Edit: Choze
Beta: Wine
Bão nổi lên rồi.
Vi Đống len lén mò vào văn phòng của khối 11 vào lúc sáng sớm, ý đồ rõ như ban ngày.
Lâm Túc từ cầu thang đi ra, khẽ cười, "Thực ra hướng suy nghĩ của cậu ta là đúng. Chỉ tiếc là thân phận của tao là giả, cả ngày sinh cũng là giả, mỗi..."
Tuyết Nê Mã rất thành thục chen ngang: [Mỗi nhan sắc là thật.]
"......" Lâm Túc sững lại rồi lườm nó một cái, "Bớt xem mấy chương trình giải trí trên TV lại đi."
Tuyết Nê Mã giả vờ đánh trống lảng: [...Vậy tiếp theo cậu định làm gì?]
Lâm Túc rộng lượng không truy cứu, đáp, "Tạm thời không cần lo. Bây giờ tao đã thu hút được sự chú ý của Vi Đống. Cậu ta chắc chắn sẽ tìm đến 'Thiên Sư' phía sau để cầu cứu.."
Vừa nói xong, họ đã bước vào lớp học.
Ánh sáng buổi sớm lấp ló qua khe cửa sổ, trong lớp chỉ lác đác vài bạn học.
Một tia nắng bình minh bất chợt xuyên qua tầng mây, lọt qua ô cửa sổ trong vắt, tràn ngập khắp không gian, ánh lên đôi mắt của Lâm Túc như thể một tia sáng rực rỡ lóe lên trong thoáng chốc.
"Hình như niệm lực của thiên sư dồi dào hơn người thường rất nhiều."
[!!!]
Tuyết Nê Mã sững sờ nhìn Lâm Túc: Ban đầu nó chỉ định thu chút niệm lực từ thân chủ, ai ngờ Lâm Túc lại không định bỏ sót bất kỳ ai trong vụ này!
Một lúc lâu sau, nó mấp máy miệng: [Cậu giống y chang một con buôn, không bao giờ chịu lỗ.]
Lâm Túc đã ngồi xuống ghế, ung dung đáp:
"Tối đa hóa lợi nhuận thôi mà."
Tuyết Nê Mã nhớ lại cảnh Vi Đống sáng sớm tất bật chạy tới chạy lui, bỗng không biết rốt cuộc gã đang bận rộn vì ai.
"...Nhưng tui cảm thấy, cậu đang vắt kiệt sức của cậu ta."
"......"
-
Lâm Túc bỏ qua mấy lời nhảm nhí tầm phào của Tuyết Nê Mã, chẳng thèm bận tâm.
Trong giờ giải lao cậu lại đi tìm Bùi Cận.
Ác chú đã được hóa giải.
Niệm lực cũng đã bổ sung đầy đủ, hôm qua cậu chỉ phẩy tay một cái đã giúp Bùi Cận khôi phục mệnh cách.
Bùi Cận trong lớp học bước ra, sắc mặt tốt hơn hôm qua rất nhiều, nhìn thấy Lâm Túc ánh mắt hắn sáng lên, hiếm khi lộ vẻ nhẹ nhõm, "Đàn em Lâm."
Dù gọi là "đàn em" nhưng giọng điệu lại pha chút kính trọng, "Tối qua tôi không gặp ác mộng nữa."
Lâm Túc cười khẽ, "Chỉ vậy thôi sao?"
Bùi Cận sững người. Khoảng thời gian này hắn bị ác mộng hành hạ, gần như không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, lúc này được Lâm Túc nhắc nhở, hắn mới nhận ra cảm giác mơ màng trong đầu đã biến mất.
Bùi Cận vui mừng, "Bây giờ tôi thấy tinh thần mình rất tốt. Chiều nay thi chắc chắn sẽ..."
Chưa kịp dứt lời, một giọng điệu châm chọc vang lên: "Tinh~ thần~ rất~ tốt~"
Lâm Túc nhìn về phía phát ra âm thanh.
Hóa ra là đám người hôm trước bàn chuyện của Bùi Cận đang tụ lại. Một nam sinh vừa bắt chước xong thì cả nhóm liếc nhìn nhau rồi cười phá lên.
Ánh mắt Bùi Cận trầm xuống.
"Không có việc gì thì lo mà làm bài tập đi!"
Lớp trưởng Hà Thiến tình cờ đi ngang qua nhíu mày quát một câu, sau đó quay sang Bùi Cận nói, "Đừng để ý đến họ. Điều chỉnh được trạng thái rồi là tốt, chiều nay cố gắng lên nhé!"
