Mèo Con Sợ Xã Hội Dựa Vào Làm Thêm Được Đoàn Sủng

Chương 64



Âm thanh bận rộn của nhân viên công tác vang lên liên hồi.

Bạch Nhung mặc trường bào kiểu dáng của nữ giới, tùy ý tựa vào ghế bập bênh, giữa đuôi mắt lông mày đều mang theo vẻ quyến rũ câu người.

Đây là cảnh Hạ Nguyệt Minh bị Chiêm Vân Thanh vạch trần thân phận nam giả nữ, tất cả lớp ngụy trang của Hạ Nguyệt Minh trong khoảnh khắc này ầm ầm sụp đổ.

Nhưng Chiêm Vân Thanh không mắng hắn ghê tởm.

So với lúc biết Hạ Nguyệt Minh hại chết huynh đệ của mình, lúc này Chiêm Vân Thanh trầm ổn hơn rất nhiều.

Trong mấy ngày điều tra Hạ Nguyệt Minh, từ góc độ người ngoài cuộc, Chiêm Vân Thanh dần hiểu được số phận bi kịch của hắn.

Trước kia hắn từng nói Hạ Nguyệt Minh ghê tởm, vì quyền lực lợi ích mà không từ thủ đoạn. Sau khi biết được quá khứ của Hạ Nguyệt Minh, Chiêm Vân Thanh mới hiểu vì sao hắn lại bất chấp tất cả để tranh đoạt quyền lực.

Thân phận bị vạch trần, ngay trước mặt Chiêm Vân Thanh, Hạ Nguyệt Minh chán ghét giật bỏ bộ váy lộng lẫy, dùng tay lau đi lớp son đỏ xinh đẹp trên môi.

Hắn chán ghét thân phận công chúa, chán ghét lớp vỏ ngụy trang này, càng chán ghét việc phải phô bày sự lẳng lơ tùy tiện trước mặt mọi người. Nhưng hắn buộc phải làm vậy, vì hắn muốn sống sót trong hoàng cung rộng lớn này.

Hắn phải chứng minh với phụ hoàng và mẫu phi chưa từng để ý đến mình rằng hắn mạnh hơn cửu đệ...

"Tốt tốt tốt! Chú ý máy quay tiến lên."

"Không tệ, giữ đúng góc này."

"Qua!"

Nghe được từ này, Bạch Nhung nhẹ nhàng thở phào, lập tức buông tay đang nắm cổ áo Phương Đông Thanh.

Nhà thiết kế trang phục đã chờ sẵn lập tức bước lên chỉnh lại y phục cho Phương Đông Thanh.

Dù đây là yêu cầu của kịch bản, Bạch Nhung vẫn áy náy xin lỗi: "Xin lỗi, hình như tôi dùng lực hơi mạnh."

Đều tại cậu nhập vai quá sâu. Khi Hạ Nguyệt Minh mang theo hận ý tức giận mắng Chiêm Vân Thanh, tay nắm cổ áo Phương Đông Thanh cũng vô thức siết chặt hơn.

Phương Đông Thanh hiền hòa cười nói: "Không sao."

Bạch Nhung lại gật đầu xin lỗi, sau đó mới xoay người định đi tìm Ứng Phi Trục.

Vừa quay người, trợ lý đạo diễn đã đi tới gọi cậu lại: "Đợi một chút, thầy Bạch Nhung."

Bạch Nhung dừng bước, tưởng rằng cảnh vừa rồi có vấn đề, liền hỏi: "Có chuyện gì sao? Cảnh quay có lỗi sao? Cần quay bổ sung không?"

"Không không." Trợ lý đạo diễn thở hồng hộc: "Là thế này, điều hòa trong phòng nghỉ của thầy Phương Đông bị hỏng rồi. Tôi muốn hỏi thầy xem có thể tạm thời dùng chung phòng nghỉ với thầy Phương Đông Thanh được không? Vừa hay hai người quan hệ không tệ, nên tôi---"

"Quan hệ không tệ chỗ nào?" Ứng Phi Trục cắt ngang lời trợ lý đạo diễn. Y đen mặt, kéo Bạch Nhung về phía mình, che chắn cậu ở sau lưng: "Hai người bọn họ ngoài việc cùng là nhân viên của một công ty ra, rốt cuộc thân thiết ở chỗ nào?"

