Mệnh Tiên - Mã Hộ Tử Quân

Chương 43: Khách hàng thứ năm



Edit: Wine
Beta: Choze

Đâm đầu vào họng súng

Dư âm cuồng loạn trong cơ thể dần lắng xuống.

Ngón tay cái nóng rực vẫn còn đặt trên d** tai cậu, không hề di chuyển.

Eo Lâm Túc run rẩy, khẽ cọ đầu vào người trước mặt, cậu nhìn Hạ Chấn Linh, khuôn mặt tái nhợt đã hồng hào trở lại, tư thái đoan chính nói:

"Ôm một chút là vô tình, ôm hai chút là mờ ám rồi."

"..."

Hạ Chấn Linh rũ mắt, "hừ" một tiếng, "Tôi thấy cậu đứng không vững, tạm cho cậu dựa vào cửa lòng tôi một chút."

Từng chút tê dại vẫn truyền đến từ phía trước.

Lâm Túc dựa hẳn vào, "Hình như chuông cửa của anh bị rò điện."

Hạ Chấn Linh, "............"

Một bàn tay dùng sức, kéo cậu ra một chút.

Ánh mắt Hạ Chấn Linh khó hiểu, nhìn cậu chầm chậm nói, "Cậu nghĩ là vì ai?"

Lâm Túc nhìn lại, "... Tôi?"

Hạ Chấn Linh chỉ nhìn cậu không nói gì.

Cậu khẽ nuốt nước bọt, dời mắt:

Hóa ra là có cảm ứng thật sao, dư âm của luồng điện vừa rồi vẫn còn khiến cậu tê dại, vậy mà lúc nãy cậu còn mỗi giây một cái, mỗi giây một cái......

Người phía trước nhạy bén, "Cậu đang nghĩ gì đấy?"

Lâm Túc quản lý nét mặt, quan tâm, "Vậy... anh có ổn không?"

Hạ Chấn Linh nhếch môi, nhắc nhở, "Theo tình hình hiện tại thì ai mới không ổn?" Đầu ngón tay hắn đặt sau lưng cố tình chạm vào eo cậu, "Cậu còn đứng vững không."

"..." Lâm Túc lại run lên, nhớ đến kẻ đầu sỏ: ... Nê Mã.

Trong ý thức đã hoàn toàn chết lặng.

Một lúc sau, cậu hít một hơi, đứng thẳng dậy, "Tôi rất ổn, chỉ là muốn được anh ôm thêm một chút thôi."

Đáp lại cậu là một tiếng cười khẩy.

...

Sau khi cậu đứng vững lại trên mặt đất, Hạ Chấn Linh trước mặt lùi lại nửa bước, một tay ung dung đặt lên vỏ kiếm, nhìn thẳng vào cậu.

Lâm Túc chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch, "Sao anh đến đây?" Ngừng lại một chút, cậu nhạy bén, "... Sao anh biết tôi ở đây?"

Không lẽ trong vòng lắp GPS.

Hạ Chấn Linh tóm tắt, "Cát Lập Lập."

"..." Lâm Túc ấp ủ, "Cậu ta đã hứa với tôi là không nói cho anh."

"Cậu ta thuật lại y như vậy."

Lâm Túc:.

Cậu suy ngẫm, "Cậu ta vô tình hay cố ý?"

Hạ Chấn Linh hừ cười một tiếng, không trả lời.

Hai giây sau, ánh mắt hắn rơi xuống d** tai của Lâm Túc, d** tai trắng ngọc hơi phiếm hồng, một chiếc tua rua đỏ tươi đã được đeo lại vào tai.

"Cậu đang nghịch chuyện gì mà khuấy trận lớn như vậy?"

Lâm Túc cất lại suy nghĩ, "Sửa phong thủy cho Chúc Kiến Nhân."

Hạ Chấn Linh nhướng mày, "Sửa rồi?"

"Không sửa."

"......"

Hạ Chấn Linh trầm tư một chút, quay đầu, "Ừm."

Đây là khu biệt thự, không lái xe vào được.

Hai người đi bộ dọc theo đường ra ngoài, thấy Khổng Phất đã đỗ xe ở cổng.

