Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 24



Trợ lý đến rất nhanh, Cốc Ly Sơn với Minh Lộ lập tức lên xe.

Thấy Bạch Nhung vẫn còn ngơ ngác nhìn phía sau, Cốc Ly Sơn có chút kỳ quái: "Mượt à, chúng ta phải về thôi."

"A, vâng." Bị gọi một tiếng, Bạch Nhung cũng không còn tâm trí để ý đến cách xưng hô của Cốc Ly Sơn, tinh thần lơ đãng, vịn cửa xe ngồi xuống.

Cốc Ly Sơn cúi mắt liếc nhìn, ôn hòa nhắc nhở: "Thắt dây an toàn."

Bạch Nhung đưa tay mò dây: "À à, được, được."

Minh Lộ chậm rãi nheo mắt: "Bị trúng tà à? Ai dám làm chuyện này ngay dưới mí mắt tôi?"

Sau khi cài xong dây an toàn, Bạch Nhung vẫn nhịn không được quay đầu nhìn lại phía sau, muốn xuyên qua cửa kính xe nhìn nhà hàng kia thêm lần nữa. Nhưng khiến cậu thất vọng là hai bóng người kia đã biến mất, hẳn là đã vào trong sân.

Biểu hiện khác thường của Bạch Nhung quá rõ ràng, đến cả Cốc Ly Sơn cũng nhận ra có gì đó không ổn.

Minh Lộ cúi người, giữ lấy cổ tay Bạch Nhung, từ trên xuống dưới kiểm tra một lượt: "Không bị trúng chiêu gì mà?"

Anh ta vuốt cằm, có chút không hiểu.

Cốc Ly Sơn hỏi thẳng: "Mượt à, nãy giờ cậu cứ nhìn về phía sau là đang nhìn cái gì?"

Bạch Nhung tựa lưng vào ghế xe. Thân hình c** nh* hơn Minh Lộ với Cốc Ly Sơn rất nhiều, cả người gần như co trọn vào ghế sau của chiếc xe bảo mẫu sang trọng.

Đối mặt với câu hỏi của Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung do dự một chút, vẫn trả lời: "Em nhìn thấy hai người."

Cốc Ly Sơn hơi kinh ngạc: "Sao tôi không thấy?"

Minh Lộ: "Hai người? Trông thế nào?"

Bạch Nhung lắc đầu: "Không nhìn rõ. Họ đứng trước cổng cửa nhà hàng, chuẩn bị đi vào. Trong đó có một người mặc trường bào trắng, trông giống quần áo của thế kỷ trước."

Nói đến đây, Bạch Nhung ngừng lại, thành thật nói ra cảm giác của mình: "Em cảm thấy người đó rất thân thiện, có cảm giác như đã từng gặp ở đâu rồi..."

Nghe xong miêu tả, trong đầu Minh Lộ lập tức hiện lên một cái tên: "Có lẽ là Bạch Trạch."

Cốc Ly Sơn: "Sao cậu ấy lại có thể nhìn thấy Bạch Trạch?"

Lộ Đường mặt không biểu cảm. Người luôn nhiều lời như anh ta, lần này lại không trả lời câu hỏi của Cốc Ly Sơn.

Ở núi Bắc Trạch Sơn tu (trà) hành (trộn) hơn hai tháng, Long Phú Tu liền ôm người yêu xuống núi. Theo thói quen cũ, hắn cùng Bạch Trạch ghé vào quán ăn Bắc Trạch mà họ đã mở hơn một nghìn năm để ăn một bữa.

Không ngờ vừa đến trước sân, Bạch Trạch đột nhiên khựng lại.

Long Phú Tu theo ánh mắt của Bạch Trạch nhìn sang, chỉ thấy một chiếc xe vừa khởi hành rời đi.

"Sao vậy?" Khi nói chuyện với Bạch Trạch, giọng hắn luôn đặc biệt dịu dàng.

"Em vừa thấy một tiểu yêu quái." Bạch Trạch vẫn còn hơi ngẩn ngơ. Cánh tay buông thõng bên người vô thức nhấc lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua xương quai xanh.

Dưới lớp quần áo, nơi đó có một đồ đằng Bạch Trạch màu trắng.

"Cứ cảm thấy rất quen." Bạch Trạch khẽ lẩm bẩm.

"Quen?" Long Phú Tu nhíu mày, định nhìn thêm lần nữa về hướng chiếc xe kia nhưng lúc ngẩng đầu lên, ngay cả khói xe cũng chẳng còn.

