Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 54



Sau khi biết nhân viên chính thức của công ty toàn bộ đều là yêu quái, Bạch Nhung từ chỗ ban đầu còn chưa quen, dần dần đã hòa nhập được với bầu không khí.

Chớp mắt một tháng trôi qua, Tết Nguyên Đán sắp đến, thành phố A cũng đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.

Bạch Nhung cùng Hồ Hà Dương hoàn thành xong hai kỳ ghi hình [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu], kỳ đầu tiên cũng chính thức kết thúc khâu dựng hậu kỳ, được đưa lên nền tảng video phát sóng, hơn nữa còn đạt được lượng xem khá tốt.

Ngoài biệt thự, hoa hòe nở không đúng mùa nhưng chỉ một vòng ngắn ngủi đã rụng sạch. Những tán lá vốn xanh um cũng theo đó mà trút hết, không còn sót lại gì.

Hơi thở mùa đông càng thêm lạnh lẽo.

Nhìn ra ngoài qua cửa kính sát đất toàn cảnh của phòng khách, khắp nơi đều là cây cối trơ trụi cùng tuyết đọng dày đặc ven đường.

Hệ thống sưởi trong nhà hoạt động ổn định, Bạch Nhung vẫn mặc bộ đồ ngủ mỏng của mùa xuân hè, ôm Cùng Kỳ bận rộn trong bếp.

Giữa bàn nấu cùng đảo bếp có đặt một giá đỡ điện thoại đứng, trên màn hình đang phát một buổi livestream dạy nấu ăn.

Suốt một tháng qua, mỗi khi rảnh rỗi, Bạch Nhung lại dẫn Cùng Kỳ mở livestream, tích lũy tín ngưỡng cho nó.

Hiệu quả livestream có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường.

Cùng Kỳ đã có thể biến về nguyên hình hoàn chỉnh, suýt chút nữa làm sập biệt thự. May mà Bạch Trạch sống gần đó kịp thời chạy tới, giúp Bạch Nhung ép Cùng Kỳ biến lại thành hình dạng mèo con.

Hôm nay Bạch Nhung livestream nấu ăn, thỉnh thoảng liếc nhìn bình luận trò chuyện cùng fans. Cùng Kỳ nằm cách đó không xa, Bạch Nhung không cho nó lại gần khu vực thái rau xào nấu.

Số người trong phòng livestream không ít, bình luận cuộn nhanh đến mức hoa cả mắt.

- Livestream vừa mở, tôi đã hỏa tốc tới đây!

- Vừa thi xong. May mà có Nhung bảo livestream bầu bạn lúc ôn bài, tuy không ôn xong nhưng đề thi hơn nửa đều trúng, ổn ổn!

- Có phải Sơn Quân lại lớn thêm một vòng không? Nó lớn nhanh thật.

- Cảm giác Sơn Quân là mèo cỡ lớn ấy, kích cỡ sắp ngang mèo Maine rồi.

- Có hơi béo rồi đó. Có nên kiểm soát chế độ ăn không? Béo quá không tốt cho sức khỏe đâu.

- Hôm nay làm món gì vậy? Nhung bảo lại nấu cơm cho bạn bè à? Ghen tị ghê, được ở chung với Nhung bảo chắc sướng lắm.

Bạch Nhung không che giấu chuyện mình sống chung với người khác. Chỉ là mỗi lần Ứng Phi Trục xuất hiện trong khung hình livestream đều sẽ dùng chút thủ đoạn, khiến người xem không thể nhìn rõ gương mặt nên đến nay vẫn chưa ai nhận ra y chính là ông chủ của Sơn Hải.

Bạch Nhung bày biện món ăn xong xuôi, rảnh rỗi liếc nhìn màn hình.

"Tôi cũng không biết Sơn Quân là mèo gì nữa."

"Béo sao?"

Bạch Nhung đột nhiên quay đầu nhìn Cùng Kỳ: "Cũng ổn mà. Nó chỉ là khung xương lớn một chút, không phải béo lắm đâu."