Một nam sinh cất giọng mỉa mai, "Chà~ con gái đúng là thích bênh trai đẹp nhỉ." Nói xong lại liếc qua Lâm Túc, "Nhìn thấy mặt mũi dễ coi là chân tay mềm nhũn luôn hả?"
Hà Thiến giận đến đỏ mặt, "Cậu...!"
Lâm Túc thản nhiên: "Thế chắc con gái thấy mấy anh là chạy mất dép."
Hà Thiến phụt cười, cơn giận bay sạch.
Tên kia đập mạnh bàn đứng dậy, "Con mẹ nó mày..."
Lửa giận chưa kịp bùng lên thì đã bị một tiếng quát lớn cắt ngang, "Trịnh Phi, cậu làm gì đó?" Giáo viên chủ nhiệm xuất hiện ở cửa, quét mắt nhìn cả nhóm: "Nếu điểm của mấy cậu tiếp tục rớt khỏi top 200 toàn khối thì chuẩn bị mời phụ huynh đi nhé!"
Trịnh Phi nghẹn họng đành ngồi lại chỗ.
Giáo viên chủ nhiệm nói xong thì rời đi.
Phía sau lớp im lặng vài giây, Lâm Túc quay sang hỏi Bùi Cận, "Lúc anh xuống phong độ nhất thì đứng thứ mấy?"
Bùi Cận ngượng ngùng mím môi, "Mười tám."
Sự sỉ nhục to lớn thoáng chốc bao trùm lên những nam sinh kia.
Hà Thiến lại không kiềm được mà bật cười lớn.
Lâm Túc nghe tiếng cười trong trẻo của cô, vỗ vai Bùi Cận, "Kỳ thi chiều nay nhất định anh sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu."
Bùi Cận cũng cười, "Ừm."
Lâm Túc liếc qua một bóng dáng yên lặng khác thường, dứt khoát không để ý thêm nữa, dời mắt rồi rời đi.
Trong hành lang, Tuyết Nê Mã lẩm bẩm:
[Học sinh ngoài top 200 chế giễu học sinh top 20.]
Lâm Túc giải thích cho nó tâm lý này, "Có một loại kh*** c*m gọi là giãy giụa sống tạm dưới bùn lầy."
Tuyết Nê Mã lần nữa cảm thán về khả năng lựa chọn từ ngữ sắc bén của cậu.
—
Lâm Túc tranh thủ giờ nghỉ trưa, hẹn gặp Bạch Vô Thường trên sân thượng.
Bạch Vô Thường vừa đáp xuống, tà áo trắng phiêu diêu trong gió, đảo mắt một vòng gật gù khen, "Chỗ này được đấy."
Đúng lúc giữa trưa, dương khí cực thịnh.
Nhưng lời khen của Vô Thường vừa dứt, nhiệt độ trên sân thượng nắng chói chang lại bất giác giảm đi vài độ. Được Vô Thường khen "tốt" chắc chắn không phải vì phong thủy đẹp.
Lâm Túc không muốn nghe chuyện ma trong trường, giơ tay ngăn cái miệng đang phấn khích của Bạch Vô Thường lại, rút từ trong túi ra một tờ giấy rồi đưa qua.
"Danh sách ông cần đây."
Bạch Vô Thường nhận lấy, lướt nhìn một cái, khóe môi hài lòng nhếch lên, "Ồ... Cảm ơn nhé."
Lâm Túc không hề có chút thương cảm nào.
Người bình thường muốn kéo dài tuổi thọ, một là tích đức, hai là cướp vận, mà những kẻ có tên trên danh sách này ai ai cũng thuộc loại sau, chuyên trộm mệnh số của người khác để trốn tránh âm sai.
"Có cái này đỡ tốn công hẳn, giờ chỉ cần tới Hiệp hội Giám sát Thiên Sư làm thủ tục bổ sung nữa là xong."
"Hiệp hội Giám sát Thiên sư?"
"Phải, gần đây mới đổi người đứng đầu, phong cách làm việc rất quyết liệt."
Lâm Túc chỉ biết đến Hiệp hội Thiên sư, bèn hỏi, "Tổ chức này thành lập từ bao giờ đấy?"
Sắc mặt Bạch Vô Thường bỗng trở nên khó tả.
Ba phần muốn nói, bảy phần ngập ngừng, cuối cùng mang theo vẻ thương cảm làm màu, giống như sợ làm vỡ một món đồ sứ mong manh, "Mười bảy năm trước, sau khi ông chìm vào giấc ngủ say mới thành lập... Ôi, không nên nhắc chuyện đau lòng của ông."
"..." Lâm Túc, "...Tôi không buồn đâu."
