Sự nghi hoặc của Bạch Nhung chưa kịp được giải đáp vì đạo diễn Hà Khánh Huy vừa đúng lúc đi tới, tìm bọn họ trao đổi về vấn đề quay chụp.
Tuy vậy, sau khi biết Đường Đông Phong cũng có liên hệ nhất định với "vòng yêu quái", quan hệ giữa Bạch Nhung với Đường Đông Phong rõ ràng được kéo gần hơn rất nhiều; chủ yếu là thái độ của Đường Đông Phong đối với Bạch Nhung thay đổi hẳn.
Hà Khánh Huy dẫn mọi người đi vào vườn thú.
Họ đi theo con đường mòn phía sau núi, các loài động vật đã sớm được bố trí phối hợp, dọc đường toàn là nhân viên trong đoàn.
Đường Đông Phong kéo Bạch Nhung đi bên cạnh, vừa đi vừa khoe tài nấu nướng, thậm chí còn đơn phương bắt đầu lên thực đơn, chuẩn bị hẹn Bạch Nhung tới nhà mình ăn cơm.
"Thích ăn thịt bò không? Lát nữa tôi xào thêm món bò xào rau thơm."
Bạch Nhung liên tục nói: "Đủ rồi anh Đường, đồ ăn nhiều lắm rồi."
Đường Đông Phong vẫn chưa chịu dừng: "Thêm món cà tím kho cá mặn nhé, cá mặn là bên tiểu viện Nhục Thu gửi sang, mùi vị ngon lắm."
Bạch Nhung bắt đầu cầu cứu những người khác.
Cậu nhìn về phía Hồ Hà Dương trước nhưng Hồ Hà Dương chỉ lo vui vẻ xem kịch, còn không quên đổ thêm dầu vào lửa: "Thêm nồi canh xương rồng đi, đến lúc đó gọi lão Ứng tới ăn cùng. Nếu thêm người thì làm thêm món cua chiên thơm nữa, mùa này cua béo nhất."
Bạch Nhung dứt khoát từ bỏ Hồ Hà Dương, quay sang cầu cứu Hứa Tĩnh Đào.
Hứa Tĩnh Đào vốn chỉ đứng nghe yên lặng.
Những người trong vòng giao tế như bọn họ, ai mà không nhìn ra Đường Đông Phong cùng Hồ Hà Dương thân nhau hơn, đề tài họ nói cũng toàn là chuyện trong vòng bạn bè. Nhưng thấy Bạch Nhung nhìn mình với ánh mắt mong chờ pha chút bất lực như vậy, cô bỗng nhiên mềm lòng.
Cô mở miệng giúp Bạch Nhung giải vây, vài câu nhẹ nhàng liền kéo chủ đề quay lại chuyện quay chương trình.
Nhắc đến công việc, Đường Đông Phong lập tức nghiêm túc hơn hẳn.
Bạch Nhung cầm thẻ nhiệm vụ trong tay: "Vậy bây giờ chúng ta đi tìm giám đốc vườn thú sao?"
Người trả lời cậu là Úc Mỹ Quân, từ đầu tới giờ vẫn chưa lên tiếng. Giọng cô giống hệt ngoại hình, dịu dàng ngọt ngào, được fan ca ngợi là sinh ra để đóng phim thần tượng đô thị.
"Đúng rồi. Lúc vào tôi có thấy biển chỉ đường, văn phòng giám đốc nằm trong khu vườn thú."
Vườn thú hoang dã này chiếm diện tích gần một trăm năm mươi hecta, phần lớn khu vực đều di chuyển bằng xe tham quan.
Tiêu Ngạn giơ thẻ lên, nói: "Thẻ nhiệm vụ của tôi có bản đồ khu triển lãm linh trưởng."
Bạch Nhung xem bản đồ xong, cúi đầu nhìn thẻ của mình, đột nhiên quay sang Úc Mỹ Quân: "Xin chào, tôi có thể xem thẻ nhiệm vụ của chị được không?"
