Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 29



Tám giờ bốn mươi phút sáng, công ty gần như không thấy bóng người, thưa thớt đến mức không giống một công ty nổi tiếng.

Bạch Nhung vừa treo túi bánh trước cửa văn phòng Ứng Phi Trục, đứng chờ thang máy đi xuống thì thấy hotsearch này, cầm điện thoại ngẩn ra tại chỗ.

Hồ Hà Dương?

Bạch Nhung còn nhớ lần đầu gặp người này là khi anh ta đi cùng Ứng Phi Trục vào đoàn phim.

Hồ Hà Dương không nghi ngờ gì là người có độ đề tài cao nhất giới giải trí, cũng là minh tinh mà paparazzi thích nhất.

Phốt của anh ta nhiều vô số kể. Nếu không vừa mắt ai, cho dù trước ống kính hay sau hậu trường cũng không thèm giả vờ lịch sự.

Từng có chuyện anh ta châm chọc thẳng mặt một tiểu thịt tươi mới debut ở hậu trường thảm đỏ, chỉ vì đối phương làm bẩn lễ phục cao cấp của mình.

Không có diễn xuất, làm màu, thái độ kém...

Tất cả đều là nhãn mác gắn trên người Hồ Hà Dương nhưng fan của anh ta không ít, đồng thời còn là minh tinh có tài nguyên thời trang hàng đầu giới giải trí, sinh ra là để bước trên thảm đỏ.

Bạch Nhung hơi thất thần.

Nếu Hồ Hà Dương tham gia [Vườn bách thú thần kỳ], độ thảo luận của chương trình chắc chắn tăng vọt, kéo theo đó là lượng khán giả hóng drama cũng sẽ nhiều hơn.

Với minh tinh khác, đây là một chuyện tốt. Nhưng với Bạch Nhung - người luôn coi nghệ sĩ là nghề tay trái thì không hẳn là tin vui.

Cậu cúi đầu lướt Weibo, nghe thấy tiếng thang máy mở, nhấc chân đi vào. Cậu ước lượng kích thước thang máy theo trí nhớ, cẩn thận đi hai bước nhỏ, nghĩ mình đang đứng giữa.

Tiếc là tính toán đã thất bại.

"A!" Bạch Nhung đâm sầm vào một bức "tường thịt".

Người bị đâm không phát ra tiếng nào, ngược lại Bạch Nhung cảm thấy mình như đụng vào một bức tường xi măng, loạng choạng lùi hai bước, may mà được đối phương đỡ kịp mới đứng vững.

"Đi đường đừng nhìn điện thoại." Giọng nói trầm thấp của Ứng Phi Trục vang lên ngay trên đỉnh đầu cậu.

Bạch Nhung: !!!

Cậu hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt như tác phẩm thần thánh của Nữ Oa, mới xác nhận người mình đụng phải đúng là Ứng Phi Trục.

"Ứng tiên sinh!" Bạch Nhung nhỏ giọng kêu lên: "Sớm vậy sao?"

Ứng Phi Trục nhẹ nhàng ngửi thấy mùi đồ ngọt nhàn nhạt trên người tiểu yêu quái, lập tức hiểu ra lý do cậu xuất hiện ở tầng văn phòng của mình: "Đến tặng đồ cho tôi?"

Bạch Nhung không ngờ Ứng Phi Trục đoán nhanh như vậy, gật đầu: "Dạ, tôi đặt trước cửa văn phòng rồi."

Ứng Phi Trục khẽ cười: "Không tự tay đưa cho tôi sao?"

Trong không gian kín của thang máy, dù Bạch Nhung cố kéo giãn khoảng cách thế nào thì hai người cũng chỉ cách nhau chưa đầy một mét.

Cậu nghe rất rõ tiếng cười khẽ của đối phương cùng nhịp rung nơi lồng ngực, giọng cười trầm ấm khiến vành tai tê dại.

Bạch Nhung hơi chột dạ. Cậu biết tặng quà mà không đưa tận tay là không lịch sự nhưng thuộc tính sợ xã hội khiến cậu thật sự không thích giao tiếp.