Nhưng Bạch Vô Thường đã chìm trong tiếc thương sâu sắc: "Ôi! Niệm lực tiêu tan, ngủ mãi không tỉnh..."
Lâm Túc thực sự không nhìn nổi nữa, hít sâu một hơi, "Ông đã bao giờ ngủ một giấc suốt mười bảy năm chưa?"
Bạch Vô Thường ngớ ra.
Lâm Túc tiếp tục: "Đừng nói mười bảy năm, ông đã từng nghỉ phép quá bảy ngày chưa? Bảy ngày không phải làm việc, bảy ngày vô lo vô nghĩ, trọn vẹn bảy ngày chỉ nằm đó, mặc kệ thời gian trôi..."
"Đủ rồi, đừng nói nữa!"
Bạch Vô Thường bị chọc trúng điểm yếu, khóe mắt đỏ au như thể lệ quỷ nhập, "Làm gì có cái gọi là yên bình, chẳng qua có quỷ thay ông gánh vác tất cả thôi!"
Y đi qua đi lại mấy vòng, cái lưỡi dài thườn thượt cũng buông thõng xuống, "Đúng, tôi chưa từng nghỉ phép... Nhưng tôi tự nguyện đi làm! Tôi yêu công việc, không thể dừng lại được! Hả? Sao ông không nói gì nữa...Đi làm thì ai mà chẳng phát điên chứ, ha ha ha ha..."
Lưỡi y run lên bần bật, còn tiện thể đong đưa theo gió.
Lâm Túc vội nhẹ giọng dỗ dành, "Được rồi, im miệng đi. Ông... ông không sợ gió lùa trẹo lưỡi à?"
Không khí lặng xuống vài nhịp.
Bạch Vô Thường thu lưỡi về, lại trở về làm trai đẹp nghiêm chỉnh.
Lâm Túc không ngờ y lại bị đả kích đến mức này, đành chuyển chủ đề, "Tạm thời không nói tới Hiệp hội Giám sát, mấy ngày tới tôi định gia nhập Hiệp hội Thiên Sư. Mấy người có thể giúp tôi làm thủ tục không?"
Bạch Vô Thường nhìn cậu đầy bất ngờ, "Ông mà cũng cần vào hội á?"
"Để tiện làm việc." Lâm Túc đáp gọn.
Bạch Vô Thường suy nghĩ một lúc, "Được thôi. Nhưng âm sai không tiện ra mặt, vài ngày nữa tôi sẽ nhờ một Thiên Sư dương gian đưa ông đi."
-
Hôm nay là thứ Sáu, còn sau đó là tới hai ngày cuối tuần.
Không cần đến trường, công việc của Hiệp hội Thiên Sư cũng không cần gấp, Lâm Túc đã trải qua hai ngày yên bình như thế.
Rất nhanh đã đến thứ Hai.
Vừa đến trường, Lâm Túc đã thấy bảng thông báo trước tòa giảng đường đông nghẹt học sinh chen chúc.
Trường Nhất Trung là trường trung học trọng điểm, rất chú trọng thành tích học tập. Sau mỗi kỳ thi bảng xếp hạng thành tích toàn khối sẽ được dán ở đây.
Thứ Sáu tuần trước vừa thi xong, hôm nay chính là ngày công bố kết quả.
"Hạng nhất... Bùi Cận, là Bùi Cận!"
"Đm, Bùi thần trở về rồi? Tuy điểm lần này không bằng lần trước, nhưng cũng bỏ xa hạng hai hơn 20 điểm!"
"Vãi thật? Tao xem với!" Đám học sinh chen lấn từng lớp quanh bảng thông báo.
"Đỉnh vãi! Bùi thần đỉnh vãi! Chắc lần trước tinh thần của cậu ấy không tốt thôi!"
......
Giữa những lời bàn tán sôi nổi, Bùi Cận đứng giữa đám đông, bờ vai thẳng tắp làm căng chiếc áo sơ mi, nhìn chằm chằm vào cái tên ở vị trí đầu bảng, đôi môi mím chặt.
"Bùi Cận, chúc mừng cậu!" Hà Thiến là người đầu tiên tiến đến vỗ vai hắn, xung quanh cũng lần lượt có vài bạn học khác chúc mừng, Bùi Cận chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ cảm xúc.
Đột nhiên ánh mắt hắn khẽ động, chạm phải ánh nhìn của Lâm Túc.
Xuyên qua đám đông, cuối cùng Bùi Cận cũng nở nụ cười biết ơn. Các bạn học bên cạnh thấy thế vừa ngạc nhiên vừa tò mò nhìn theo:
"Đó là ai thế?"
"... Hình như là đàn em từng đến tìm cậu ấy? Đẹp trai ghê! Hai người quen nhau à?"
