Edit: Wine
Beta: Choze
Cậu...còn là bạch ngọc không?
Chiếc xe vẫn chưa đi xa.
Chỉ mười mấy phút sau khi tin nhắn được gửi đi, tiếng gõ cửa phòng đã vang lên.
Lâm Túc đứng dậy mở cửa.
Ánh sáng hành lang lọt qua khe cửa, thân hình cao lớn của Hạ Chấn Linh đứng sừng sững ở trước bậc thềm, "Sao lại..."
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn chợt khựng lại, ngước mắt nhìn vào căn phòng mờ tối lập lòe ánh sáng,
"...Đang làm gì vậy?"
Lâm Túc e thẹn mím môi, kéo hắn vào trong, "Anh vào đi."
Cậu kéo người đàn ông đi thẳng vào phòng khách, đầu ngón tay đối phương dường như hơi co lại nhưng không rút về. Lâm Túc kéo hắn đi mãi đến ngay bên ngoài phòng khách mới dừng lại, buông tay, quay đầu:
"Nhìn này."
Ánh đèn đỏ rực chiếu thẳng vào mặt.
Sườn mặt lạnh lùng tuấn tú của Hạ Chấn Linh dường như hiếm thấy lộ vẻ kinh ngạc! Hắn đứng ngoài phòng khách đăm chiêu nhìn một lúc lâu, ánh mắt rơi vào tấm chăn cưới đỏ thẫm, đôi nến long phụng và chiếc đèn lồng Hỉ to lớn...
Mãi lâu sau mới lên tiếng, "...Đây là cái gì?"
Lâm Túc giới thiệu, "Phòng tân hôn của chúng ta."
"..."
Hạ Chấn Linh khẽ nhắm mắt, dường như hít một hơi rồi mới mở ra, hắn mím môi mỏng, bình tĩnh nhìn lại, "Đây là cái 'không khí chín muồi' mà cậu nói à?"
Lâm Túc khẽ thở dài, cũng nhìn quanh một lượt, "Vừa về đến nhà đã thấy cảnh này... Cảm giác như không gọi anh đến thì lỗ lắm ấy."
Bên cạnh khẽ cười khẩy, "...Lỗ ở đâu?"
Dứt lời lại im lặng vài giây.
Sau đó, Hạ Chấn Linh kéo cổ áo, quay đầu nói nhỏ, "Đừng đùa nữa. Tôi đi bật đèn lên."
Vừa quay đầu, cánh tay đã bị giữ lại.
Lâm Túc kéo hắn hăm hở bước vào, "Đừng lãng phí, tới bái đường đi..."
"......"
Lông mày Hạ Chấn Linh giật mạnh một cái, hít một hơi.
Lâm Túc vừa đi được hai bước, một lực mạnh đột ngột từ phía sau truyền đến...
"Phịch!" Cậu đâm sầm vào lồng ngực ấm áp, vòng eo bị giữ chặt lại, cậu hơi mở to mắt, ngẩng đầu lên vừa vặn đối diện với tầm mắt Hạ Chấn Linh đang rũ xuống.
Ánh sáng phản chiếu trong ánh mắt như đang nén lại một nhiệt độ ái muội.
"Bái đường?"
Hạ Chấn Linh nhìn sâu vào cậu, ngón tay khẽ siết eo cậu, khóe môi khẽ cong lên, "Ông chủ nhỏ đây định xác nhận quan hệ luôn à?"
"..."
Lâm Túc nuốt khan, hàng mi khẽ run lên.
...Khoan đã. Sao, không khí lại còn hơn cả cậu tưởng tượng thế này....
Trong lúc cậu đang ngây người, cánh tay ôm lấy cậu lại siết chặt hơn một chút, Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "Không nói gì à? Chẳng phải cố ý gọi tôi về, không cho tôi bật đèn, nói là muốn bái đường sao."
Lâm Túc lập tức lấy lại tinh thần.
Hơi nóng cuồn cuộn không ngừng tỏa ra từ phía trước, ngón tay mạnh mẽ tì vào thắt lưng cậu, làm eo cậu mơ hồ mềm nhũn.
Cậu vội vàng bình tĩnh lại, ấn vào cánh tay bên cạnh, nghiêng đầu nói, "Đúng là muốn bái đường, anh... anh thả ra rồi chúng ta đi~"
Phía trước im lặng hai giây, sau đó buông lỏng.
Không khí xung quanh tràn về, Lâm Túc cũng thở phào một hơi, cậu vừa lùi lại một bước đã vấp chân vào góc bàn trà, ngồi phịch xuống ghế sô pha.
