Từ khu hổ trở về, Bạch Nhung cố ý tránh né ống kính, tìm một phòng thay đồ trống gọi điện cho Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục ở đầu dây bên kia im lặng hai giây: "Cậu nói con hổ đó mọc cánh?"
"Vâng..."
Ứng Phi Trục đưa tay xoa mặt: "Đợi tôi qua."
"Ứng tiên sinh, tôi đang ở thành phố S."
"Tôi biết. Tôi cũng đang ở đây."
Bạch Nhung định nói thêm gì đó, trong điện thoại bỗng vang lên một tiếng thú rống trầm thấp khiến tim cậu giật thót.
"!!!"
Bạch Nhung suýt thì hét lên, "Ứng tiên sinh, anh không sao chứ?"
Ngay sau đó lại là một tiếng gầm như vọng về từ thượng cổ.
Ứng Phi Trục đã biến về nguyên hình, há to cái miệng khổng lồ, trực tiếp nuốt chửng khối oán khí đang giãy giụa dữ dội.
Không cần nhai, nuốt thẳng xuống.
Xử lý xong oán khí, y mới khôi phục hình người, nhặt chiếc điện thoại rơi trên nền tuyết lên. Ngay cả lau cũng chưa kịp lau, đã vội trả lời Bạch Nhung: "Tôi ổn, không sao cả, đừng lo. Đợi tôi nửa tiếng."
-----
Các khách mời của chương trình đều ở riêng trong khu ký túc xá do ekip sắp xếp. Nói là ký túc xá, thực ra chỉ là một dãy nhà dân tự xây ở chân núi.
Nhà hình chữ khẩu, phía trước có cổng với tường bao, vào trong là một sân nhỏ vốn dùng để phơi thóc, ở giữa là nhà chính, hai bên là các phòng ngủ.
Ban đêm ở thành phố S lạnh thấu xương.
Bạch Nhung vừa về phòng, một cơn gió mạnh đột nhiên thổi bật cửa sổ chưa đóng chặt, rèm cửa lập tức phất phơ kêu lạch phạch. Cậu phải dùng khá nhiều sức mới đóng chặt lại được.
May là ekip không đến mức thật sự để khách mời "độ kiếp", trong phòng đã lắp sẵn thiết bị sưởi.
Chờ người ấm lên, Bạch Nhung định đi tắm thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Cậu đã cầm sẵn quần áo tắm, nghĩ là nhân viên chương trình hoặc khách mời khá nên đặt quần áo lại giường, ra mở cửa.
Ứng Phi Trục đứng ngoài cửa, sau lưng là hai phòng ký túc xá đối diện vẫn còn sáng đèn.
Tim Bạch Nhung giật thót. Cậu không kịp nghĩ đến lễ nghi hay kính trọng gì nữa, túm lấy tay Ứng Phi Trục kéo thẳng vào phòng.
"Ứng tiên sinh!" Ngữ khí của Bạch Nhung đầy căng thẳng: "Sao anh lại tới thẳng như vậy?"
Ứng Phi Trục đảo mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ: "Cậu ở chỗ này à?"
"Bọn tôi đang quay chương trình."
Vườn bách thú hoang dã thành phố S vốn ở khá xa trung tâm, tựa núi mà xây, xung quanh còn nhiều khu nhà cũ chưa giải tỏa.
Trong phòng không có sopha hay ghế tựa, Bạch Nhung chỉ có thể đẩy Ứng Phi Trục ngồi xuống mép giường.
Thấy tiểu yêu quái căng thẳng như vậy, Ứng Phi Trục chậm rãi nói: "Yên tâm, bọn họ không nhìn thấy tôi."
Bạch Nhung đan hai tay vào nhau: "Thật không ạ?"
Ứng Phi Trục bật cười: "Không tin tôi à?"
"Tin mà..."
Ứng Phi Trục nắm cổ tay Bạch Nhung, như trừng phạt mà khẽ búng vào mũi cậu: "Gan càng ngày càng lớn."
"Không có." Bạch Nhung yếu ớt biện giải, vội hỏi: "Ứng tiên sinh, anh có muốn uống nước không?"
Chưa kịp chờ câu trả lời, cậu đã quay người chạy đi rót nước.
Ứng Phi Trục cầm cốc nước, không uống, đặt sang một bên, hỏi thẳng: "Kể tôi nghe chuyện con hổ đó đi."
Bạch Nhung liền thuật lại toàn bộ đầu đuôi sự việc, cả những gì Hạ Tuyết Lạc đã nói với mình. Kể xong, cậu do dự hỏi: "Ứng tiên sinh, nó có phải là Cùng Kỳ không ạ?"
Trong Sơn Hải Kinh từng ghi: Cùng Kỳ có bề ngoài như lão hổ, có cánh. Nhưng điều khiến Bạch Nhung sợ nhất là Cùng Kỳ thích ăn thịt người.
So với những gì thấy ở khu hổ, con đó lại giống một con mèo khổng lồ hơn.
