Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 43



Giọng của Hạ Tuyết Lạc rất dễ nhận ra. Nếu dùng cách nói trên mạng thì chính là luôn mang theo một tầng "tử khí" nhàn nhạt.

Nghe cô chất vấn, Bạch Nhung thậm chí không dám tìm bóng dáng của cô, cả người co lại, theo bản năng trốn ra sau lưng Ứng Phi Trục.

Ứng Phi Trục phối hợp bước lên nửa bước, dùng cơ thể che chắn cho Bạch Nhung, ánh mắt sắc bén quét về phía tảng đá cách đó không xa.

Hạ Tuyết Lạc chui ra từ sau tảng đá, trên đầu còn vướng hai cọng cỏ khô vàng. Cô mặc đồ lao động, trong tay cầm một lá phù màu vàng.

Trời âm u nặng nề.

Lấy Cùng Kỳ đang bồn chồn bất an làm ranh giới, Bạch Nhung với Hạ Tuyết Lạc đứng đối diện nhau ở hai phía.

Trong đầu Bạch Nhung chỉ còn một ý nghĩ: Xong rồi, xong rồi! Sẽ không lộ đuôi đấy chứ?

Từ nhỏ đến lớn, chuyện cậu sợ nhất suốt hai mươi năm qua chính là cái đuôi của mình bị lộ ra trước mặt người khác. Cho đến khi hơi ấm từ người Ứng Phi Trục không ngừng lan sang, đầu ngón tay lạnh băng của cậu mới dần lấy lại một chút nhiệt độ.

Hạ Tuyết Lạc bước ra hoàn toàn khỏi tảng đá, lúc này Bạch Nhung mới thấy rõ người đứng bên cạnh cô.

Đó là một người đàn ông trung niên trông khá nhàn tản, râu ria xồm xoàm, dáng vẻ lôi thôi. Ông ta mặc áo bông đen đã cũ, đầy cảnh giác nhìn Ứng Phi Trục.

Đầu Hạ Tuyết Lạc hơi choáng.

Bốn người đứng sâu trong khu hổ, cách bụi cây không xa vẫn còn vang lên tiếng cười nói vui vẻ của du khách.

"Bạch Nhung, nói đi chứ!" Ngữ khí của Hạ Tuyết Lạc mang theo sự tức giận: "Đừng trốn nữa! Chỗ này nguy hiểm lắm, cậu vào bằng cách nào?!"

Bạch Nhung lấy hết can đảm, ló đầu ra sau lưng Ứng Phi Trục.

Bị cô gầm lên như vậy, tim cậu run bần bật. Cậu ấp úng hồi lâu nhưng thật sự không biết nên nói gì, hay nói đúng hơn là không biết mình có thể nói gì.

Hạ Tuyết Lạc cũng là vì quá sốc nên giọng mới nặng nề như vậy. Cô không ngờ một Bạch Nhung trông ngoan ngoãn như thế lại dám trực tiếp xông vào khu hổ. Hơn nữa nhìn tình hình này, chín phần mười là đã xuyên qua được thuật che mắt bọn họ đặt trên người Cùng Kỳ.

Rất bình thường mà, đúng không?

Nhưng Ứng Phi Trục không nghĩ vậy. Y không vui, kéo Bạch Nhung đang định lùi lại vào trong lòng, nhíu mày hỏi: "Cô gào cái gì? Tôi muốn dẫn cậu ấy đi đâu thì đi."

Hạ Tuyết Lạc khựng lại một nhịp, vừa định mở miệng phản bác, người đàn ông trung niên bên cạnh đã kéo cô lại: "Đừng cãi với cậu ta."

Hạ Tuyết Lạc kinh ngạc quay đầu: "Sư phụ?"

"Ít nhất cũng là đại yêu có tu vi ngang Cùng Kỳ." Hạ Lãnh hạ giọng: "Con rút trước đi."

"Con không đi!" Hạ Tuyết Lạc cắn răng.

Ứng Phi Trục mất kiên nhẫn, cắt ngang cuộc đối thoại của hai thầy trò: "Đây không phải là lúc đóng phim truyền hình. Thuật che mắt trên người Cùng Kỳ là các người làm à?"

Hạ Lãnh nhìn về phía Ứng Phi Trục, bàn tay giấu sau lưng siết chặt: "Đúng thì sao?"

"Vậy là các người biết thân phận của nó." Ứng Phi Trục bước lên một bước, hoàn toàn phớt lờ sự bạo động của Cùng Kỳ: "Tôi không biết các người vì lý do gì mà giữ nó lại đây nhưng Cùng Kỳ là hung thú, ở lại thành phố S rất nguy hiểm."

Hạ Lãnh tỏ ra bực bội: "Tôi biết! Nhưng tôi không có cách nào đưa nó ra ngoài, chỉ có thể để Tuyết Lạc trà trộn vào vườn thú làm yểm hộ."

Ứng Phi Trục lạnh nhạt đáp: "Ồ, vậy tôi có thể đưa nó đi."

