Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 36: Khách hàng thứ tư



Edit: Wine
Beta: Choze

Ngã ngựa! Sét bổ ngang trời

Máy tính bảng kết nối lên màn hình TV.

Lâm Túc ngồi trên sofa, vẫn không quên bảo Tuyết Nê Mã múc canh.

Thân hình nó cao lớn sừng sững như núi, "Lâm Túc một bát, tôi một bát, Tiểu Hạ một bát, tôi một bát."

Quản gia đứng ở một bên, "......"

Lúc này đã gần 8 giờ.

Nhóm chat WeChat cũng sôi nổi, cả đạo diễn lẫn khách mời đều mang dép đến:

"Đã lót dép!"

"Chúc chương trình mở màn suôn sẻ! Chúc chúng ta đều rực rỡ!"

Khi vài phút đếm ngược kết thúc, tập đầu tiên của chương trình cuối cùng cũng đúng giờ hiện lên trên màn hình, vừa bấm vào đã thấy logo lớn của "Nguyên Tắc Khám Phá Tâm Linh", bình luận đã bắt đầu tràn ngập:

— Đây rồi đây rồi!

— Vừa mới thích Tiểu Thịnh, đến xem show thực tế đầu tiên của anh ấy [tung hoa]

— Cổ vũ cho chị Diệp.

Ở giữa còn xen lẫn mấy bình luận của fan Bạch Hiên Duệ "vì Tiểu Bạch mà đến, xem xong chương trình rác này rồi rút"......

Lâm Túc cầm bát canh nóng húp một ngụm, thở dài, "Nhà cậu ta bận ghê..."

Một mặt điên cuồng làm mấy chuyện vô bổ trên Weibo, một mặt lại không quên đến chương trình để phô bày hiện diện.

Tuyết Nê Mã miệt thị, "Hé. Vậy bọn họ sẽ hoàn toàn sống đúng với câu: Cuộc đời ngoài làm người vô ích thì còn có làm chuyện vô ích."

Lâm Túc, "Cuộc đời như vậy đã không còn thấy nhiều nữa."

"......" Hạ Chấn Linh cầm bát canh trầm tư vài giây, theo bản năng nhìn về phía quản gia đang đứng một bên.

Quản gia tức khắc nhạy cảm: ?

Trước sự chờ mong của làn sóng bình luận, chương trình bắt đầu. Mở đầu là một cảnh quay từ trên không, một quần thể kiến trúc theo phong cách Huệ Châu nằm trong một thị trấn cổ, xám trắng đan xen trong màn đêm, khung cảnh hoành tráng.

Ngay sau đó nhiệm vụ được công bố, các khách mời lần lượt xuất phát.

Lúc Lâm Túc và những người khác ở hiện trường, họ đã quay rất lâu, nhưng sau khi biên tập lại, nhịp độ rất nhanh.

Vừa xem được vài phút đã đón nhận điểm nhấn nhỏ đầu tiên.

Chỉ thấy Trần Khả Thanh và Bạch Hiên Duệ đối đầu trước điểm manh mối, Bạch Hiên Duệ một tay tuyên bố "chủ quyền". Trần Khả Thanh như nghẹn lại hai giây, sau đó quay đầu bỏ đi.

Vốn chỉ là một khúc nhạc đệm nhẹ nhàng bâng quơ.

— Nhìn khoảng cách, hình như là Trần Khả Thanh đến trước đúng không?

— Lại nữa, lại cướp trắng trợn nữa rồi... [ôm trán]

— Trần còn chưa nói gì, mấy người ồn cái gì?

— Ôi~ Đây không phải fan thằng đạo nhái đây sao, Trần thì dám nói gì nhà mấy người, cậu ấy không muốn sống nữa à! [kinh ngạc]

— Thương quá, đi follow thôi.

...

Nhưng cuộc chiến dưới bình luận còn chưa kéo dài được mười phút, cảnh tiếp theo đã đẩy độ hot lên một cao trào mới: Chỉ thấy Bạch Hiên Duệ cưỡi chiếc xe ba bánh của người dân đi mất, còn đẩy Diệp Ngữ Trúc vào vũng bùn.

Hậu kỳ hoàn toàn không thêm bất kỳ hiệu ứng đặc biệt nào, chỉ gắn cho Diệp Ngữ Trúc một dòng chữ bay lên: đậu xanh!

Bình luận đã bắt đầu "đậu xanh?" theo.

Lâm Túc nhạy bén quay đầu lại, vỗ vỗ, "Tích xanh tích xanh, mau mau mau! Theo dõi vụ án."

