Tuy fans lưu lượng của Mạnh Thiên Gia không thể so với Tương Dao hay Hồ Hà Dương nhưng vì chương trình tuyển tú vừa mới kết thúc, đúng vào giai đoạn fans của gã hoạt động mạnh nhất.
Hotsearch lần này, mức độ thảo luận thậm chí còn cao hơn cả hotsearch đã mua trước đó.
Bạch Nhung chỉ tiện tay làm mới Weibo một chút, đã thấy khu bình luận dưới video kia tăng thêm hơn một trăm bình luận.
Bình luận được chia thành ba loại, giống như đã có người cố ý dẫn dắt từ trước, mỗi bên một chức trách rõ ràng.
Một loại là đau lòng an ủi anh nhà mình; một loại phân tích kỹ thuật phát ngôn giữ thể diện của Mạnh Thiên Gia, suy đoán rằng gã bị cướp mất vai diễn; loại cuối cùng là trực tiếp lao vào mắng chửi cái gọi là "lão già" chiếm tài nguyên.
Bạch Nhung thật sự rất khó gắn cái danh "lão già chiếm tài nguyên" đó lên người mình.
Không biết có phải người đại diện của Mạnh Thiên Gia chưa điều tra ra thân phận của cậu hay không mà dưới hotsearch hoàn toàn không nhắc đến cậu, rất nhiều người còn dùng danh xưng "diễn viên mới Chử Bạch" để thay thế.
Chuyện này nói lớn không lớn nhưng nói nhỏ cũng không hẳn là nhỏ. Ít nhất trong phạm vi hiện tại, nó vẫn chưa đủ để tạo thành một làn sóng "ăn dưa" quy mô lớn.
Phần lớn người qua đường và fans nhà khác căn bản không biết "Chử Bạch" là ai, dù có treo danh đoàn phim của Phương Bác Thâm nhưng bản thân Phương Bác Thâm lại chưa từng lên tiếng đáp lại.
Bạch Nhung xem xong khu bình luận, hoàn toàn không có cảm giác mình đang bị "ăn dưa", thậm chí còn thoát ra ngoài, tiện tay thả tim cho mấy blogger đời sống mà mình theo dõi.
Nhìn những video chia sẻ sân vườn nhỏ với nấu ăn của họ, Bạch Nhung rất nhanh đã quẳng chuyện này ra sau đầu.
Kỳ nghỉ sau khi làm việc, nên sống thế nào đây?
Đương nhiên là có thể không động thì tuyệt đối không động, nằm nhà ngủ hoặc cả ngày ôm điện thoại.
Bạch Nhung vốn không phải người thích ra ngoài. Cậu nằm lì trong nhà đến khoảng ba giờ chiều, mưa to bên ngoài cũng gần như đã tạnh.
Mở ứng dụng dự báo thời tiết, xác nhận sau đó sẽ không còn mưa nữa, Bạch Nhung mới cầm theo hai bản hợp đồng đi tới công ty.
Hợp đồng của cậu ký không quá chính quy, còn rất nhiều thủ tục cần phải xử lý trực tiếp tại công ty.
Tiện thể lúc về cắt tóc luôn vậy.
Bạch Nhung thầm nghĩ.
Tòa cao ốc công ty giải trí Sơn Hải tọa lạc lặng lẽ sừng sững giữa khu trung tâm phồn hoa, mức độ xa hoa của nó khiến người ta hoàn toàn không liên tưởng nổi đây chỉ là một công ty giải trí.
Cửa lớn của Sơn Hải quanh năm đều có fans, phóng viên giải trí và paparazzi canh giữ.
Bạch Nhung dứt khoát quẹt thẻ nhân viên, đi từ hầm gửi xe ngầm lên thẳng.
Thang máy chậm rãi đi lên.
Bạch Nhung đứng bên trong, nhịp tim cũng theo độ cao mà tăng nhanh hơn.
Cậu không phải đến tìm Ứng Phi Trục. Dù mấy ngày nay thái độ của Ứng Phi Trục với cậu khá tốt nhưng dù sao đối phương cũng là tổng giám đốc công ty, không phải người mà một nhân viên nhỏ như cậu muốn gặp là có thể gặp.
Mục tiêu của Bạch Nhung là tầng có văn phòng người đại diện. Cậu muốn tìm Cốc Ly Sơn, người đã chuẩn bị hợp đồng cho cậu lần trước.