"..."

Lời nói ghen tuông tràn lan thế này, nếu Bạch Nhung còn không hiểu thì coi như uổng công xem bao nhiêu phim truyền hình điện ảnh tình cảm.

Trợ lý đạo diễn bị chặn đến nghẹn lời, nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Hắn khó hiểu nhìn trợ lý đang khí thế hùng hổ che trước mặt Bạch Nhung, cau mày: "Cậu không phải trợ lý của thầy Bạch Nhung sao?" Một trợ lý mà cũng có thể hung hăng như vậy à?

Hắn nhớ Bạch Nhung xuất thân từ viện phúc lợi, hẳn là không có anh chị em ruột làm trợ lý, vậy sao lại dám không để ý đến ý kiến cấp trên, trực tiếp đứng ra nổi giận với nhân viên công tác như thế?

Bạch Nhung kéo tay Ứng Phi Trục: "Chỉ là mượn tạm thôi mà."

Ứng Phi Trục: "Trong phim, không phải cậu ta là một cặp với Chương Tuệ Hòa sao? Để cậu ta cùng Chương Tuệ Hòa dùng chung phòng nghỉ tạm thời, tiện thể phối hợp mấy người quay hậu trường đi."

Bị Ứng Phi Trục sắp xếp rõ ràng như vậy, trợ lý đạo diễn im lặng: "..."

Chẳng phải bên ngoài đang đồn Phương Đông Thanh và Bạch Nhung có thể là một đôi sao?

Nếu vậy, hắn cũng đâu đến mức không có mắt mà tách đôi tình lữ ra, bắt một người đi dùng chung phòng nghỉ với cp trong phim chứ?

Trợ lý đạo diễn cố gắng biện giải: "Cô Chương là nữ, dùng chung phòng nghỉ không tiện lắm. Hơn nữa, thấy Phương Đông với thầy Bạch quan hệ không tệ, bên ngoài còn nói hai người họ..."

Đương nhiên Ứng Phi Trục biết bên ngoài đang suy đoán mối quan hệ giữa Bạch Nhung với Phương Đông Thanh thế nào.

Bạch Nhung theo phản xạ nhìn Ứng Phi Trục, cơ thể nhanh hơn ý nghĩ, đứng chắn giữa y với trợ lý đạo diễn: "Cái đó, thầy Phương Đông đến bên tôi cũng được, hoặc là anh có thể trực tiếp hỏi ý kiến thầy Phương Đông. Tôi với thầy Phương Đông chỉ là quan hệ tiền bối hậu bối bình thường trong công ty. Nếu anh nhìn thấy mấy lời đồn trên mạng, tôi có thể đảm bảo tất cả đều là giả."

Chính đương sự đã phủ nhận, trợ lý đạo diễn xấu hổ cúi người xin lỗi: "Xin, xin lỗi."

Bạch Nhung tính tình tốt, xua tay nói không sao.

Trợ lý đạo diễn rời đi, Bạch Nhung nhanh chóng đẩy Ứng Phi Trục quay về phòng nghỉ, vào trong còn không quên khóa trái cửa.

Ứng Phi Trục ngồi trên chiếc sopha nhỏ vốn thuộc về Bạch Nhung, đường cằm căng cứng không nói lời nào, trông như sắp tức nổ tung.

Bạch Nhung dỗ y như dỗ mèo lớn: "Ứng tiên sinh, anh ấy chỉ là làm theo quy trình hỏi thử thôi."

Quyết định để Phương Đông Thanh tạm thời dùng chung phòng nghỉ với mình, chắc chắn không phải do một mình trợ lý đạo diễn nghĩ ra, có lẽ đối phương chỉ nghe theo ý kiến của phó đạo diễn nào đó rồi tới hỏi.

