Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 62



Bạch Nhung ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

Xe buýt ngoại ô ít chuyến, quãng đường dài, người trên xe cũng đông hơn xe nội thành không ít. Nhưng đa số mọi người đều chọn ngồi ở hàng trước để thoải mái hơn, hàng ghế phía sau không có mấy ai.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ không ngừng thay đổi, phong cảnh cũng nối tiếp không dứt.

Gương mặt Bạch Nhung chìm trong những mảng sáng tối loang lổ, dù đang cúi đầu xem điện thoại, lưng vai vẫn thẳng tắp.

Bình luận nhắc tới trạm xe buýt viện phúc lợi trước đó đã kéo theo rất nhiều bình luận trả lời.

- Viện phúc lợi gì cơ???

- À, tôi nhớ rồi! Hồi học đại học ở thành phố A, vì tín chỉ, tôi từng đến viện phúc lợi này l*m t*nh nguyện viên. Ở đó đúng là viện phúc lợi thật.

- Xung quanh cũng có khu dân cư mà, có thể là nhà ở gần đó thôi.

- Nhà dân lên xe ở trạm trước sẽ tiện hơn, xuống ở trạm này thì, ừm, cơ bản đều là để đi viện phúc lợi kia.

- Tôi có một suy đoán hơi táo bạo nhưng không dám nói... Có ai biết bối cảnh gia đình của Bạch Nhung không?

- Tôi biết mọi người đang đoán gì nhưng không thể đâu, đứa trẻ xinh đẹp thế này chắc chắn đã được nhận nuôi từ sớm rồi.

- Tôi cũng thấy khả năng không cao. Hơn nữa trẻ con lớn lên ở viện phúc lợi thật sự có thể vào được Sơn Hải sao... Có thể có tài nguyên như bây giờ hả?

- Lầu trên nói chưa đúng. Trẻ lớn lên ở viện phúc lợi vào được Sơn Hải và có tài nguyên không tệ thì vẫn có khả năng, nhưng vào công ty giải trí khác mà không đổi tài nguyên khác để lấy tài nguyên tốt mới thật sự khó.

- Các chị em chưa hiểu rõ Sơn Hải nhỉ? Tôi là fan của Minh Lộ, Tương Dao, Phương Đông Thanh lẫn Bạch Nhung. Tôi đứng ở đây nói một câu, gộp tất cả nghệ sĩ Sơn Hải lại chưa chắc đã gom đủ hai cặp cha mẹ đâu.

- Cái này là thật, hahaha! Trước giờ chưa từng thấy Tương Dao nhắc tới cha mẹ. Có lần phóng viên thảm đỏ từng hỏi, chị tôi nói thẳng là không có cha mẹ. Lúc đó còn bị bôi đen khá lâu, nói là đồ bất hiếu vô lễ, sau đó chính chị ấy phải ra làm rõ là mình thật sự không có cha mẹ.

- Tôi đột nhiên ngộ ra, Hồ Hà Dương nhà chúng ta cũng nói mình không có cha mẹ... Chẳng lẽ là thật?

- Có thể lắm, nên sau này tôi thấy có người dùng chuyện đó để bôi đen Hồ Hà Dương là thấy chán rồi. Với lại dù thật sự có cha mẹ, cha mẹ không chịu trách nhiệm thì chẳng khác nào không có.

- Cuối kỳ nghỉ Tết mà được ăn quả dưa to thế này, tôi đi Weibo tìm thử rồi.

- Đã lên Weibo rồi, chi bằng trực tiếp hỏi Bạch Nhung đi viện phúc lợi này là thăm hỏi hay l*m t*nh nguyện đi.

...

Hai tiếng sau, nhiệt độ bình luận dưới bài đã bùng lên đến mấy nghìn.

Bạch Nhung cũng tới trạm cần xuống. Cậu cất điện thoại, chuẩn bị về nhà.

