Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 21



Bạch Nhung cảm thấy cổ họng khô khốc, lặng lẽ dịch người lùi về sau.

Ứng Phi Trục đặt lọ thuốc vừa xin được từ Phương Đông Thanh xuống đất: "Lại đây, trốn xa thế thì bôi thuốc kiểu gì?"

Bạch Nhung cứng người nhìn tay y, thấy đúng là có thuốc thật mới miễn cưỡng yên tâm.

Ứng Phi Trục nhấc mí mắt, thấy tiểu yêu quái vẫn co rúm ở xa, trực tiếp vươn tay ấn người xuống đất, mặc kệ cậu giãy giụa mà vén vạt áo lên.

Bạch Nhung theo bản năng vặn eo né tránh.

"Đừng nhúc nhích." Ứng Phi Trục hạ giọng quát khẽ.

Bạch Nhung lập tức không dám cử động nữa, đáng thương cố quay đầu nhìn động tác của y. Do tư thế hạn chế, cậu chỉ lờ mờ thấy một bàn tay khớp xương rõ ràng mở nắp bình ngọc trắng nhỏ, thân bình nghiêng xuống, chất lỏng màu trắng ngà chảy ra.

Vết thương bị bao phủ bởi cảm giác mát lạnh, ngay sau đó lại được lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng tản đều.

Khác với Bạch Nhung, lòng bàn tay Ứng Phi Trục dường như có một lớp chai mỏng.

Trong lúc bôi thuốc, Bạch Nhung cảm nhận rõ mấy vết chai của y khẽ cọ qua làn da mịn màng, chỗ tiếp xúc rất nhanh hiện lên vệt đỏ nhạt. Cậu không thấy rõ biểu cảm trên mặt y, chỉ có thể kéo chăn trùm kín mặt, sợ nhiệt độ tăng quá nhanh sẽ nổ tung.

Da Bạch Nhung vốn là loại trắng lạnh tiêu chuẩn, phơi bao nhiêu cũng không sạm, tuyết trắng mịn màng. Trong tình trạng ấy, vết thương lại càng trông đáng sợ.

Ánh mắt Ứng Phi Trục trầm xuống, ngón tay vốn đang bôi thuốc dần dần hạ thấp, cuối cùng dừng lại ở hõm eo mê người kia, nhẹ nhàng ấn xuống.

Ưm—

Hô hấp Bạch Nhung đột ngột rối loạn, vòng eo đang căng cũng mềm nhũn, cả người vô lực úp sấp trên chăn lều.

Ứng Phi Trục như bị động tác ấy kéo về tỉnh táo, lập tức rút tay khỏi eo cậu, xoay người thu dọn lọ thuốc. Y khẽ ho một tiếng: "Thuốc để lại cho cậu. Mỗi tối bôi một lần, ba ngày là vết thương khép hẳn, sẽ không để lại sẹo."

Đầu óc còn ong ong nhưng câu nói này lập tức kéo sự chú ý của Bạch Nhung lại.

"Ba ngày là khỏi sao?" Thần kỳ vậy! Chẳng lẽ đây là loại thuốc chỉ người giàu mới có?

Ứng Phi Trục: "Ừ."

Bạch Nhung cảm thán: "Lợi hại thật."

Ứng Phi Trục đặt lọ thuốc đã thu dọn xong lên tủ thấp bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc y xoay người, Bạch Nhung đã ngồi dậy trên giường, cố xoay người nhìn vết thương sau eo.

Đóng, đóng vảy rồi?!

Bạch Nhung khiếp sợ. Tính ra từ lúc bị rạch chảy máu đến giờ còn chưa đầy hai tiếng mà!

Cậu đánh bạo đưa tay chạm thử.

Không đau.

Nếu không biết trước, chắc chắn sẽ nghĩ đây là vết thương từ ba ngày trước.

Ứng Phi Trục nhanh tay giữ lấy bàn tay đang định chọc mạnh hơn: "Muốn vào bệnh viện tâm thần à?"

Bạch Nhung buồn bực buông tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chỉ có chút tò mò thôi mà."

Là yêu quái nên vết thương của cậu vốn hồi phục nhanh hơn người thường khoảng hai mươi phần trăm, nhưng nhanh đến mức này thì thật sự quá mức.

"Ứng tổng, thuốc này chắc đắt lắm nhỉ?"

Ứng Phi Trục hừ nhẹ: "Đương nhiên."

Loại thuốc này được luyện từ thần thảo chỉ sinh trưởng trên núi Bất Chu. Núi Bất Chu đã sụp đổ, thần thảo cũng tuyệt tích, hiện giờ chỉ còn vài đại yêu trong tay còn giữ.

Huống chi đại yêu thượng cổ còn sống đến nay vốn rất ít, những kẻ như y hay Tương Dao nguyên hình tự là đã có khả năng tự chữa trị cực mạnh, căn bản không cần thuốc, cũng không có ai giữ lại, chỉ có loại đại yêu tính tình ôn hòa như Phương Đông Thanh mới còn giữ đến tận bây giờ.

Bạch Nhung lập tức cảm thấy lọ thuốc kia nặng như ngàn vàng: "Nhưng mà, tôi, không trả nổi..."

Ứng Phi Trục bật cười, đưa tay xoa loạn mái tóc vốn đã rối của cậu: "Còn nhỏ thế này, trả cái gì mà trả."

Nói xong, y lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày: "Nghỉ ngơi đi, tôi đi tìm Phương Bác Thâm bàn chuyện."