Úc Mỹ Quân sảng khoái đáp: "Tất nhiên rồi."
Bạch Nhung nghiêm túc đối chiếu ba tấm thẻ, xác nhận một chuyện: "Mặt sau thẻ nhiệm vụ của mỗi người đều có hình khác nhau."
Khi Bạch Nhung mượn thẻ của Úc Mỹ Quân, Đường Đông Phong cũng đã hiểu ra điểm này, chủ động mở mặt sau thẻ của mình: "Tôi là bản đồ khu bò sát."
Trong tay Bạch Nhung là bản đồ khu mãnh thú thả rông, còn Úc Mỹ Quân cầm là bản đồ khu chim chóc.
Hà Khánh Huy là người gom tất cả thẻ nhiệm vụ lại để mọi người rút ngẫu nhiên.
Hồ Hà Dương xoay thẻ nhiệm vụ giữa các ngón tay: "Vậy đây là khu nhiệm vụ chúng ta rút trúng?"
Hứa Tĩnh Đào nhịn một lúc, cuối cùng vẫn lên tiếng: "Vì sao tôi lại là khu nhà ăn?"
Đường Đông Phong: "Tôi đổi với cô cũng được."
Hứa Tĩnh Đào suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Thôi, tôi không muốn đi khu bò sát."
Đường Đông Phong nghiêm túc phổ cập kiến thúc: "Là động vật bò sát."
"Đều như nhau thôi. Tôi không muốn thấy rắn."
Đường Đông Phong còn định nói gì đó nhưng không mở miệng.
Hiện tại chỉ còn một người chưa công bố bản đồ của mình.
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Hồ Hà Dương.
Đường Đông Phong giục: "Còn cậu?"
Hồ Hà Dương bình tĩnh đáp: "Khu tiếp đón du khách."
Hứa Tĩnh Đào bật cười: "Nghe rất hợp với cậu."
Hồ Hà Dương: "..."
Là bạn bè, Đường Đông Phong cười càng không kiêng nể, còn vỗ vai Hồ Hà Dương: "Cố lên nhé."
Bạch Nhung cầm thẻ nhiệm vụ của mình, vẻ mặt như sắp vỡ vụn.
Khu mãnh thú thả rông.
Mãnh thú.
Thả rông.
Mỗi từ nghe thôi đã đủ trí mạng.
Hứa Tĩnh Đào chú ý tới biểu cảm của cậu, chu đáo hạ giọng, che micro nói: "Nếu sợ thì đổi với tôi, cậu sang khu nhà ăn nhé?"
Bạch Nhung sợ nguy hiểm nhưng lại không muốn đẩy nguy hiểm sang người khác. Cậu âm thầm thở dài, nói: "Em làm được ạ. Trước khi đến quay em đã xem tập đầu rồi. Tổ quay và phía vườn thú sẽ làm tốt các biện pháp bảo hộ, chắc chắn không để chúng ta thật sự gặp nguy hiểm."
Dù sao hai bên cũng chỉ muốn lưu lượng với đề tài, chứ không phải tai tiếng.
Ánh mắt Hứa Tĩnh Đào dịu lại: "Nếu có vấn đề cứ trực tiếp nói với tổ đạo diễn, lão Hà dễ nói chuyện lắm."
Lão Hà mà cô nói chính là đạo diễn Hà Khánh Huy. Ngày ký hợp đồng Bạch Nhung từng gặp qua, là kiểu đạo diễn tính tình rất tốt, hoàn toàn khác Phương Bác Thâm.
Bạch Nhung gật đầu.
Dưới ánh nắng, hàng mi rũ xuống in bóng đậm, ngón tay thon dài cầm thẻ nhiệm vụ, khiến Hứa Tĩnh Đào không nhịn được nhìn thêm mấy lần.