Ứng Phi Trục rất khó chịu: "Không phải đã nói em đang độc thân sao? Sao vẫn có người đoán mò cơ chứ?!"

Bạch Nhung nằm nghiêng trên tay vịn sopha, cằm đặt lên mu bàn tay đan vào nhau, ngáp một cái đầy mệt mỏi: "Ăn dưa thôi mà, bình thường. Việc làm sáng tỏ độc thân, với một số người chỉ muốn hóng chuyện mà nói chỉ là cách minh tinh tự biện hộ."

Mười minh tinh bị lộ yêu đương, đã có chín người nói mình vẫn độc thân. Nói dối cũng không bị phạt gì, cùng lắm sau này yêu đương chú ý đừng để bị chụp lén.

Ứng Phi Trục là ông chủ công ty giải trí cũng hiểu điều này. Y vuốt vuốt mấy sợi tóc bên tai tiểu yêu quái, trầm ngâm: "Vậy chỉ có thể dùng cách tương tự để làm rõ." Ví dụ như để truyền thông biết mình thích Bạch Nhung.

Tim Bạch Nhung đột nhiên run lên. Nghe Ứng Phi Trục nói vậy, cậu còn tưởng y sẽ yêu cầu cậu ở bên cậu vào ngay lúc này.

Bạch Nhung nín thở, lặng lẽ chờ động tác tiếp theo của Ứng Phi Trục.

Chờ rất lâu, Ứng Phi Trục lại như thất thần, chỉ nhẹ nhàng khẽ gảy sợi tóc của cậu, tâm trí như bay theo hồn vía đi đâu đó.

Bạch Nhung: "..."

Cậu đột nhiên đứng dậy, phất tay Ứng Phi Trục ra. Trong ánh mắt khó hiểu của y, cậu không quay đầu mà rời khỏi phòng nghỉ.

Ứng Phi Trục bị đẩy tay đã hoàn hồn, nhìn bóng lưng Bạch Nhung, hiếm hoi cảm nhận được một tia tức giận.

Tại sao Bạch Nhung lại đột nhiên tức giận?

Ứng Phi Trục không hiểu, cầm bình giữ nhiệt đuổi theo. Chỉ là khi vừa ra đến cửa, y đã giải trừ pháp thuật che mắt con người trên người mình, đường hoàng bước ra trước ánh nhìn kinh ngạc của mọi người.

Phương Đông Thanh vẫn ngồi tại hiện trường quay, phân cảnh tiếp theo của hắn còn phải quay cùng nữ chính nên dứt khoát không về phòng nghỉ.

Thấy Bạch Nhung mang vẻ tức giận đi tới, Phương Đông Thanh lộ ra biểu cảm đầy ẩn ý: "Ai chọc cậu giận thế?"

Phương Đông Thanh mặc áo dài cổ chéo màu nguyệt bạch, bên hông treo ngọc bội xanh đậm, hoàn toàn là dáng vẻ công tử nho nhã.

Bạch Nhung buồn bực ngồi trên ghế gấp nhỏ. Dù cậu đang giận, khi ngồi xuống vẫn không quên vén gọn váy, tránh làm bẩn trang phục khiến nhân viên khó giặt.

"Không giận."

"Lần này cậu ta không đi theo à? Sao thế? Ứng Phi Trục chọc cậu?"

"...Không có, không liên quan đến anh ấy." Không thể nói với ai rằng là vì chưa chờ được câu nói kia!

Phương Đông Thanh cuộn kịch bản trong tay, gõ nhẹ vào lòng bàn tay kia: "Chuyên viên trang điểm có mang gương, cậu có thể mượn một cái."

"Hả?"

"Soi thử đi, trên mặt cậu viết rõ hai chữ tôi giận."

"..."

