Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 32: Khách hàng thứ tư



Edit: Wine
Beta: Choze

Trời nổi gió rồi!

Cách hai cái bàn.

Ánh mắt họ như đang nhìn thẳng vào nhau.

Đáy mắt Hạ Chấn Linh tĩnh lặng như hồ sâu, Lâm Túc đưa mắt nhìn xuống thì thấy con Tuyết Nê Mã đang đứng im lìm bên tay hắn.

"......"

Cậu khựng lại, đứng dậy nói lời "xin lỗi".

Sau đó bước qua ngồi xuống, đưa tay dựng tách trà bị đổ lên, "Anh... xem anh đó, thật là không an phận chút nào."

Hạ Chấn Linh nhìn cậu chăm chăm, "Người không an phận là tôi sao?"

Tuyết Nê Mã lặng lẽ đưa chân, lau lau chỗ nước.

Lâm Túc lại rót cho anh một chén trà khác, nhẹ nhàng đẩy sang, "Đang ở ngoài mà. Có gì thì về phòng đóng cửa nói."

"Ha, đóng cửa gì, cửa lòng tôi?"

Một bàn tay rụt rè mà chờ mong đặt lên ngực áo hắn:

"Anh muốn giấu tôi vào lòng... không hay lắm nhỉ."

Cách đó vài bước, Diệp Ngữ Trúc thu lại đôi tai đang dựng thẳng lên, bước sang ngồi đối diện với Thịnh Linh Ngọc đang shock vô cùng, chỉ chỉ vào hai người:

"Nhìn đi, chiếm hữu kinh khủng cỡ nào, muốn giam cầm luôn rồi. Cậu cẩn thận đấy, chị sẽ ở đây nói chuyện với cậu."

Thịnh Linh Ngọc lập tức gật đầu lia lịa, "Vâng, vâng!"

...

Không lâu sau, bữa trà chiều kết thúc.

Ăn cơm chiều xong sẽ tiếp tục ghi hình, ekip trong đoàn đều đã bước vào giai đoạn chuẩn bị.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cũng trở về phòng.

Cạch, cánh cửa đóng lại.

Giọng Hạ Chấn Linh đồng thời vang lên, "Cửa đóng rồi, giờ chúng ta nói về của A Mã của cậu."

"......" Một người và một linh đồng loạt khựng lại.

Lâm Túc quay đầu, tự nhiên, "Bố chúng ta làm sao?"

Hạ Chấn Linh vạch trần, "Đừng hòng mang nó l*n đ*nh cao đạo đức trước." Hắn nghiêm túc nói: "Dạy bảo linh thức của cậu mỗi khi hành động nhớ chú ý đến hoàn cảnh một chút."

Lâm Túc giơ tay gõ một cái.

Tuyết Nê Mã thoắt hiện hình, nằm trên đỉnh đầu cậu lén nhìn, "... Tôi dựa vào hoàn cảnh để điều chỉnh thân phận đó thôi."

Vừa dứt lời, nó đối diện trực tiếp với ánh mắt của Hạ Chấn Linh, lập tức dựng hai lọn tóc của Lâm Túc lên che trước mặt.

Một người và một linh giương mắt nhìn nhau.

Nhìn nhau một lát, Hạ Chấn Linh thở dài day trán, "...Thôi."

Ít ra bây giờ mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

-

Sau bữa cơm chiều, sắc trời đã dần tối.

Đoàn làm phim cũng quay về trấn cổ, bắt đầu ghi hình lại.

Tối nay Hạ Chấn Linh phải xử lý việc của hiệp hội và công ty nên ở lại khách sạn.

Lâm Túc thong dong cuốc bộ đến.

Lúc cậu đến nơi, vài vị khách mời đang dặm lại trang điểm, người gần nhất là Thịnh Linh Ngọc.

Dưới ánh đèn, gương mặt ngẩng cao của Thịnh Linh Ngọc mang một vẻ thuần khiết của tuổi thiếu niên. Cọ trang điểm tinh tế lướt qua mí mắt, bụi phấn bay lượn, lông mi khẽ run. Đột nhiên, cậu ta choàng mở mắt...

Chuyên viên trang điểm: !