- Tiêu chuẩn của quan hốt phân đến muộn nhưng vẫn tới. Sơn Quân nằm xuống là bụng sắp chảy như chất lỏng phi Newton rồi đó.

- Cười chết mất, giống y hệt con bạn thân của tôi! Mèo nhà nó béo như quả bóng mà nó còn cố giải thích là do lông mùa đông xù lên, trong khi mùa xuân hè cũng y chang vậy.

Bạch Nhung im lặng thật sâu, nghiêm túc đánh giá Cùng Kỳ từ đầu đến chân.

Cái đầu sắp tròn như quả bóng, bụng phình căng, bốn chân mập mạp đến mức chẳng còn thấy chút cơ bắp nào.

Bạch Nhung: "..."

Cậu không muốn thừa nhận nhưng các fans nói đúng, hình như Cùng Kỳ thật sự béo quá mức rồi.

"Hình như có hơi béo thật." Bạch Nhung sờ sờ mũi: "Hay tối nay ăn ít thịt lại một chút nhé."

Nghe vậy, Cùng Kỳ ngao lên một tiếng bật dậy, như viên đạn nhỏ lao thẳng về phía Bạch Nhung, đụng vào tay cậu xong liền lăn ra đất làm nũng.

Trái tim Bạch Nhung lập tức mềm nhũn.

"Cũng chưa tới mức phải giảm cân đâu, chắc là do vận động không đủ." Cậu thỏa hiệp: "Ăn xong, tôi sẽ dẫn cậu ra sân đi dạo."

"Ngao ô!"

- Nhung bảo mềm lòng rồi! Đừng tin nó! Nó đang giả đáng thương đó!!!

- Cái trọng lượng chắc nịch như vậy, nó có ăn ít đi mỗi ngày một bữa cũng không sao đâu.

Bạch Nhung có chút đau đầu nhìn Cùng Kỳ ngày càng tròn trịa, không biết phải làm sao cho phải.

Nếu bàn với Ứng Phi Trục, dựa theo tính cách của Ứng tiên sinh, rất có thể sẽ trực tiếp đổi chế độ một ngày ba bữa của Cùng Kỳ thành một ngày một bữa.

Nhắc tới Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

Bạch Nhung vừa mới thoáng nghĩ tới hình ảnh của Ứng Phi Trục trong đầu, cửa phòng khách đã mở ra.

Ứng Phi Trục mang một thân hơi lạnh bước vào trong nhà. Sau khi cởi áo khoác, y lập tức đi thẳng vào bếp, rửa tay rồi tự nhiên giúp Bạch Nhung thái rau, động tác liền mạch trôi chảy.

Y cố ý hạ thấp giọng, sợ bị micro của phòng livestream thu vào: "Hôm nay làm món gì?"

Bạch Nhung ngoan ngoãn đáp: "Cá hầm cải chua, tôm đất rang muối tiêu, thêm một đĩa súp lơ xào..."

"Nhiều quá." Ứng Phi Trục nói: "Làm nhiều vậy không mệt sao? Lần sau không cần làm thêm phần cho Long Phú Tu nữa, cậu ta không ăn một bữa cũng không chết đói được đâu."

"Ứng tiên sinh..." Bạch Nhung bất đắc dĩ.

Từ khi Bạch Trạch với Long Phú Tu cũng dọn vào khu biệt thự, mỗi khi rảnh rỗi, Bạch Nhung sẽ tiện tay nấu thêm một phần cơm cho họ.

Nhưng Ứng Phi Trục cùng Long Phú Tu xưa nay đã không hợp nhau, chỉ cần nói vài câu là có thể cãi vã. Nếu không có Bạch Trạch hoặc Bạch Nhung ở bên cạnh, rất có thể hai người sẽ trực tiếp biến về nguyên hình, tiến hành hình thức chiến đấu nguyên thủy nhất là cắn nhau.