Hạ Chấn Linh hiểu ý liếc nhìn cậu, đăng nhập vào tài khoản tích xanh.

Trên quảng trường, độ hot của #Bạch Hiên Duệ đạo nhái# vẫn cao ngất ngưởng. Bên dưới còn có thêm mấy đoạn quay màn hình mới nhất mà cư dân mạng đăng tải:

— Hóa ra máu ăn cắp đã khắc sâu vào xương tủy rồi.

— Ăn cắp, định nghĩa mới: chỉ việc Bạch Hiên Duệ ăn cắp đồ phía Đông, xong lại ăn cắp đồ phía Tây.

Ban đầu có mấy người chỉ hóng chuyện nên không chú ý đến chương trình phát sóng, nhưng sau khi nghe tin lập tức mò đến, trên màn hình chiếu xuất hiện một làn sóng bình luận theo thời gian thực:

— Oh shit! Từ Weibo chạy qua.

— Tận dụng... thất học thì đi tra xem "tận dụng" là gì đi.

— Má nó, chị Diệp của tôi bị đẩy thẳng vào vũng bùn! [tức giận] Nhân phẩm của Bạch nát vãi!

Lâm Túc đang xem thì điện thoại rung lên.

Cậu mở ra xem, trong tiếng cười sảng khoái của Diệp Ngữ Trúc, tin nhắn của Kha Giác Tân hiện ra.

[Kha Tâm Tâm]: Lượt xem đang tăng vọt... [kinh ngạc]

[Singing]: À, là vì chủ đề sao? Vậy có cần tag Bạch Hiên Duệ để nói một tiếng không?

[Trúc]: Cưng ơi, hắn có trong nhóm đâu.

[Singing]: 0.0

Lâm Túc: "......"

Cậu cực kỳ tán dương, quay đầu đưa cho Hạ Chấn Linh xem, "Đôi khi sức sát thương tự nhiên cũng rất lớn, tiếc là Bạch Vô Ích không có trong nhóm."

Nếu thật sự bị tag, có thể sẽ tức đến mức chỉ còn lại một từ: Không!

Hạ Chấn Linh rũ mắt, tự nhiên nói, "Vậy gửi riêng cho cậu ta là được rồi."

Lâm Túc kinh ngạc ngẩng đầu, "Thiên tài?"

Tuyết Nê Mã ngồi ngay ngắn bên cạnh, lòng nóng như lửa đốt, nó thoáng liếc qua quản gia, chỉ có thể giữ thái độ điềm tĩnh nói, "Lâm Túc, tôi... bố cũng muốn xem."

Điện thoại lập tức chuyển từ trước mắt Hạ Chấn Linh sang trước mặt Tuyết Nê Mã.

Tuyết Nê Mã vui vẻ, "Hé... hé hé hé."

Mí mắt quản gia giật giật nhìn Lâm Túc: ... Không những là nóc nhà mà còn là con trai cưng của bố.

-

Trong lúc họ nói chuyện, lượng fan Bạch Hiên Duệ dưới bình luận dần dần tăng lên.

Rất nhanh sau đó, Lâm Túc đã biết lý do vì sao.

Bạch Hiên Duệ vượt ra khỏi cảnh dựng của ekip, đi đến một giao lộ, trên cánh cửa màu đỏ sẫm dán giấy bùa chồng chất, một chữ Phúc được dán ở trên cùng.

— Đến rồi! Tua thẳng đến đoạn này.

— Tôi muốn xem rốt cuộc là chuyện gì. [cười mỉm]

— Đoạn hậu trường không nghe lời khuyên đúng không? Cuối cùng cũng đợi được bản full rồi. [hóng dưa]

Lâm Túc nhìn một cái, "Tiểu Kha không cắt hả?"

Hạ Chấn Linh nói, "Cậu ta đã đắc tội với tổ chương trình lâu rồi, bây giờ đúng lúc bị sóng gió cậu gây ra nhấn chìm, không cần phải e dè chống lưng của cậu ta nữa."

"..." Lâm Túc vui vẻ, "Ra là nhờ phúc của tôi."

Bên cạnh có tiếng cười khẩy, không tán thành cũng không phản đối.

Quả nhiên trên màn hình là bản đầy đủ.

Một nhân viên công tác bên cạnh vẫy vẫy tay, Bạch Hiên Duệ giơ tay lên định xé đột nhiên dừng lại một chút. Tiếp đó, lòng gã chợt lóe lên chút bực bội, xé phăng chữ "Phúc"!