Chiếc xe đã sớm biến mất khỏi tầm mắt.

Bạch Trạch gật đầu: "Hơi thở trên người cậu ấy cũng rất kỳ lạ, giống như có lực căn nguyên của em. Đến cả em cũng không nhìn rõ được huyết mạch của cậu ấy."

Sắc mặt Long Phú Tu trầm xuống, nhẹ nhàng vỗ vai người yêu: "Hai yêu quái bên cạnh cậu ấy hình như là người của công ty Ứng Phi Trục, lát nữa anh sẽ đi tìm Ứng Phi Trục hỏi một chút."

Bạch Trạch nghĩ nghĩ, nói: "Được, nhưng anh phải chú ý. Đến khu vực hoạt động của loài người, không thể nóng nảy như cũ nữa."

Long Phú Tu hừ lạnh: "Lần trước là Ứng Phi Trục cố ý. Vừa gặp đã hỏi em có bạn gái cũ nào sinh con cho em không, không phải khiêu khích thì là gì?"

Bạch Trạch bất lực cười cười: "Được rồi được rồi. Lần này chúng ta nhịn xuống được không?"

Sương mù ban đêm chậm rãi lan ra bao phủ một khu vực nhỏ.

Khi sương tan đi, nơi này làm gì còn quán ăn Bắc Trạch, chỉ còn lại một căn nhà cũ đổ nát hoang phế.

——

Vì ngày kia còn phải quay MV, Bạch Nhung được Cốc Ly Sơn sắp xếp ở khách sạn gần công viên.

Đêm khuya, cả người còn vương hơi nước, Bạch Nhung cuộn mình trên sopha cạnh cửa sổ sát đất, cầm điện thoại lướt Weibo, chính xác mà nói là đang xem hotsearch liên quan đến mình.

Không có gì mới mẻ, tin tức buổi tối bị vây quanh cùng Minh Lộ rốt cuộc vẫn không giấu được các tài khoản marketing.

Vừa ăn tối xong trở về khách sạn, Bạch Nhung đã thấy mình xuất hiện trên hotsearch nhưng cậu vẫn kiên trì tắm rửa xong xuôi mới ra xem.

Nhìn tiêu đề #Lộ Đường cùng mỹ nam thần bí xuất hiện tại thành phố C#, da đầu Bạch Nhung lập tức tê rần. Có điều, người không hài lòng với tiêu đề này không chỉ có mình cậu.

Từ hình ảnh do tài khoản marketing đăng tải, rõ ràng đều chụp từ góc độ của đám fan lúc đó. Không biết là paparazzi trà trộn trong fan, hay tài khoản marketing trà trộn trong fan club.

- Cái quỷ gì vậy?! Còn mỹ nam thần bí! Đó là nghệ sĩ mới ký của Sơn Hải - Bạch Nhung, Minh Lộ tìm cậu ấy quay MV mà!

- Tôi thật sự phục khả năng bịa chuyện của mấy cái tài khoản marketing, mặt dày đến mức này cũng là một loại năng lực.

- Trong 146 tấm hình, anh trai đứng cạnh Minh Lộ là ai vậy? Đẹp quá, có Weibo không? [Nháy mắt.jpq]

- Tên là Bạch Nhung! Tài khoản @Sơn Hải Entertainment Bạch Nhung!

- Tài khoản mới thế này, không phải lại là acc công ty đấy chứ?

- Đúng đó. Đã là fans của nghệ sĩ nhà Sơn Hải đều biết họ coi làm nghệ sĩ đúng nghĩa là đi làm, tan ca tuyệt đối không tăng ca.

- Tôi là người có mặt ở hiện trường, Bạch Nhung ngoài đời đẹp hơn ảnh nhiều! Với lại cậu ấy không giống mấy nghệ sĩ khác của Sơn Hải, chắc là người nhút nhát nhất. Mấy chị em nhìn cậu ấy cười là cậu ấy đỏ mặt nhanh hơn mọi người luôn đó!

- Nhút nhát? Không tưởng tượng nổi từ này lại dùng cho nghệ sĩ Sơn Hải.

- Không phải định kiến đâu, thật sự mà! Kiểu lễ phép nhưng lạnh lùng xa cách, lễ phép nhưng rất Bking (Boss King).

- Thôi đi, còn thổi nữa. Blogger nói rồi, hai người thái độ mập mờ, nhìn là đang hẹn hò.

- Vậy tôi với bạn cùng xuất hiện trong một khu bình luận, đứng gần thế này, chắc cũng đang hẹn hò nhỉ?