Ứng Phi Trục giơ tay đầu hàng: "Tôi không nói nữa. Cậu nấu đi, tôi giúp."

Dù trong bếp có thêm một Ứng Phi Trục, Bạch Nhung vẫn thỉnh thoảng trò chuyện với fan, đôi lúc sẽ giải thích vài bước nấu ăn.

Bạch Nhung cảm thấy quả thật mình có chút thiên phú về nấu nướng, nhiều quy trình chỉ cần xem qua một lần là có thể làm theo, hơn nữa mùi vị đều rất ổn.

Từng món ăn sắc hương vị đều đủ lần lượt được bày ra đĩa, bình luận trong phòng livestream cũng dần dần trở nên đồng bộ.

- Thèm quá thèm quá! Muốn ăn cá hầm cải chua quá đi!

- Tối nay nhất định phải ăn cá hầm cải chua. Tôi phải gọi cơm hộp trước đã, xem mà đói muốn chết rồi!

- Tôi cũng muốn ăn. Nhung bảo có ship không? Không xa đâu, chỉ cách một con suối nhỏ thôi~ (IP: Nhật Bổn)

- Tôi còn gần hơn, tôi ở ngay kế bên này! (IP: nước E)

Món cuối cùng vừa xong, Bạch Nhung thở hơi gấp, lập tức bị Ứng Phi Trục ép ngồi xuống bàn ăn nghỉ ngơi, phần dọn dẹp còn lại để y xử lý.

Bạch Nhung gỡ điện thoại khỏi giá livestream, chuẩn bị chào tạm biệt fan.

Nhìn khu bình luận đầy rẫy tiếng khóc than muốn ăn, Bạch Nhung cười cong mắt, trực tiếp phát mấy trăm bao lì xì trong phòng livestream, mỗi phần đều đủ tiền ăn một phần cá hầm cải chua.

Sau khi quay thưởng xong, Bạch Nhung vẫy tay chào, tắt livestream, chính thức chuẩn bị cho bữa tối.

Phần đồ ăn của Bạch Trạch với Long Phú Tu được chia riêng, giao cho Cùng Kỳ mang sang.

Ứng Phi Trục dọn xong bếp, nhìn theo bóng lưng Cùng Kỳ rời đi, vì nóng mà cởi thêm hai nút áo sơ mi trên cùng, không chút che giấu lộ ra lồng ngực rắn chắc.

"Cùng Kỳ hồi phục nhanh thật." Y ngồi đối diện Bạch Nhung, nói: "Qua thêm một thời gian nữa, chắc là có thể khôi phục ý thức của chính mình rồi."

"Vậy không phải là có thể biến thành người rồi sao?"

"Còn sớm, chỉ là có ý thức thôi. Quay đầu ném nó cho Lâm Văn Ngọc đi, trước kia cậu ta còn đòi cướp Cùng Kỳ mà."

Bạch Nhung vừa xúc cơm, ánh mắt vẫn dừng trên người Ứng Phi Trục: "Cùng Kỳ không thể tiếp tục ở cùng chúng ta sao?"

Ứng Phi Trục kiên nhẫn giải thích: "Cùng Kỳ là hung thú, tính tình còn kém hơn cả Long Phú Tu, giữ trong nhà là mỗi ngày đánh nhau."

"Vậy đưa đến chỗ tiền bối Lâm Văn Ngọc sẽ không đánh nhau à?"

Ứng Phi Trục nhún vai: "Dù sao sau khi kết thúc lưu diễn bọn họ cũng rảnh. Lâm Văn Ngọc tính nóng, đưa thêm một con Cùng Kỳ cho cậu ta đối xung."

Bạch Nhung: "..."

Cậu hơi lo hai người đó sẽ một ngày đánh nhau mười trận.

Ứng Phi Trục gắp một con tôm đất, đặt vào bát Bạch Nhung, giọng nói nhẹ nhàng: "Yên tâm đi. Dưới khu biệt thự có trận pháp thượng cổ trấn áp, họ có làm ầm cũng không xảy ra chuyện lớn đâu. Ăn cơm đi."