Bình luận lập tức tràn ngập: ............

Rất lâu sau mới từ từ hồi thần:

— Ờ... Anh ăn cắp ơi anh...

— Không bàn cái khác, đây là chữ "Phúc" của dân làng mà, tự ý xé đồ của người ta vậy [khó nói]

— Không thấy Tiểu Bạch dừng lại một chút hả? Rõ ràng là đang nghe theo kịch bản của chương trình mà.

— Hiệu ứng chương trình thôi, có người tin thật à.

Tuy nhiên bình luận chưa kịp tranh cãi đã thấy một bàn tay đột ngột xuất hiện trong ống kính, cắt ngang lời nói huênh hoang của Bạch Hiên Duệ, đưa tay dán lại chữ Phúc lên cửa.

Kèm theo là lời chất vấn to tiếng của Bạch Hiên Duệ.

Một giọng nói đã được xử lý tinh tế nhàn nhạt vang lên, không át đi sự trẻ trung trong trẻo:

"Hình như anh không chỉ điếc mà còn mù nữa."

Bình luận đang tranh cãi lập tức bùng nổ:

— Đù má, là ông chủ nhỏ! Ông chủ nhỏ ngầu quá!

— Chửi sướng tai, nói hộ lòng tôi!

— Há há há há gọi tắt là "tâm thần" đi

— Aaaaaaaaaa đạo diễn cao tay quá, lại còn đưa ông chủ nhỏ lên!

Cùng lúc đó, trong nhóm WeChat hiện lên tin nhắn của Kha Giác Tân: "Ui, quên nói. @Túc [lén nhìn]"

Lâm Túc bao dung thở dài, "Tiểu Kha cũng thật là, tôi biết nói gì đây."

Hạ Chấn Linh bình tĩnh nhìn bình luận còn đang phổ cập "ông chủ nhỏ của tập đoàn Lăng Thăng", "Vậy tôi nên nói gì đây?"

"......"

Lâm Túc thò đầu, "Nói, thôi vậy?"

Đáp lại cậu là một tiếng cười nhẹ bẫng.

...

Nhưng những tranh cãi trước đó chỉ là ruồi muỗi, đoạn tiếp theo mới thực sự là ngòi nổ hiệu ứng chương trình.

Sau khi Bạch Hiên Duệ và Diệp Ngữ Trúc trao đổi manh mối không thành, cậu ta cứ băng băng đi về phía trước, máy quay theo xa xa phía sau, bỗng thấy người nọ bật ra khỏi tủ kính!

Cậu ta quay đầu hỏi, "Mấy... mấy người thấy gì không?"

Giọng ngoài khung hình vang lên, "... Ơ, anh Duệ, anh đang tạo hiệu ứng à?"

Bạch Hiên Duệ lập tức chửi mấy câu rồi vênh mặt hất hàm ra lệnh cho người khác gọi Lâm Túc quay lại, nhưng một lúc lâu sau vẫn không mời được người, đang định bỏ cuộc thì giây tiếp theo đã thấy cậu ta hét lên một tiếng bùng nổ, cắm đầu lao về phía ống kính...

Ống kính rung lắc dữ dội, sau đó Bạch Hiên Duệ ngã vật ra đất, vung tay vẫy vùng dữ dội.

"A! Người đâu! Gọi người tới cho tôi!"

Tất cả bình luận cũng nổ theo:

— Vãi đạn!? Thấy cái gì rồi???

— Đến rồi, đoạn có chuyện!

— Trước đó không nghe lời khuyên, chắc đụng phải quỷ thần ở đây rồi.

— Đừng nói bậy, hiệu ứng chương trình cả thôi.

— Nhìn ghê quá, aaaaaa ông chủ nhỏ bảo vệ!

......

Cảnh quay trong màn hình đã rơi vào hỗn loạn, cùng với việc nhân viên đồng loạt vây quanh, nửa đầu chương trình đột ngột khép lại, chỉ còn những dòng bình luận:

— ?????

— Không được mà! Cho tôi xem phần tiếp theo đi!!

Trong phòng khách, Lâm Túc còn chưa đã thèm, "Tiểu Kha đúng là táo bạo, dám phát sóng luôn."

"Không quay trúng vong hồn là được."

Hạ Chấn Linh nhìn vào bình luận, "Như bọn họ nói, có thể đổ lỗi cho hiệu ứng chương trình."

Còn khán giả hiểu thế nào...

Hắn vừa nói vừa mở điện thoại, bấm vào hashtag.

