

Lúc này bọn họ đang đi trên một con đường vắng, hai bên là cửa hàng đóng kín và nhà xưởng bỏ hoang. Bạch Hiên Duệ đi trước một đoạn, quay lại thấy tổ quay ở xa tít thì cau mày:

"Mắc gì mấy người đi xa vậy?"

Quay phim chần chừ một chút, "... Cảnh đường dài thế này quay xa mới có không khí."

Bạch Hiên Duệ thấy cũng hợp lý, quay đầu đi, "Được thôi."

Xung quanh không một bóng người.

Cậu ta đang liếc ngang liếc dọc tìm đạo cụ để làm trò, chẳng bao lâu bỗng cảm thấy đầu vai mình càng lúc càng nặng, như thể có gì đó đè trên người khiến bước chân không nhấc lên nổi.

Cậu ta chỉ nghĩ là do đi nhiều nên mệt.

Vừa cúi xuống chống tay lên gối, thoáng cúi đầu, dường như có thứ gì đó lành lạnh phất nhẹ qua tai.

Một tiếng cười rất nhỏ quanh quẩn bên tai, "Hé... hé..."

Bạch Hiên Duệ giật bắn người! Vung tay qua bên tai, bật dậy quay phắt lại...

Tứ bề không một bóng người, bóng đêm đặc quánh, tổ quay đứng cách xa bảy tám bước.

Cậu ta vẫn chưa hoàn hồn.

Ảo giác? Hay là hiệu ứng âm thanh của chương trình bố trí?

Tim cậu ta vẫn còn đập thình thịch. Bạch Hiên Duệ rủa thầm một câu, dàn cảnh cũng phải báo trước một tiếng chứ, không sợ hù chết người ta à, nhưng rồi cậu ta nhanh chóng điều chỉnh thần sắc, tranh thủ tạo hiệu ứng, giả vờ hoảng loạn nhìn quanh:

"...A, gì vậy!"

Nhân viên công tác phía sau khó hiểu nhìn nhau: Lại trò gì nữa vậy?

Kha Giác Tân trước màn hình cũng nhíu mày, "Cậu ta làm gì vậy?"

Lâm Túc liếc qua, "Chắc là đóng góp tư liệu."

Kha Giác Tân cạn lời, "Nhưng nhìn thần sắc.... hơi tươi tắn."

Tuyết Nê Mã tán thưởng: [Tiểu Kha đúng là quanh co khúc khuỷu mà cực kỳ sâu sắc.]

Một bàn tay túm cái miệng nhỏ của nó lại.

Kha Giác Tân nói xong mới sực nhận ra, "...Khoan đã, chẳng lẽ bị vong theo thật rồi?"

Ông dè chừng nhìn sang hai người bên cạnh. Sườn mặt Hạ Chấn Linh lạnh lùng, Lâm Túc nhìn ông mỉm cười không đáp.

Tim Kha Giác Tân hẫng đi một nhịp.

-

Đầu bên kia, Bạch Hiên Duệ làm trò xong thì lại tiếp tục đi về phía trước.

Họ đã trở lại khu vực bối cảnh của chương trình.

Vừa khéo gặp Diệp Ngữ Trúc ngay tại ngã rẽ.

Hai người vừa chạm mặt, Bạch Hiên Duệ bỗng nảy ra ý tưởng, lấy tờ chữ Phúc đã xé ra, tỏ vẻ thân thiện:

"Cô tìm được bao nhiêu rồi? Tôi vừa kiếm được một manh mối ẩn, hay chúng ta trao đổi, hợp tác."

Cậu ta vạch sẵn đường đi nước bước, thậm chí còn tưởng tượng ra được bình luận khán giả khi chiếu đến cảnh này, "Manh mối 'tạp nham' đổi được hàng xịn, Tiểu Bạch lời to, tình cờ đổi 0 được 1, cười chết..."

Thế nhưng cậu ta vừa nói xong, Diệp Ngữ Trúc tức khắc cảnh giác liếc nhìn tờ giấy rồi lùi ra xa vài bước,

"Không cần không cần."

Cô nhớ lời dặn của Lâm Túc, quay đầu đi mất.

Bạch Hiên Duệ bị bỏ lại một mình, xấu hổ siết chặt mảnh giấy chữ Phúc, cố nhịn cơn tức: Đúng là loại bùn nhão không trát được tường!

Cậu ta quay sang ống kính cố nặn nụ cười, ẩn ý mỉa mai nói, "Thôi được, chắc là không đánh giá cao manh mối của tôi."

Nói xong quay người đi tiếp.

Bên đường phía trước là một cửa tiệm cũ bỏ hoang, mặt kính trưng bày phản chiếu ánh đèn trong đêm tựa như một tấm gương lớn.

Bạch Hiên Duệ định đến chỉnh trang kiểu tóc.

Cậu bước tới, vừa xoay đầu đã thấy một đôi chân thõng xuống từ vai mình, đôi giày đỏ nhẹ nhàng đong đưa.