Cậu ta rút một tờ giấy trong túi ra, vừa ngâm nga giai điệu vừa ghi ghi chép chép, "Chị ơi, ngay đây. Ngay ngay ngay đây..."

Chuyên viên trang điểm, "......"

Lâm Túc đang thưởng thức, bên cạnh bỗng có thêm một người.

Diệp Ngữ Trúc trang điểm xong đi tới, "Đây là cảm hứng ập tới trong truyền thuyết hả?"

Lâm Túc bình luận, "Trạng thái này có lẽ là bị cảm hứng nhấn chìm." Đã đạt đến một cảnh giới không màng đến người khác.

"Xem ra Tiểu Thịnh thật sự rất đam mê sáng tác." Diệp Ngữ Trúc tán thưởng rồi lại nhìn quanh, "Ngài Hạ đâu?"

"Ở khách sạn."

Ánh mắt kinh ngạc từ bên cạnh chiếu đến:

"... Không đi với cậu hả?"

Lâm Túc cố gắng minh oan cho người ta, "Thật ra anh ấy không nhỏ nhen vậy đâu."

Diệp Ngữ Trúc gật đầu, "Ừ ừ, tất nhiên là chị biết. Nếu không thì không chỉ nhốt cậu trong lòng mà đã nhốt cậu trong phòng rồi."

"......"

Lâm Túc im lặng một lát, quay đầu: Thôi vậy.

Ghi hình nhanh chóng bắt đầu.

Lâm Túc lại vào phòng đạo diễn, lần này quá trình diễn ra rất thuận lợi, không xảy ra rắc rối nào nữa.

Cậu còn để tâm đến Thịnh Linh Ngọc một chút.

Sau đó nhận ra dường như cậu ta vụng về cả từ trong ra ngoài, trong các lĩnh vực ngoài sáng tác cậu ta có một sự ngây ngô rất tự nhiên. Đặt vào một chương trình thể loại hù dọa thế này lại bất ngờ tạo ra hiệu ứng tốt.

Ngay cả Kha Giác Tân cũng hài lòng tán thưởng, "Hiệu ứng này tự nhiên hơn nhiều!"

Tuyết Nê Mã vui mừng: [Đúng là người ngốc có phúc của người ngốc.]

Lâm Túc túm nó một cái, "Lời khen của mày cũng đểu lắm đấy."

Tuyết Nê Mã: [=0w0=]

...

Ghi hình kết thúc tốt đẹp trước 12 giờ đêm.

Lâm Túc đứng lên chuẩn bị về thì một nhân viên của tổ đạo cụ đột nhiên vội vã chạy đến:

"Đạo diễn Kha! Cái đạo cụ này bị rơi hỏng rồi, làm sao đây? Cái này thuê ở bên ngoài."

Quay đầu lại đã thấy chiếc lồng đèn mây tre đã bung tan tác.

Kha Giác Tân đau đầu, "Có còn cứu được không? Không thì đành phải mua lại thôi. Hầy... nhưng chưa chắc người ta đã chịu bán!"

"... Chính vì không biết làm nên chúng tôi mới đi thuê."

Hai người nhất thời nhìn nhau không nói nên lời.

Lâm Túc nhìn qua, đột nhiên lên tiếng, "Hỏi Tiểu Thịnh xem có biết làm không."

Mọi người đồng loạt quay đầu lại, "Hả?"

"Tài nghệ thủ công của anh ta cũng khá lắm đấy."

Đang nói nửa chừng, Thịnh Linh Ngọc xong việc bước tới. Lâm Túc chỉ về phía cậu ta, "Đúng lúc lắm, anh biết sửa cái này không?"

Thịnh Linh Ngọc thò qua, "Ui, không phải là đan đèn lồng sao?"

Nói xong cậu ta đưa tay nhận lấy, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và bắt đầu đan lại.

Những ngón tay thon dài linh hoạt uyển chuyển, từng sợi tre nhanh chóng thành hình dưới tay cậu ta, động tác tự nhiên thoải mái, thuần thục như đã từng làm vô số lần.

Chiếc đèn lồng tre bị bung ra dần dần khôi phục hình dáng ban đầu.

