Rời khỏi chủ viện, tiếng cười nhẹ nhàng của Triệu thị vẫn theo màn châu vẳng tới:
“Một bát cơm thiu đổi lấy một mối hôn nhân, xét ra thì đúng là Tống gia ta chịu thiệt rồi…”
Từ đó, ta càng thân cận bên cạnh Tống Trường An.
Từ lễ nghi học hành đến 3 bữa ăn uống, đều do ta một tay chăm sóc.
Thậm chí có khi hắn uống thuốc nhiều quá, ban đêm đái dầm, y phục lót bên trong đều do ta giặt.
Ta gần như thành nhũ mẫu cả ngày không rời nửa bước.
Dẫu cực nhọc ngày đêm, nhưng cũng may có thành quả.
Bệnh tình Tống Trường An dần dần ổn định, tuy không thể hoàn toàn như người thường, nhưng cũng yên ắng hiền hòa.
Phu nhân và lão gia đều hài lòng, định đến tiết Hạ Chí năm nay sẽ cho ta và Tống Trường An thành thân.
Nhưng nào ngờ, tại yến hội mùa xuân, Tống Trường An sơ sẩy rơi xuống nước, lại bất ngờ hồi phục thần trí.
Năm năm sau, trước mặt ta, Triệu thị lại một lần nữa buông lời ấy:
“Mối hôn sự này, chung quy vẫn là Tống gia ta chịu thiệt.”
Cũng chính khoảnh khắc đó, ta rốt cuộc đã hiểu rõ.
Hôn ước giữa ta và Tống Trường An, đến đây là chấm dứt rồi.
Từng đợt ký ức cuồn cuộn kéo về như thủy triều.
Ta lấy lại tinh thần, cúi mình thi lễ:
“Phu nhân, bảy năm trước, là người đã mua ta về, cho ta một bát cơm ăn. Ân tình một bữa cơm ấy, ta đã dùng bảy năm để báo đáp, hẳn là cũng đủ rồi.”
“Nay thiếu gia đã khỏi bệnh, chính là phúc đức sâu dày của Tống gia, cũng là công lao ngày đêm cầu khấn của lão gia và phu nhân, Minh Nguyệt nào dám nhận công lao.”
Ta mỉm cười điềm đạm, xoay người nhìn về phía Tống Trường An:
“Thiếu gia giờ đã bình phục, với môn đệ Tống gia, tất nhiên không thể cưới ta, những điều này ta đều hiểu rõ.”
“Chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Tống Trường An nhíu mày nhìn ta.
“Ngươi đã biết mình không xứng làm chính thất, lại không muốn làm thiếp, chẳng lẽ muốn làm ngoại thất không danh không phận?”
Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, mà vụng trộm còn chẳng bằng thứ không với tới được.
Trong viện của nhị phòng cũng có một nữ nhân như thế. Nàng ta không cần danh phận di nương, cố tình muốn làm một ngoại thất không tên không vị.
Một tháng ba mươi ngày, lại chạy ra ngoài thành đến ba mươi lăm lần.
Mỗi lần đều khiến nhị lão gia mê mẩn không thôi, được sủng ái hết mực.
Cả nội viện của nhị phòng cũng bị nàng ta khuấy đảo thành một mảnh hỗn loạn.
Bởi thế, vừa nghe đến hai chữ “ngoại thất”, Triệu thị liền không thể nhẫn nhịn thêm.
Bà ta quát lớn:
“Tống gia chúng ta không chứa loại dơ bẩn như vậy!”
Ta nghiêng mắt nhìn sang Tống Trường An, hắn cũng đang đối diện với ánh mắt ta.
Suốt bảy năm hầu hạ hắn, Tống Trường An có khi ngây dại, có khi tức giận, có khi vui vẻ.
Nhưng chưa từng rõ ràng như lúc này.
Mãi đến hôm nay, ta mới nhận ra, trong đôi mắt kia, mảng mê man dai dẳng bấy lâu đã tan biến, để lộ một tầng băng giá lạnh thấu xương.
Tống Trường An vẫn là Tống Trường An, lông mày tuấn lãng, y phục hoa quý.
Nhưng nơi hàng mi rủ thấp kia, có thứ gì đó đã không còn như trước nữa.
Ta khẽ lắc đầu:
“Phu nhân và thiếu gia nghĩ nhiều rồi, ta không phải muốn làm ngoại thất.”
“Ta chỉ định nói, dẫu thiếu gia không thể cưới ta, thì cũng không nên dùng danh phận di nương để hạ nhục ta.”
“Ta tuy xuất thân hèn kém, nhưng vẫn còn một chút khí cốt.”
“Nay thiếu gia đã khỏi bệnh, nếu phu nhân còn nhớ chút công lao của ta, xin hãy giao khế bán thân lại, để ta rời phủ.”
Triệu thị và Tống Trường An đều sững sờ tại chỗ.
Bọn họ chắc hẳn không ngờ ta là thật lòng.