Thật là một đứa trẻ xinh đẹp, vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Hứa Tĩnh Đào nghĩ tới đứa con nhà mình, sau mười ba tuổi bước liền vào tuổi phản nghịch rồi chưa bao giờ thoát ra, trong lòng bỗng nghẹn nhẹ.
Đường Đông Phong cầm thẻ nhiệm vụ, ghép cùng thẻ của Bạch Nhung với Hứa Tĩnh Đào: "Quả nhiên, ghép lại là bản đồ toàn bộ vườn thú. Lại đây xem thử văn phòng giám đốc ở đâu đi."
Sau một hồi tìm kiếm, không lâu sau họ đã ngồi xe nhân viên tới văn phòng giám đốc vườn, đồng thời nhận nhiệm vụ tiếp theo.
Mỗi người lần lượt tới vị trí công việc được phân, chính thức bước vào giai đoạn thực tập.
Hương thu tràn ngập khắp không gian.
Ánh hoàng hôn như mực đổ, chậm rãi nhuộm nửa bầu trời.
Gió thu se lạnh thổi qua, lá rơi đầy cành xào xạc vang lên.
Bóng đêm theo làn gió lan ra, cho tới khi tia sáng cuối cùng nơi chân trời biến mất, Bạch Nhung cũng chính thức thay bộ đồng phục xanh lam của nhân viên chăm sóc khu mãnh thú thả rông.
Chiều cao của Bạch Nhung thuộc mức trung bình so với nam trưởng thành nhưng khung xương lại nhỏ, mặc bộ đồ này trông rộng thùng thình.
Để không ảnh hưởng công việc, sau khi hỏi nhân viên, Bạch Nhung lục hành lý lấy kim chỉ giấu trong góc, đơn giản chỉnh lại cổ tay áo.
Chỉ cần cổ tay gọn gàng, những chỗ khác rộng chút cũng không sao.
Ngược lại, anh quay phim đứng bên cạnh kinh ngạc không thôi, còn đặc biệt quay cận cảnh động tác khâu vá của Bạch Nhung.
Việc may vá của Bạch Nhung là học từ cô viện trưởng.
Quần áo trẻ con luôn hay rách hỏng, mà viện phúc lợi không thể cứ rách là vứt. Mỗi lần như vậy, cô Liễu sẽ ôm giỏ kim chỉ ngồi bên sân viện, vá lại cho bọn trẻ những hình nhỏ xinh.
Bạch Nhung không học được mấy thứ phức tạp nhưng chỉnh sửa đơn giản vẫn làm được.
Nhân viên chăm sóc trong vườn thú thường làm việc theo cặp.
Bạch Nhung thay đồ xong, thấy người cùng tổ với mình.
Vườn thú sẵn sàng cung cấp địa điểm cùng nhân lực phối hợp quay chương trình chủ yếu cũng để tuyên truyền nên nhân viên được sắp xếp cùng Bạch Nhung là người được chọn lọc kỹ. Ngoại hình, tính cách, bằng cấp đều rất ổn.
Đối phương mặc bộ đồ xanh giống hệt Bạch Nhung, tóc ngắn ngang vai buộc gọn thành đuôi ngựa, khuôn mặt thanh tú đeo kính: "Chào cậu, tên tôi là Hạ Tuyết Lạc."
Cô chủ động bắt chuyện: "Lát nữa chúng ta sẽ mang đồ ăn tới chuồng hổ trước."
Khi chào hỏi, Hạ Tuyết Lạc còn đang xách một thùng thịt tươi lớn, nhìn là biết không nhẹ. Ngoài thùng cô cầm, dưới đất còn một thùng thịt gà, bên cạnh là các dụng cụ khác.
Bạch Nhung hiểu ngay: "Mấy thứ này đều phải chở lên xe cho ăn đúng không?"
"Đúng vậy."
"Được, để tôi giúp."
Bạch Nhung sức khỏe tốt, ôm cả thùng thịt gà lên cũng nhẹ nhàng, trên thùng còn có thể xếp thêm dụng cụ. Khi cử động, tay cậu không hề phồng lên cơ bắp.