Bạch Nhung định nói không có, khóe mắt lại liếc thấy Ứng Phi Trục đang sải bước về phía mình. Cậu vốn định quay đầu giả vờ không thấy, đột nhiên phát hiện ra Ứng Phi Trục hình như đang để nguyên gương mặt quá mức nổi bật kia đi thẳng tới.

Bạch - Đầu vừa quay được một nữa - Nhung: !!!

Phương Đông Thanh cũng phát hiện ra việc Ứng Phi Trục đã giải pháp thuật, khóe miệng cong lên: "Ồ, Ứng tổng, lâu rồi không gặp."

Ứng Phi Trục không thèm liếc hắn lấy một cái, đi thẳng đến bên cạnh Bạch Nhung, cởi áo khoác khoác lên người cậu, tiện tay mở nắp bình giữ nhiệt: "Tôi thử rồi, nhiệt độ vừa phải, có thể uống trực tiếp."

Bạch Nhung nắm phần tay cầm của bình giữ nhiệt, chút tức giận ban nãy lập tức tan biến, chỉ còn lại căng thẳng.

"Sao Ứng, Ứng tiên sinh lại ra đây như vậy?"

Bạch Nhung không cần quay đầu cũng cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình và Ứng Phi Trục. Không cần nghĩ cũng biết, đám người kia sẽ suy đoán đủ thứ trong mấy nhóm chat nhỏ.

Ứng Phi Trục thúc Bạch Nhung uống nước trước, chờ cậu uống xong mới chậm rãi nói: "Như vậy sẽ không còn ai đoán em với Phương Đông Thanh nữa."

"..." Không hổ là anh, dùng chính bản thân mình để đè bẹp Phương Đông Thanh đúng không?!

Thấy Bạch Nhung không uống nữa, Ứng Phi Trục bình tĩnh vặn nắp bình lại, thấp giọng hỏi: "Về phòng nghỉ ngồi thêm chút nữa không? Giờ còn có thể ngủ thêm hai tiếng, cần gì phải ở ngoài đây thổi gió lạnh cùng Phương Đông Thanh."

Phương Đông Thanh đứng bên cạnh nhìn Ứng Phi Trục mở bình giữ nhiệt, cười mà không nói.

Ánh mắt xung quanh nhìn về phía họ ngày càng nhiều.

Bạch Nhung ôm mặt, gật đầu. Cậu cũng không muốn tiếp tục ở đây nữa đâuuu!!!

Thực tế đúng như Bạch Nhung nghĩ, trong nhóm chat nhỏ của đoàn phim đã sôi trào.

[Trời ơi! Người kia là ai thế? Đẹp trai quá thể! Hơn nữa hoàn toàn khác với kiểu đẹp trai của Phương Đông Thanh, đẹp hơn cả người mẫu!]

[Tôi còn tưởng Phương Đông Thanh với Bạch Nhung là một đôi, sao tự nhiên xuất hiện một người còn đẹp trai hơn vậy?]

[Tôi nghe đạo diễn Canh nói chuyện với phó đạo diễn, hình như người này là ông chủ đứng sau Sơn Hải.]

[Đến thăm nghệ sĩ nhà mình à?]

[Nhưng cũng không thấy anh ta quan tâm tới Phương Đông Thanh...]

[Tôi đứng cạnh xem từ đầu đến cuối. Người này không dành nổi một giây ánh mắt cho Phương Đông Thanh, quá ảo.]

[Bạch Nhung trông có vẻ hơi ngại ngùng, hai người này nhìn giống một đôi hơn.]

[Trước đó mấy người đoán Phương Đông Thanh với Bạch Nhung là một đôi, tôi đã không đồng ý rồi. Giữa hai người đó có cảm giác xa cách rất rõ, nhìn không giống quá thân thiết. Quả nhiên tôi đoán đúng, người này mới là chính cung!]

[Trời ơi, không ai nói ông chủ Sơn Hải lại đẹp trai như vậy cả! Thật sự còn đẹp hơn đa số nghệ sĩ.]