Lâm Túc ngó lại gần, thấy đoạn hiệu ứng chương trình của Bạch Hiên Duệ lại làm chủ đề bùng nổ:

— BHD vừa giả tạo vừa kém cỏi, còn muốn ăn không manh mối của chị Diệp, may mà chị Diệp tỉnh táo tránh xa.

— Chị gái vừa tỉnh táo vừa hào sảng chắc chắn sẽ nổi!

— Vừa trộm vừa cướp lại còn lì, gặp vong theo cũng đáng đời.

Và fan Bạch Hiên Duệ vẫn ngoan cố phản bác:

— Ma quỷ cái gì? Rõ ràng là hiệu ứng chương trình.

— Để Tiểu Bạch hy sinh lớn như vậy, đoàn làm phim rác rưởi mau cút ra đây xin lỗi!

— Rõ ràng là kịch bản! Kịch bản!

Ngay khi hai bên đang tranh cãi xem là "vong theo" hay là "kịch bản" thì đột nhiên có vài tài khoản Weibo có IP ở Cù Trấn đăng video kèm theo bài viết:

"Người địa phương đây, tối hôm đó tôi có mặt ở hiện trường để hóng. Bị ma hù thật đó rồi, lúc đó tổ chương trình còn dừng quay luôn. [video]"

"Cái cậu nghệ sĩ kia bệnh ngôi sao lắm, ngày nào cũng mắng chửi nhân viên trong đoàn."

"Trước đó đã ký thỏa thuận không được leak video, giờ thì được rồi. Đụng chạm quỷ thần làng chúng tôi, còn nói đây là cái làng chết tiệt này, chỗ yêu ma... ha ha. [xem thường] [video]"

Tin nóng vừa ra lò, cư dân mạng lại một lần nữa ồ lên!

Trong phút chốc, sau cái mác "đạo nhạc", Bạch Hiên Duệ lại bị gán thêm danh hiệu "bệnh ngôi sao", "kém cỏi", "ăn trộm chuyên nghiệp".

Một làn sóng chế giễu ồ ạt ập đến.

Fan của Bạch Hiên Duệ vẫn đang nổi điên trên mạng, cố gắng mò ra một điểm có thể dùng để phản bác.

Rất nhanh có fan đã lôi đoạn gặp ma ra:

— Mọi người không thấy là sau khi xảy ra vụ tranh chấp chữ Phúc anh Duệ mới không bình thường sao?

— Đúng đó!!!

— Bảo sao lại có chuyện đạo nhạc, hóa ra là vì bị ma nhập, hoàn toàn không phải ý của Tiểu Bạch.

— Rất có thể chương trình cố ý để anh Duệ bị ma nhập để tạo chủ đề, còn cái đoạn tranh cãi ở giữa, ai biết người xưng là "ông chủ nhỏ" đó đã làm gì.

...

Vừa nói xong mấy lời này, cư dân mạng hóng hớt đều choáng váng.

— Fan tụi bây điên thiệt hả, ông chủ nhỏ tập đoàn Lăng Thăng đó...

— Lúc trộm xe ba bánh cũng có bị ma nhập đâu.

Nhưng bất kể người khác nói gì, nhóm fan cứng của Bạch Hiên Duệ vẫn hoàn toàn không quan tâm, tiếp tục đổ lỗi cho chương trình, cho hiệu ứng chương trình, thậm chí còn đổ lên đầu Lâm Túc.

Trước màn hình, Lâm Túc đang hóng chuyện đột nhiên thấy lửa lan tới nhà mình:.....

Cậu ngứa tay, dừng lại một chút, "Tôi có thể dùng tài khoản tích xanh của anh để trả lời bình luận không?"

Hạ Chấn Linh đưa điện thoại qua, "Miễn là không đăng mấy thứ vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng."

"Làm gì có, bên ngoài tôi không có buông thả vậy đâu."

"......"

Lâm Túc nhận lấy điện thoại, chọn một bình luận châm chọc mình để trả lời: Tiếp tục đi. [Tôi sẽ nhìn cậu, mãi mãi về sau.jpg]

Tài khoản tích xanh chói lọi vừa ngoi lên, khu bình luận lại lần nữa bùng nổ.

Cậu không có ý định xem thêm, bèn trả lại điện thoại cho người ta.

Sau đó thấy ngón tay Hạ Chấn Linh lướt trên màn hình, dường như đang gửi tin nhắn riêng. Lâm Túc nghiền ngẫm, "Đang dọn dẹp hậu quả cho công ty à?"

Mặt Hạ Chấn Linh tỉnh bơ, "Đang bảo bộ phận pháp lý soạn thảo thư luật sư."