Sau bữa tối, tuyết ngoài trời lại bắt đầu rơi dày hơn.

Bạch Nhung tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, thấy tuyết rơi ào ạt bên ngoài, hơi kinh ngạc đi đến cửa sổ, nhìn khung cảnh trắng xóa mênh mông.

Cây hòe một tháng trước còn xanh biếc, giờ không còn thấy chút xanh nào.

Sau này Bạch Nhung mới biết, cây hòe đó vốn được Ứng Phi Trục dùng linh lực nuôi dưỡng nên cuối thu mới có thể giữ được trạng thái xanh tươi như thế.

Còn chuyện cuối tháng mười cây hòe nở hoa, Ứng Phi Trục giải thích là hôm đó khi truyền linh lực đã lỡ run tay một chút, truyền nhiều hơn, mới khiến nó nở hoa lần nữa.

Đến khi vào đông, y mới ngừng truyền linh lực, lá cây theo thời tiết mà rụng sạch.

Giờ đây, tuyết bay phủ trắng cành cây hòe như phủ lên một lớp pha lê trong suốt, cảnh đông lạnh lẽo bên ngoài với phòng khách ấm áp bên trong tạo thành sự đối lập rõ rệt.

Bạch Nhung giơ điện thoại chụp một tấm ảnh, đăng lên Weibo, rất nhanh đã thu được vô số lượt thích.

Từ sau khi [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu] phát liên tiếp ba kỳ, lượng fan trên Weibo của Bạch Nhung đã tăng nhanh một cách rõ rệt. Hiện tại đã là bảy chữ số, đặt trong giới giải trí cũng coi như một minh tinh hạng mười tám.

Chỉ là với Sơn Hải làm chỗ dựa, địa vị thực tế của Bạch Nhung trong giới còn cao hơn nhiều.

Không lâu sau khi đăng Weibo, Bạch Nhung nhận được điện thoại của Cốc Ly Sơn.

Từ khi biết Cốc Ly Sơn là phiên bản chuyển thế của Bạch Cốt Tinh, đã một thời gian rất dài Bạch Nhung rất khó nhìn thẳng đối phương.

Dù cậu đã gặp không ít yêu quái kỳ lạ, từ hai chị em Sơn Hổ Sơn Việt ở vùng Đông Bắc Hoa quốc đến những tồn tại mang màu sắc thần thoại như Lộc Thục mở đường, Tương Dao chín đầu, hay Ứng Phi Trục ứng long.

Cho đến giờ, Bạch Nhung vẫn nhớ rõ cảnh Ứng Phi Trục giương cánh bay lên giữa tầng mây, cảm giác chấn động và kinh diễm lúc đó hoàn toàn không thể diễn tả bằng lời.

Bạch Nhung thu hồi suy nghĩ, áp điện thoại lên tai: "Alo, anh Ly Sơn."

"Tôi thấy cậu đăng Weibo rồi. Nếu chưa ngủ thì tôi nói với cậu chuyện này." Cốc Ly Sơn nói.

Bạch Nhung bưng cốc trà dưỡng sinh còn bốc hơi, chậm rãi ngồi xuống sopha: "Dạ, anh nói đi."

"Có một đạo diễn tìm tôi, gửi kịch bản, chỉ đích danh muốn cậu đóng."

"Kịch bản gì vậy?"

"Là phim cổ đại quyền mưu, web drama. Kịch bản không tệ, đạo diễn cũng có thực lực, chỉ là đề tài hư cấu nên không lên sóng truyền hình được."

Bạch Nhung không quá để ý chuyện có lên sóng hay không. Cậu hiểu rõ bản thân, không xuất thân chính quy, diễn xuất cũng chưa tới mức xuất sắc, EQ cũng không cao.

Trong hoàn cảnh này, có việc làm đã là tốt lắm. Huống chi kịch bản đã qua tay Cốc Ly Sơn, chắc chắn không tệ.