Hạ Tuyết Lạc khá hoạt bát. Được vườn thú sắp xếp phối hợp quay chương trình, lương với phúc lợi của cô đều tăng, bên tổ sản xuất còn trả thêm phí xuất hiện.
"Sức cậu khỏe thật đấy, từng luyện qua à?"
Bạch Nhung đặt đồ lên xe, vừa làm vừa trả lời: "Không luyện gì cả, từ nhỏ đã khỏe, bẩm sinh."
Hạ Tuyết Lạc cười: "Tôi cũng vậy. Trước khi vào đại học, bố tôi còn nghi tôi sẽ học ngành công trình."
Hai người vừa trò chuyện vừa khuân đồ, chẳng mấy chốc đã xong.
Xe chuyên dụng cho khu mãnh thú được bọc lưới sắt bên ngoài. Ngồi bên trong, Bạch Nhung mơ hồ có cảm giác như đang ngồi trong tù.
Hạ Tuyết Lạc nhắc: "Cậu biết khu cho ăn có camera livestream không?"
Bạch Nhung biết, lúc ký hợp đồng đã bàn qua.
Hiện nay mạng internet phát triển, để tuyên truyền, từ tập ba trở đi chương trình sẽ áp dụng song song biên tập với livestream.
Livestream không do tổ chương trình phụ trách mà là phía vườn thú.
Camera cố định đặt ở khu cho ăn và hoạt động của động vật, mở suốt hai mươi tư tiếng. Sau khi quay xong cũng không tháo, cư dân mạng có thể vào phòng live bất cứ lúc nào để xem động vật, hưởng thụ niềm vui nuôi thú online.
Hạ Tuyết Lạc: "Lát nữa cho ăn nhớ đứng xa con hổ đầu đàn một chút, tính tình nó không tốt."
Bạch Nhung nghĩ thầm: Khu mãnh thú không phải sư tử thì cũng là hổ, báo hay gấu đen. Cậu đâu phải nhân viên nuôi từ nhỏ, dù tính tình tốt cũng không dám lại gần đâu.
Hạ Tuyết Lạc: "Tính cách của nó cực kỳ không tốt, chờ lát nữa cậu sẽ biết."
Nghe vậy, sự căng thẳng mà Bạch Nhung vừa điều chỉnh lại trỗi dậy.
Tới chuồng hổ, Hạ Tuyết Lạc điều khiển xe chạy vào.
Những con hổ vốn đang nằm lười biếng trên cỏ đều lần lượt tụ lại. Tiếng gầm trầm thấp vang lên, áp lực lập tức đè nặng trong xe.
Hạ Tuyết Lạc hướng dẫn Bạch Nhung cách ném thức ăn ra ngoài qua khe lưới.
Đột nhiên, từ xa vang lên một tiếng gầm cao hơn sắc hơn khiến tim Bạch Nhung run lên.
"Hổ đầu đàn tới rồi, cho ăn nhanh lên!" Hạ Tuyết Lạc nói.
Từ cẩn thận chuyển sang khẩn trương, Bạch Nhung nhìn rõ trên sườn núi xa xa, một con hổ khổng lồ đang lao về phía họ.
Hạ Tuyết Lạc: "Đừng lo quá. Tuy hổ đầu đàn tính tình không tốt nhưng nó chưa bao giờ tấn công... ừm..."
Cô vừa an ủi được nửa câu, bỗng sững lại.
Con hổ đầu đàn vốn hung dữ, khi sắp tới nơi bỗng phanh gấp, bốn móng cào mạnh trên cỏ kéo ra vệt dài, thậm chí lật cả thảm cỏ lên. Ngay sau đó, nó lăn người nằm nghiêng, hướng về chiếc xe, hoặc nói chính xác hơn là hướng về phía Bạch Nhung bắt đầu làm nũng.
Hạ Tuyết Lạc: ???