Khi Bạch Nhung bước vào văn phòng của Cốc Ly Sơn, đối phương đang sắp xếp lại bàn làm việc.
Thấy trong tay Bạch Nhung cầm hai bản hợp đồng, Cốc Ly Sơn mỉm cười ôn hòa hỏi: "Ký xong rồi à?"
"Vâng." Bạch Nhung gật đầu: "Sau đó còn thủ tục gì nữa không ạ?"
"Không cần." Cốc Ly Sơn nói: "Nghiêm túc mà nói, chỉ cần cậu dùng cây bút máy mà tổng giám đốc Ứng đưa cho để ký tên thì hợp đồng này sẽ lập tức có hiệu lực."
Hắn giải thích thêm: "Chỉ cần dùng cây bút đó ký thì thiên địa sẽ công nhận khế ước này. Dù là tổng giám đốc Ứng hay cậu, đều không thể nuốt lời."
Bạch Nhung cảm thấy cách nói này có chút kỳ quái.
Không phải đáng lẽ phải chịu sự ràng buộc của pháp luật sao? Vì sao lại biến thành "thiên địa chứng nhận"?
Cốc Ly Sơn tiếp lời: "Từ giờ tôi sẽ là người đại diện của cậu. Tôi tên là Cốc Ly Sơn."
Bạch Nhung chỉ coi người đại diện của mình có hơi mê tín.
"Vâng, anh Cốc." Bạch Nhung ngồi thẳng lưng, dùng một cách xưng hô lễ phép tôn trọng: "Vậy em xin phép về trước."
Cốc Ly Sơn gọi cậu lại: "Chờ chút, tôi muốn nói với cậu về chuyện trên Weibo."
Việc liên quan đến Bạch Nhung trên Weibo chỉ có một, chuyện tranh chấp vai Chử Bạch với Mạnh Thiên Gia.
Chuyện này nói lớn không lớn nhưng nếu xử lý không khéo, vẫn sẽ ảnh hưởng đến con đường phát triển sau này của Bạch Nhung.
Cốc Ly Sơn mở máy tính, cho Bạch Nhung xem một bài Weibo được đăng cách đó một tiếng.
Bạch Nhung nhìn lên màn hình, phát hiện đó là một tài khoản tự xưng là nhân viên đoàn phim của Phương Bác Thâm.
[Một con vịt con: Là nhân viên đoàn phim của đạo diễn Phương, thật sự nhịn không được phải tiết lộ vài câu. Thứ nhất, ban đầu đạo diễn Phương đúng là muốn ký với M, phía M cũng rất tích cực chuẩn bị nhưng ngay trước khi ký hợp đồng, đạo diễn Phương đột nhiên nhìn trúng một người khác, cảm thấy phù hợp vai diễn hơn nên trực tiếp ký với diễn viên mới đó.
Thứ hai, người này hình như không xuất thân chính quy, cũng chưa từng học diễn xuất bài bản nhưng ngoại hình thật sự rất đẹp. Thái độ của đạo diễn Phương với cậu ta cũng rất khác biệt, đặc biệt ôn hòa, ngày nào cũng đi làm tan làm cùng nhau, còn tự mình dạy diễn xuất.]
Bài Weibo vừa đăng đã tạo ra không ít nhiệt độ nhưng sức nóng này không hẳn đến từ Mạnh Thiên Gia hay Bạch Nhung mà là từ Phương Bác Thâm.
Với tư cách là đạo diễn trẻ tuổi nhất đoạt giải thưởng, vừa có tài vừa có năng lực thương mại trong giới, độ bàn luận quanh Phương Bác Thâm chưa bao giờ thua kém hơn minh tinh. Vì vậy, dưới bài Weibo này nhanh chóng tụ tập rất nhiều người tới "ăn dưa".
- Thật hay giả vậy? Chủ blog có chứng cứ không?
- Tôi không tin lắm, OOC quá rồi. Tính cách của Phương Bác Thâm mà tốt thế á?]
- Mạnh Thiên Gia cũng đâu biết diễn xuất, debut từ tuyển tú mà? Idol chính hiệu còn gì. Hơn nữa trong chương trình còn xây dựng hình tượng sinh viên đại học bình thường vì quá đẹp nên bị chọn tham gia show, vậy khác gì với người mà Phương Bác Thâm chọn sau này?
- Nói cũng có lý. Với lại nhà Mạnh Thiên Gia mua hot search thổi nhan sắc suốt, mấu chốt là nhìn hoài không thấy đẹp. Cậu ta còn chưa bằng một phần mười của Hồ Hà Dương.