Lên xe, Lâm Túc rúc vào ghế ngồi.

Hạ Chấn Linh đóng cửa xe, "Vậy, hôm nay cậu đi xác nhận chuyện mà cậu để ý rồi?"

Bên cạnh truyền đến một tiếng "ừm" mơ hồ.

"Xác nhận được gì?"

Lâm Túc há miệng xong lại đóng vào, nét mặt thoáng hiện chút khinh khi nhàn nhạt, mím môi rồi cất lời, "Lúc trước tôi đã nói, gã quá 'bẩn'."

Hạ Chấn Linh nhìn sang, "Trong nhà có gì?"

"Trẻ con."

Hạ Chấn Linh khựng lại, tài liệu trước kia nói Chúc Kiến Phi đã kết hôn nhưng không có con, hắn nhíu mày, mặt cũng lạnh dần:

"... Nuôi tiểu quỷ?"

Lâm Túc lại lắc đầu, "Không phải."

Cậu ngừng lại một chút, bổ sung, "Phải nói là, không hoàn toàn. Đây là một loại tà thuật được du nhập từ nước ngoài, không biết Chúc Kiến Nhân tìm người ở đâu, đã luyện thai nhi thành một dạng... ở giữa tiểu quỷ và Kuman Thong. Không cần nuôi dưỡng, cúng bái, chỉ cần làm thành một tấm bùa âm, sau đó phong ấn dưới phòng khách."

Hạ Chấn Linh tóm được trọng điểm, "Thai nhi?"

"Của vợ ông ta, Phương Thù Dư."

Hạ Chấn Linh nhíu mày.

Hắn còn chưa hỏi thêm, bên cạnh đột nhiên vỗ vỗ hắn, quay sang đã thấy Lâm Túc mở điện thoại,

"Vậy nên tôi nhận một đơn, anh về nhớ làm hồ sơ."

"......"

Môi Hạ Chấn Linh mấp máy, "Ừm."

Sau đó lại nói, "Cô ấy tìm cậu ủy thác, chuyện này, bị ép buộc à?"

Lâm Túc, "Thai nhi bị sảy thai lúc ba bốn tháng. Ban đầu Phương Thù Dư chỉ tưởng là bị sảy mất, không ngờ lại bị Chúc Kiến Nhân lén lút lấy đi làm bùa âm. Cô ấy cũng chỉ tình cờ biết chuyện này cách đây ba năm."

Cậu nói, "Đứa trẻ bị làm thành bùa âm thì không thể đầu thai được."

Trong xe lặng đi một lúc.

Hạ Chấn Linh, "Vậy cô ta tìm cậu là muốn cứu con của mình và trả thù?"

Lâm Túc gật đầu, "Ba năm nay cô ấy vẫn luôn nhẫn nhịn, dùng vẻ ngoài dịu dàng ẩn mình bên cạnh Chúc Kiến Nhân, tất cả là vì để tìm cơ hội..."

Đã im lặng thì thôi, còn nếu ra tay là phải kinh thiên động địa.

Hạ Chấn Linh, "......"

Hạ Chấn Linh, "Chúc Kiến Nhân kinh à?"

*Ý HCL là CKN kinh khủng, kinh tởm đó.

Lâm Túc dừng lại, hài lòng, "Anh càng ngày càng hiểu lòng tôi rồi, Tiểu Hạ."

"Ha, ai bảo cậu cứ điên cuồng nhấn chuông cửa."

"......"

Cậu nhẹ nhàng quay đầu đi, một tay chống cằm, an tĩnh nhắm mắt, "Đúng vậy, làm tôi mệt chết được. Tự nhiên buồn ngủ quá, chúc ngủ ngon, quan giám sát Hạ."

Bên cạnh truyền đến một tiếng cười biết thừa.

Sau đó hai người không nói gì nữa, bầu không khí chìm vào im lặng.

Cuối cùng Tuyết Nê Mã cuối cùng cũng thò đầu ra, đậu lên vai cậu: [Cậu gỡ bỏ hết cấm chế rồi, đứa trẻ kia sẽ bò ra ngoài hả?]