Khoảnh khắc từ "về nhà" hiện lên trong đầu, Bạch Nhung cúi đầu cười khẽ một cách vô thức.

Cửa hàng trà sữa trong khu biệt thự vẫn còn một nhân viên trực, Bạch Nhung vui vẻ mua hai ly trà sữa lạnh, trước khi đi còn theo yêu cầu của nhân viên ký tên lên một túi giấy đựng với một chiếc nắp cốc.

"Tôi về rồi đây~" Bạch Nhung thay dép, đặt hai ly trà sữa còn bốc hơi lạnh đến mức suýt đóng băng lên bàn.

Trong nhà rõ ràng bật đèn nhưng Bạch Nhung tìm một vòng ở tầng một cũng không thấy bóng dáng Ứng Phi Trục đâu. Thời điểm cậu còn ngơ ngác, trên cầu thang bỗng truyền xuống tiếng bước chân vững vàng.

Bạch Nhung ngẩng đầu theo tiếng động, chỉ thấy Ứng Phi Trục mặc áo choàng tắm, tóc còn nhỏ nước tí tách.

Ngay giây phút nhìn thấy Bạch Nhung, y tiện tay vuốt một cái, lập tức trở lại dáng vẻ tổng tài bá đạo quen thuộc như thường ngày.

Hai mắt Bạch Nhung sáng lên: "Lợi hại thật đó!"

Được khen thẳng thừng như vậy khiến Ứng Phi Trục hơi nheo mắt lại, rõ ràng là rất hưởng thụ.

Ứng Phi Trục không hỏi Bạch Nhung vừa đi đâu, chỉ hỏi: "Về rồi à? Ăn cơm chưa?"

Bạch Nhung chạy chậm tới bên cạnh y, lấy hết can đảm đưa tay sờ tóc y.

"Đây là pháp thuật gì vậy?" Bạch Nhung nhỏ giọng cảm thán: "Dùng còn tốt hơn cả máy sấy nữa!"

Ứng Phi Trục chiều theo cậu, để cậu chạm vào tóc mình. Dù sao với y mà nói, Bạch Nhung còn từng dẫm lên đầu nguyên hình của y, sờ tóc có là gì đâu.

"Khống thủy thuật." Ứng Phi Trục thuận tay ôm lấy vai Bạch Nhung. Bờ vai cùng tấm lưng rộng rãi rắn chắc của y gần như bao trọn cả người cậu vào lòng: "Đợi linh lực của em ổn định hơn chút nữa, chúng ta tới hang ổ của Bạch Trạch, tôi dạy em."

Bạch Nhung hỏi: "Sao lại phải tới nhà Bạch Trạch?"

Ứng Phi Trục nói với vẻ đương nhiên: "Linh lực chỗ đó dồi dào, phong cảnh cũng đẹp, coi như đi nghỉ mát chơi một chuyến."

Lời này bá đạo tới mức hoàn toàn không nghĩ tới cảm nhận của chính chủ Bạch Trạch.

Bạch Nhung nghĩ một chút, thấy với tính cách của Bạch Trạch, nói không chừng sẽ thật sự đồng ý. Chỉ là bên cạnh Bạch Trạch còn có Long Phú Tu, người vốn rất không hợp với Ứng Phi Trục.

Bạch Nhung lo lắng kéo kéo vạt áo y: "Đổi chỗ khác đi, anh Long chắc chắn sẽ không đồng ý đâu."

"Cậu ta có đồng ý hay không có ích gì, có đánh lại tôi đâu."

"..." Tự dưng lo quá đi.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của tiểu yêu quái, Ứng Phi Trục hơi bực mình tặc lưỡi một tiếng: "Thôi được rồi, em không thích thì thôi. Tôi đưa em về chỗ tôi ở, chỉ là phong cảnh ở đó không đẹp bằng hang ổ của Bạch Trạch."