...

Lông tơ toàn thân tức khắc dựng đứng!

Bạch Hiên Duệ đột ngột giật lùi ra hai bước, quay ngoắt lại chỉ ra sau lưng hỏi nhân viên công tác, "Mấy... mấy người thấy gì không?"

Quay phim liếc nhìn màn hình, lại lưỡng lự nhìn cậu ta, "... Ơ, anh Duệ, anh đang tạo hiệu ứng à?"

"Hiệu cái cục cứt! Mấy người không thấy hả, có gì đó mà!"

"..."

Nhân viên công tác nhìn nhau, nhất thời không ai dám tiến tới.

Bạch Hiên Duệ thấy vậy lại bực bội mắng một câu. Sau đó chợt nghĩ tới gì đó, cậu ta móc lá bùa chữ Phúc trong túi ra ném xuống đất, giẫm giẫm hai cái rồi vội rụt chân về, quay đầu hỏi:

"À, cái người kia đâu rồi?"

"... Người nào?"

"Là người vừa nãy đó!"

Bạch Hiên Duệ vừa sợ hãi vừa kinh ngạc nói, "Mấy người mau gọi anh ta tới đây!"

Cả đám nhân viên trơ mắt nhìn nhau rồi như thể cạn lời rồi ngập ngừng lên tiếng:

"Cậu Lâm đâu phải người muốn gọi là gọi, muốn đuổi là đuổi?"

"Anh Duệ, vừa rồi anh còn bảo người ta đừng đến chỉ tay năm ngón, bây giờ sao chúng tôi mở lời được?"

Khi đã có người mở lời, người khác cũng lần lượt chêm vào, "Dù gì người ta cũng là người nhà của ngài Hạ, không giống nhân viên quèn như bọn tôi, bị mắng rồi thì thôi."

Bạch Hiên Duệ chết trân tại chỗ, mặt đỏ bừng như lửa.

Đầu ngón tay xấu hổ bấu chặt vào lòng bàn tay.

Khựng một chút, cậu ta căng da đầu hỏi, "Trong máy quay thật sự không có gì sao?"

Người quay phim nhìn lại, "Không có gì thật mà."

Bạch Hiên Duệ hít một hơi thật sâu, "... Thôi, chắc là trời tối quá nên tôi nhìn nhầm. Quay tiếp đi! Làm gì có thứ gì, dọa ai chứ..."

Cậu ta vừa nói vừa quay người lại.

Lần này toàn bộ tấm kính đều đập vào mắt.

Một đôi chân rõ mồn một đang gác trên vai anh ta.

Là một gương mặt trẻ con, đứa bé đó đang cưỡi trên vai cậu ta, ôm lấy đầu cậu ta. Ánh mắt hai người chạm nhau trong gương, đứa trẻ từ từ toe toét miệng cười với cậu ta, "Há há há..."

"Aaaaaaaa!!!!!!!!"

Bạch Hiên Duệ tức khắc quay đầu, lao thẳng về phía các nhân viên công tác phía sau.

Những người xung quanh bị cậu ta dọa cho giật mình, theo bản năng lùi về sau.

Giữa họ vốn đã có một khoảng cách nhất định.

Bạch Hiên Duệ nhất thời không lao được vào đám đông, vai cậu ta nặng trĩu xuống, sau đó chân mềm nhũn ngã "phịch" xuống đất!

Bụi đất văng thẳng vào mặt, cậu ta ngã sõng soài trên mặt đất, điên cuồng vung tay đánh thứ gì đó trong không khí, gào thét gọi người:

"A! Người đâu, mau lại đây!"

Diệp Ngữ Trúc chưa đi xa, nghe thấy tiếng động quay đầu nhìn lại, "Đậu xanh!"

...Nổ thật rồi à!

...

Trong phòng đạo diễn, Kha Giác Tân hoảng hồn đứng bật dậy nói với nhân viên,

"Đi tìm vài người khỏe mạnh đè cậu ta lại!"

Nói xong ông nhìn sang Lâm Túc và Hạ Chấn Linh, "Cậu ta bị làm sao thế, bị vong theo thật à?"

Lâm Túc ngồi sau màn hình hóng kịch vui, còn lấy thêm hạt dưa của đoàn làm phim ra cắn, "Không có gì, trẻ con đùa giỡn với anh ta thôi."

Một câu nói khiến Kha Giác Tân dựng cả tóc gáy.

Lâm Túc lại khoan dung lắc đầu, "Con nít ấy mà, chúng ta là người lớn cả rồi, chấp nhặt với trẻ con làm gì?"

Kha Giác Tân, "......"

Kha Giác Tân hơi hoảng, "Vậy giờ làm sao đây, dạy cho một bài học thì được nhưng không thể để chương trình xảy ra chuyện thật được chứ? Ôi... tôi biết ăn nói với bên trên thế nào đây!"