[Mạnh dạn lên. Không phải đa số đâu, là đẹp trai hơn tất cả nghệ sĩ luôn, bên trong Sơn Hải cũng không có kiểu đẹp trai như thế này. Không cần bầu không khí, chỉ đứng đó thôi đã là cool ngầu rồi!]

[Tôi thấy lão Hồ chụp hậu trường như muốn lia thẳng ống kính về phía bọn họ. Lão Hồ chụp được gì chưa??? @Hồ Minh (quay phim)]

[Chụp được cũng không phát trong nhóm đâu. Mấy người tò mò thì có thể sang chỗ tôi xem, nhưng không được mang điện thoại chụp ảnh.]

[Hiểu hiểu hiểu, tôi qua liền! Cho tôi xem một cái nữa thôi.]

[Báo cáo, bọn họ đã vào phòng nghỉ rồi. Tôi thấy Ứng tổng lau mồ hôi cho Bạch Nhung!]

[Không phải chứ?! Mùa đông âm hai độ, mồ hôi còn có thể đóng băng luôn ấy chứ, còn lau cái gì?]

[Thẳng nam lên tiếng rồi đó. Người ta lau mồ hôi gì chứ? Đây là tán tỉnh! Thảo nào anh nhiều năm như vậy vẫn chưa có bạn gái.]

[Nói chuyện thì nói chuyện, đừng công kích cá nhân chứ! (Lau mồ hôi)]

----

Mấy ngày quay tiếp theo, Ứng Phi Trục càng ngày càng thả lỏng bản thân, hận không thể trước mặt cả đống camera mà ôm Bạch Nhung vào lòng.

Bạch Nhung vừa quay xong một cảnh, Ứng Phi Trục lập tức đưa bình giữ nhiệt với chăn mỏng cho cậu. Có lúc còn thản nhiên trước mặt mọi người nắm tay Bạch Nhung, che cho cậu khỏi lạnh.

Bạch Nhung: "..."

Sau khi vượt qua thời kỳ trưởng thành, lại trải qua sự kiện viện phúc lợi với biệt thự, độ nổi tiếng của Bạch Nhung đã tăng vọt, tín ngưỡng cũng theo đó mà tăng lên rất nhiều.

Cậu không còn giống trước, sợ lạnh sợ nóng nữa, dù mặc trang phục biểu diễn mỏng manh cũng không cảm thấy tay chân lạnh buốt. Chăn với áo khoác kia, nói cho cùng chỉ là để người xung quanh là nhân loại bình thường nhìn vào cho yên tâm.

Hạ Nguyệt Minh âm thầm mưu tính mười năm, cuối cùng cũng thành đại sự. Hắn cởi bỏ nữ trang, khoác lên người bộ y phục thái tử màu đen tuyền, bắt cóc hoàng đế, nắm giữ triều chính.

Cảnh này đã quay đến sáu lần, điều chỉnh vị trí máy hết lần này tới lần khác nhưng vẫn không tìm được góc quay khiến Canh Đôn hài lòng.

"Lại một lần nữa."

Chuyên viên trang điểm vây quanh Bạch Nhung để dặm lại lớp phấn.

Canh Đôn cầm bộ đàm nói chuyện với cậu: "Xin lỗi thầy Bạch. Vừa rồi góc máy bị che một chút, chúng ta phải quay lại."

Canh Đôn là người có yêu cầu cơ bản đối với tác phẩm, chỉ là không khắt khe như Phương Bác Thâm.

Đây là yêu cầu công việc bình thường, Bạch Nhung không hề khó chịu, còn hòa nhã thương lượng: "Hay là thử lại vị trí lúc nãy đi, đến cảnh cuối tôi nghiêng người thêm một chút."

Canh Đôn cũng thấy đề nghị này khá ổn, liền sắp xếp xuống, xoay người bàn bạc với quay phim về lộ tuyến đẩy máy mới.

Bạch Nhung nhắm mắt, mặc cho chuyên viên trang điểm phủ thêm một lớp phấn cố định ở đuôi mắt.