Giải quyết xong một mâu thuẫn, Bạch Nhung vui vẻ ra mặt: "Không sao đâu, tôi không chê! Nơi Ứng tiên sinh lớn lên chắc chắn rất thú vị!"

Ứng Phi Trục nhớ lại cái hang núi chất đầy đồ đạc của mình, hiếm khi do dự một chút: "Chắc là... thú vị."

Bạch Nhung không nhận ra sự chần chừ đó, kéo tay Ứng Phi Trục đi xuống, hưng phấn nói: "Tôi mua hai ly trà sữa nè, anh uống không?"

"Uống." Ứng Phi Trục vốn không thích mấy món ngọt quá của loài người nhưng đã là tiểu yêu quái chủ động mua cho y, vậy không có lý do gì để từ chối.

Y xách hai ly trà sữa giúp Bạch Nhung, ánh mắt dịu đi khi cúi nhìn người đứng bên cạnh: "Ăn cơm chưa?"

Dù hỏi vậy nhưng trong lòng y đã có đáp án.

Trên người tiểu yêu quái vương rất nhiều mùi của trẻ con loài người, nhìn là biết vừa tới viện phúc lợi Ánh Dương. Lúc đó vừa đúng giờ ăn, chắc là Bạch Nhung đã ăn ở bên kia rồi.

"Chưa." Bạch Nhung lắc đầu.

Ứng Phi Trục sững lại: "Sao lại chưa ăn?"

Bạch Nhung nghiêng đầu: "Ở trại có mấy đứa nhỏ khác ăn với cô Liễu rồi, tôi về ăn cùng anh."

Ứng Phi Trục đột nhiên đứng sững tại chỗ. Rất lâu sau, biểu cảm trên mặt y như băng tuyết tan ra, đưa tay xoa đầu Bạch Nhung, khàn giọng nói: "Được, chúng ta cùng ăn."

Bạch Nhung nghe theo lời Ứng Phi Trục, tìm được wechat của tiểu viện Nhục Thu, định đặt đồ ăn bên ngoài từ xa.

Người trả lời cậu là Câu Mang. Hắn trực tiếp gọi video cho Bạch Nhung, giơ điện thoại cho cậu xem cảnh trong tiểu viện người ra người vào tấp nập.

Giọng Câu Mang lanh lảnh: "Hôm nay tiểu viện bận quá, mấy tiểu yêu quái đều đi phụ giúp rồi, chắc không rảnh mang đồ ăn qua cho hai người đâu."

Bạch Nhung rất dễ tính: "Vậy tụi tôi tự làm gì đó ăn cũng được, chào anh nha."

Câu Mang vẫy tay: "Chào~"

Cuộc gọi kết thúc. Bạch Nhung không hề buồn rầu, cũng không quay đầu lại mà gọi to: "Ứng tiên sinh, hôm nay tiểu viện bận lắm, tụi mình ăn đồ khác nha!"

Đã lâu rồi cậu chưa ăn mấy món như BBQ nướng, lẩu cay, gà rán, cay tê lẩu xào, thịt nướng, tiết canh...

Bạch Nhung lướt phần mềm giao đồ ăn đã lâu không mở, giống như đang tuyển phi trong hậu cung.

Sướng thật.

Qua mấy ngày cao điểm Tết âm lịch, nhiều cửa hàng đã mở lại, tuy trên ứng dụng không đông như ngày thường nhưng vẫn có rất nhiều món để chọn.

Bạch Nhung đang đau đầu không biết chọn loại sốt gà rán nào, ghế sofa bên cạnh đột nhiên trũng xuống. Cậu giơ điện thoại lên hỏi: "Ứng tiên sinh, anh chọn vị nào?"

Ứng Phi Trục liếc qua, tiện tay giúp cậu chọn luôn món mà cậu phân vân mãi.