"Xin lỗi..." Bạch Nhung chỉ có thể nói vậy.

Ứng Phi Trục: "Sao lại xin lỗi nữa?"

Vì Bạch Nhung vào thang máy mà không ấn tầng nên thang máy vẫn chưa chạy.

Ứng Phi Trục ấn nút, kéo theo tiểu yêu quái đứng trong góc, có phần cứng rắn dẫn cậu vào văn phòng mình.

Hộp bánh tinh xảo lặng lẽ treo trên tay nắm cửa, lúc cầm lên vẫn cảm nhận được hơi ấm.

Rõ ràng là vừa ra lò.

Ứng Phi Trục mở hộp ngay trước mặt Bạch Nhung.

Với y mà nói, mùi của món này có hơi ngọt, mà y vốn không thích đồ ngọt; nhưng cũng không thể phụ lòng tốt của tiểu yêu quái được.

Y lấy ra một cái bánh tart trứng, đậy hộp lại: "Há miệng."

Bạch Nhung theo bản năng làm theo.

Giây tiếp theo, vị thơm ngọt xốp giòn lập tức chiếm trọn khoang miệng cậu.

Rất ngon, đúng độ ngọt cậu thích.

Khi bánh vừa ra lò, Bạch Nhung đã ăn thử một cái, xác nhận hương vị hoàn hảo mới mang tới công ty.

Ăn xong, cậu quay đầu nhìn Ứng Phi Trục.

"Hôm nay cậu làm gì?" Ứng Phi Trục hỏi.

"Đi học diễn xuất rồi ký hợp đồng."

"Là hợp đồng [Vườn bách thú thần kỳ]?"

"Vâng."

Ứng Phi Trục mở cửa văn phòng, không vội vào mà đẩy nhẹ lưng Bạch Nhung: "Đứng ngoài làm gì, vào đi."

Tuy Bạch Nhung hơi khó hiểu vì sao mình phải vào văn phòng ông chủ nhưng sắp đến giờ làm, đứng ngoài lại càng kỳ quái. Sau một giây do dự, cậu bước vào văn phòng Ứng Phi Trục lần đầu tiên.

Cả công ty Sơn Hải được trang trí theo phong cách hiện đại tối giản, văn phòng Ứng Phi Trục cũng vậy, chỉ có ba màu đen trắng xám.

Trước mắt là bàn làm việc dài hơn hai mét màu xám đậm, đối diện là sopha trông rất đời thường, không giống sopha tiếp khách kiểu giống trong mấy bộ phim truyền hình.

Ứng Phi Trục không ngồi vào bàn mà ngả người lên sopha: "Lại đây, ngồi với tôi một lát."

Bạch Nhung đứng cạnh sopha, không ngồi xuống: "Ứng tiên sinh, còn mười lăm phút nữa là vào lớp rồi."

Dù bận rộn, cậu vẫn rất thích lớp diễn xuất. Một là học được nhiều thứ, hai là cơm nhà ăn công ty rất ngon.

Ứng Phi Trục: "Không vội."

Y đặt hộp bánh sang bên, mở ngăn kéo, lấy ra một đống đồ ăn vặt, đều là những thứ từng cho Bạch Nhung từng ăn trước đó: kẹo sữa, trái cây sấy, sữa chua khô, thịt heo khô... đều có logo lá vàng.

Ứng Phi Trục nhét tất cả vào túi quà, đặt vào tay Bạch Nhung: "Mang về ăn đi. Những thứ này có lợi cho sự phát triển của cậu."

Bạch Nhung cúi đầu, mở gói sữa chua khô mình thích nhất bỏ vào miệng, vị chua ngọt thay thế cảm giác ngấy của bánh tart trứng.

"Đây là đồ ăn của tiểu viện Nhục Thu sao?" Cậu hỏi.

"Nhục Thu thu mua rồi đóng gói lại, nguồn gốc không giống nhau."

"Tôi có thể mua không? Tôi muốn mua cho bọn trẻ ở viện phúc lợi."

Ứng Phi Trục dựa lưng sopha, cánh tay đặt hờ trên thành ghế, trông giống đại lão xã hội đen hơn là ông chủ công ty giải trí.