Lâm Túc: "......"
Phía trước khẽ cười một tiếng, "Căng thẳng rồi?"
Lâm Túc: .
Cậu nói với vẻ mặt tự nhiên, "Sao lại thế được, tôi chỉ ngồi đây, chờ anh chuẩn bị tâm lý, kẻo lát nữa sợ lại..."
Bóng tối chìm trong im lặng hai giây.
Sau đó, đôi chân dài bước tới trước mặt, "Sợ lại?"
Bóng hình trùm xuống, hai cánh tay chống ở hai bên cậu.
Chiếc chăn cưới bên dưới hơi lún xuống, Lâm Túc đột nhiên nín thở, chớp mắt. Ở cự ly gần, hơi thở quấn quýt.
Hạ Chấn Linh nói nhỏ, "Là ai đang sợ cơ?"
"..."
Lâm Túc nheo mắt, nhìn thẳng, ngón tay siết lại trên chiếc chăn cưới mềm mại, sau đó đặt lên ngực Hạ Chấn Linh, một mảng ấm áp săn chắc cùng nhịp đập rộn ràng va vào lòng bàn tay.
Cậu giữ vững giọng nói, "Tim đập nhanh quá, Tiểu Hạ."
Hơi thở phả xuống từ phía trên rối loạn một thoáng.
Sau đó cổ tay cậu bị nắm chặt, Hạ Chấn Linh ngước mắt nhìn cậu, im lặng hai giây, "...Ai bảo cậu quậy tung trong đó."
Lâm Túc đón nhận ánh mắt hắn, mặt hơi nóng lên, quay đầu rút tay về, chuyển chủ đề, "Biết lòng anh không yên rồi. Thôi, tranh thủ lúc nến chưa cháy hết, chúng ta đi bái đường..."
Phía trước khẽ cười một tiếng, dưới ánh nến mang theo chút ý vị mờ ám không rõ, "Sao, thật sự muốn bái đường à?" Hạ Chấn Linh nhìn cậu, "Bái đường xong rồi cậu còn định làm gì nữa?"
Lâm Túc không nhịn được lại quậy thêm một trận sóng lớn, "Đương nhiên là đưa vào động phòng rồi~"
Nửa bàn tay cậu vừa rút về lại bị nắm lấy.
"...Vậy à."
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, cùng lúc đó người trước mặt đột ngột cúi xuống, thân hình cao lớn lập tức che khuất ánh sáng phía sau, nhịp tim Lâm Túc đột nhiên đập nhanh hơn, cậu nín thở mở to mắt.
Là, là muốn....
Giây tiếp theo, bóng hình đang cúi xuống khựng lại, sau đó kéo tay cậu qua, một cảm giác mềm mại lẫn hơi nóng rơi vào lòng bàn tay cậu.
"...!" Ngón tay Lâm Túc cuộn lại, theo phản xạ ngả ra sau.
Bịch, lưng cậu chạm vào thành ghế sô pha, chiếc tua rua đỏ thẫm lắc lư trên vai cậu, cậu khẽ hừ một tiếng, "Ừm." Rồi một cánh tay lót sau lưng cậu, kéo cậu lại gần.
Hạ Chấn Linh ngước mắt lên từ lòng bàn tay cậu, đáy mắt lập lòe ánh nến vàng đỏ, giống như màn đêm đè nén đã bị ngọn lửa nhỏ cháy bùng mở ra một lối thoát để trút bầu tâm sự.
Đôi nến long phụng trên bệ cửa sổ vừa lúc vang lên tiếng "tách tách".
Mặt Lâm Túc lập tức nóng ran, cậu nuốt nước bọt.
Khoan đã, khoan đã, cậu......
Hạ Chấn Linh nắm cổ tay cậu, nhìn cậu vài giây rồi lùi về một chút, "Chạm vào lòng bàn tay thôi mà cậu đã căng thẳng thế này," Hắn cười một tiếng, lòng bàn tay Lâm Túc bị cù nhột, "Cậu chỉ được cái mạnh miệng thôi."
Lâm Túc, "........."
Toàn thân cậu tê dại, nhưng vẫn không nhịn được, "Nhưng mà miệng anh cũng bình thường thôi."
Hạ Chấn Linh, "..."
Ngón tay hắn lướt qua cổ tay cậu, chậm rãi nói, "Vậy sao."
Lâm Túc quay mặt đi, nhẹ nhàng đổi giọng, "Thật ra nghĩ lại thì cũng tàm tạm, vẫn còn không gian để tiến bộ." Cậu ngừng lại, lại háo hức chìa tay kia ra, "Thưởng cho anh luyện tập thêm một chút."