Cậu cưng chiều: Con nít ham chơi, cứ để nó chơi đi.

Tuyết Nê Mã phát ra một tràng hé hé, lại hồi tưởng: [Nhưng Phương Thù Dư nhìn có vẻ yếu đuối hiền lành thế mà nội tâm lại kiên cường ghê luôn nhỉ.]

Lâm Túc nhắm mắt: Có lẽ vì cô ấy là một người mẹ.

-

Lâm Túc chỉ xin nghỉ một ngày.

Ngày hôm sau, cậu trở lại trường học.

Vừa bước vào lớp, cả lớp lập tức đứng dậy nhìn cậu như một đám oan hồn:

"Hôm qua cậu đi đâu vậyyyyy."

Lâm Túc, "......"

Tuyết Nê Mã: [Tiểu Hạ dựa hả?]

Lâm Túc khẽ vỗ nó bay ra, "Sao thế?"

Trần Hữu đã chạy đến trước mặt cậu, đau đớn tột cùng, "Hôm qua là lễ khai giảng mà! Vậy mà cậu lại vắng mặt trong lễ khai giảng! Cậu có biết bao nhiêu em khóa dưới muốn chiêm ngưỡng phong tư của cậu đã đến tận lớp hỏi tụi này giấu cậu đâu rồi không!"

Cậu ta nhìn chằm chằm Lâm Túc, "... Thế rốt cuộc là cậu đi đâu?"

Lâm Túc thở dài, "Lỡ ngủ quên, vừa mở mắt ra đã đến hôm nay rồi."

Cả lớp chết lặng:......

Một lúc sau, Trần Hữu ngơ ngẩn, "Loại của cậu, chắc gọi là hôn mê."

Lâm Túc: ...

Lúc này vẫn chưa bắt đầu tiết tự học buổi sáng.

Cậu quay về chỗ ngồi, Trần Hữu đại diện cả lớp tới hóng chuyện, lén lút gặm nhấm, "Vậy sau này các em khóa dưới còn cơ hội chiêm ngưỡng phong tư quyết chiến của cậu nữa không?"

"Chắc là không còn nữa."

"Hả?"

Lâm Túc ngẩng đầu, cong môi, "Khả năng cao là Chúc Kiến Nhân sẽ không tới trường nữa đâu."

Dù sao thì sau này gã còn rất nhiều việc phải làm.

...

Hai ngày sau, bên hiệp hội đã có tin tức.

Cát Lập Lập gọi điện thoại tới, "Đại nhân, Chúc Kiến Phi đến hiệp hội tìm dịch vụ hậu mãi rồi. Ông ta nói sau khi ngài sửa phong thủy thì ông ta gặp xui liên tục, còn mơ thấy ác mộng cả đêm, tìm chúng ta đòi lời giải thích."

Lâm Túc hỏi, "Ngoài những cái này ra không còn gì khác à?"

"Còn... còn phải có cái gì khác ạ?"

"Muốn biết?"

Cát Lập Lập "dạ?" một tiếng, dựng tai lên.

Lâm Túc khẽ cười, "Không hỗ trợ xem trước, hai ngày nữa sẽ biết."

"......"

Nói xong cậu cúp máy cái cạch.

Đến cuối tuần, cậu lại đến hiệp hội một chuyến.

Sau khi vụ án kết thúc phải đến để "trả ủy thác", đăng ký vụ việc dưới tên mình.

Lâm Túc vừa bước vào văn phòng, Cát Lập Lập đã "soạt" đứng dậy, "Đại nhân, ngài đến rồi!"

Cậu lấy thẻ thiên sư ra, "Tôi đến để nhập liệu."

Cát Lập Lập không nhận, ngập ngừng liếc nhìn cậu hai lần rồi nói, "Thật ra hôm qua Chúc Kiến Phi lại đến, nói là trên người ông ta xuất hiện vài chuyện lạ. Là... là..."

Lâm Túc bình thản nhìn anh ta, "Cứ ngập ngừng mãi, đang chờ tôi phụ diễn hả?"

"......"