Lâm Túc: ?

"Bây giờ cậu là ông chủ nhỏ của công ty," Giọng nói c*̉a hắn chầm chậm vang lên, "Đây là vì danh dự chung của chúng ta."

"......"

Lâm Túc dùng ý niệm giao tiếp với Tuyết Nê Mã: Tiểu Hạ vẫn còn kiêu ngạo quá.

Tuyết Nê Mã: [Hừ, cậu còn kiêu ngạo hơn.]

Cậu e thẹn, "Mày nghĩ nhiều rồi."

-

Lúc này gió tanh mưa máu tạm thời không ảnh hướng đến Thịnh Linh Ngọc.

Trong phòng tiếp khách sáng sủa sạch sẽ.

Thịnh Linh Ngọc mặc một chiếc áo sơ mi sạch sẽ, ngoan ngoãn ngồi trên sofa, đối diện là một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi, tinh thần phấn chấn...

Đạo diễn nổi tiếng quốc tế, Sầm Mộ.

"Tôi cô cùng thích bài Nghe Tiếng Ngọc của cậu, chân thành hy vọng có thể dùng làm nhạc chủ đề cho bộ phim tiếp theo của tôi. Cậu yên tâm, quyền tác giả chắc chắn là của cậu, giá cả cũng dễ thương lượng."

Thịnh Linh Ngọc được tán dương, đáy mắt ánh lên sáng ngời, sau đó lại e dè và thận trọng nói,

"Cảm ơn đạo diễn Sầm, nhưng bài hát này là tôi viết cho chính mình..."

"Không sao, tôi hiểu."

Đối phương trầm ngâm một lát.

Đột nhiên Sầm Mộ ngẩng đầu đánh giá cậu ta vài lần, "Không phải trước đây cậu định đóng phim nhưng bị cướp vai sao? Cậu biết diễn xuất?"

Thịnh Linh Ngọc sững sờ hai giây, "... À."

Anh Hi lập tức đỡ lời, "Đúng thế, đạo diễn Sầm. Tiểu Thịnh tốt nghiệp Học viện Hý kịch Trung Ương, tuyệt đối chuyên nghiệp!"

Sầm Mộ vỗ đùi, "Tốt, tuần sau cậu cũng đến thử vai."

Thịnh Linh Ngọc trợn tròn mắt, "Tôi?" 0.0

Sầm Mộ gật đầu, đúng lúc này trợ lý của ông ta vào nói có điện thoại, ông nói "Cậu cứ suy nghĩ đi" rồi đứng dậy đi nghe điện thoại.

Ông vừa đi, anh Hi lập tức lay cậu ta:

"Cơ hội ngàn năm, mau đồng ý đi!"

Thịnh Linh Ngọc suy tư, "Nhưng mà em thấy mình am hiểu âm nhạc hơn."

Anh Hi sốt ruột định nói thêm gì đó, Thịnh Linh Ngọc đã nói "Chờ chút", rồi lấy điện thoại ra, "Em hỏi ý kiến tiểu tiền bối."

[Singing]: Tiểu tiền bối, làm phiền rồi ạ! Đạo diễn Sầm đang bàn bạc với em về bài hát, lại hỏi em có muốn đi thử vai phim của ông ấy không. Anh nghĩ em nên tập trung phát triển âm nhạc hay thử sức một chút ạ? [cún con chờ đợi]

Tin nhắn được gửi đi chưa đầy một phút.

[Túc]: Cứ làm đi.

[Túc]: Biết đâu cậu lại là một thiên tài khai dưa toàn diện thì sao?

[Túc]: *Hoa

Thịnh Linh Ngọc cầm điện thoại, mặt dần sáng bừng, quay đầu nói, "Anh Hi, tiểu tiền bối nói em có thể có thêm vài trái dưa nữa!"

Anh Hi nhạy cảm, "Gì?"

Họ đang nói chuyện thì Sầm Mộ quay lại.

Thịnh Linh Ngọc lập tức ngẩng đầu, trịnh trọng nói, "Cảm ơn đạo diễn Sầm đã cho tôi cơ hội, tôi sẵn lòng thử sức!"

Sầm Mộ nghe vậy vui vẻ gật đầu, "Tốt! Cứ đến thử vai trước, những chuyện khác tính sau."

Nói rồi ông đột nhiên đổi sắc, "Đúng rồi, người ăn cắp bài hát của cậu tuyệt đối không thể tha thứ. Tôi ghét nhất loại người ăn cắp thành quả của người khác, thế này đi, bên chúng tôi sẽ giúp cậu tìm luật sư..."