"..."
Hạ Chấn Linh hiểu ý rũ mắt, "Là thưởng cho 'tôi' sao?"
Lâm Túc trách móc nhìn hắn, "Chứ không lẽ thưởng cho tôi?"
Hai người trên dưới nhìn nhau vài giây.
Ánh mắt Lâm Túc ngập nước, hai má ửng hồng, vừa căng thẳng lại vừa có chút chờ mong. Vài sợi tua rua vương trên gò má cậu, ánh mắt Hạ Chấn Linh dừng lại trong giây lát.
Ánh sáng bên cạnh chợt vụt tối sầm.
Lâm Túc quay đầu, "Hầy, nến cháy hết rồi."
Cậu tiếc nuối, "Anh xem anh kìa, lề mề chậm chạp, giờ thì..." Một bàn tay lướt qua sợi tua rua bên má cậu. Ngay sau đó, d** tai cậu bị véo nhẹ một cái, cậu khẽ rên lên, "...Ưm."
Quay đầu lại, Hạ Chấn Linh đã rút tay đứng dậy, "Đừng nghịch."
"......" Lâm Túc.
Ánh nến vụt tắt, ánh sáng càng thêm mờ ảo.
Bóng hình phía trước nghiêng người, "tách" một tiếng, bật đèn.
Ánh sáng rực rỡ lập tức chiếu sáng phòng khách.
Lâm Túc dựa vào ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn Hạ Chấn Linh đứng nghiêng người trước mặt, khuôn mặt quá đỗi tuấn tú kia lọt vào mắt cậu, cổ áo bó sát cổ, yết hầu hơi đỏ.
Hạ Chấn Linh có vẻ bình tĩnh, nghiêng đầu không nhìn cậu, "Ai trang hoàng nhà cậu thành thế này?"
Lâm Túc khựng một giây rồi đứng dậy, "Hắc Bạch Vô Thường."
Hạ Chấn Linh nhếch môi, khẽ hừ một tiếng.
Lâm Túc nhìn chằm chằm, "Sao anh không nhìn tôi?" Cậu chu đáo nói, "Có phải anh xấu hổ không?"
Hạ Chấn Linh khựng lại, quay đầu nhìn cậu, giọng dịu dàng, "Tôi sợ nhìn rồi cậu sẽ xấu hổ." Nhìn vài giây, hắn lại quay đầu đi, "...Thôi, tôi về đây."
Lâm Túc, "Trước khi chia tay, anh không có gì muốn nói với tôi sao?"
Cậu bổ sung, "Ông Trương không có ở đây, nói nhanh đi."
"..." Hạ Chấn Linh.
Hắn nhìn cậu cười như không cười, "Muốn nghe tôi nói gì? Ông chủ nhỏ, đêm tân hôn, cho tôi tá túc một đêm?"
"Được thôi." Lâm Túc quay đầu ôm lấy tấm chăn cưới lớn, hân hoan, "Nếu anh nhất quyết muốn ở lại."
"............" Hạ Chấn Linh.
"Đi thôi, giường tôi rộng lắm."
Hạ Chấn Linh lại khép mắt vài giây, mở mắt, "Ha."
Lâm Túc vẫn ôm tấm chăn đỏ, "Anh cũng đã làm 'chuyện đó' với tôi rồi, còn làm bộ làm tịch gì nữa?" Cậu vừa nói vừa định đi về phía phòng ngủ.
Cánh tay dài phía trước giơ ra chặn lại, kéo lấy cái chăn.
"...Thôi."
Có vẻ Hạ Chấn Linh đã nghĩ ngợi đôi chút, mím môi, "Ông Trương cũng về rồi, gọi người quay lại cũng phiền phức. Tôi ngủ sô pha."
Lâm Túc cưng chiều, "Thế không tiện lắm."
"Không sao." Hạ Chấn Linh nhìn cậu, cười khẩy, "Ngủ trên giường cậu, tôi sợ cậu..." Hắn khựng lại, "...sợ chính tôi căng thẳng không ngủ được."
Lâm Túc, "......"
Cậu tiếc nuối bỏ cuộc, ôm chăn lớn quay đầu, "Vẫn còn một phòng khách, anh chịu khó vậy."
Tấm chăn bị giật phăng khỏi vòng tay cậu.
Hạ Chấn Linh đã mang chăn đi về phía phòng khách, chậm rãi nói, "Không chịu khó, tôi vui muốn chết rồi."
Lâm Túc: .
Cậu lắc đầu, "Lại nói đùa rồi, Tiểu Hạ."
-
Sau một hồi lăn lộn, trời cũng đã trở tối.