"Là vai khách mời sao?" Bạch Nhung hỏi theo thói quen, trong đầu đã bắt đầu tính xem mình phải đóng mấy năm vai khách mời nữa.

"Không phải, là nam chính." Cốc Ly Sơn cười nói: "Cậu tự tin lên chút đi, web drama đâu cần khách mời gì."

"Ừm..." Bạch Nhung ôm điện thoại lăn trên sopha, đầu vừa khéo gối lên chiếc gối mềm: "Vậy nữ chính là ai?"

"Phim này là song nam chính. Diễn viên còn lại là nghệ sĩ của Tinh Văn, nhân phẩm bình thường nhưng diễn xuất đúng là không tệ. Nhân vật của cậu ta có nữ chính, còn nhân vật của cậu thì không, từ đầu đến cuối đều cô độc."

Hay lắm, chính là vai cô độc vương.

Bạch Nhung đã hiểu, cậu còn khá thích kiểu kịch bản này. Điều cậu sợ nhất khi làm diễn viên chính là cảnh thân mật, bây giờ nghe nói nhân vật mình diễn không có nữ chính, với cậu mà nói lại là chuyện tốt.

"Được, anh Ly Sơn gửi kịch bản cho em đi. Tối nay em xem."

Cốc Ly Sơn "ừ" một tiếng, ngón tay đặt lên ngón Enter nhấn xuống: "Tôi gửi rồi, nhớ kiểm tra. Đừng xem tới quá khuya, cậu còn trẻ, nên ngủ sớm chút."

"Vâng, em biết rồi."

Cúp máy xong, Bạch Nhung lập tức nhận được file kịch bản. Cậu không thích đọc nhiều chữ trên điện thoại, liền sang thư phòng in toàn bộ ra, mang về phòng xem.

Bạch Nhung: "..."

Thực ra ban đầu cậu cũng định ngủ sớm nhưng kịch bản viết quá cuốn, đọc cái là nhập vai luôn. Đến khi cậu đọc xong toàn bộ, bên ngoài đã trắng xóa, không phân biệt nổi ngày hay đêm.

Bạch Nhung không dám để Ứng Phi Trục nhìn thấy hai quầng thâm xanh lét của mình, giả vờ ngủ nướng, đợi Ứng Phi Trục đi làm mới dám dậy.

Ăn sáng qua loa xong, Bạch Nhung ôm một xấp kịch bản dày, giẫm lên nền tuyết bước ra cửa.

Sơn Hải hiếm khi náo nhiệt, rất nhiều nhân viên đứng bên cửa sổ ngắm tuyết rơi.

Bạch Nhung đi ngang qua từng dãy bàn làm việc, mang theo hơi lạnh ngồi xuống đối diện bàn của Cốc Ly Sơn.

Nhìn hai quầng thâm to tướng trên mặt Bạch Nhung, Cốc Ly Sơn bất lực xoa trán: "Cậu đã đọc suốt đêm đúng không?"

Bạch Nhung cầm kịch bản che gần hết khuôn mặt, cả người chỉ toát ra hai chữ chột dạ.

"Ứng tổng không mắng cậu à?" Cốc Ly Sơn hỏi.

Bạch Nhung ho khẽ hai tiếng: "Em đợi anh ấy đi làm mới dậy."

Cốc Ly Sơn thở dài: "Vậy về nhớ ngủ bù. Không sợ thức đêm không cao thêm à?"

Bạch Nhung giơ tay: "Em sai rồi, mà em cũng qua tuổi cao thêm rồi."

Đàn ông hơn hai mươi tuổi sao còn cao nữa, cho dù là yêu quái cũng không thể vượt qua giới hạn xương cốt.

Quầng thâm của Cốc Ly Sơn cũng không kém Bạch Nhung bao nhiêu. Hắn rót cho Bạch Nhung một ly nước, mới chậm rãi nói: "Xem ra cậu rất thích kịch bản này."