"Nhất định phải kiện ra tòa!"

...

Trong phòng khách, Lâm Túc cất điện thoại.

Cậu nhìn thủ phạm đã đụng vào cánh tay khiến cậu gõ sai chữ, "Tiểu Hạ, anh cũng không nhanh nhạy nữa rồi."

Hạ Chấn Linh mới mặc áo khoác vào, "Vẫn còn hơn lệnh tôn một chút."

Tuyết Nê Mã, "?"

Lúc này cũng đã muộn rồi, Lâm Túc đứng dậy, "Tôi tiễn anh ra cửa." Cậu quay đầu lại nhìn thấy quản gia, hơi ngạc nhiên, "Ui, ông vẫn chưa đi hả."

"..." Quản gia, "Tôi sẽ..."

"Vậy ông rửa bát rồi hẵng đi."

Quản gia:...

Hạ Chấn Linh lướt thẳng qua.

Lâm Túc đang tiễn hắn ra cửa thì điện thoại đột nhiên rung lên, cậu lấy ra xem, gọi Hạ Chấn Linh lại, "Tiểu Thịnh lại gửi tin nhắn đến rồi."

Đối phương quay đầu lại, "Sao vậy?"

"Album bị gác lại của cậu ấy đã được đẩy nhanh tiến độ, công ty sẽ ra nhạc cho cậu ấy. Cậu ấy định rút lui khỏi show âm nhạc lúc trước để toàn tâm chuẩn bị album mới."

Lâm Túc nhìn qua, tin nhắn đối phương gửi đến rất rụt rè.

[Singing]: Tuần sau thu âm ở công ty, tiểu tiền bối có hứng thú đến chơi không? ... Chắc phải phiền anh đi một chuyến. Mà em còn chưa cảm ơn anh nữa, à đúng rồi, anh cũng có thể rủ cả ngài Hạ đi cùng!

Cậu tắt điện thoại, "Cậu ấy muốn mời chúng ta cùng đi ăn."

Hạ Chấn Linh không muốn tìm hiểu lý do tại sao là "cùng đi", hỏi, "Đến công ty của cậu ấy à?"

Không biết Lâm Túc nghĩ gì, khẽ nhướng mày, gật đầu.

Hạ Chấn Linh nói, "Vậy thì đi thôi."

"Đúng lúc còn có việc cần giải quyết."

-

Đội ngũ của Sầm Mộ làm việc rất nhanh.

Trong vòng năm ngày, giấy triệu tập của tòa án đã đến tay cựu trợ lý Tiểu Đào.

Khoản bồi thường kếch xù gần như làm gã tối sầm mặt, gã vội vàng đi cầu cứu bên Bạch Hiên Duệ. Gã gọi điện, tút tút, hai tiếng rồi bị cúp máy...

Tiểu Đào, "?"

Gã không tin vào số phận, gọi thêm vài lần, sau đó bị chặn.

Nhận ra mình đã hoàn toàn bị bỏ rơi, cả người gã lạnh toát, gã nhanh chóng đăng nhập vào tòa án trực tuyến để xem, sau đó trong những dòng chữ dày đặc, gã phát hiện ra để phủi sạch quan hệ, bên Bạch Hiên Duệ thậm chí còn nộp cả bằng chứng gã đã đánh cắp bài hát và bán nó đi.

Ào! Như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

Tiểu Đào ngồi trong căn phòng thuê chật hẹp, ngón tay run rẩy nắm chặt chuột máy tính, gã trừng mắt gắt gao nhìn số tiền bồi thường: Nhiều tiền như vậy, cả đời này gã cũng không trả hết...

Không trả hết sẽ đi tù sao?

Gã càng nghĩ càng sợ, lại sinh ra một nỗi hận.

Tất cả là tại Bạch Hiên Duệ, mình vốn chẳng nhận được gì trừ chút tiền mọn, vậy mà cả đời này cứ thế tan nát...

Không được. Nếu đời gã đã tiêu tan, vậy gã c*̃ng tuyệt đối không để Bạch Hiên Duệ sống yên!

...

Còn bên Bạch Hiên Duệ.

Sau khi chặn người kia, bọn họ không còn lo lắng gì nữa.

Dù sao cũng còn một mớ hỗn độn lớn hơn đang chờ xử lý.