Ứng Phi Trục hỏi: "Có chụp ảnh không?"
Bạch Nhung lấy điện thoại đưa cho y: "Chỉ lúc chụp hình mới thấy. Bình thường nhìn bằng mắt, nó chỉ là một con hổ bình thường."
Ứng Phi Trục cẩn thận xem xét bức ảnh chụp.
"Thú vị đấy." Y nheo mắt, như suy tư gì đó: "Xem ra có người không muốn nó bị phát hiện. Trình độ này còn chưa bằng một phần trăm của Phương Bác Thâm."
Bạch Nhung chớp mắt: "Đạo diễn Phương ạ?"
"Ừ." Ứng Phi Trục gật đầu: "Anh ta cũng học mấy thứ này."
Bạch Nhung ngạc nhiên: "Đạo diễn Phương còn biết đạo thuật sao?"
"Biết. Nghi thức khai máy đều là anh ta tự làm."
"Lợi hại thật..." Đúng là chuyển nghề mạnh nhất thời hiện đại, từ đạo sĩ sang đạo diễn.
Ở cạnh Ứng Phi Trục lâu, Bạch Nhung cũng thả lỏng hơn nhiều. Cậu cắn hộp sữa do "kim chủ ba ba" tài trợ, uống mấy ngụm.
"Ứng tiên sinh, sao anh cũng ở thành phố S vậy?" Cậu vừa nói vừa cúi đầu cắn ống hút, tập trung uống sữa, không nhìn sang bên kia. Nhưng hơi ấm đột ngột áp sát cùng tiếng hít thở nhẹ sau gáy khiến toàn thân cậu cứng đờ.
Ứng Phi Trục vòng tay phải qua vai cậu, lòng bàn tay đè nhẹ: "Đừng động."
Hơi thở quen thuộc bao trùm lấy, Bạch Nhung ngẩng đầu, thấy Ứng Phi Trục cau mày, đưa tay vân vê ra thứ gì đó bên tai cậu.
Mọi suy nghĩ hỗn loạn lập tức tan biến. Bạch Nhung nhìn sợi lông màu vàng trong tay y, lập tức hiểu ra: "Cùng Kỳ để lại sao?"
"Ừ." Mặt Ứng Phi Trục tối sầm, ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay, thiêu rụi sợi lông thú thành tro.
Những đại yêu như bọn họ, bản năng gần giống động vật, thích dùng mùi để đánh dấu thứ mình coi trọng.
Ngửi thấy mùi Cùng Kỳ còn vương trên người tiểu yêu quái, Ứng Phi Trục phải cố kìm nén ý muốn biến về nguyên hình để "đổi mùi" cho cậu, trầm giọng nói: "Đi tắm đi."
Bạch Nhung gật đầu, ôm quần áo rồi quay lại hỏi: "Nhưng Ứng tiên sinh, tối nay anh ngủ ở đâu ạ?"
Thật ra Ứng Phi Trục chưa nghĩ đến. Ban đầu y định xử lý xong chuyện ở thành phố S rồi về ngay, ai ngờ lại gặp chuyện Cùng Kỳ.
Thấy vẻ mặt đó, Bạch Nhung hiểu ngay. Cậu nhìn cái giường trong phòng: "Nếu anh không chê, có thể ngủ cùng tôi."
Giường đất kiểu phía Bắc rất lớn, ngủ hai người hoàn toàn đủ.
Ứng Phi Trục tựa lưng vào tường: "Đi tắm trước đi."
Chỉ hai ngày không theo sát tiểu yêu quái mà trên người cậu đã vương đầy mùi hồ ly với Cùng Kỳ.
Bạch Nhung đi tắm.
Phòng tắm không có sưởi tốt, vừa tắm xong là cậu chui tọt vào chăn để giữ ấm, chẳng kịp để ý đến Ứng Phi Trục.
Nhiệt độ dần hồi lại, Bạch Nhung mới thấy mình "sống lại". Đèn trần hơi chói, cậu đang nghĩ cách tắt thì bóng người phủ xuống.
Là Ứng Phi Trục.
Y ngồi nghiêng bên giường, nhẹ nhàng vuốt tóc Bạch Nhung. Chẳng bao lâu sau, mái tóc còn hơi ẩm đã khô ráo hoàn toàn.
Bạch Nhung cuộn người trong chăn, chỉ lộ đôi mắt nhưng ánh mắt ấy đã không còn nhút nhát như trước.
Ứng Phi Trục rất hài lòng. Không uổng công y bỏ ra bao thời gian, kiên nhẫn bên cạnh tiểu yêu quái này.
Bạch Nhung như một cái kén, chậm rãi lăn sang bên cạnh, nhường chỗ ấm áp vừa làm nóng, nhìn y bằng ánh mắt chân thành: "Ứng tiên sinh, anh nằm xuống đi."
"...Ừ."
Ứng Phi Trục tắt đèn, nằm xuống bên cạnh.