"Đúng là không tệ, chỉ là..." Bạch Nhung lật kịch bản: "Nửa đầu cốt truyện, Hạ Nguyệt Minh luôn xuất hiện ở dưới dạng nữ trang. Đạo diễn định mời một diễn viên nữ đóng phần đầu sao?"

Cốc Ly Sơn cũng rót cho mình một ly trà, uống một ngụm, thong thả đáp: "Nghĩ gì thế? Đây là web drama, đầu tư không nhiều, sao lại tốn thêm tiền mời diễn viên khác."

"???"

Bạch Nhung chỉ vào mình: "Chẳng lẽ là để em diễn?"

"Đạo diễn chính là nhìn thấy bức ảnh cậu chụp ở tiệc kỷ niệm công ty nên mới tìm cậu."

"..." Hơi hối hận rồi.

"Quay xong cả bộ phim, cát xê có thể lên tới bảy chữ số."

Mức giá này, đối với một tân binh như Bạch Nhung mà nói đã xem như không tệ nhưng đặt cạnh câu "tài chính eo hẹp" mà Cốc Ly Sơn vừa nói lại hoàn toàn mâu thuẫn.

Bạch Nhung hỏi: "Không phải anh nói tài chính đang khẩn trương sao?"

Cốc Ly Sơn: "Mời diễn viên thì tài chính khẩn trương, phần lớn tiền đều đổ hết vào các phân đoạn quay rồi."

Trên mặt Bạch Nhung lộ ra vẻ sầu não. Cậu thực sự rất thích vai diễn này nhưng trớ trêu ở chỗ, nhân vật ấy có đến một nửa suất diễn là mặc đồ nữ!

Cũng khó trách nhân vật này không có tuyến tình cảm với nữ chính!

Trong kịch bản, khuynh hướng giới tính của Hạ Nguyệt Minh vẫn luôn là một ẩn số. Để che giấu thân phận của mình, ở giai đoạn đầu hắn thường xuyên thu nạp nam sủng khắp nơi. Lúc ra ngoài, không phải tựa trong lòng nam sủng ăn trái cây thì cũng là ngồi trên người nam sủng "điên loan đảo phượng", chuyện lớn mật cỡ nào cũng dám làm.

Cốc Ly Sơn khuyên nhủ: "Kịch bản hay là thứ có thể gặp mà không thể cầu."

Bạch Nhung cũng hiểu đạo lý này.

Mấy năm gần đây, chất lượng kịch bản trong giới ngày càng đi xuống, kịch bản tốt thật sự là thứ hiếm hoi. Nhân vật này mà thả ra ngoài, chắc chắn sẽ có rất nhiều diễn viên sẵn sàng mặc nữ trang, thậm chí trực tiếp tìm một nữ diễn viên có khí chất anh khí hơn để đảm nhận.

"Thôi được rồi." Bạch Nhung nhượng bộ: "Em nhận vai."

Cốc Ly Sơn lại nhấp một ngụm trà, hài lòng gật đầu: "Được, mấy hôm nữa tôi sẽ dẫn cậu đi ký hợp đồng."

Chuyện này coi như đã định.

Sau khi rời khỏi văn phòng của Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung định bụng về thẳng nhà ngủ bù. Chỉ là cậu cũng không biết mình có phải đang gồng hay không, rõ ràng cả đêm không ngủ, vậy mà lại không thấy buồn ngủ chút nào.

Thôi vậy, xem lại kịch bản thêm lần nữa đi.

----

Sau khi Bạch Nhung ký hợp đồng với đạo diễn, đoàn phim liền không chờ nổi mà chính thức khởi quay.

Sau Tết dương lịch, Bạch Nhung rời khỏi thành phố A, mang theo hành lý mùa đông, trợ lý tạm thời Sơn Hổ cùng với Cùng Kỳ sống chết đòi đi theo tới tỉnh bên cạnh nơi đoàn phim đóng quân.

Với tư cách là một trong những diễn viên chính, Bạch Nhung được phân cho một phòng hóa trang riêng, đồng thời cũng dùng làm phòng nghỉ ngơi.