Lâm Túc không nói gì, người lên tiếng lại là Hạ Chấn Linh.

Giọng hắn bình thản như thể đang kể chuyện, "Ăn nói cái gì, đây không phải là 'hiệu ứng chương trình' của cậu ta sao?"

Kha Giác Tân sững sờ, bỗng như bừng tỉnh.

Còn chém kiểu đó được nữa hả!

Ông gật đầu nói "Cũng đúng", sau đó gọi nhân viên cùng ra ngoài xem tình hình.

Phòng đạo diễn "hồ hởi" chạy đi gần hết.

Chỉ còn lại Lâm Túc và Hạ Chấn Linh ngồi sau màn hình quan sát.

Lâm Túc, "Học hư rồi, Tiểu Hạ."

Cậu vừa nói vừa tiện tay chia cho Hạ Chấn Linh một nắm hạt dưa.

Hạ Chấn Linh làm như không có chuyện gì, "Tôi sao?"

Lâm Túc không nói gì, vui vẻ quay lại màn hình, Tuyết Nê Mã đi guốc trong bụng: [Anh ta lại làm cậu sướng rồi.]

Lâm Túc bóp nó, "Mày nói thẳng quá."

...

Bên kia màn hình.

Lúc này vài người quay phim khỏe mạnh đã chạy tới.

Máy quay không tắt, khoảng cách được kéo gần lại. Cả khuôn mặt của Bạch Hiên Duệ như bị thứ gì đó bóp méo, không thể kiểm soát mà nặn ra một biểu cảm hài hước.

Trong lúc cậu ta vung tay loạn xạ, một cái tát đã giáng thẳng vào mặt mình. Bốp!

Một tiếng giòn giã vang vọng.

Lúc này trời vẫn chưa khuya lắm. Mấy dân làng ở gần đó cũng bị tiếng động thu hút, bưng vẻ mặt hóng hớt vây quanh một vòng.

Chó đầu làng cũng chạy đến.

Trong phút chốc, mọi ống kính đều tập trung lại, từ gần đến xa, từ trên xuống dưới 360 độ không có góc chết. Giữa khung cảnh hoành tráng, Bạch Hiên Duệ nằm ở giữa la hét vung vẩy, các nhân viên vây quanh ba lớp trong ba lớp ngoài, bên ngoài những người hóng hớt tụ tập ngày càng đông.

Dân trông làng rướn cổ lên hóng hớt:

"Đang làm gì thế, diễn kịch à?"

"Nhìn không giống, chắc có chuyện rồi, bị ma nhập rồi."

"Chắc chắn là phạm phải kiêng kỵ rồi. Ôi trời, đã nói với mấy người này phải kính thần kính tổ rồi mà..."

Bên lề sân, Diệp Ngữ Trúc cũng gọi Trần Khả Thanh tới hóng, hai người không chút đồng cảm mà hóng hớt:

"Đó, xem kìa."

"Combo động tác nằm sàn hoàn hảo."

Những lời bàn tán và ánh đèn xung quanh đều rọi vào Bạch Hiên Duệ, lúc này cậu ta vô cùng tơi tả, vừa mất mặt vừa sợ hãi, buông lời chửi rủa không kiêng nể:

"Cái làng chết tiệt này... cái chỗ yêu ma!"

Lời bàn tán của dân làng chợt ngớt đi: ?

Sau đó họ âm thầm mở camera điện thoại.

......

Trước màn hình, Lâm Túc quay đầu nói với Hạ Chấn Linh, "Thấy không, tôi đã nói có thể dùng flycam quay tiểu phẩm mà."

Hạ Chấn Linh bình luận, "Tôi rất tò mò định nghĩa 'tiểu phẩm' của cậu."

Lâm Túc trải lòng, "Tiểu phẩm không nên bị định nghĩa, giống như cuộc đời vậy."

"......"

Không đợi họ thảo luận sâu hơn thì đã thấy cuối cùng Kha Giác Tân cũng đã đến, đưa Bạch Hiên Duệ đang bị khống chế rời khỏi hiện trường.

Lâm Túc thấy vậy chớp mắt, đột ngột ngắt ngang cuộc trò chuyện:

"Hình như đúng lúc tôi buồn ngủ rồi."

Hạ Chấn Linh đứng dậy, "Đúng là nên về ngủ thôi."

Nói xong hai người quay đầu đi thẳng.

Đầu kia, sau khi đã trấn an người nọ xong, Kha Giác Tân quay đầu bảo nhân viên đi tìm người, "Mau đi mời ngài Hạ và người yêu ngài ấy qua đây."

Nhân viên tìm một vòng rồi chạy về:

"Hình như họ về rồi đạo diễn Kha!"

Kha Giác Tân, "......"

—--------

[Lời tác giả]

Lâm Túc: A, buồn ngủ quá. zzzZZZ...

Tuyết Nê Mã: Cạch! Bật đèn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...