Trong lòng Bạch Nhung lập tức dâng lên cảnh giác. Cậu buông tay khỏi tay nắm cửa, đứng sát cạnh cửa, nhìn "Thi Hoài" mang nụ cười quỷ dị bên ngoài, cố nâng giọng hỏi: "Anh mua trà sữa chưa? Em muốn trà sữa ít đường, đừng nói là anh quên rồi nhé."
Giọng nói ngoài cửa giống hệt Thi Hoài: "Không quên, anh mua rồi. Cậu mau mở cửa đi."
Bạch Nhung cúi đầu nhìn điện thoại, tin nhắn nhờ mua trà chanh vẫn còn rõ ràng trên màn hình. Vậy nên, kẻ ngoài cửa tuyệt đối không phải Thi Hoài!
Cậu bình tĩnh khóa trái cửa, đồng thời gửi tin nhắn cho Thi Hoài.
[Bạch Nhung: Anh đến đâu rồi?]
[Thi Hoài: đến tiệm trà chanh rồi.]
[Bạch Nhung: ...]
[Bạch Nhung: Anh tạm thời đừng qua đây, bên em có chút việc.]
[Thi Hoài: Xà xà hoảng sợ.jpg, chẳng lẽ Ứng tổng đột nhiên quay về?!]
[Bạch Nhung: Không phải.]
Thi Hoài vừa thở phào, lại thấy tin nhắn tiếp theo.
[Bạch Nhung: Có người biến thành dáng vẻ của anh đang gõ cửa.]
Hơi thở vừa trút ra lập tức nghẹn lại trong cổ họng, Thi Hoài run tay gửi qua một dấu hỏi.
[Bạch Nhung: Anh đừng tới, em xử lý ngay,]
[Thi Hoài: ???]
Thi Hoài lập tức gọi cho số điện thoại ghi chú là "ông chủ" ở cuối danh bạ.
----
Sau khi khóa cửa, Bạch Nhung vội vàng lên lầu, vừa đi vừa nhắn tin cho Ứng Phi Trục.
Không có thời gian chờ hồi đáp, cậu đi thẳng đến nhà kính, vừa vào trong đã nói chuyện với fan vài câu rồi tạm dừng livestream.
Cùng Kỳ mở hé mắt, theo bản năng định nhe răng nhưng khi thấy là Bạch Nhung, lập tức thu hết cảm xúc lại.
"Có chuyện gì?"
Bạch Nhung chỉ ra ngoài cửa, do dự nói: "Hình như Đào Ngột đang ở bên ngoài."
Cùng Kỳ bất động vài giây. Đào Ngột tới thì tới... khoan đã, Đào Ngột?!!!
Hắn gào lên một tiếng, bật dậy lao ra ngoài.
Không cần xuống lầu, vừa ra khỏi nhà kính, Cùng Kỳ đã ngửi thấy cái mùi quen thuộc khiến người ta buồn nôn, lẫn trong đó là mùi thối rữa nhàn nhạt.
"Quả thật là Đào Ngột." Hai cánh Cùng Kỳ xé gió, hình dạng dần dần biến từ mèo hổ đốm thành bản thể thật sự.
Cùng Kỳ đứng sau cửa, ngoài cửa vẫn không ngừng vang lên giọng nói của "Thi Hoài" thúc giục mở cửa.
Bạch Nhung nói nhỏ: "Hình như đầu óc người đó có vấn đề."
Gõ cửa gần mười phút mà vẫn giữ nguyên giọng điệu với tốc độ nói, lặp đi lặp lại đúng một câu.
Cùng Kỳ chỉ vào đầu mình: "Đúng vậy, Đào Ngột vốn đã không thông minh, giờ còn ngu hơn."
Bạch Nhung lo lắng nhìn cánh cửa chống trộm, hỏi: "Anh ta có phá cửa vào được không? Anh có đánh lại được anh ta không?"
Cùng Kỳ trầm mặc một lúc, trả lời: "...Có lẽ không."
Nếu đánh lại được, lúc trước hắn đã không thê thảm đến suýt chết.
Bạch Nhung vội vàng lấy điện thoại: "Tôi gọi cho Ứng tiên sinh!"
Nhưng cậu vừa rút điện thoại ra, tiếng gõ cửa bên ngoài đột nhiên dừng lại. Cùng lúc đó, số điện thoại của Ứng Phi Trục hiện lên trên màn hình.
Bạch Nhung cẩn thận bắt máy: "Alo?"
Giọng nói Ứng Phi Trục qua đường truyền có chút mơ hồ nhưng Bạch Nhung vẫn nghe rất rõ.
"Mở cửa."
Tai Cùng Kỳ thính đến mức cả tiếng lá rơi cũng nghe được, đương nhiên cũng nghe thấy lời này. Hắn bước tới, nói vào điện thoại: "Cậu định thả cậu ta vào, bắt ba ba trong rọ à?"
Ứng Phi Trục: "Bên dưới biệt thự có trận pháp, tôi đã báo cho mấy người Bạch Trạch."
Cùng Kỳ suy nghĩ một lát: "Ý kiến không tệ, nhưng Bạch Nhung thì sao?"
Ứng Phi Trục bình tĩnh đáp, lần này giọng nói của y đã không còn phát ra từ điện thoại mà vang lên từ hướng cửa sau nhà bếp phía sau lưng Bạch Nhung: "Tôi sẽ ở bên cạnh em ấy."
Bạch Nhung cầm điện thoại, nghe thấy động tĩnh liền xoay người theo phản xạ, nhìn thấy Ứng Phi Trục bước vào từ cửa sau, hai mắt lập tức sáng lên.