Hạ Chấn Linh đang tắm bên trong phòng tắm. Lâm Túc nằm trong phòng ngủ, thả Tuyết Nê Mã ra.
Tuyết Nê Mã vừa ra đã bắt gặp vẻ mặt vẫn còn chưa đã thèm của cậu, bên phòng tắm còn truyền đến tiếng nước chảy ào ào, nó tức thì hoảng hồn, lông rụng lả tả:
[Cậu....vẫn là bạch ngọc sao?]
Lâm Túc véo lấy nó, khẽ thở dài, "Mày vẩn đục rồi. Tối nay Tiểu Hạ ngủ lại, đi tắm cái thôi mà."
Tuyết Nê Mã lại cảnh giác: [Ngủ chung hả?]
Lâm Túc ôn hòa, "Anh ta ngủ phòng khách."
Cuối cùng Tuyết Nê Mã cũng thở phào nhẹ nhõm, lại bay ra ngoài nhìn một chút, vài giây sau quay lại đã mang theo chút cảm khái, [Cái chăn cưới kia trải trong phòng khách, nhìn y đêm tân hôn mà phòng không gối chiếc...]
"Suỵt."
【0x0】
Lâm Túc hồi tưởng một chút, lại không nhịn được chọc nó, mặt nhỏ hơi nóng lên, "Đúng rồi, mày muốn nghe tối nay đã xảy ra chuyện gì không? Hạ Chấn Linh với tao..."
Tuyết Nê Mã dùng một chân bịt miệng cậu, kiêu kỳ: [Xin hãy giữ ranh giới với linh thức của mình. A ba không muốn nghe.]
Lâm Túc tiếc nuối, "Được hoi." =u=
...
Hạ Chấn Linh nghỉ lại trong phủ một đêm.
Sáng hôm sau thức dậy, Lâm Túc vẫn còn say giấc.
Công việc ở Hiệp hội Giám sát và công ty đã tích tụ mấy ngày, hắn để lại cho cậu một tin nhắn rồi gọi Khổng Phất đến đón.
Đến dưới lầu, xe đã đỗ ngoài cửa.
Hạ Chấn Linh lên xe, vẫn mặc bộ đồ hôm qua, "Về nhà một chuyến trước rồi đến Hiệp hội."
"Vâng, thưa ngài."
Hạ Chấn Linh vừa mở máy tính bảng đặt ở ghế sau lại nghe thấy giọng nói từ phía trước: "Buổi trưa có cần thuộc hạ nấu cho ngài một bát trứng gà đường đỏ không, tiên sinh?"
Hắn ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Khổng Phất qua gương chiếu hậu, "Anh muốn đổi việc không."
Khổng Phất lơ đãng dời mắt đi, mỉm cười, "...Thuộc hạ lắm lời rồi."
Hạ Chấn Linh thu mắt về.
Một lát sau, yết hầu hắn khẽ động, lại xoa xoa thái dương, hít một hơi thật sâu, tập trung trở lại vào máy tính bảng.
-
Lâm Túc đánh một giấc tới tận trưa.
Tỉnh dậy cậu đã thấy Hạ Chấn Linh để lại cho một tin nhắn Weixin: Còn việc, về trước đây.
Cậu đưa điện thoại cho Tuyết Nê Mã xem, "Anh ta về thì cứ về, còn phải giải thích một câu."
Tuyết Nê Mã liếc nhìn, chết lặng: [Chắc là tân hôn ngọt ngào, không nỡ xa cậu.]
"..." Lâm Túc cất điện thoại rời giường, "Tao cũng thấy vậy."
Kỳ nghỉ đã trôi qua bốn ngày.
Hôm nay, ngay cả các khối lớp khác cũng phải trở lại trường.
Lâm Túc dứt khoát sắp xếp một chút, buổi chiều quay trở lại trường.
Lúc đến lớp, giờ nghỉ trưa cũng vừa kết thúc.
Trần Hữu ngồi hàng ghế đầu, thấy cậu bước vào, lập tức đứng dậy trượt nhanh tới, "Lâm Túc! Cuối cùng cậu cũng đi học rồi, bệnh của cậu khỏi chưa, có nhận được hoa tôi tặng chưa?"
Trong đầu Lâm Túc chợt hiện ra bó hoa đó, "...Nhận được rồi, cảm ơn cậu."
Thậm chí còn được thắt ruy băng đỏ, đặt ở ngay trung tâm phòng khách.