- Ơ kìa, lầu trên không cần liều mạng vậy đâu. Chửi người ta thôi cũng được mà!

- Tôi ở hiện trường, còn không biết à! Minh Lộ tìm cậu ấy quay MV mà.

- Họ không tin đâu, cố tình phốt thôi.

- Dù sao tôi thấy tiểu minh tinh này rất thân thiện. Trời ơi, chỉ vài phút video mà xem xong đã thích, kiểu tình thương của mẹ không có chỗ xả!

- Chết tiệt, tôi cũng thế! Cảm giác sắp thành fan mẹ rồi ovo!

- Lặng lẽ hỏi làm fan mẹ có cần quy trình gì không?

...

Khu bình luận cực kỳ hài hòa. Lác đác vài bình luận công kích Bạch Nhung cọ nhiệt độ của Minh Lộ cũng nhanh chóng bị fan Lộ Đường phản bác bằng câu: Cùng công ty, dẫn theo sư đệ thì có làm sao?

Giống như nơi nào có cậu xuất hiện, nơi đó hiếm khi có tranh cãi ồn ào.

Cốc Ly Sơn gọi điện cho Bạch Nhung: "Chưa ngủ à?"

Bạch Nhung ôm điện thoại: "Chưa, em đang xem hotsearch."

"Tôi gọi là để nói chuyện này. Không sao đâu, hướng bình luận đều nghiêng về phía cậu. Ngày mai bộ phận truyền thông đi làm sẽ xử lý."

"Em không tức giận."

Ngồi mệt, Bạch Nhung đổi tư thế, tiện tay đặt điện thoại lên bàn trà nhỏ: "Mọi người rất tốt, còn giúp em giải thích."

Trong điện thoại, giọng Cốc Ly Sơn mang theo ý cười: "Cậu không bị ảnh hưởng là tốt rồi. Lần này hotsearch cũng mang đến cho cậu không ít lưu lượng, Weibo của cậu đã có rất nhiều người theo dõi."

Phải biết, tài khoản đó từ lúc chứng thực đến giờ chỉ có đúng một bài Weibo tự động gửi, ngoài ra trống trơn.

Bạch Nhung hơi ngạc nhiên: "Vậy em cần làm gì?"

"Ngày mai tôi sẽ cho cậu chụp vài tấm ảnh đăng Weibo."

Bạch Nhung không có ý kiến, ngoan ngoãn đáp: "Vâng."

Cốc Ly Sơn gọi điện chỉ là lo Bạch Nhung bị ảnh hưởng bởi hotsearch, tối ngủ không ngon. Ngày mai còn phải quay MV, nếu ngủ không đủ sẽ ảnh hưởng tiến độ.

Cuộc gọi kết thúc.

Bạch Nhung ôm đầu gối, cuộn người trên ghế ngáp một cái.

Thật ra lo lắng của Cốc Ly Sơn có phần thừa thãi.

Không biết vì sao, từ khi vào làm ở Sơn Hải, chất lượng giấc ngủ của Bạch Nhung tốt đến kỳ lạ. Tuy lúc mới tỉnh sẽ hơi mơ màng, nhưng ban ngày làm việc lại cực kỳ tỉnh táo.

Đồng hồ điện tử trên điện thoại nhảy sang số mười mấy, Bạch Nhung lê dép đi về phía giường.

Cơn buồn ngủ làm cậu quên luôn cả việc cầm điện thoại, rèm cửa kéo rộng, lớp rèm voan trắng bên trong theo luồng gió lạnh của điều hòa nhẹ nhàng lay động.

Cửa sổ đóng kín, ánh trăng không thể xuyên qua lớp kính mà hòa vào phòng, từng chút từng chút xếp hàng tiến vào cơ thể Bạch Nhung.

Ngày hè đa phần là nắng gắt.

Ánh mặt trời chói mắt xuyên qua lớp kính khách sạn, chiếu rõ từng góc trong phòng.

Bạch Nhung ngồi trên giường, tóc rối bù, trên người vẫn là bộ đồ ngủ chưa thay.

Chuông cửa khách sạn lại vang lên lần nữa.

Cuối cùng Bạch Nhung cũng hoàn hồn, chống tay vào mép giường đi mở cửa, sau đó suýt chút nữa đụng thẳng vào người đứng ngoài.

Là Ứng Phi Trục.

"Cẩn thận." Ứng Phi Trục đưa tay ôm lấy Bạch Nhung, không đợi cậu tránh ra, trực tiếp bế cậu vào trong phòng.