Thấy Bạch Nhung chìm đắm trong việc đặt đồ ăn, Ứng Phi Trục nghĩ một chút, đưa tay vén một lọn tóc mái nghịch ngợm dính trên má cậu, nhẹ nhàng gạt ra sau tai: "Muốn xem phim không? Hay là xuống phòng chiếu, vừa ăn vừa xem."

Biệt thự kiểu này hầu như đều có phòng chiếu phim gia đình ở tầng hầm, nơi Ứng Phi Trục ở cũng không ngoại lệ. Chỉ là ngày thường Bạch Nhung ngại phiền, đa phần thời gian chỉ nằm sopha ngoài phòng khách, trên giường, hoặc phòng tắm nắng tầng hai, rất ít khi xuống tầng hầm; lần duy nhất cậu xuống đó là để tìm Cùng Kỳ chạy trốn mất tăm.

"Được đó." Bạch Nhung không nghĩ ngợi mà đồng ý ngay: "Mang cả trà sữa theo!"

"Ừ." Ứng Phi Trục nói: "Em xuống trước đi, tôi lấy đồ ăn."

----

Phòng chiếu phim yên tĩnh đến mức một chút động tĩnh cũng bị phóng đại.

Bạch Nhung tìm bộ phim mình muốn xem, ngồi ở vị trí chính giữa, đợi Ứng Phi Trục mang đồ ăn vào. Bộ phim dừng ở năm giây đầu, bị cậu cố ý tạm dừng, chỉ để chờ một người khác.

Bạch Nhung cắn ống hút, uống một ngụm trà sữa đã không còn lạnh lắm.

Trà sữa không cho đường có vị đắng nhè nhẹ của trà, cậu rất thích, uống hết ngụm này tới ngụm khác.

Bạch Nhung mở điện thoại giết thời gian, tiện thể xem thử khu bình luận của bài đăng buổi chiều đã phát triển tới mức nào.

- Từ từ! Tôi biết cái viện phúc lợi này! Bạn cùng phòng thời đại học của tôi chính là người ở viện phúc lợi này, nhưng lúc bảy tám tuổi cậu ta đã được nhận nuôi. Để tôi hỏi xem cậu ta có quen biết Bạch Nhung không!

- Như vậy mà còn có thể tìm người quen hả?

- Tôi đang chờ đáp án đây~

- Hẳn là không phải đâu. Tôi có cảm giác chỉ là đi xem hoặc vừa vặn đi ngang qua, đám trẻ ở viện phúc lợi rất ít người học nghệ thuật mà.

- Ai nói với lầu trên là Bạch Nhung học ngành nghệ thuật? Cậu ấy thi đậu A đại ngành văn hóa đó! Đặc biệt lợi hại!

- A đại ngành văn hóa?!!! Đây chính là học bá giới giải trí!

- Yes, tuyệt đối là học bá giới giải trí.

- Trâu bò! Tại hạ bái phục!

...

Hơn mười phút sau, cư dân mạng nói là có người bạn cùng phòng cũng xuất thân từ viện phúc lợi Ánh Dương đã quay lại.

- Tôi hỏi được đáp án rồi! Cậu ta quả thật là quen biết Bạch Nhung, hơn nữa còn là quen từ nhỏ, cùng lớn lên cho đến độ tuổi được nhận nuôi. Cậu ta từ nhỏ vì một vài nguyên nhân về sức khỏe mà bị bỏ lại ven đường, may mắn được người tốt phát hiện rồi báo cảnh sát, cuối cùng được đưa vào viện phúc lợi Ánh Dương. May mắn là gặp được cha mẹ nuôi tốt bụng, sau khi nhận nuôi đã bỏ tiền chữa bệnh cho cậu ta, hiện tại sức khỏe đã gần như hồi phục hoàn toàn.