Trần Hữu hồ hởi, "Thế thì tốt rồi, mấy ngày liền không liên lạc được với cậu, nhìn xem cậu bệnh đến nỗi..." Cậu ta nhìn chằm chằm sắc mặt Lâm Túc, khựng lại, "...hồng hào thế này."
"......"
"Tôi hồi phục khá tốt." Lâm Túc chuyển chủ đề, "Mấy ngày tôi xin nghỉ có chuyện gì đặc biệt không?"
Trần Hữu bĩu môi, "Haizz, trường cấp ba thì có chuyện gì được." Cậu ta lại nhớ ra, "À, mấy chuyện như của Bùi thần hồi trước cũng hiểm thôi. Đúng rồi...! Nói đến Bùi thần..."
Cậu ta lôi điện thoại ra, mở vài trang tin tức cho Lâm Túc xem, "Chẳng phải anh ấy đỗ đại học H rồi sao? Mấy hôm trước tôi còn thấy tin này, 'Du thuyền hạng sang Hải Mộng' sẽ có chuyến ra khơi đầu tiên ở tại đảo Bình Thừa, ngoài mấy người nổi tiếng trong giới thì còn có suất mời cho đại học H, đại học G nữa!"
Trần Hữu hâm mộ cảm thán, "Đại học hàng đầu đúng là tốt, còn có phúc lợi kiểu này..."
Lâm Túc cũng bị thu hút, "Ồ..."
Cậu kéo màn hình của lớp trưởng lại, "Nê Mã, du thuyền bây giờ đều xa hoa thế này à?"
Tuyết Nê Mã cũng bò tới: [Còn có hồ bơi ngoài trời và buffet nữa, A Ba cũng muốn đi xem.]
"Chúng ta không phải người nổi tiếng, cũng không học đại học H."
[QnQ]
Lúc này chuông báo hiệu sắp vào học vang lên, Trần Hữu cất điện thoại đi.
Lâm Túc trở về chỗ ngồi, nghĩ ngợi một lát, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Bùi Cận.
[Túc]: Đàn anh Bùi, anh biết du thuyền "Hải Mộng" không?
Tin nhắn của Bùi Cận nhanh chóng trả lời: Biết. Sao thế, đàn em?
[Túc]: Hơi có hứng thú. [Mèo con bị thu hút]
[Bùi Cận]: ?
[Bùi Cận]: Khéo quá.
Lâm Túc: "?" Sao thế?
Dòng chữ "Đang nhập..." hiện trên khung chat, sau mười giây, tin nhắn của Bùi Cận lại bật lên.
[Bùi Cận]: Thật ra tôi cũng có suất, nhưng lại trùng với thời gian một dự án nghiên cứu của tôi. Bố mẹ tôi lại say sóng, còn đang nghĩ phải bỏ phí.
[Bùi Cận]: Suất của tôi cho cậu, có thể dẫn theo một người nhà.
[Bùi Cận]: Hồi trước thấy tin kết hôn của cậu trên mạng, cậu có thể đi cùng chồng sắp cưới của mình. [Cười]
Lâm Túc: "............"
Cậu thò tay vào ngăn bàn vỗ vỗ Tuyết Nê Mã, "Nếu tao với Tiểu Hạ đi tuần trăng mật, mày đi không?"
Tuyết Nê Mã nằm bất động: [Hé, A Ba không có hứng thú.]
"Nếu là trên 'Hải Mộng' thì sao?"
[?]
Trong ngăn bàn "đùng" một tiếng.
Tuyết Nê Mã bật ra ngay lập tức, ngoan ngoãn cuộn tròn trên đùi: [...Mang theo A Ba.]
Nó bổ sung: [A Ba không chiếm nhiều diện tích, có thể ngủ dưới gầm giường.]
Lâm Túc xoa nó, "Chuẩn tấu."
Tuyết Nê Mã rướn tới: [Nhưng Tiểu Hạ có đi không?]
Lâm Túc lắc đầu, "Không biết, hỏi thử đã."
Cậu suy nghĩ hai giây, sau đó thoát khỏi khung chat bấm vào Weixin, gửi tin nhắn cho người kia.
[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Tôi sắp khuấy đảo sóng gió.
[Linh]: ?
[Ngủ hoài không tỉnh nổi]: Dạng sóng to gió lớn ấy, anh muốn đi cùng không? [Lắc đuôi]
—-
[Lời tác giả]
Túc (chỉ ra biển): Nhìn kìa, sóng lớn!
Hạ Chấn Linh (mặt không cảm xúc): ...Đây là lừa gạt.
Nhiệm vụ tiếp theo là trên du thuyền lớn nha~
*Tên Wechat và tên WeiXin không giống nhau, xin đừng bắt lỗi