"Không được."

Bạch Nhung hơi thất vọng.

"Cậu có thể chia cho bọn họ nhưng không được quá nhiều."

Bạch Nhung chớp mắt: "Đây không phải đồ ăn vặt bình thường sao?"

"Đều là động thực vật nuôi trong tiểu thế giới, linh khí rất dồi dào. Người thường không tiêu hóa được linh lực, ăn nhiều sẽ hôn mê."

Bạch Nhung mở to mắt, lập tức từ bỏ ý định mang cho bọn trẻ: "À, vậy thôi. Tôi cũng phải hạn chế số lượng sao?"

"Cậu thì không cần." Ứng Phi Trục dừng một chút, kiên nhẫn giải thích: "Cậu đang trong thời kỳ sinh trưởng, cần hấp thụ nhiều linh lực với tín ngưỡng. Khi có thể khôi phục hoàn chỉnh nguyên hình, mới coi như trưởng thành."

Đối với Bạch Nhung, mỗi từ Ứng Phi Trục nói đều vô cùng xa lạ, nghe như lọt trong sương mù. Nguyên hình cậu còn hiểu nhưng linh lực, tín ngưỡng hoàn toàn đã vượt ngoài nhận thức.

Ứng Phi Trục thở dài, kéo cậu ngồi xuống sopha: "Không hiểu cũng không sao."

Bạch Nhung nhìn y, đầy mong chờ nhưng cũng hơi căng thẳng: "Nguyên hình của tôi trông như thế nào?"

Ứng Phi Trục vuốt cằm: "Rất đáng yêu."

Ba chữ đơn giản lại mang đến cho Bạch Nhung sự an ủi lớn lao.

Cậu âm thầm thở phào, còn Ứng Phi Trục nhìn dáng vẻ phồng má thả lỏng của cậu, càng thấy tiểu yêu quái đáng yêu.

"Linh lực là nền tảng tu luyện của yêu quái. Khi biến về nguyên hình, cơ thể sẽ tự hấp thu linh lực xung quanh. Còn tín ngưỡng..." Ứng Phi Trục cong môi nói: "Là sự tin phục và sùng bái, thời xưa gọi là hương khói của tín đồ. Nhưng bây giờ, loại tín ngưỡng đó càng ngày ngày càng ít. Cho đến khi ngành giải trí hưng khởi, chúng tôi phát hiện ra cách thu hoạch tín ngưỡng mới."

Bạch Nhung rất thông minh, lập tức hiểu ra: "Đu idol?"

Ứng Phi Trục xoa đầu cậu: "Thông minh."

Đôi mắt Bạch Nhung sáng lên, tai đỏ bừng vì được khen nhưng cậu vẫn nhớ mình sắp đi học. Nhìn đồng hồ, chỉ còn năm phút!

"Ứng tiên sinh! Tôi phải đi học rồi!!!"

Cảm giác mềm mại xù xù trong tay biến mất, Ứng Phi Trục có chút tiếc nuối thu tay lại: "Đi đi."

Bạch Nhung cười cong môi, vẫy tay chào rất lễ phép.

Sau giờ học diễn xuất, Bạch Nhung nhận được điện thoại của Cốc Ly Sơn, đi tới phòng họp.

Trong phòng có khá nhiều người. Ngoài Cốc Ly Sơn và vài người lạ, người nổi bật nhất là người đàn ông ngồi cuối.

Bạch Nhung vừa liếc mắt đã nhận ra, là Hồ Hà Dương.

Mái tóc trắng ngắn đầy kiêu ngạo, quần áo sặc sỡ, đeo trang sức bạc, vắt chân ngồi một cách vô cùng tùy ý.

Thấy Bạch Nhung bước vào, Hồ Hà Dương huýt sáo: "Tiểu Bạch Nhung tới rồi à~ Mau ký hợp đồng đi, nội dung hợp đồng chú đã xem giúp cháu rồi đấy."

Bạch Nhung: ?

Chú???

Bạch Nhung nhìn Hồ Hà Dương với vẻ một lời khó nói.

Đối phương nhìn giống hệt một tên b**n th**....

Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...