Bạch Nhung cứ thế bị xách đến bên giường.

Đầu óc cậu chưa tỉnh ngủ, phản ứng chậm nửa nhịp, thậm chí không phân biệt được mình đang tỉnh hay còn đang mơ: "Ứng tổng?"

Bạch Nhung véo mạnh cánh tay mình, cơn đau làm cậu tỉnh hẳn.

Ứng Phi Trục đặt bữa sáng lên bàn trà nhỏ trong phòng. Thấy điện thoại của Bạch Nhung đặt trên đó, thuận miệng hỏi: "Tối qua buồn ngủ lắm à?"

Bạch Nhung dụi mắt: "Vâng. Trời tối là rất buồn ngủ, nhưng ban ngày lại rất tỉnh."

Ứng Phi Trục nhướng mày: "Có phải cứ trăng lên là cậu buồn ngủ không?"

"Hả? Có liên quan đến trăng sao?"

Ứng Phi Trục khẽ gật đầu: "Có. Đợi quay xong MV, tôi sẽ dẫn cậu đi tìm Bạch Trạch, để cậu ta dạy cậu cách giữ tỉnh táo vào ban đêm."

Bạch Nhung định nói uống cà phê là được nhưng Ứng Phi Trục không cho cậu cơ hội mở miệng: "Đi rửa mặt đánh răng đi, tôi mua bữa sáng rồi."

"...Vâng."

Lúc ăn sáng, Bạch Nhung giống hệt một con mèo con lén ăn vụng, thỉnh thoảng lại lén ngẩng đầu liếc nhìn Ứng Phi Trục một cái.

Cậu vẫn cảm thấy chuyện này giống như đang nằm mơ.

Tổng tài nổi tiếng của công ty giải trí Sơn Hải lại đích thân đến khách sạn đưa bữa sáng cho cậu. Cậu vốn tưởng rằng Ứng Phi Trục sẽ ở lại đoàn phim hoặc là trực tiếp quay về thành phố A.

"Ứng tổng..." Bạch Nhung cân nhắc mãi mới mở miệng: "Sao anh lại tới đây vậy ạ?"

Ứng Phi Trục không trả lời thẳng, chỉ nói: "Ngẩng đầu lên."

Bạch Nhung ngoan ngoãn nâng cằm.

Ứng Phi Trục rút một tờ khăn giấy, cúi người lau nhẹ khóe miệng cậu, động tác vừa mạnh mẽ lại vừa mang theo sự dịu dàng khó nhận ra.

Bạch Nhung: !!!

Cậu lập tức "vèo" một cái co người lại, tay cầm đũa cũng siết chặt.

Ứng Phi Trục: "Đến thăm cậu."

"Hả?"

"Với cả đổi cách xưng hô đi, không cần khách sáo như vậy."

"Hả???"

Thấy vẻ nghiêm túc trên mặt Ứng Phi Trục, Bạch Nhung thử đổi một cách gọi khác: "Chủ tịch?"

Ứng Phi Trục nhấc mí mắt: "Có khác gì không?"

Bạch Nhung gian nan sửa miệng: "Anh Ứng."

Ứng Phi Trục khựng lại một chút, hạ giọng nói: "Loạn bối phận rồi."

Tính ra y đã tồn tại từ khi còn là bậc tiền bối của bố Bạch Nhung.

Bạch Nhung uất ức sửa lại lần nữa, giọng nhỏ hẳn: "Ứng tiên sinh?"

Nghe vẫn hơi khách khí nhưng nhìn tiểu yêu quái trước mặt mắt đỏ hoe như sắp khóc, Ứng Phi Trục đành nhượng bộ: "Được rồi, tạm thời gọi vậy đi."

Bạch Nhung - người vừa mới rửa mặt lỡ tay dụi đỏ mắt: "..."

Cuối cùng cũng không cần vắt óc nghĩ thêm cách xưng hô mới, Bạch Nhung nhẹ nhõm thở ra, ôm hộp cơm cúi đầu ăn cho đàng hoàng, không dám chủ động bắt chuyện nữa, sợ lại bị kéo đi "cưỡng chế đổi cách gọi".

Về mặt công việc, Cốc Ly Sơn quả thật là một người đại diện vô cùng đạt chuẩn.

Sau khi xác nhận Bạch Nhung có thể sắp xếp thời gian giúp Lộ Đường quay MV, hắn liền đặt ngay một khách sạn vô cùng thoải mái.

Biết Bạch Nhung không mang theo đồ thay, sau khi sắp xếp xong chỗ ở, Cốc Ly Sơn còn chạy đến trung tâm thương mại gần đó mua cho cậu hai bộ quần áo vừa người.