Bạch Nhung được nhặt về viện phúc lợi gần như cùng thời điểm với cậu ta, cũng lớn lên ở đó nhưng cậu ta cũng không rõ vì sao Bạch Nhung lại không được nhận nuôi. Cậu ta chỉ nói lúc nhỏ Bạch Nhung rất thảm, lớn lên vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn nhưng không hiểu vì sao mọi người đều không chơi cùng. Đến bây giờ cậu ta vẫn không nói rõ được vì sao khi đó mình không chơi với Bạch Nhung, cảm thấy vô cùng hối hận.

- !!! Không ngờ Bạch Nhung thật sự là lớn lên ở viện phúc lợi!

- Trời ơi, đau lòng cho Nhung bảo quá! Tôi khóc ròng luôn rồi này! Cậu ấy chưa từng nói về tuổi thơ của mình cả.

- Là một người từ nhỏ có IQ lẫn EQ đều chậm hơn nửa nhịp, lúc nhỏ tôi cũng không có ai chơi cùng. Có lẽ vì tôi ngơ ngác, những trò chơi có quá nhiều luật tôi không hiểu nên mọi người đều không thích phản ứng lại tôi. Mấy chi tiết thì tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ nhớ là lúc nhỏ cực kỳ khổ sở. Sau khi về nhà nói với ba tôi, ba còn cảm thấy là do tôi có vấn đề orz...

- Tôi cảm giác bài đăng này sẽ lên hotsearch. Để lại một dấu, lỡ đâu còn được lên tivi thì sao?]

- Trời ơi! Dựa theo lời bạn cùng phòng của người kia nói, vậy Nhung bảo từ rất nhỏ đã bị cha mẹ ruột bỏ rơi, không phải từ nhỏ chưa từng được hưởng tình thương của cha mẹ sao...

- Bây giờ trẻ nhỏ sẽ được gửi nuôi cho các gia đình nhận nuôi từ sớm, nhưng hai mươi năm trước tôi cũng không rõ...

- Mấy người đúng là đỉnh thật, chuyện này cũng có thể đào ra được. Đúng là thời đại internet không có gì không tra được.

- Nói nhảm! Đây vốn dĩ không phải chuyện cần giấu. Lớn lên ở viện phúc lợi cũng đâu phải lớn lên sau song sắt, chỉ có mấy nghệ sĩ có lịch sử đen mới nghĩ mọi cách che giấu quá khứ thôi.

- Sơn Hải chưa từng lấy chuyện này ra marketing cho ai... Nói thật, nếu không phải lần về viện phúc lợi bị chụp hình, chắc cũng chẳng ai phát hiện ra.

- Hơn nữa lâu chủ miêu tả đáng yêu ghê! Rõ ràng là mình chụp lén bị phát hiện, kết quả người bị chụp còn đỏ mặt nhanh hơn cả mình!

- Nếu lầu trên đã có người nói vậy, tôi cũng ra đây làm chứng luôn. Tôi từng là bạn học cùng lớp với Bạch Nhung. Cậu ấy từ nhỏ đến lớn đều rất xinh đẹp, ngoài đời nhìn cực kỳ choáng, mặt nhỏ hơn người khác một vòng. Tính cách thật sự rất ngại ngùng, chuẩn kiểu sợ xã hội sợ giao tiếp mhưng tính tình lại rất mềm. Lúc nhỏ trong lớp hay chia tổ để trực vệ sinh, mấy nam sinh cùng tổ với cậu ấy đều kiểu đầu gấu, liền đẩy hết việc trực nhật cho cậu ấy làm. Cậu ấy không đi nói với giáo viên, chỉ lặng lẽ đến lớp sớm nửa tiếng để tự mình làm sạch sẽ. Cuối cùng vẫn là mấy bạn nữ nhìn không chịu nổi nên tới giúp quét dọn cùng, sau đó mới nói với giáo viên. Khi đó cậu ấy mới được đổi sang tổ khác.

- Nhiều người ra mặt làm chứng vậy luôn hả??? Đây là dữ liệu lớn của internet sao?