Kha Giác Tân và các nhân viên công tác nhìn mà ngây người.

Lâm Túc kịp thời lên tiếng, "Cảnh hậu trường hay thế này mà không quay sao?"

Kha Giác Tân bỗng chốc bừng tỉnh, gọi quay phim tới, "Mau, đến quay đi!"

Trước mặt lập tức vây kín.

Lâm Túc ngáp một cái, làm việc tốt không để lại tên mà lui thân.

-

Bối cảnh này được chuẩn bị để quay hai tập.

Vì vậy, sau khi quay xong tập này xong, tổ chương trình vẫn ở lại thêm ngày hôm sau.

Sáng nay Lâm Túc hiếm khi dậy sớm.

Cậu gọi Hạ Chấn Linh, "Có muốn xuống ăn sáng không?"

Hạ Chấn Linh không chút do dự đứng dậy, "Đi thôi, để tránh lại có mấy tin đồn kỳ cục."

Lâm Túc liếc nhìn hắn, nói trong ý thức: Anh ta thật sự rất để tâm.

Tuyết Nê Mã đánh giá khách quan: [So với đại đa số người bình thường, anh ta đã được coi là không để tâm rồi.]

Lâm Túc thong dong đi qua hành lang, giả vờ như không nghe thấy.

Hai người đến nhà hàng tầng dưới.

Diệp Ngữ Trúc chào hỏi, "Hi, chào buổi sáng."

Thịnh Linh Ngọc lướt qua, "Hi~"

Kha Giác Tân cũng ngẩng đầu, "Hôm nay hai vị dậy sớm quá." Ông nói xong ý ngầm, suýt chút nữa nuốt cả lưỡi vào trong.

"......"

Lâm Túc lắc đầu, nói với Hạ Chấn Linh, "Hình như xuống hay không xuống cũng không khác gì nữa rồi."

Sườn mặt nghiêng của Hạ Chấn Linh anh tuấn, môi mỏng mấp máy, "Nước đổ khó hốt."

Hai người lấy bữa sáng rồi ngồi vào chỗ.

Kha Giác Tân bên cạnh đang cầm điện thoại, nói chuyện với Thịnh Linh Ngọc về việc đăng Weibo. Họ là chương trình vừa quay vừa phát, trước đây đã từng công bố khách mời rồi, bây giờ thay người nên phải thông báo lại.

Lâm Túc không để ý nhiều, vừa ăn vừa đút cho Tuyết Nê Mã.

Gần đây Nê Mã lạc lối trong cosplay, thậm chí còn cả gan nhìn chằm chằm vào đĩa của Hạ Chấn Linh.

Cậu đang dùng đũa lẳng lặng gạt con Tuyết Nê Mã vượt quá giới hạn trở về, bên cạnh đột nhiên vang lên vài tiếng:

"Đù má!" "Đậu xanh...?"

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh nghe tiếng quay đầu sang.

Chỉ thấy Kha Giác Tân và mấy người đang cầm điện thoại cau mày, mặt mày khó coi. Diệp Ngữ Trúc còn làm khẩu hình: Quần què gì vậy?

Lâm Túc, "...Mất mạng à?"

Vài người ngẩng đầu lên: "..."

Kha Giác Tân lấy lại bình tĩnh lại, nói, "Không phải, chúng tôi vừa đăng Weibo thông báo đổi khách mời, chưa đầy một phút bên Bạch Hiên Duệ cũng đăng bài rồi."

Ông vừa nói vừa đưa điện thoại ra.

Lâm Túc nhìn vào, thấy bên kia như đã chuẩn bị trước, tức khắc nối gót đăng bài:

@Bạch Hiên Duệ - Rui : Hôm qua quay giữa chừng thì bị kinh sợ, đành phải tiếc nuối rút khỏi chương trình. Xin lỗi, mình cũng rất muốn gặp cả nhà. [cảm cúm sốt cao] [mắt rưng rưng]

"......"

Ngay lập tức có đến hàng trăm bình luận bên dưới.

Kha Giác Tân chỉ cho cậu xem qua rồi lấy điện thoại lại, tiếp tục theo dõi tình hình.