Thật ra với đại yêu như họ, từ lâu đã không cần ăn uống hay ngủ nghỉ, chỉ cần ngồi trên giường một đêm là đủ hồi phục. Nhưng nhìn lời mời chân thành kia, y lại không thể từ chối.
Bóng tối bao trùm căn phòng nhưng không ảnh hưởng đến tầm nhìn của Ứng Phi Trục. Y nằm nghiêng, ánh mắt dừng trên gương mặt Bạch Nhung.
Cả ngày mệt mỏi, Bạch Nhung ngủ rất nhanh.
Trong giấc ngủ, tiểu yêu quái hoàn toàn không phòng bị. Hay đúng hơn là dù tỉnh hay ngủ, cậu vẫn như vậy, luôn nhìn người khác bằng đôi mắt đen ướt át. Trước ánh mắt ấy, dù cậu yêu cầu điều gì, y cũng sẽ gật đầu.
Ánh trăng len qua cửa sổ, rơi từng mảng nhỏ lên giường.
Hàng mi cong dài như cánh quạ, làn da trắng đến chói mắt.
Ứng Phi Trục nhìn rất lâu, cổ họng khô rát như có lửa đốt. Y đột ngột nhắm mắt, thấp giọng mắng một câu, cẩn thận rời giường, mở cửa đi ra ngoài.
-----
Mưa phùn rả rích, đến cuối thì biến thành tuyết nhỏ.
May là đồ lao động của vườn bách thú khá giữ ấm, Bạch Nhung còn đeo thêm găng tay, che ô ngồi xe đi làm.
Trên xe, trạng thái của những người khác còn tệ hơn cậu.
Hứa Tĩnh Đào với Đường Đông Phong là hai người lớn tuổi nhất, ngược lại là khỏe nhất.
Vì phải tiếp xúc gần động vật, Hứa Tĩnh Đào không trang điểm. Nếp nhăn hiện rõ, tinh thần vẫn rất tốt.
Những người còn lại kém hơn hẳn.
Hồ Hà Dương ngồi hàng ghế cuối ngủ gật, ai gọi cũng không phản ứng.
Úc Mỹ Quân không còn vẻ dịu dàng trước ống kính, quầng thâm nặng trĩu, tóc buộc qua loa như thể bị hút cạn sinh khí, tựa đầu vào cửa kính.
Tiêu Ngạn khá hơn cô một chút nhưng mắt cũng thâm rõ, ngồi sát bên Úc Mỹ Quân.
Bạch Nhung còn thấy trên cổ tay Tiêu Ngạn có một sợi dây buộc tóc hồng nhạt giống hệt của Úc Mỹ Quân, bị tay áo che khuất hơn nửa.
Cậu không nghĩ nhiều, chỉ cho là hai người vẫn đang "xào CP", chỉ nhìn một cái liền thôi.
Đường Đông Phong vừa trao đổi xong với đạo diễn, quay lại thông báo: "Lát nữa ăn ở nhà ăn nhân viên, sau đó ai về vị trí người nấy. Hôm nay livestream trong khu sẽ chính thức mở, mọi người nhớ chú ý."
Mọi người đồng loạt yếu ớt "ừ" một tiếng.
Hứa Tĩnh Đào trêu chọc nói: "Mấy người trẻ sao trông còn mệt hơn tôi thế này?"
Bạch Nhung quen ngủ sớm dậy sớm nên vẫn ổn.
Tiêu Ngạn giơ tay phản đối: "Chị Hứa, tối qua em chỉ ngủ bốn tiếng."
Úc Mỹ Quân phụ họa: "Em cũng thế, sáng dậy mắt không mở nổi."
"Này sao được." Hứa Tĩnh Đào lắc đầu: "Mười giờ đã về rồi mà, sao ngủ muộn thế? Trong phòng có sâu à?"
Đường Đông Phong nói: "Thời tiết này, sâu cũng chết cóng thôii."
Tiêu Ngạn đau khổ: "Quen thức đêm rồi, không tới hai ba giờ là không ngủ được."
Úc Mỹ Quân: "+1."
Hứa Tĩnh Đào không yên tâm: "Ngủ hai ba giờ sáng không tốt đâu, cơ thể chịu không nổi. Còn trẻ cũng không nên thức đêm bừa bãi."
Hồ Hà Dương kéo tấm che mặt xuống. Khác hẳn lúc mới lên xe, giờ đây vẻ mặt anh đầy sự tức giận: "Không phải người trẻ nào cũng vậy. Ở đây có người mỗi tối chín giờ ngủ, sáng sáu bảy giờ dậy đấy."
Bạch Nhung: "..."
Cậu không thấy mình khỏe, chỉ là cứ đến giờ là buồn ngủ, muốn thức đêm cũng không nổi.
Cậu từng hỏi Ứng Phi Trục lý do, đáp án nhận được là tác dụng của ánh trăng, hiệu quả còn mạnh hơn cả thuốc an thần.