- Biết là có người không tin, cho mọi người xem ảnh tốt nghiệp luôn này! Cấp một với cấp hai đều học cùng lớp với cậu ấy, hai tấm ảnh tốt nghiệp đều có cậu ấy. [Ảnh x2]

- Trời ơi, bé con đáng yêu quá!!!

- Ảnh tốt nghiệp lớp sáu sao lại nhỏ thế này, cảm giác thương quá.

- Viện phúc lợi mỗi ngày ba bữa cũng không tệ đâu, chỉ là lúc này con trai còn chưa bắt đầu ph*t d*c nên nhìn hơi nhỏ con. Tôi từng l*m t*nh nguyện ở viện phúc lợi Ánh Dương, các cô trong viện đều đối xử với bọn trẻ rất tốt. Hy vọng mọi người lý trí một chút, đừng vì chuyện này mà công kích viện phúc lợi nha~

- Viện trưởng viện phúc lợi tên là Liễu Tú Liên, là một người cô cực kỳ dịu dàng, đã dành cả cuộc đời mình cống hiến cho viện phúc lợi.

...

Bạch Nhung cũng không ngờ chỉ là xuống xe mua ly trà sữa, mà quá khứ từ nhỏ tới lớn của mình lại bị đào sạch. Ngay cả bằng tốt nghiệp tiểu học, trung học cũng bị đem ra đăng trong bình luận.

Điều quan trọng nhất là Bạch Nhung vẫn luôn không dám nhìn thẳng vào bằng tốt nghiệp tiểu học của mình.

Hồi đó cậu dậy thì muộn, thời tiểu học là người thấp nhất lớp, bất kể nam hay nữ đều cao hơn cậu.

Chiều cao khi ấy của cậu thấp tới mức giáo viên cũng lo lắng. Giáo viên chủ nhiệm sợ cậu ăn không đủ no, mỗi sáng đều mang một ly sữa cùng một quả trứng từ nhà ăn giáo viên, đặt vào ngăn bàn cho cậu.

Thật ra phải tới năm lớp tám lên lớp chín, Bạch Nhung mới bắt đầu cao vọt. Lên lớp mười một, chiều cao đã ở mức trung bình trong đám con trai.

Cũng vì chiều cao, hồi tiểu học, rất nhiều bạn nữ thích coi cậu như em trai để chăm sóc dù tuổi tác không hề chênh lệch.

Tiếng bước chân của Ứng Phi Trục kéo Bạch Nhung ra khỏi những ký ức thời thơ ấu, cùng với tiếng bước chân của y là mùi gà rán hòa lẫn hương cay của cua.

Ngoài ra, Ứng Phi Trục còn rửa sẵn một ít trái cây, đặt lên chiếc bàn nhỏ ở giữa.

"Ứng tiên sinh!"

"Ngồi yên đi." Ứng Phi Trục không cho Bạch Nhung bưng đồ, sau khi mở hộp cơm đóng gói xong còn không quên xé bao đũa, đặt thẳng vào tay cậu: "Cốc Ly Sơn vừa gọi điện tới, bảo em đăng một bài Weibo trấn an fan."

Bạch Nhung chớp mắt: "Ứng tiên sinh cũng biết rồi."

"Ừ."

Bạch Nhung cười híp mắt: "Thật ra bọn họ hơi phóng đại thôi. Tuy hồi nhỏ không có ai chơi cùng tôi nhưng cũng không có ai bắt nạt cả."

Nghiêm trọng nhất cũng chỉ là mấy nam sinh không muốn làm trực nhật nhưng bọn họ lại chủ động chia đồ ăn vặt cho cậu.

Bởi vì Bạch Nhung không chỉ giúp họ gánh toàn bộ việc trực nhật vệ sinh, còn có thể cho họ chép một bản bài tập đã làm rất nghiêm túc.

Ở thời học sinh, chỉ cần vậy thôi cũng đủ để mấy nam sinh kia ôm chân cậu gọi ba rồi.