Lâm Túc lần theo mùi dưa, "Ăn ở đâu vậy?"

Diệp Ngữ Trúc đang xông pha mặt trận, "Weibo."

Điện thoại của Lâm Túc không cài Weibo, cậu quay sang hỏi Hạ Chấn Linh, "Anh có Weibo không?" Cậu vốn chỉ hỏi bâng quơ, không ngờ người kia lại gật đầu, "Có."

"?"

Cậu tràn đầy ẩn ý, "...Hóa ra anh mới là người cưỡi sóng."

Người đối diện đưa điện thoại ra, "Nghĩ nhiều rồi."

Lâm Túc cầm lấy xem, thấy một tài khoản chính thức có dấu v màu xanh rất chuyên nghiệp: @Tập đoàn Lăng Thăng 

"......"

Cậu, "Cái gì đây?"

Hạ Chấn Linh rũ mắt nhìn xuống, giọng điệu bình thản, "Cậu có quan tâm chút nào tới công ty của 'người yêu' mình không?"

"......" Lâm Túc ôn tồn, "Yêu đương mù quáng, không quan tâm đến vài góc khuất, không thể trách tôi."

"Cậu không phải mù quáng, mà là bị che mắt."

Lâm Túc dùng acc chính của hắn cưỡi sóng, "Anh lại hài hước nữa rồi."

Mở hashtag bàn luận ra đã thấy khu bình luận của Weibo đoàn làm phim và Bạch Hiên Duệ gần như đã bị fan Bạch Hiên Duệ chiếm đóng, gây ra một làn sóng chỉ trích lớn:

— Dọa đến anh Duệ tụi này còn chưa hỏi tội mấy người mà đã thay người rồi sao? [Hỏi chấm]

— Sợ đến mức nào chứ, không chờ được à! Hả? Cứ thế mà thay người luôn? Không có anh Duệ ai mà biết cái show dở hơi này?

— Ekip rác rưởi, chúc tất cả flop nhé! [Khao khát]

...

Kha Giác Tân không nhịn được chửi một câu, "Đây là không quay chương trình nữa nên quay đâm sau lưng phải không!"

Lâm Túc lần theo tài khoản official, thấy còn có một làn sóng đã chạy đến dưới Weibo của Thịnh Linh Ngọc giương oai:

— Là mày đấy à, thằng flop cướp tài nguyên của anh Duệ 🙂

— Đừng chống lưng quá lộ liễu, ai mà bị dọa hoảng đến mức bị thay chứ, không có anh Duệ thì độ hot chương trình nhờ mày kéo hả?

— Chờ bị bạo lực mạng chết luôn đi thằng flop [khao khát]

Bên cạnh vang lên giọng nói của Thịnh Linh Ngọc, "Tự nhiên tôi tăng nhiều fans quá."

Diệp Ngữ Trúc, "...Toàn tới chửi cậu thôi, đừng xem nữa."

Lâm Túc, "......"

Kha Giác Tân tức đến mức tắt điện thoại, "Ỷ có người chống lưng mà, đăng mấy weibo tưởng chừng nhỏ nhặt, mập mờ này! Chúng ta phải mau làm rõ."

Ông vừa nói vừa gọi quay phim, "Mau, tôi xem có tư liệu gì."

Vì họ ngại quan hệ với đài truyền hình nên không thể làm quá tuyệt tình, thẳng tay tung tin xấu của người ta.

Kha Giác Tân đau cả đầu, chọn một hồi lâu, "Trước hết đăng đoạn cậu ta sau khi bị hoảng sợ, trạng thái không tốt, bị đưa đi. Để chứng minh cậu ta thực sự không thể ghi hình nữa, và ekip đều xoay quanh cậu ta!"

"Với mấy lời nhằm vào Tiểu Thịnh... Đăng đoạn hậu trường ghi hình của Tiểu Thịnh đi, xem có thể xoay chuyển dư luận không."

Ông đang nói thì Lâm Túc bỗng đứng dậy.

Một bàn tay chặn trước màn hình máy quay, giọng nói vang lên, "Tạm thời chưa cần dùng cái này."