Danh tiếng của Bạch Hiên Duệ bây giờ đã hoàn toàn nát bét, tất cả các đối tác hủy hợp đồng, chỉ có thể dựa vào lượng fan trung thành còn sót lại để giãy giụa, đội ngũ lục tung dư luận trên mạng, đưa ra phương án:

"Bây giờ chúng ta chỉ có thể theo lời của fan, đưa ra hai tuyên bố mập mờ..."

"Cứ mặc định là cậu bị ma nhập sau khi quay chương trình, đổ lỗi việc đạo nhái là do ma nhập."

Tinh thần Bạch Hiên Duệ gần như đã bất ổn, bây giờ cậu ta chỉ xem những lời nói đỡ cho mình, trong đó có không ít lời giúp cậu ta đổ lỗi, dội nước bẩn khắp nơi, thậm chí không ít người còn kéo cả Lâm Túc vào.

Nói rằng thời điểm cậu ta bị ma nhập là do Lâm Túc và cậu ta có tranh chấp nên đã động tay.

Cậu ta sợ hãi, "Tập đoàn Lăng Thăng sẽ không kiện chúng ta chứ?"

Đội ngũ nói, "Chúng ta đâu có nói rõ là nó, chúng ta trong sạch mà. Nếu có kiện thì cũng để fan gánh."

Bạch Hiên Duệ thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói, "Cứ để họ bạo lực mạng trước đi, bên chúng ta... tôi đã hẹn cao nhân kia ngày mai đến."

Cậu ta nghiến răng, "Nhất định vẫn còn có cách!"

-

Thứ Năm, đúng là thời gian Thịnh Linh Ngọc thu âm.

Khi Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đến, Thịnh Linh Ngọc đã chờ ở sảnh tầng một, thấy họ thì lập tức chào hỏi:

"Tiểu tiền bối, ngài Hạ!"

Anh Hi cũng bước tới dẫn đường, "Phiền hai người đi một quãng đường xa rồi. Mời đi bên này, Tiểu Thịnh đang chuẩn bị vào phòng thu."

Lâm Túc hỏi, "Bây giờ cậu thế nào rồi?"

Thịnh Linh Ngọc vui vẻ nói, "Bây giờ em có nhiều fan hơn rồi, công ty cho em một phòng nghỉ riêng, còn đổi cho em một căn nhà lớn hơn nữa."

Lâm Túc đồng ý, "Chuẩn, đạo nhái out da house, nguyên tác in da house mới đúng chứ."

Hai người đi phía trước đồng loạt dừng bước:...

Hạ Chấn Linh hít sâu một hơi, "Ra ngoài đừng nói mấy cái câu... đùa của cậu."

Lâm Túc tiếc nuối, "Có phải vì lúc chúng ta đóng cửa đã nói nhiều quá rồi không?"

Thịnh Linh Ngọc kịp thời bịt tai lại.

Họ vừa nói chuyện vừa bước lên lầu.

Băng qua hành lang sáng ngời bóng loáng.

Lâm Túc và Hạ Chấn Linh đi sau nửa bước, cậu đang nói chuyện phiếm với đối phương, trong tầm mắt thoáng thấy một bóng người lén lút biến mất sau góc rẽ.

Cậu hơi híp mắt lại, tựa như không có chuyện gì mà tiếp tục đi về phía trước.

Sau góc hành lang.

Bạch Hiên Duệ thấy họ đi về phía phòng thu âm, hận đến mức nghiến nát răng.

Cậu ta đang tức giận thì quản lý đã đến, "Cao nhân tới chưa?"

"Tới rồi, đã mời vào phòng nghỉ."

"Tốt, cứ chờ đấy. Cho bọn họ đẹp mặt."

Nói rồi cậu ta quay người đi về phía phòng nghỉ.

...

Đi qua hành lang là đến phòng thu âm.

Thịnh Linh Ngọc bước vào, chào hỏi nhân viên trước rồi giới thiệu Lâm Túc và Hạ Chấn Linh, "Họ là bạn tôi mời đến, đến nghe tôi thu âm."

Nhân viên lịch sự gật đầu, sau đó nói, "Cậu Thịnh, chúng ta trao đổi một chút rồi bắt đầu thu âm."

"Được ạ!"

Lâm Túc thấy họ vẫn chưa bắt đầu, nhớ đến bóng người lướt qua vừa rồi, quay đầu nhìn Hạ Chấn Linh.

Ánh mắt chạm nhau, Hạ Chấn Linh gật đầu.

Cậu lập tức bước qua gọi Thịnh Linh Ngọc, "Tiểu Thịnh, chúng tôi ra ngoài một chút."

Thịnh Linh Ngọc quay đầu, "Hả?"