Chỉ là với tính cách hướng nội, sợ xã giao của Bạch Nhung khi đó, cậu không thể chơi thân với bọn họ, càng không thể cùng họ đùa mấy trò gọi ba kiểu đó.

Bạch Nhung cắn một miếng gà rán, chậm rãi nói: "Thời đi học của tôi rất bình thường, không có bạn thân đặc biệt, cũng chưa từng gặp phải bạo lực gì."

Nói xong, cậu tự mình cười cong mắt: "Tôi thấy mình khá may mắn."

Để tăng hiệu quả hình ảnh, ánh đèn trong phòng chiếu phim thường khá tối.

Ứng Phi Trục dựa vào ghế xem phim, mí mắt hạ thấp, ánh mắt thế nào Bạch Nhung cũng không nhìn rõ. Trước đó y đã điều tra cuộc sống từ nhỏ đến lớn của Bạch Nhung, kết quả hoàn toàn khác với lời cậu nói.

Không phải không ai bắt nạt cậu, chỉ là Bạch Nhung tính tình quá mềm, không để tâm những chuyện đó nên sau nhiều năm mới không nhớ ra.

Cũng may là những học sinh từng bắt nạt Bạch Nhung, cuộc sống hiện tại đều không mấy suôn sẻ, nếu không Ứng Phi Trục thật sự không thể giữ được bình tĩnh.

Bạch Nhung ăn xong một miếng gà rán, không ngừng gật đầu: "Cái này ngon! Ứng tiên sinh có muốn ăn không?"

Cậu đeo găng tay dùng một lần, giơ một miếng lên hỏi Ứng Phi Trục.

Ứng Phi Trục sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu nào của Bạch Nhung, thuận theo mở miệng, ăn luôn miếng gà rán được cậu đút tới tận miệng.

Gà rán có mùi vị gì, Ứng Phi Trục hoàn toàn không cảm nhận được, trong mắt y lúc này chỉ có mỗi Bạch Nhung.

Bạch Nhung đút xong cho Ứng Phi Trục còn không quên giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh một bàn đồ ăn đầy ắp. Cậu chỉnh sửa Weibo, đăng bài.

Caption rất đơn giản, lại mang theo cảm giác trấn an khó nói thành lời.

[Bạch Nhung V: Kỳ nghỉ~ [Ảnh đồ ăn x1]]

Một nghệ sĩ đang cực hot lớn lên ở viện phúc lợi, tin tức như vậy đặt lên ai cũng có độ thảo luận cực cao.

Trước khi Bạch Nhung đăng Weibo, chiến trường bàn luận đã chuyển sang các nền tảng khác. Đương nhiên, chiến trường chính của fan vẫn là Weibo.

Fan bày tỏ đau lòng trong siêu thoại, quần chúng hóng chuyện tụ tập dưới các tài khoản marketing để bàn luận về tính chân thật của sự việc.

Trong hoàn cảnh nhiệt độ như vậy, bài Weibo này của Bạch Nhung lập tức trấn an tất cả.

Sau khi vượt qua thời kỳ trưởng thành, Bạch Nhung đã có thể tự mình cảm nhận được tín ngưỡng gia tăng, bài Weibo này càng khiến số lượng fan ở hậu trường không ngừng tăng lên.

Bạch Nhung: "Ứng tiên sinh, có phải khả năng trấn an của tôi mạnh hơn rồi không?"

Ứng Phi Trục mở tài khoản chính thức của Sơn Hải, mặt không đỏ tim không đập dùng quyền quản lý, bấm like cho bài đăng của Bạch Nhung.

"Ừ."

Bạch Nhung hỏi tiếp: "Vậy tại sao hai người của cục quản lý dị vật kia lại cứ bám theo tôi không buông?" Chẳng phải cậu có năng lực biến kẻ địch thành bạn bè sao?