Lâm Túc nói, "Fans của Tiểu Thịnh quá ít, tung ra vào thời điểm nhạy cảm này cũng không đấu lại được."

Kha Giác Tân trầm tư vài giây, "Đúng là vậy."

Trong giới này đôi khi đúng sai không quan trọng, lời đều do người ta nói ra.

Thịnh Linh Ngọc, "Với cả em vừa mới bảo fan đừng lao vào chịu trận, đang tự dùng acc clone để chiến đấu."

Vài người quay đầu lại, ".........."

Người ngây ngô dường như có tố chất tâm lý rất vững.

Trong lúc trầm ngâm, một bàn tay gầy trắng đột ngột cầm lấy chiếc máy quay nặng trịch.

Lâm Túc, "Để tôi xem."

Cậu vừa nói vừa lướt xem từng đoạn một, rồi đưa máy quay qua, "Dùng cái này."

-

Nửa tiếng sau.

Cuối cùng người trong cuộc im ắng bấy lâu cũng xuất hiện trên hashtag chủ đề sôi nổi.

Không có bất kỳ lời giải thích nào, dứt khoát đăng hai đoạn hậu trường: một đoạn là cảnh Bạch Hiên Duệ sau khi kinh hãi được đưa ra khỏi hiện trường ghi hình.

Còn một đoạn khác là cảnh quay trước cửa.

Nói là hậu trường chi bằng nói là những thước phim vô tình quay được thì đúng hơn.

Trong đoạn clip, Bạch Hiên Duệ đang thao thao bất tuyệt trước ống kính, nhưng chữ Phúc trên tay bỗng nhiên bị giật lấy. Tuy nhiên fan còn chưa kịp mắng đã thấy một bàn tay xuất hiện trong ống kính.

Khớp tay cân đối, trắng trẻo thon dài. Dưới ánh đèn sáng rực, bàn tay ấy tựa như đột ngột xé tan màn đêm đặc quánh.

Nó đập bịch lên cánh cửa.

Ống kính rung lên, im ắng không tiếng động.

Kéo theo những người trước màn hình cũng lặng đi trong giây lát, ngay sau đó là bình luận của những người hóng hớt ồ ạt tràn vào:

— Bị một bàn tay điểm nguyệt 5 giây! [l**m màn hình]

— Aaa tay đẹp quá! Đập thẳng vào cửa lòng tôi rồi!!

— Hóa ra vẻ đẹp chân chính có thể hạ gục tất cả mọi người [rướm lệ]

— Vụ gì đó! Tay ai vậy! Tay! của! ai!

Trong một loạt bình luận l**m màn hình, có xen lẫn vài bình luận thoáng quen thuộc: "Khoan đã, cảm thấy..."

"Đúng vậy, tôi cũng thấy..."

Ngoài ra, mọi người cũng bắt đầu đoán xem đã có chuyện gì.

— Cãi vã hả? [bưng dưa]

— Nhìn như không nghe lời, xé chữ Phúc của người ta.

— @Nguyên tắc khám phá tâm linh official  Ekip đừng chỉ đăng video, lăn ra giải thích đi.

Độ hot chủ đề nhanh chóng tăng lên gấp mấy lần trong vòng mười phút.

Fans của Bạch Hiên Duệ vẫn ngoan cố bình luận, cố gắng chuyển mũi dùi:

— Làm cái gì đây? [thật sự không hiểu]

— Nhân viên đâu ra mà vô lễ thế!? [liếc trắng]

— Ekip chương trình, nhân viên của mấy người đối xử với anh Duệ thế à? Bảo người đó cút ra xin lỗi!

......

Giữa trận gió tanh mưa máu

Tài khoản chính thức bất ngờ xuất hiện chọn bình luận của một fan lớn để trả lời.

Reply @Yêu Duệ Duệ nhất : Không phải nhân viên, là ông chủ nhỏ của tập đoàn Lăng Thăng.

Đính kèm tag tên: @Tập đoàn Lăng Thăng 

------

[Lời tác giả]:

Lâm Túc: Ủa gì đây? Acc chính của Tiểu Hạ. (lén lút)

Hạ Chấn Linh: ... Giang sơn đổi chủ.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...