- Chỉ có tôi tò mò người thay thế Mạnh Thiên Gia rốt cuộc đẹp đến mức nào sao...
Vì laptop là của Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung cũng không tiện lật xem bình luận quá lâu. Cậu chỉ liếc qua vài bình luận đầu, may mà không thấy ai trực tiếp công kích mình.
"Anh Cốc, chuyện này có ảnh hưởng tới đạo diễn Phương không?" Bạch Nhung hỏi.
Cốc Ly Sơn đẩy gọng kính: "Không. Nhưng nếu bây giờ không làm rõ, sau này dù có nói ra sự thật, người khác cũng sẽ không tin nữa. Cậu không cần làm gì cả."
Hắn tiếp tục nói: "Tôi chỉ báo trước cho cậu biết. Công ty sẽ xử lý chuyện này. Tôi đã liên hệ đạo diễn Phương, anh ấy sẽ giúp đăng Weibo làm rõ."
Bạch Nhung không hiểu rõ các mối quan hệ trong đó nhưng vẫn giữ nguyên nguyên tắc: tuyệt đối không gây thêm phiền phức.
"Làm phiền anh rồi."
"Đây là trách nhiệm của tôi." Thấy Bạch Nhung ngoan ngoãn bớt lo đến vậy, Cốc Ly Sơn cũng không khỏi mỉm cười dịu dàng hơn: "Tổng giám đốc Ứng đã để tôi dẫn cậu, đương nhiên tôi phải giúp cậu xử lý mấy chuyện rắc rối này."
Trước khi Bạch Nhung rời đi, Cốc Ly Sơn còn không quên dặn: "À đúng rồi, khi nào rảnh cậu có thể giao tài khoản Weibo cho tôi quản lý. Tài khoản mới cũng được, tôi sẽ cho người làm dấu tích xác thực."
Bạch Nhung ngoan ngoãn đáp, trước khi đi còn cẩn thận khép cửa văn phòng lại.
Xử lý xong hợp đồng, Bạch Nhung không định ở lại công ty lâu. Cậu dự định tìm đại một tiệm cắt tóc gần đây, tỉa bớt tóc rồi quay về phim trường.
Cậu không quen khu vực này, cũng không biết gần đây có tiệm nào rẻ mà ổn nên lúc đứng đợi thang máy liền mở điện thoại tra cứu.
Toàn bộ sự chú ý của Bạch Nhung đều đặt trên màn hình. Đến khi thấy cửa thang máy mở ra thì bước vào, hoàn toàn không để ý rằng Ứng Phi Trục đang đứng ở sâu bên trong.
Vừa đứng vững trong thang máy, Bạch Nhung còn chưa kịp với tay bấm tầng, phía sau đã vang lên một giọng trầm thấp, từ tính: "Đi đâu?"
"Tầng hầm B2---" Bạch Nhung nói được nửa câu, đột nhiên nhận ra giọng nói này là của ai. Cậu quay đầu lại, quả nhiên đối diện với gương mặt tuấn mỹ như tượng tạc của Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục trực tiếp thay Bạch Nhung bấm tầng, mí mắt rũ xuống, rất tự nhiên liếc qua nội dung trên điện thoại của cậu: "Muốn đi cắt tóc?"
Bạch Nhung lặng lẽ úp điện thoại lại, gật đầu: "Tóc dài quá rồi."
Cậu vừa nói xong, liền cảm thấy có một bàn tay dừng lại bên tai mình, hờ hững vén lên một lọn tóc.
"Đừng cắt quá ngắn." Giọng Ứng Phi Trục bình thản nhưng lại mang theo chút chiếm hữu khó nhận ra.
"..."
Bạch Nhung yếu ớt phản kháng: "Tôi chỉ tỉa chút cho gọn thôi."
"Lên tầng 12." Ứng Phi Trục nói: "Công ty có chỗ chuyên xử lý tạo hình cho nghệ sĩ."
Nói xong, y hoàn toàn không cần biết Bạch Nhung có đồng ý hay không.
Bạch Nhung chỉ có thể trơ mắt nhìn nút tầng hầm B2 sáng lên rồi lại tối đi, điểm đến của thang máy bị đổi thành tầng 12.
Đến tầng 12, Ứng Phi Trục trực tiếp dẫn theo cậu đi ra ngoài.