Ứng Phi Trục tiện tay kéo WeChat của trưởng bộ phận truyền thông đã dám chất vấn mình vào danh sách đen, trả lời: "Nghiêm túc mà nói, hai người đó đã chết từ lâu rồi."

Bạch Nhung: 😱😱😱

Ứng Phi Trục: "Cơ thể của họ sớm đã bị oán khí có ý thức tự chủ chiếm giữ."

Bạch Nhung lắp bắp: "Cho, cho nên tôi mới không trấn an được họ?"

"Có thể trấn an, chỉ là hiện tại em vẫn còn quá yếu." Môi mỏng của Ứng Phi Trục khẽ động, nói ra một câu thẳng thắn đến mức tàn nhẫn.

"..." Được, cậu hiểu rồi.

Lần sau có thể nói uyển chuyển hơn chút được không...

----

Mấy ngày nghỉ còn lại trôi qua trong chớp mắt, rất nhanh đã đến ngày quay lại đoàn phim.

Chuyện Bạch Nhung mồ côi cha mẹ, lớn lên ở viện phúc lợi đã treo trên hot topic của các nền tảng suốt mấy ngày liền.

Bạch Nhung vốn không thích chuyện quá khứ bị đem ra bàn tán quá nhiều, nhưng cô Liễu gọi điện cho cậu, nói rằng có rất nhiều người đến viện phúc lợi l*m t*nh nguyện viên chăm sóc bọn trẻ; còn có rất nhiều người quyên tiền, quyên vật tư.

Chỉ là viện phúc lợi Ánh Dương nằm ở ngoại thành thành phố A, cũng coi như dựa lưng vào thành phố A. Trong mấy năm kinh tế thành phố A phát triển vượt bậc, viện phúc lợi cũng đã nhận được rất nhiều tài trợ, hoàn toàn không cần fan kéo tới quyên góp nhiều như vậy.

Chưa kịp để Bạch Nhung đăng Weibo nhắc fan không cần quyên tiền nữa, trong fan club đã có không ít đại fan phát hiện tình trạng tình thương tràn lan này.

Rất nhanh, họ điều chỉnh chiến lược, bắt đầu sàng lọc các viện phúc lợi ở những thành phố xa xôi hơn để quyên góp giúp đỡ.

Ban đầu chỉ là hành động tự phát của fan, về sau dần dần hình thành tổ chức tương đối quy củ, thậm chí còn có người thống kê toàn bộ nguồn quyên góp một cách chi tiết đăng lên Weibo.

Sau khi biết chuyện, mỗi tháng Bạch Nhung cũng chuyển tiền, mua đồ cho tài khoản quyên góp của tổ chức này.

Nhưng đó đều là chuyện sau này. Còn hiện tại, thứ Bạch Nhung phải đối mặt là việc một ngày trước khi quay lại đoàn phim, cậu đã đón tiếp hai nhân viên chính phủ mặc thường phục tại biệt thự của Ứng Phi Trục.

Bạch Nhung vốn nghĩ là khu vực lân cận xảy ra vụ án nào đó, hai người này chỉ đến điều tra. Hoặc là tài chính của mình có vấn đề, nhưng rõ ràng mỗi tháng cậu đều đúng hạn nộp đủ thuế, tuyệt đối không trốn thuế tránh thuế...

Bạch Nhung suy nghĩ hết mọi khả năng, vẫn không đoán ra mục đích của đối phương.

"Xin chào... Có chuyện gì sao?"

"Xin chào." Người cao hơn trong số họ lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo: "Đây là thẻ ngành của tôi. Xin hỏi, cậu tên là Bạch Nhung phải không?"

Bạch Nhung căng thẳng siết chặt tay nắm cửa: "Đúng, là tôi."

"Chúng tôi đến điều tra một vụ việc." Người kia hỏi: "Xin hỏi nguyên hình của cậu là Phì Phì sao?"

Bạch Nhung: ?

Hả???

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...