"Ứng tiên sinh!" Cậu vui mừng chạy tới.
Ứng Phi Trục cúp máy, nói với Cùng Kỳ: "Cậu đi mở cửa, tôi đưa Bạch Nhung ra ngoài trước."
Cùng Kỳ không nói thêm gì, quay đầu đi thực hiện kế hoạch của Ứng Phi Trục.
Bạch Nhung được Ứng Phi Trục dẫn đi từ lối nhỏ bên cạnh.
Điều thần kỳ là sau khi cánh cửa hông phòng bếp mở ra, thứ hiện ra trước mắt cậu không phải vườn sau quen thuộc mà là một con đường trực tiếp thông tới công viên trung tâm khu biệt thự.
Bạch Nhung vẫn mặc đồ ở nhà, cổ tay trắng mảnh bị Ứng Phi Trục nắm chặt trong tay.
Ứng Phi Trục cởi áo vest, khoác lên người Bạch Nhung còn đang mơ hồ chưa hoàn hồn.
Chiếc áo còn vương lại nhiệt độ cơ thể của đối phương. Bạch Nhung khép áo lại, ngẩng đầu nhìn Ứng Phi Trục, hỏi: "Cùng Kỳ sẽ không sao chứ?"
"Không sao." Ứng Phi Trục bình thản ôm vai cậu, dẫn cậu tựa vào cột đèn đường: "Khả năng chạy trốn của cậu ta đứng hàng đầu."
Ở góc độ này, vừa hay có thể nhìn bao quát toàn bộ biệt thự.
Bạch Nhung tận mắt thấy Đào Ngột đang giả dạng thành Thi Hoài, sau khi thấy cửa mở liền bước vào trong. Cửa chống trộm lập tức khóa lại, ngay sau đó, bên trong vang lên tiếng gào thét thê thảm.
Bạch Nhung chớp mắt, những ngón tay đang bám lan can siết chặt lại: "Cùng Kỳ đang đánh nhau với Đào Ngột sao?"
"Ừ." Ứng Phi Trục ôm chặt lấy cậu: "Long Phú Tu cũng ở đó. Đây là nơi em thường xuyên sinh hoạt, bên trong sớm đã ngập tràn hơi thở của em. Oán khí vừa vào đã bị nhốt lại, Bạch Trạch phong tỏa dòng lưu thông hơi thở xung quanh, sức mạnh của oán khí sẽ bị suy yếu rất nhiều."
Bạch Nhung cái hiểu cái không hiểu, chỉ là cậu không rõ vì sao Đào Ngột lại đột nhiên tìm tới mình. Cậu đem nghi vấn hỏi ra, ngẩng đầu chờ Ứng Phi Trục trả lời.
Không ngờ Ứng Phi Trục chỉ khẽ cười, nụ cười mang theo chút mập mờ.
Bạch Nhung không biết Ứng Phi Trục đang cười cái gì nhưng da mặt cậu mỏng, không hiểu sao lại đỏ lên. Cậu khẽ đẩy y một cái, có chút bực bội thúc giục: "Anh mau nói đi."
Ngữ khí của cậu có hơi hung hăng nhưng vừa mềm vừa nhẹ, ngược lại càng khiến Ứng Phi Trục cười lớn hơn. Y cúi đầu, hơi thở ấm áp thẳng tắp lướt qua vành tai cậu: "Vì chúng ta đã song tu."
Sau khi song tu, thực lực của Bạch Nhung đã tăng lên rõ rệt và càng rõ ràng hơn là sau này cậu sẽ còn mạnh hơn nữa.
Với oán khí đã có ý thức nhưng không thông minh lắm mà nói, tự nhiên nó sẽ muốn ra tay trước, g**t ch*t Bạch Nhung trước khi cậu đủ mạnh để xua tan nó.
Cho nên Ứng Phi Trục mới bảo Bạch Nhung ở yên trong nhà, chỉ là y không ngờ Đào Ngột lại liều lĩnh đến mức trực tiếp tìm tới khu biệt thự.
Cảm nhận được phía sau có người, Bạch Nhung theo bản năng quay đầu, phát hiện Bạch Trạch không biết từ lúc nào đã đứng phía sau bọn họ.
Ứng Phi Trục thấy Bạch Trạch tới, liền nhanh gọn lẹ hôn nhẹ lên má Bạch Nhung, sau đó xoay người hóa thành nguyên hình, lao thẳng về phía vị trí của Đào Ngột.
Bạch Nhung:!!!
Cậu lo lắng nhìn về phía biệt thự.
Bạch Trạch tiến lên vài bước, đứng cạnh cậu.
"Không cần lo đâu." Giọng Bạch Trạch rất nhẹ, lại mang theo sức an ủi kỳ lạ.
Bạch Nhung không nhìn thấy tình hình bên trong, chỉ có thể hỏi: "Lần này có thể bắt được Đào Ngột không?"
"Ừ." Bạch Trạch đáp: "Nhưng muốn hoàn toàn thanh trừ oán khí trên người cậu ta, vẫn cần cậu hỗ trợ."
Bạch Nhung chỉ vào mình: "Tôi?"
Dù song tu giúp tăng thực lực nhưng cũng không nhanh đến mức có thể đối kháng trực tiếp với Đào Ngột chứ!
Bạch Trạch: "Chỉ còn thiếu một cơ hội."
Bạch Nhung vẫn chưa hiểu cơ hội đó là gì, cho đến khi tiếng gầm rú trong biệt thự dần nhỏ lại, cậu nhìn thấy Thiên Đạo đang đi về phía mình.