Ngày chụp ảnh tạo hình, Bạch Nhung lần đầu tiên gặp một diễn viên chính khác.

"Chào cậu, tôi là Đơn Tử Hành." Đối phương nở một nụ cười nhã nhặn, lịch sự đưa tay bắt với Bạch Nhung: "Tôi lớn hơn cậu vài tuổi, cậu cứ gọi tôi là anh Đơn là được."

"Anh Đơn." Bạch Nhung thuận miệng gọi theo, cũng đỡ phải tốn não nghĩ cách xưng hô.

"Ừ." Nụ cười của Đơn Tử Hành càng sâu hơn: "Trẻ tuổi đúng là tốt thật, da của Tiểu Nhung đẹp ghê. Tôi già rồi, trước khi hóa trang có đắp mấy miếng mặt nạ cũng không cứu nổi lớp nền."

Nghe vậy, Bạch Nhung liếc nhìn Đơn Tử Hành một cái.

Lời này của Đơn Tử Hành không sai, trạng thái da của gã quả thực không được tốt lắm. Hoặc có thể nói, nửa năm nay Bạch Nhung đã quen nhìn Ứng Phi Trục, Tương Dao và những người kia. Đám yêu quái ấy không chỉ có ngoại hình vượt trội, làn da còn tốt đến mức đáng ghét, ăn uống sinh hoạt kiểu gì cũng không nổi mụn.

Ngoài ra, nghệ sĩ của Sơn Hải cũng rất ít khi chú trọng ăn kiêng giảm cân, ngoại trừ Tương Dao. Cô có chín cái đầu, là một trong số ít yêu quái có thể tăng cân.

Vì lên hình, người đại diện của cô thường xuyên theo sát phía sau, mọi lúc mọi nơi nhắc cô ăn ít lại.

Cơ mà mấy lời xã giao vẫn phải nói, Bạch Nhung cười đáp: "Anh Đơn là phái diễn xuất, tôi diễn xuất còn kém, sau này còn phải nhờ anh chỉ bảo nhiều."

Đơn Tử Hành che miệng cười: "Tiểu Nhung đúng là biết nói chuyện. Kịch bản có chỗ nào không hiểu thì cứ sang hỏi tôi, tôi ở ngay phòng bên cạnh."

Bạch Nhung: "...Được."

Chỉ đến khi quay lưng đi, đưa lưng về phía Đơn Tử Hành, Bạch Nhung mới khẽ nhíu mày. Cậu từng nghe nói có những minh tinh rất kiêng dè, đến diễn chung cũng phải mở cửa phòng khách sạn nhưng biểu cảm lúc nãy của Đơn Tử Hành lại hoàn toàn bình thường, không giống có ý đồ gì khác.

Chẳng lẽ là cậu nghĩ nhiều?

Ảnh tạo hình có cả chụp tập thể lẫn chụp riêng, hoàn thành toàn bộ cũng mất trọn một ngày.

Khi Bạch Nhung trở về khách sạn, đã lâu rồi cậu mới mệt đến mức đau lưng mỏi eo như vậy. Cậu nằm sấp trên giường, dùng chút ý thức tỉnh táo cuối cùng ép mình vào phòng tắm tắm rửa.

Tắm xong, cảm giác mệt mỏi lập tức vơi đi rất nhiều, không còn nặng nề như trước.

Bạch Nhung dựa vào đầu giường, lấy điện thoại ra, mở khung chat với Thi Hoài.

[Bạch Nhung: Thi Hoài, anh có ở đó không?]

[Thi Hoài: Tít tít, rắn nhỏ vì Nhung bảo phục vụ đây~]

Bạch Nhung bị chọc cười.

[Bạch Nhung: Em muốn hỏi thăm anh về một người, anh có biết Đơn Tử Hành không?]

[Thi Hoài: [Biết, nhưng tên đó không biết anh.]