Đột nhiên, cậu cảm thấy cánh tay bị vỗ nhẹ.

Bạch Nhung tưởng là đã dặm xong, mở mắt định đi tìm hai vị diễn viên gạo cội bên cạnh để đối diễn.

"Thầy Bạch." Chuyên viên trang điểm gọi cậu lại, nhỏ giọng nhắc nhở: "Vừa nãy Thi Hải Hưng đuổi theo hướng Ứng tổng rời đi."

Phản ứng của Bạch Nhung rất nhanh, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Ứng Phi Trục vừa đi nhưng không thấy người, chỉ thấy bóng lưng của Thi Hải Hưng.

Chuyên viên trang điểm nói tiếp: "Đạo diễn đang bàn góc máy với quay phim, chắc còn một lúc nữa. Thầy Bạch mau qua xem thử đi."

Bạch Nhung thu ánh mắt lại, lắc đầu: "Tôi còn phải đối diễn."

Thấy ánh mắt lo lắng của chuyên viên trang điểm, Bạch Nhung cười nói: "Không sao đâu."

Chuyên viên trang điểm thấy Bạch Nhung cười với mình, trong lòng càng lo hơn, sợ cậu sẽ nói ra mấy câu kiểu như "có lẽ bọn họ có việc cần bàn" ngây thơ vô tội.

Bạch Nhung: "Ứng tổng sẽ xử lý tốt."

Thi Hải Hưng là diễn viên mới vào đoàn phim không lâu.

Bạch Nhung không có nhiều cảnh đối diễn với gã nhưng vẫn nhận ra từ lúc vào đoàn, người này thường xuyên nhìn chằm chằm Ứng Phi Trục cười; thỉnh thoảng mang cà phê, trái cây tới cho cậu, mỗi lần đều đưa hai phần. Đưa xong cũng không đi, ngồi lì trong phòng nghỉ của cậu rất lâu, đủ thứ chuyện phiếm nhưng chủ đề cuối cùng lúc nào cũng xoay về Ứng Phi Trục.

Ý đồ quá rõ ràng, cho dù Bạch Nhung có mù mờ đến đâu cũng nhìn ra.

Ứng Phi Trục càng mất kiên nhẫn, mấy lần trực tiếp hạ lệnh đuổi khách. Mấy ngày nay còn khóa cửa, dựng kết giới, mặc kệ bên ngoài gõ cửa thế nào.

Tình trạng này đã kéo dài gần một tuần.

Bạch Nhung đã nói trước với Ứng Phi Trục, chỉ sợ y không kiềm được cảm xúc, lỡ tay làm cho người ta biến mất theo định nghĩa vật lý.

Bạch Nhung cầm kịch bản đi tìm hai diễn viên gạo cội đối diễn.

Bên cạnh, chuyên viên trang điểm với stylist nhìn nhau, ăn ý thì thầm.

Stylist: "Nghe mấy câu đó mà đã ghê."

Chuyên viên trang điểm: "Đúng thật. Thi Hải Hưng đúng là không biết tự lượng sức. Trước khi Ứng tổng tới, ngày nào cũng bám dính lấy đạo diễn Canh, hết đề nghị quay thế này thế kia. Vợ đạo diễn Canh còn đang ở khách sạn đó."

Stylist: "Có công sức đó thì đem đi trau dồi diễn xuất không tốt hơn sao? Phương Đông Thanh với Bạch Nhung đóng chính, phim này nhiệt độ chắc chắn không thấp. Diễn xuất mà ổn, sau đó làm thêm mấy bài PR, lưu lượng chẳng phải tự tới à?"

Chuyên viên trang điểm: "Quá nóng vội, lúc nào cũng muốn đi đường tắt."

Dù nói vậy, cô cũng hiểu đây là trạng thái bình thường trong giới giải trí.

Stylist: "Ê, Ứng tổng ra rồi. Ủa? Thi Hải Hưng đâu?"

Chuyên viên trang điểm: "Ứng tổng đi tìm đạo diễn, không biết nói gì nhỉ?"