Bạch Nhung tự an ủi mình: Dù sao cũng coi như tiết kiệm được tiền cắt tóc.
Tiệm cắt tóc xung quanh đây, tiệm nào tiệm nấy báo giá vô cùng đắt đỏ. Chỉ riêng gội cắt sấy đơn giản cũng đã ba chữ số, không biết còn tưởng kéo cắt tóc được làm bằng vàng.
Tuy nhiên sâu trong lòng, Bạch Nhung vẫn có chút khó chịu.
Cậu cảm nhận được thiện ý của Ứng Phi Trục nhưng trong chuyện này, đối phương rõ ràng đã quá cường thế.
Bạch Nhung im lặng ngồi trước gương.
Người làm tạo hình cho cậu là một cô gái trẻ, tóc uốn thời thượng, trang điểm rất "chị đại". Cô cầm lược, dùng giọng điệu khoa trương cam đoan sẽ làm cho Bạch Nhung "xinh xắn thật xinh xắn".
Bạch Nhung nhỏ giọng: "Tôi là con trai..."
"Lát nữa uốn nhẹ chút nhé? Da cậu trắng, lại còn trẻ, hay là nhuộm màu hồng nhạt đi? Đảm bảo đẹp tuyệt đối."
"Không, không được đâu..."
Ứng Phi Trục lên tiếng đúng lúc: "Cậu ấy sắp vào đoàn phim, không cần nhuộm tóc."
Thợ tạo hình hơi thất vọng nói: "Được rồi, vậy tôi chỉ tỉa gọn cho cậu thôi. Yên tâm, bảo đảm đẹp."
Bạch Nhung cảm thấy từ "đẹp" này hình như không nên dùng cho mình, may mà màu tóc đen nguyên bản được giữ lại.
Bạch Nhung ngồi trước gương hơn nửa tiếng mới được thả ra. Phần tóc mái che khuất mắt ban đầu được tỉa gọn đáng kể, để lộ đôi mắt tinh xảo, xinh đẹp.
"Xong rồi." Thợ tạo hình đỡ lưng ghế, xoay cả ghế lẫn Bạch Nhung một vòng.
Bạch Nhung hoàn toàn không chuẩn bị, cứ thế đối mặt trực diện với Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục ngồi trên sopha bên cạnh, lười biếng chống cằm, hài lòng gật đầu: "Đẹp."
Bạch Nhung vốn còn hơi giận vì sự cứng rắn của đối phương nhưng nghe câu này xong, chút cảm xúc nhỏ nhoi còn sót lại lập tức "xì hơi", tan biến sạch sẽ.
Cậu hơi ngượng ngùng nói cảm ơn với thợ tạo hình.
Ứng Phi Trục dẫn Bạch Nhung chuẩn bị rời đi.
Bạch Nhung đi được hai bước thì dừng lại, cẩn thận kéo nhẹ góc áo của Ứng Phi Trục: "Cũng... cảm ơn anh, Ứng tổng."
Bạch Nhung cúi đầu, sau cổ đỏ lên một mảng.
Ứng Phi Trục khẽ cười, mang theo chút trêu chọc: "Không giận nữa à?"
Bạch Nhung không ngờ cảm xúc nhỏ của mình lại bị nhìn thấu, càng thẹn hơn, hận không thể vùi đầu xuống sàn. Ứng tổng đối cậu tốt như vậy, mà cậu lại còn dám giận dỗi!
Bạch Nhung âm thầm tự kiểm điểm.
Trong lúc cậu còn đang rối bời, Ứng Phi Trục khẽ thở dài, giơ tay xoa loạn mái tóc vừa cắt của cậu: "Đừng quá hiểu chuyện. Cậu còn nhỏ, có ý nghĩ phản kháng "cường quyền" của trưởng bối là chuyện rất bình thường."
Huống chi trong mắt Ứng Phi Trục, phản kháng của Bạch Nhung căn bản không đáng kể, thậm chí còn không biểu hiện ra mặt, chỉ lặng lẽ bằng vài động tác nhỏ khó nhận ra.
Ứng Phi Trục lấy ra mấy món đồ ăn vặt mới mua gần đây, mở ra đút cho tiểu yêu quái còn đang ngơ ngác: "Tối nay tôi đưa cậu về đoàn phim. Bên phim trường sẽ có một ít phóng viên giải trí được sàng lọc trước. Nếu sợ, cứ đứng cạnh tôi."