"Vâng..."

Ứng Phi Trục đến đột ngột, đi cũng đột ngột.

Trong lều vốn bị chê là chật chội, nháy mắt lại yên tĩnh.

Gối ôm quả bơ bị ném sang một bên, Bạch Nhung chậm rãi nằm sấp trên giường lều đơn sơ, tim đập thình thịch rất lâu vẫn chưa bình ổn.

Ứng Phi Trục sải bước nhanh về phía chỗ của Phương Bác Thâm. Lúc này, Phương Bác Thâm vừa đúng lúc kết thúc cảnh quay.

Khóe mắt liếc thấy bóng dáng Ứng Phi Trục, Phương Bác Thâm quay sang hỏi Thi Hoài vài câu về tiến độ quay, sau đó trực tiếp phất tay cho mọi người nghỉ nửa ngày.

Ứng Phi Trục đi đến dưới lều che nắng, chẳng buồn giữ hình tượng, ngồi phịch xuống chiếc ghế thấp bên cạnh.

Phương Bác Thâm bóc vỏ cây kẹo m*t, cho vào miệng, động tác phóng khoáng đến mức trông không giống ăn kẹo mà giống hút thuốc hơn.

"Đến làm gì?" Phương Bác Thâm nheo mắt hỏi.

Ứng Phi Trục nói thẳng: "Đạo sĩ thối, tính cho Bạch Nhung một quẻ."

Phương Bác Thâm mắng: "Cút. Phát điên thì đi tìm Bạch Trạch, tìm tôi vô dụng."

"Tôi với Phương Đông Thanh nghi ngờ, Bạch Nhung có thể là Phì Phì."

"???"

Phương Bác Thâm cắn cây kẹo trong miệng, nuốt trọn: "Không phải cậu nói tộc Phì Phì chết sạch rồi à?"

Ứng Phi Trục bình tĩnh đáp: "À, tôi cũng có lúc sai."

Phương Bác Thâm: "..."

Linh hồn đạo giáo đang run rẩy dữ dội, có một loại xúc động muốn đánh nhau. Nhưng ngồi trước mặt hắn là Ứng Phi Trục - con Ứng Long cuối cùng trong thiên địa, dù có mười hắn cộng lại cũng không đánh nổi y.

Cơ mặt Phương Bác Thâm giật giật, cuối cùng vẫn ép xuống cơn ngứa tay muốn đánh người: "Tôi nhìn không ra nguyên hình của cậu ta, cậu cũng nhìn không ra thuật che giấu. Sau lưng Bạch Nhung ít nhất có một đại yêu mạnh ngang với cậu. Thiên Đạo thiên vị loài người, đại yêu thượng cổ lần lượt diệt vong. Tộc Phì Phì biến mất khỏi dòng chảy lịch sử, đó chắc chắn là ý của Thiên Đạo. Nếu đại yêu kia có thể che giấu thân phận của Bạch Nhung khỏi Thiên Đạo, vậy tôi càng không thể tính ra."

Ứng Phi Trục đứng dậy: "Phế vật." Sau đó xoay người đi thẳng.

Phương Bác Thâm: Muốn giết rồng!!!

Nhưng hắn vẫn hướng theo bóng lưng Ứng Phi Trục, nói thêm một câu: "Muốn biết cậu ta có phải Phì Phì hay không, đưa cậu ta cho nhân loại làm thí nghiệm là biết ngay."

Trong Sơn Hải Kinh từng ghi chép: Cách phía bắc bốn mươi dặm có loài thú nhìn giống cáo, đuôi trắng, tên là Phì Phì; muôi nó thì có thể trừ ưu phiền.

Ở thời thượng cổ, Phì Phì không phải đại yêu có sức chiến đấu vượt trội nhưng lại vô cùng đặc biệt vì thiên tính giải ưu, gần như có quan hệ tốt với mọi chủng tộc yêu quái.

Năng lực ấy không chỉ có hiệu quả với yêu quái, mà cả con người bình thường cũng chịu ảnh hưởng.

Ngày nay áp lực của nhân loại quá lớn, oán khí do cảm xúc tiêu cực sinh ra tự nhiên cũng ngày càng đậm đặc.

Phương Bác Thâm hỏi vọng theo: "Thế nào?"

Ứng Phi Trục dừng bước. Một nửa thân hình y đứng dưới bóng cây, nửa còn lại phơi bày trong nắng.

"Đừng làm gì cậu ấy." Y nói, dừng lại một chút lại bổ sung: "Bảo vệ tốt thân phận của cậu ấy."

Phương Bác Thâm ngả người ra sau ghế, gác tay ra sau đầu: "Biết rồi, cậu đúng là nuôi nhóc ấy như con nít mà."

——

Bạch Nhung một mình nằm sấp trong lều.

Nhiệt độ trên núi không cao như trong thành phố, bên cạnh còn đặt một chiếc quạt nhỏ dùng năng lượng mặt trời, đủ để thổi tan chút nóng nực còn sót lại.

Những ý nghĩ lung tung kiểu "kim chủ bao dưỡng" trước đó đã bị cậu cố ép xuống nhưng vì chuyện bôi thuốc ban nãy, chúng lại lần nữa chiếm cứ đại não cậu.

Lúc này, Bạch Nhung thậm chí có chút sợ Ứng Phi Trục lại đến gần. May mắn là cậu không phải chờ đến lúc Ứng Phi Trục nói chuyện xong với Phương Bác Thâm quay lại, người xuất hiện trước lại là Cốc Ly Sơn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...