"Là bụng ông ta tự nhiên phình lên!"

Cát Lập Lập hồi tưởng lại, nét mặt khó tả mà kinh hãi, "Với lại, bên trong như là có thai động."

Lâm Túc khẽ nhướng đuôi mày: Ồ...

Cát Lập Lập nhìn cậu, "Đại nhân, có chắc là ngài muốn đăng ký vụ này dưới tên mình không? Bây giờ xem ra có thể sẽ làm giảm uy tín hồ sơ và đánh giá của ngài."

Dù sao danh tiếng của thiên sư trực tiếp liên quan đến cấp bậc của vụ án.

Người trong nghề đều có thể tra hồ sơ.

Mặt Lâm Túc tỉnh rụi, "Tự ông ta ăn nhiều thì liên quan gì đến tôi? Cứ nhập đi."

Huóng hồ, cấp bậc của vụ án này còn chưa chắc đâu.

Cát Lập Lập đành nhận lấy thẻ thiên sư, nhập vào hệ thống, vừa nhập vừa nói, "Vậy nếu bên Hiệp hội Giám sát..." Anh ta nói đến nửa chừng mới phản ứng lại.

"À, hội trưởng Hạ đã bị ngài thu vào túi rồi."

"........."

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc là Lâm Túc lại nhớ ra, "Cậu và Tiểu Hạ thật là tri kỷ, thẳng thắn chân thành với nhau đấy nhỉ."

Cát Lập Lập khựng lại, nghẹn ngào, "Đại nhân, tôi không cố ý!"

Anh ta nói xong lại bổ sung, "Nhưng câu 'chiếm hữu quá mạnh' tôi không có nói."

Lâm Túc đau lòng lắc đầu, "Cái cần nói lại không nói."

"?"

Cát Lập Lập nhanh nhạy: Cần nói cái này hả?

Xác nhận xong xuôi thì Lâm Túc quay về.

Thư Dương xách trà sữa quay về văn phòng, thấy Cát Lập Lập đứng trước bàn làm việc với vẻ mặt trầm tư. Cậu ta khẽ nghiêng đầu:

"Bộ trưởng Cát, anh đang suy ngẫm cuộc đời hở?"

Cát Lập Lập thâm trầm, "Tôi đang suy ngẫm làm sao để trở thành một người biết nhìn xa trông rộng."

"......?"

-

Trong căn biệt thự đơn lập ở thành phố lân cận, bàn trà "choang!" một tiếng bị đập nát.

Chúc Kiến Phi dựa vào ghế sofa, giận dữ nói vào điện thoại, "Bọn họ dám không phản hồi!? Phong thủy của tôi tốt như thế mà bây giờ bị sửa thành cái mớ gì rồi, còn dám bao che... Hít, a..."

Gã đau đớn hít một hơi, đưa tay ôm bụng.

Bây giờ bụng gã sưng to khó hiểu, nhìn chẳng khác gì một quả bóng bay, đã mấy ngày nay gã không dám ra ngoài.

Nghĩ đến những đau khổ mà mình phải gánh chịu, gương mặt Lâm Túc dần dần xuất hiện trong đầu ông ta, tức thì tức hôc máu: Gã đã nói thằng nhóc ranh mới tí tuổi thì biết sửa cái gì?

......Không đúng. Có khi là cố ý!

Chúc Kiến Phi càng nghĩ càng tức, nói với thư ký ở đầu dây bên kia, "Hiệp hội Tuân Thành dám không phản hồi đúng không? Vậy thì lên mạng phốt chúng nó cho tao!"

"Cứ nói là họ đã yểm bùa tao làm tao gặp xui xẻo, cố ý hại tao..."

"Đi làm ngay!"

Thư ký liên tục đáp lời, "Vâng vâng..."

Với sự vận hành của đội ngũ công ty, chỉ sau một đêm, trên mạng đã xuất hiện những bài đăng ẩn danh, cơn sốt huyền học trước đó còn chưa lắng xuống, giờ đây lại lập tức thu hút sự chú ý.

[Doanh nhân nổi tiếng bị yểm bùa, liên tục gặp chuyện lạ.]