Hơn nữa, lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, gu thẩm mỹ của Cốc Ly Sơn quả thật không tệ. Ít nhất là thời thượng hơn hẳn phong cách áo thun trắng + quần rộng quanh năm của Bạch Nhung.

Mặc quần áo do Cốc Ly Sơn mua, Bạch Nhung vừa rời khách sạn không lâu, đội thêm mũ, trên đường vẫn nhận được không ít ánh mắt trầm trồ ngắm nhìn, có vài người tính cách hướng ngoại còn chủ động tiến lên xin phương thức liên lạc.

Bạch Nhung cảm thấy hơi kỳ lạ. Cậu lén liếc sang bên cạnh, vừa vặn thấy được sườn mặt anh tuấn sâu sắc của Ứng Phi Trục.

Sống mũi thẳng, đường nét hoàn hảo, ngũ quan mang theo khí chất quý phái hiếm thấy. Quan trọng nhất là vóc dáng cao gần mét chín, khung xương rộng rãi, dù quần áo che kín nhưng đứng gần vẫn có thể cảm nhận rõ những đường cơ săn chắc, mạnh mẽ dưới lớp vải.

Thế nhưng trên đường lại chẳng mấy ai nhìn Ứng Phi Trục thêm một lần, giống như y chỉ là một trợ lý nhan sắc bình thường đi theo minh tinh.

Đến công viên, Bạch Nhung nói chuyện này với Cốc Ly Sơn.

Cốc Ly Sơn lại tỏ ra rất bình tĩnh: "Chỉ là một chút thủ thuật che mắt thôi. Ứng tổng không thích bị người khác chú ý quá nhiều."

Thủ thuật che mắt?

Nghe xong, Bạch Nhung càng thêm mơ hồ.

Đạo diễn phụ trách quay MV chạy tới, gọi Bạch Nhung đi chuẩn bị hóa trang.

Cốc Ly Sơn: "Đi đi."

"Vâng."

Có vài vấn đề nếu bỏ lỡ thời điểm thích hợp thì sẽ không tiện hỏi lại.

Ngồi trước gương trang điểm, mặc cho chuyên viên bài trí, trong đầu Bạch Nhung cứ xoay quanh những chuyện vừa rồi.
Không chỉ là chuyện lúc nãy. Cậu sắp xếp lại những việc đã trải qua từ khi vào Sơn Hải, mới phát hiện ra rất nhiều chi tiết kỳ quái mà trước đó mình đã bỏ qua.

Ví dụ như tối hôm qua, rõ ràng Cốc Ly Sơn với Minh Lộ đứng ngay cạnh mình nhưng cả hai lại không nhìn thấy người mặc bạch y kia.

Trước đó nữa, Thi Hoài hỏi "nguyên hình" của cậu là gì.

Cậu đã lên Baidu tìm, tuy câu trả lời có vài cái miễn cưỡng hợp lý nhưng lỡ như Thi Hoài thật sự đang hỏi nguyên hình của cậu thì sao?

Còn cả Bạch Trạch nữa...

Nhân lúc chuyên viên trang điểm quay lưng đi lấy đồ, Bạch Nhung lặng lẽ lấy điện thoại ra, cẩn thận nhập "Bạch Trạch" vào ô tìm kiếm.

Bạch Trạch - thần thú trong Sơn Hải Kinh, thụy thú.

Yêu quái?

Bạch Nhung nắm chặt điện thoại, gân xanh trên mu bàn tay cũng hơi nổi lên. Cậu luôn tin rằng trên thế giới này không chỉ có mình là yêu quái.

Cậu bình thường đến mức ném vào đám đông là lập tức chìm nghỉm, sao có thể trở thành kiểu nhân vật độc nhất vô nhị như trong truyện được.

Bạch Nhung cũng không chịu nổi cảm giác cô độc và sợ hãi của chỉ có một mình. Cho nên khi biết Bạch Trạch có thể cũng là yêu quái, sau khoảnh khắc chấn động tim đập nhanh, trong lòng cậu chỉ còn lại niềm vui mừng vì tìm được đồng loại.

Cậu không phải là quái vật khác thường.

Trên thế giới này, vẫn còn những yêu quái khác.

Bạch Nhung bỗng nhiên bắt đầu mong chờ lần gặp lại Bạch Trạch. Có lẽ khi đó, cậu có thể xác nhận đối phương rốt cuộc có phải là yêu quái hay không.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...