Khi khoảng cách giữa Ứng Phi Trục với Cùng Kỳ ngày càng gần, cuối cùng Cùng Kỳ cũng không chịu nổi, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía y.

Ứng Phi Trục đến việc trốn cũng lười.

Hiện tại Cùng Kỳ còn chưa có ý thức tỉnh táo, những đòn tấn công bản năng này, ngay cả việc để lại một vết xước trên long lân cũng là không thể.

Khoảnh khắc Cùng Kỳ lao tới, tim Bạch Nhung hụt hẳn một nhịp. Cậu không kịp nghĩ đến việc tránh Hạ Tuyết Lạc, cơ thể đã phản ứng nhanh hơn não, sải vài bước về phía Ứng Phi Trục.

"Ứng tiên sinh!"

Ứng Phi Trục nhẹ nhàng ấn tay lên đầu Cùng Kỳ.

Chỉ trong chớp mắt, thân hình khổng lồ của Cùng Kỳ biến mất, chỉ còn lại một con mèo nhỏ lông cam vằn hổ.

Ứng Phi Trục xách con mèo đang quay đầu định chạy, hoàn toàn làm ngơ hai thầy trò Hạ Lãnh, quay lại bên cạnh Bạch Nhung, hỏi: "Muốn nuôi mèo không?"

Y dùng hai ngón tay nhéo sau gáy con mèo, giọng nói với Bạch Nhung dịu đi hẳn.

Bạch Nhung nhìn con mèo đang giương nanh múa vuốt trong tay y: "Nó, là Cùng Kỳ?"

Ứng Phi Trục ném thẳng con mèo vào lòng Bạch Nhung, nhìn cậu luống cuống đỡ lấy, thản nhiên nói: "Dễ nuôi lắm. Không cần cho ăn đúng giờ, ăn uống thì... cho ăn đại thức ăn khô cho mèo cũng được."

Bạch Nhung vẫn hơi sợ Cùng Kỳ nhưng khi ôm được cục bông mềm mại kia, tim cậu lại không nhịn được mà mềm xuống.

Nghe Ứng Phi Trục nói vậy, cậu lập tức nghiêm túc sửa lại: "Không được! Sao có thể cho Cùng Kỳ ăn thức ăn cho mèo được?"

Một tay cậu ôm mèo, tay kia rút điện thoại ra: "Để tôi hỏi bạn học đại học xem, cô ấy biết cách cho mèo ăn thịt xương tươi."

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Bạch Nhung, Ứng Phi Trục đột nhiên hối hận.

Sớm biết thế đã ném cho Nhục Thu nuôi!

Y ho nhẹ một tiếng: "Không cần nghiêm trọng vậy đâu. Nó đâu có yếu ớt như mèo thật."

Bạch Nhung hiếm khi gan lớn mà phớt lờ Ứng Phi Trục, nửa trái tim cậu đã hoàn toàn đặt lên người Cùng Kỳ.

Quá đáng yêu!

Giống một phiên bản mèo hóa của hổ con, trên trán còn mơ hồ hiện ra chữ "vương" méo mó.

Ứng Phi Trục: "..." Càng thêm hối hận.

Ánh mắt Ứng Phi Trục tối sầm lại, dứt khoát quay sang tìm Hạ Lãnh gây chuyện: "Tôi sẽ đi làm thủ tục với phía chính phủ. Bây giờ các người có thể rời đi."

Hạ Tuyết Lạc không ngờ chuyện Cùng Kỳ lại được giải quyết nhanh gọn đến vậy. Nhìn Cùng Kỳ biến thành mèo con trong lòng Bạch Nhung đang làm nũng, cô chỉ thấy thế giới này thật sự không chân thật chút nào.

Quá lố rồi!

Đó là Cùng Kỳ đấy!

Một trong tứ đại hung thú, chuyên ăn thịt người!

Nhưng nó đã hai lần liên tiếp làm nũng với Bạch Nhung!

Lần trước lăn lộn trên đất bằng nguyên hình, thậm chí muốn l**m cậu qua cửa sổ...

Không nghĩ nữa.

Hạ Tuyết Lạc lắc đầu, cố gắng quẳng mấy hình ảnh quỷ dị đó ra khỏi não.

Hạ Lãnh lặng lẽ nhìn Ứng Phi Trục một lúc lâu: "Xin hỏi danh huý của ngài?"

Bạch Nhung đang bị Cùng Kỳ l**m lòng bàn tay, rụt tay lại thì đối phương lại híp mắt, giẫm sữa trên người cậu rồi ngáy ngủ. Hoàn toàn là một con mèo con chính hiệu!

Bạch Nhung mềm lòng không chịu nổi, hoàn toàn không còn dáng vẻ khách sáo khi đối mặt với nguyên hình của Hồ Hà Dương.

Ứng Phi Trục vừa thấy tay Bạch Nhung bị l**m liền sầm mặt.
Y ném lại ba chữ "Ứng Phi Trục" cho Hạ Lãnh, sau đó xoay người xách Cùng Kỳ ra khỏi lòng Bạch Nhung.