Mười phút sau, hai người đã biết nội dung cuộc nói chuyện: Xóa toàn bộ cảnh quay của Thi Hải Hưng, đổi người khác bổ sung vào.

Cũng có nghĩa là mấy cảnh trước đó của Thi Hải Hưng coi như quay uổng.

Stylist: "Tuy hơi giống bạo quân nhưng thật sự đã cái nư."
Chuyên viên trang điểm gật đầu tán thành.

Thật sự quá đã!

Trời mới biết bọn họ ghê tởm kiểu người như Thi Hải Hưng tới mức nào. Đối với nhân viên công tác thì hách dịch, đối với đạo diễn cùng kim chủ lại là bộ mặt khác.

----

Buổi tối về khách sạn, Bạch Nhung mới biết tin Thi Hải Hưng bị đoàn phim cho rút vai.

"Đổi người khác diễn à?" Bạch Nhung hỏi.

Ứng Phi Trục: "Vốn cũng không có mấy cảnh. Tôi bàn với đạo diễn, ông ta nói có thể sửa lại chút, không cần diễn xuất gì cao siêu, tìm người đẹp trai trấn màn hình là được."

Bạch Nhung chớp mắt: "Hồ Hà Dương?"

"Dù sao cậu ta cũng rảnh, gọi qua làm cameo chút thôi."

"Có làm phiền quá không?"

"Phiền gì chứ, chuyện nhỏ."

Trước khi đi ngủ, Bạch Nhung chui trong chăn, chuẩn bị tắt điện thoại thì WeChat đột nhiên rung liên tục báo có tin mới.
Cậu mở ra xem, đúng là nhóm chat lúc trước vẫn đang sôi nổi.

Hóa ra là Tương Dao biết Hồ Hà Dương sắp tới đoàn phim đóng vai khách mời, liền nói mình cũng muốn sang góp vui.

Đối với sự "chủ động chi viện" của cô, Phương Đông Thanh thẳng thừng từ chối.

Sau đó Tương Dao lập tức dồn hỏa lực, nhắm thẳng Phương Đông Thanh mà bắn phá.

Bạch Nhung xem một lúc, quên cả thời gian.

Một bàn tay từ phía sau vươn ra, mạnh mẽ rút điện thoại khỏi tay cậu.

"Ngủ." Ứng Phi Trục chống người dậy, lấy điện thoại xong còn kéo lại góc chăn cho cậu.

Bạch Nhung giống như học sinh bị thầy bắt gặp chơi điện thoại trong giờ, xấu hổ cuộn người quay mặt vào trong chăn.

Ứng Phi Trục nhắc nhở: "Ngày mai sáu giờ em phải dậy đi hóa trang."

Mà lúc này đã gần mười hai giờ.

Bạch Nhung định làm nũng cho qua chuyện: "Tôi biết rồi, vốn cũng định ngủ mà."

Ứng Phi Trục nắm vành tai tiểu yêu quái đang làm nũng: "Nói dối."

Bạch Nhung quyết định đổi chiến thuật, nói sang chuyện khác: "Chị Tương Dao vừa nói trong nhóm là cũng muốn tới đóng vai khách mời, bảo tụi mình hỏi đoàn phim xem có vai nữ phụ nào không."

Ánh mắt Ứng Phi Trục sắc bén, liếc một cái là nhìn thấu mánh khóe nhỏ của Bạch Nhung: "Nói sang chuyện khác vô dụng."

Ứng Phi Trục buông tay, linh lực trong lòng bàn tay xuyên qua làn da truyền vào cơ thể Bạch Nhung.

Một ánh sáng trắng lóe lên, Bạch Nhung phát hiện mình bị cuộn chặt trong chăn, tấm chăn vốn mềm nhẹ bỗng trở nên dày nặng.

Cậu bị biến về nguyên hình!

Bạch Nhung: !!!

"Meo meo!" Bạch Nhung há miệng, chỉ phát ra một chuỗi tiếng kêu mềm mềm.