[Nhà từ thiện bị hãm hại, kẻ yểm bùa lại là 'thiên sư chính thống'!]

Tiêu đề giật tít tìn tịt.

Cư dân mạng click vào thì thấy bên trong chỉ đích danh "Hiệp hội Thiên sư Tuân Thành"

— Vãi! Hiệp hội Thiên sư Tuân Thành á?

— Có phải là Tuân Thành mà tôi biết không...

— Không thể nào, có đại thần tọa trấn, sao Hiệp hội Tuân Thành lại làm chuyện yểm bùa chứ?

— Gỗ tốt đến mấy cũng có sâu mọt.

— Không biết đại thần mấy người nói là ai, thời này biết mặt không biết lòng, ai biết phẩm chất thật sự thế nào. [hóng hớt]

— Không thể chỉ dựa vào cái miệng mà tố Hiệp hội Thành phố Tuân yểm bùa! Đưa bằng chứng đi!

...

Khi cư dân mạng đang tranh cãi ầm ĩ, bài đăng ẩn danh đã cập nhật một tuyên bố:

"Để bảo vệ quyền riêng tư của đương sự, không thể tiết lộ danh tính của doanh nhân. Nhưng đã mời một vị đại sư khác đến để điều tra, sẽ sớm có bằng chứng thép tố cáo việc ác Hiệp hội Tuân Thành đã làm!"

Từng chữ từng câu đều chắc nịch.

Tức khắc thu hút một loạt cư dân mạng hóng hớt.

...

Trong phòng khách biệt thự, Chúc Kiến Phi nhìn những bình luận "công khai lên án" và "đòi bằng chứng" trên mạng, cuối cùng cũng thoải mái thở phào nhẹ nhõm.

Gã gọi điện cho thư ký: "Dư luận đang có lợi cho chúng ta, bây giờ đi tìm một đại sư khác. Giống như lúc trước, đưa nhiều tiền hơn, bảo họ làm theo những gì tao nói."

Thư ký, "...Vẫn là người trước ạ?"

"Đồ ngu! Để làm chứng trên mạng tất nhiên phải là một thiên sư chính thống có chứng chỉ!"

"Thiên sư chính thống thì liệu họ có nghe lời chúng ta không?"

Chúc Kiến Phi cười khẩy, "Mày thì biết gì, bản chất quan hệ giữa người cùng ngành vốn là cạnh tranh. Hiệp hội Tuân Thành dám sửa phong thủy bừa bãi, coi như tự đào mồ chôn mình, để lại một cái nhược điểm lớn như vậy trong tay tao..."

"Thì đừng trách tao liên kết với đồng nghiệp thừa nước đục thả câu."

Thư ký đáp lời, cúp điện thoại lập tức đi làm.

-

Trong Hiệp hội Thiên sư rộng lớn.

Các nhân viên mặc đồng phục thiên sư đi lại tấp nập, bận rộn một cách có trật tự.

Một bản ủy thác vụ án mới nhất được gửi đến.

Người phụ trách sắp xếp ủy thác lướt qua, lập tức "hả?" một tiếng, sau đó lập tức viết một báo cáo và đứng dậy, đi về phía phòng hội trưởng ở phía sau.

Cốc cốc hai tiếng.

Anh ta nghe tiếng đáp, bèn đẩy cửa bước vào, "Hội trưởng, ngài xem ủy thác này!"

Phía sau bàn làm việc, một người đàn ông mặc trường bào tao nhã ngẩng đầu lên, mắt như sao lạnh, gương mặt cực kỳ tuấn tú.

Là Lục Diễn Chu hiếm khi đến hiệp hội một lần, "Sao vậy?"

Bên cạnh, Trầm Thu cũng ngẩng đầu: ?

—----

[Lời tác giả]

Lục Diễn Chu: (▼ヘ▼#)?

Trầm Thu: *O▽O* Ổ?

Lâm Túc: Hắt xì! Có người muốn chơi tôi... Thôi kệ, đánh một giấc đã, hy vọng tỉnh dậy mọi chuyện sẽ tự giải quyết. zzzZZZ

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...