Lâm Túc không nán lại lâu, chỉ mỉm cười đáp lại sau đó quay người rời đi.
Cậu vừa bước được vài bước thì phía sau bỗng có người gọi với theo, "Ê ê, Lâm Túc! Đợi đã!"
Quay đầu lại, cậu thấy lớp trưởng Trần Hữu chạy đến.
Gương mặt của Trần Huu còn chút nét bầu bĩnh trẻ con, cậu ta chạy mấy bước, bờ vai run run th* d*c: "Cùng lên lớp đi!"
Lâm Túc tốt bụng bước chậm lại, "Được thôi."
Trần Hữu đè tay lên ngực, ánh mắt có chút sùng bái, "Cậu vừa nói chuyện với Bùi thần hả? Sao cậu quen được Bùi thần vậy?"
Bước chân Lâm Túc khựng lại, suy nghĩ một chút, "... Bạn qua mạng?"
Dây mạng kết duyên, xin hãy quý trọng mối lương duyên này.
*Meme nổi tiếng của Lâm Canh Tân bắt nguồn khi tham gia chương trình thực tế "Thử Thách Cực Hạn".
Trần Hữu, "??"
Chuyện Bùi Cận lấy lại hạng nhất đã lan khắp trường.
Khi Lâm Túc bước vào lớp vẫn còn nghe các bạn cùng lớp bàn tán về chuyện này. Cậu trở lại chỗ ngồi, đặt cặp xuống, thở dài cảm thán trong đầu:
"Giờ thì tao đã hiểu tại sao tâm lý Vi Đống lại trở nên méo mó như vậy rồi."
Tuyết Đề Mã đúng lúc tiếp lời:[Ò? Tại sao?]
Lâm Túc tổng kết cho nó, "Mày nhìn đi, Bùi Cận đứng nhất, mọi người đều nói: Bùi thần đỉnh quá! Bùi Cận tuột hạng, cái mọi người quan tâm là: Bùi thần rớt đài! Bùi Cận quay lại vị trí hạng nhất, cái mà mọi người quan tâm vẫn cứ là: Bùi thần trở lại rồi..."
Tuyết Nê Mã thương hại nói tiếp: [Còn Vi Đống chẳng ai quan tâm.]
"Nhưng đó không phải lý do để cậu ta cướp mệnh của người khác." Lâm Túc quay đầu nhìn ra cửa sổ, "Nếu muốn được chú ý, rõ ràng còn rất nhiều cách khác mà..."
Tuyết Nê Mã vừa định gật đầu đã nghe cậu nói tiếp, "Ví dụ như lên bản tin xã hội gì đó chẳng hạn."
[......]
Nó khó khăn đổi chủ đề: [Vận số của Bùi Cận đã trở lại quỹ đạo, nhiệm vụ này chắc cũng sắp hoàn thành rồi nhỉ?]
"Ừm..." Lâm Túc nhìn ánh sáng xuyên qua từng kẽ lá ngoài cửa sổ, hơi thất thần đáp, "Phần còn lại chắc đều nhắm vào tao thôi."
Chuyện của Bùi Cận được bàn tán sôi nổi cả buổi sáng.
Cho đến gần trưa mới dần lắng xuống.
Sau giờ ăn trưa là thời gian nghỉ ngơi.
Lâm Túc ngồi lại trong lớp nhắm mắt thư giãn, ngay khi cậu đang ngửa mặt dựa vào lưng ghế thả người phơi nắng thì nghe thấy ngoài cửa có chút ồn ào.
"Đậu má... mọi người mau xem cái này đi..."
Có người vừa vào lớp, kéo các bạn trong lớp lại thì thầm với giọng đầy phấn khích.
"?" Lâm Túc mở mắt.
Chưa kịp nghe rõ các bạn đang nói gì, lớp trưởng Trần Hựu đã từ ngoài chạy vào, cầm điện thoại lao thẳng đến chỗ cậu:
"Đậu má! Lâm Túc, xem Tieba trường kìa!"
Lâm Túc ngồi dậy, cúi đầu nhìn điện thoại trên tay lớp trưởng, trên đó là một bài viết đang hot, tiêu đề in đậm đầy giật gân...
[Sự thật về đằng sau việc Bùi thần "trở lại thần đàn"? Xin xăm, thông linh, nuôi tiểu quỷ!]
Nhấn vào nội dung, chính là "chứng cứ giao dịch" của Bùi Cận.
—-----------------
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Túc: cơn bão mới đã xuất hiện, làm sao có thể đứng yên. (xắn tay áo)
*Lời bài hát bài "Kỳ tích lần nữa xuất hiện".