Bạch Nhung đã quen với cách nói chuyện của Thi Hoài. Nói như vậy tức là Thi Hoài từng hóng qua "dưa" của Đơn Tử Hành.

[Bạch Nhung: Nói kỹ hơn đi.]

[Thi Hoài: Trong công ty cậu ta từng có một nam nghệ sĩ tố cáo cậu ta quấy rối t*nh d*c nơi làm việc.]

[Bạch Nhung: Rồi sao nữa?]

[Thi Hoài: Công ty đứng ra bênh vực Đơn Tử Hành. Lúc đó Đơn Tử Hành và nam nghệ sĩ mới kia từng ở chung một đoàn phim, đạo diễn của đoàn phim cũng ra mặt nói giúp Đơn Tử Hành, còn nói nam nghệ sĩ kia khi ở đoàn phim đã cố ý lấy lòng Đơn Tử Hành, cuối cùng không đạt được lợi ích nên mới quay sang hắt nước bẩn lên cậu ta.]

[Bạch Nhung: Kết quả cuối cùng thế nào?]

[Thi Hoài: Không giải quyết được gì cả. Bây giờ nhắc tới chuyện này là fans của Đơn Tử Hành lại nhảy ra nói cậu ta bị oan, còn nam nghệ sĩ kia nghe nói đã rút khỏi giới rồi.]

[Bạch Nhung: ...]

[Thi Hoài: Tại sao cậu lại đột nhiên hỏi anh chuyện này? Chẳng lẽ tên đó làm gì cậu rồi sao? ]

[Bạch Nhung: Trước mắt vẫn bình thường, chỉ là có chút kỳ quái. Anh ta nói nếu kịch bản có chỗ không hiểu, có thể sang phòng anh ta hỏi.]

[Thi Hoài: Có chị Sơn Hổ ở cạnh cậu, cứ để cô ấy theo cùng. Nếu thằng đó dám mưu đồ gây rối, gọi chị Sơn Hổ ngay. Cô ấy có kinh nghiệm, biết xử lý như thế nào.]

Bạch Nhung thật sự không biết Sơn Hổ lại có kinh nghiệm trong mấy chuyện này.

[Bạch Nhung: Cô ấy sẽ xử lý thế nào vậy?]

[Thi Hoài: Đá gãy m*nh c*n của nó, sau đó tìm mấy tiểu yêu quái đi quấy rối thằng đó một trận.]

[Bạch Nhung: ...]

Bạch Nhung lặng lẽ kéo chặt chăn, trong lòng không khỏi giơ ngón tay cái cho Sơn Hổ.

Cũng may sau khi chính thức vào guồng quay phim, Đơn Tử Hành vẫn luôn biểu hiện rất bình thường. Ngoài lúc quay, gã cũng hiếm khi chủ động nói chuyện với Bạch Nhung.

Sau khi quay được một thời gian, đạo diễn với nhà sản xuất bàn bạc một phen, muốn tranh thủ lưu lượng kỳ nghỉ đông để xào một đợt đề tài, liền công bố toàn bộ ảnh tạo hình lên Weibo chính thức.

Loại phim cổ trang quyền mưu này vốn luôn được khán giả yêu thích. Đơn Tử Hành đang ở giai đoạn chuyển tiếp giữa minh tinh lưu lượng sang phái thực lực, vừa có diễn xuất ổn vừa có lượng fan đông đảo nên ảnh tạo hình vừa đăng đã thu hút rất nhiều thảo luận.

Ban đầu, đạo diễn tính lấy Đơn Tử Hành làm trung tâm lưu lượng, mua vài hotsearch để lăng xê nhưng diễn biến sự việc lại không theo ý người.

Hai mươi bốn giờ sau khi ảnh tạo hình được công bố, hướng thảo luận trên mạng hoàn toàn thay đổi.

Phản ứng đầu tiên của đa số cư dân mạng khi nhìn thấy ảnh tạo hình đều là cảm giác gương mặt của Bạch Nhung với Đơn Tử Hành không ở cùng một cấp độ...

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...