Ứng Phi Trục hài lòng thu tay lại: "Như vậy thì không trộm chơi điện thoại được nữa. Ngủ."

Bạch Nhung đạp một chân lên mặt Ứng Phi Trục, kết quả lại bị y nắm trúng miếng đệm thịt hồng nhạt. Ngay sau đó, cậu bị một cỗ lực mạnh mẽ giữ chặt.

Bị Ứng Phi Trục ôm vào lòng, Bạch Nhung không đủ sức giãy ra, ngược lại còn mệt đến thở hổn hển, nằm sấp trên cánh tay rắn chắc hữu lực kia, cứ thế ngủ thiếp đi.

Ứng Phi Trục cúi đầu, đôi đồng tử đen ngòm trong khoảnh khắc hóa thành đôi con người của mãnh thú, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn tiểu yêu quái trong lòng.

Bạch Nhung...

Là của y.

----

Cuối cùng, Tương Dao vẫn thành công vào đoàn phim đóng một vai nữ phụ chưa đến năm phút, còn không lấy thù lao.

Canh Đôn cười đến nheo cả mắt.

Ông ta là người tinh ranh trong giới giải trí. Dù có ranh giới đạo đức của riêng mình nhưng với chuyện có thể kiếm tiện nghi miễn phí, chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Canh Đôn cũng biết, Tương Dao với Hồ Hà Dương chịu tới cameo đều là vì Ứng Phi Trục, hoặc nói đúng hơn là vì Bạch Nhung.

Ứng Phi Trục ở đoàn phim không hề che giấu tình cảm dành cho Bạch Nhung, hận không thể dán lên người mình tờ áp phích chữ to, ghi rõ bốn chữ: TÔI THÍCH BẠCH NHUNG.

Có lúc quay xong, nằm trong khách sạn nghỉ ngơi cùng vợ, Canh Đôn còn không khỏi cảm khái ánh mắt mình thật quá chuẩn.

Khi Bạch Nhung chưa có bất kỳ tác phẩm điện ảnh nào, ông ta đã liếc một cái là nhìn trúng, bỏ ra mấy trăm vạn ký hợp đồng mời đi quay phim, không ngờ sau đó lại mang về nhiều lợi ích như vậy.

Mấy trăm vạn này, đúng là quá có lời!

Canh Đôn cười tươi đến mức tự tay bóc cho con gái chai sữa uống lợi khuẩn, nghe con bé giọng non nớt hỏi vì sao ba lại vui như vậy, ông ta càng cười đến mức không phân biệt nổi đông tây nam bắc.

"Chờ ba quay xong bộ phim này là có thể nghỉ ngơi mấy năm, ở nhà bầu bạn với con nhiều hơn rồi."

Một người đàn ông trung niên dáng vẻ thô ráp, đối diện con gái lại mềm mỏng đến mức bà xã đứng bên cạnh cũng phải trợn trắng mắt.

Vợ ông ta hỏi về chuyện của Bạch Nhung với Ứng Phi Trục: "Anh nói xem, hai người đó tiến triển đến đâu rồi? Sao nhìn vẫn giống như chưa ở bên nhau vậy?"

Canh Đôn uống một ngụm trà: "Chuyện này mà em còn không nhìn ra à? Thích nhau, nhưng một người đơ một người ngốc, không ai chịu mở miệng nói câu đầu tiên. Có điều, nhìn dáng vẻ Ứng tổng không sợ bị chụp, chắc không bao lâu nữa sẽ bị tung lên mạng thôi."

Thực tế, Canh Đôn lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, ánh mắt cực kỳ sắc bén. Nếu không, ông ta cũng không thể liếc mắt một cái đã chọn trúng Bạch Nhung làm nam chính.

Quả nhiên, từ lúc ông ta vừa nói chưa đến ba ngày, Bạch Nhung với Ứng Phi Trục đã bị fan bắt gặp khi ra ngoài ăn cơm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...