"Đừng chiều nó."

Y đè nén tức giận, rũ mắt nắm lấy tay Bạch Nhung.

Thái độ của Cùng Kỳ với Ứng Phi Trục kém hơn hẳn. Nó nhe răng cắn về phía cánh tay y, còn chưa chạm tới đã bị một kết giới hình cầu nhốt lại.

"Grào---"

Cùng Kỳ giận dữ đâm loạn vào kết giới, tìm cách thoát ra.

Nhìn cục mèo vằn hổ màu cam cuộn tròn đâm vào quả cầu trong suốt, tim Bạch Nhung mềm ra như nước. Cậu nhìn nó đầy mong mỏi, nhưng không dám giành mèo từ tay Ứng Phi Trục.

Chưa đầy một phút bị Bạch Nhung nhìn chằm chằm, Ứng Phi Trục đã đầu hàng, thả Cùng Kỳ về tay cậu nhưng kết giới vẫn còn.

Bạch Nhung muốn hỏi nhưng Ứng Phi Trục nhìn trời nhìn đất, nhất quyết không nhìn cậu. Để Cùng Kỳ lần nữa bị ôm sát trong lòng tiểu yêu?

Không thể nào!

Bạch Nhung đùa mèo một lúc, chuông báo thức trên điện thoại bỗng vang lên.

"!!!"

Cậu hoảng hốt trả Cùng Kỳ cho Ứng Phi Trục: "Ứng tiên sinh, tôi phải đi làm rồi!"

Câu này cũng đánh thức Hạ Tuyết Lạc khỏi trạng thái mơ hồ.

Ứng Phi Trục linhìnc hai người đối diện, quay sang xoa đầu Bạch Nhung: "Đi đi."

Bạch Nhung ngoan ngoãn đứng cạnh y, chờ được đưa ra ngoài khu hổ.

Bóng cây lay động, ánh nắng mờ xẹt qua đuôi tóc.

"Đưa nó theo." Ứng Phi Trục lại đặt Cùng Kỳ lên vai Bạch Nhung: "Yên tâm, bây giờ người khác không nhìn thấy nó đâu."

Bạch Nhung đứng ngược sáng nhìn Ứng Phi Trục. Gió thổi rối tóc mái y, rơi trên hàng mày, làm dịu đi vài phần sắc bén.

Ứng Phi Trục vỗ vai cậu: "Đi đi."

Ngay sau đó, cảnh sắc trước mắt Bạch Nhung đã đổi khác. Khi đứng vững, cậu đã quay lại vị trí bên ngoài khu hổ.

Hạ Tuyết Lạc cũng được đưa ra cùng.

Gió thu lành lạnh thổi qua, lá khô vàng nhẹ nhàng rơi xuống vai Bạch Nhung.

Cậu giữ chặt Cùng Kỳ đang muốn đuổi lá, quay đầu nhìn ánh mắt chất vấn không lời của Hạ Tuyết Lạc, vừa chột dạ vừa ngượng ngùng nở nụ cười.

"Vậy ra cậu cũng là đại yêu, từ đầu đã nhìn ra thân phận Cùng Kỳ."

Bạch Nhung vội vàng lắc đầu: "Tôi không phải đại yêu quái!"

Cậu l**m môi dưới, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Hơn nữa ban đầu tôi cũng không nhìn ra, là lúc chụp ảnh mới phát hiện nó có cánh."

Hổ bình thường làm gì có cánh.

Nghe xong, Hạ Tuyết Lạc gật đầu: "Ra là vậy. Thế Ứng Phi Trục là ai? Sao sư phụ tôi trông như gặp đại địch vậy?"

Câu hỏi này khiến Bạch Nhung sững người. Cậu chớp mắt, rũ mi, hàng mi cong run run trong gió: "Tôi cũng không biết."

Ứng tiên sinh chưa từng nói về nguyên hình của mình, ngay cả Thi Hoài cũng chưa từng nói.

Bạch Nhung đoán Thi Hoài là rắn vì đối phương thích dùng sticker rắn chibi. Nhưng Ứng Phi Trục... cậu không tưởng tượng nổi nguyên hình của y là gì.

"Cậu không biết thật à?" Hạ Tuyết Lạc ngạc nhiên.

Bạch Nhung ôm chặt Cùng Kỳ: "Ừm..."

"Cũng đúng. Mấy đại yêu quái này tính tình kỳ quái, có khi không thích người khác biết nguyên hình đâu."

Bạch Nhung muốn biện hộ cho ông chủ nhà mình nhưng lại sợ sẽ bị hỏi đến nguyên hình của bản thân, đành im lặng. Nhịn một hồi lâu, cậu mới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ứng tiên sinh không kỳ quái đâu."

Hạ Tuyết Lạc tìm tảng đá gần đó ngồi xuống: "Không kỳ quái? Vậy cậu thấy tính cách anh ta thế nào?"

Bạch Nhung nghĩ một lúc, nói rất chắc chắn: "Ứng tiên sinh là người tốt!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...