Lâm Túc, "Tôi đi vệ sinh." Cậu chỉ vào Hạ Chấn Linh , "Anh ấy đi cùng."

Thịnh Linh Ngọc, anh Hi:.........

"Được được..." Họ đều hiểu.

Nói xong, Lâm Túc và Hạ Chấn Linh cùng ra ngoài.

Cánh cửa sau lưng đóng lại.

Giọng nói hơi dao động của Hạ Chấn Linh bên cạnh truyền qua, "Cậu nhất quyết phải dùng lý do này sao?"

Lâm Túc khẽ thở dài, "Chẳng lẽ anh muốn tôi nói, chúng ta cùng nhau ra ngoài là muốn ân ái mười phút sao?"

Hạ Chấn Linh, "......"

Hình như không nghĩ ra được lý do nào khác, một lát sau hắn nói, "Thôi vậy."

Rồi lại hỏi, "Tìm thấy chưa?"

Một chiếc la bàn không biết đã xuất hiện trong tay từ lúc nào.

Lâm Túc khẽ nhướng mày, "Hôm nay là ngày tốt để ra ngoài, vừa đúng lúc đâm vào họng súng."

Nói rồi xoay gót đi thẳng về phía phòng nghỉ.

Phòng nghỉ của Bạch Hiên Duệ ở cuối góc rẽ.

"Cộc cộc" hai tiếng, gõ cửa.

Cửa mở ra, quản lý đứng ở cửa, Bạch Hiên Duệ và một người đàn ông trung niên râu ria ngồi bên trong.

Nhìn thấy họ, cả ba đều rất ngạc nhiên.

Bạch Hiên Duệ gần như quá khích đứng bật dậy, "Các, các người đến làm gì? Chuyện trên mạng không liên quan tới bọn tôi!"

Lâm Túc khẽ chớp mắt, "Chuyện trên mạng?"

Mặt quản lý hơi đổi sắc, nhận ra có thể Lâm Túc chưa biết họ đã lén lút làm gì sau lưng. Bây giờ hẳn là fan họ đang dẫn dắt dư luận trên mạng:

Đổ hết chuyện ma nhập lên đầu chương trình và Lâm Túc.

Anh ta lập tức ngắt lời, "Đây là phòng nghỉ riêng, chúng tôi có chuyện riêng, xin hai vị rời đi ngay."

Lâm Túc tựa vào khung cửa, "Nhưng mà chúng tôi cũng có việc công."

Bạch Hiên Duệ, "Thì liên quan gì chúng tôi?"

Hai bên giằng co bên trong và bên ngoài cánh cửa.

Thấy họ hoàn toàn không có ý định rời đi, ánh mắt Bạch Hiên Duệ đảo qua đảo lại, đột nhiên nhớ ra: Giống như giới giải trí bọn họ, giới kinh doanh của họ cũng rất tin vào huyền học.

Đặc biệt là Lâm Túc, hình như hiểu biết về lĩnh vực này.

Cậu ta nghĩ một chút rồi nghiêng người, đẩy vị cao nhân bên cạnh ra,"Vị này là một vị cao nhân có thần thông, khuyên các người đừng có mạo phạm đại sư, mau cút ra ngoài."

Vừa dứt lời, ánh mắt Hạ Chấn Linh nhìn sang.

Sau đó giơ tay đưa ra một tấm thẻ.

Bạch Hiên Duệ còn chưa kịp nhìn rõ đó là gì thì đại sư ra vẻ đạo mạo phía sau đã đột nhiên biến sắc, như chuột thấy mèo mà bật dậy tính chạy...

Cùng lúc đó, điện thoại của quản lý reo vang khẩn cấp.

Trên mạng, giữa một loạt bình luận của các fan nói "Sau khi tiếp xúc với 'ông chủ nhỏ' của tập đoàn Lăng Thăng anh Duệ mới bị ma nhập", một bài Weibo đã bóc ra ảnh chụp màn hình:

Xem tôi phát hiện được gì này! Ông chủ nhỏ của chương trình là một Thiên sư trừ tà đặc cấp, cũng là cái vị đại thần mặt nạ lúc trước đã từng tung hoành khắp cõi mạng. [ảnh chụp màn hình] [ảnh chụp màn hình]

[Lời tác giả]

Lâm Túc: Dưa, tôi ăn ăn ăn ăn... Ủa? Ăn trúng mình rồi.

Bạch Hiên Duệ (đe dọa): Đại sư ở đây, đừng làm càn.

Hạ Chấn Linh: (show thẻ)

Đại sư: ...tổ sư!!!!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...