Mọi Người Ai Hiểu Cho, Áo Choàng Của Tôi Là Đại Lão Hào

Chương 156



【 Thật sự tôi đang được chứng kiến tận mắt hành trình "lột xác" từ một võng hồng bình thường trở thành triệu phú của An Nhiên... 】

【 Nhắc mới nhớ, hôm nay An Nhiên vung tay mua sắm hơn chục triệu tệ, thế chẳng phải là... 】

【 Là sao? 】

【 Nghĩa là ba vị đại gia kia donate cho An Nhiên hôm nay cũng phải bằng hoặc vượt mức con số khủng khiếp đó? 】

【 ... Ôi mẹ ơi, tôi còn chả mảy may nhận ra điều đó luôn. 】

【 Ý ông là, tổng số tiền An Nhiên nhận được từ donate hôm nay cũng ngót nghét chục triệu tệ á... 】

【 Là ý đó đấy. 】

【 Vãi chưởng, nãy giờ mấy sếp đó không tung ra combo 520 chiếc Carnival nên tôi cũng bị lú luôn. Tính sơ sơ ra thì số quà mỗi người đắp vào chắc chắn vượt xa con số 520 cái Carnival rồi. 】

【 Thiên Thu Tuyết: Phải chăng bây giờ mức donate khởi điểm của các thần hào đã mặc định là 520 chiếc Carnival rồi sao... [cười khổ] 】

【 Chị Tuyết còn chần chừ gì nữa mà không book ngay một mâm 520 cho Bạch Lộ đi! 】

【 Thiên Thu Tuyết: [cười khổ] Không chơi nổi đâu, nếu có một cục tiền tiêu vặt lớn cỡ đó tôi sẽ ưu tiên đắp vào người mình trước. 】

【 Quay lại vụ donate, nãy giờ chỉ thấy mỗi Phong Khởi Nguyệt Lạc với Ái Tâm ca thi nhau tranh giành trả tiền cho An Nhiên, Nhất Chẩm Thanh Phong im lìm chẳng thấy sủi tăm gì nhỉ. 】

【 Lạ vậy, tôi vừa lướt check danh sách người xem, Nhất Chẩm Thanh Phong rõ ràng vẫn đang treo nick ở đó mà. 】

【 Không ai để ý là số người xem trực tuyến trong phòng live của An Nhiên đã vượt mốc nửa triệu người rồi à. 】

【 Tôi xin đính chính là tôi hoàn toàn bị đám quà khủng kia dụ dỗ vào đây nhé, quả nhiên danh bất hư truyền, đúng là phòng live của đại võng hồng An Nhiên. 】

【 Chuẩn không cần chỉnh. 】

【 Mà này, sao chị gái nhà mình vẫn im thin thít thế nhỉ. 】

 

【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Không cần thiết. 】

【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Bởi vì ngay lúc An Nhiên vừa đặt chân đến Anh, tôi đã đưa luôn cho em ấy một chiếc thẻ đen rồi. 】

【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Loại quẹt thả ga không giới hạn hạn mức ấy. Thế nên, hóa đơn hôm nay của An Nhiên, tôi mới là người thanh toán. 】

 

Lâm An Nhiên rút chiếc thẻ đen mà Hứa Bán Khê đưa ra quẹt. Ông chủ tiệm cười tít cả mắt, nếp nhăn đuôi mắt xô lại vào nhau: "Ồ, thưa quý cô hào phóng và tôn kính, cửa hàng chúng tôi vô cùng vinh hạnh và luôn mong mỏi được đón tiếp cô trong những lần mua sắm tiếp theo..."

 

Lâm An Nhiên và Phương Tử Hàm được đích thân ông chủ tiệm cung kính tiễn ra tận cửa.

 

Còn về núi đồ trang sức vừa mua, ông chủ chu đáo khẳng định hai cô không cần bận tâm, ông sẽ tự tay cử người giao hàng đến tận nhà.

 

Phương Tử Hàm mở to mắt đầy ngạc nhiên. Hóa ra cách giới siêu giàu đi mua sắm là thế này sao?

 

Vốn dĩ cô còn định nhờ ông chủ cho thêm mấy cái túi giấy để xách hộ An Nhiên cho đỡ mỏi tay, kết quả là giờ hai người cứ thế thong dong ra về, tay không vướng víu chút nào.

 

Đỉnh thật...

 

【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: ??? 】

【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: Vãi chưởng, hóa ra nãy giờ ném tiền donate công cốc à. 】

【 ♥ An Nhiên ♥: Sao lại gọi là công cốc được, ít nhất thì An Nhiên cũng vui mà. 】

【 ... Cái bộ dạng mê gái quên lối về của ông làm mị khinh bỉ. 】

【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Hờ, hai người các anh có đập bao nhiêu tiền donate thì nhất thời cũng đâu có tới tay An Nhiên ngay được, chả hiểu mấy người tự sướng cái gì ở đây nữa. Cả hai đều đang kẹt ở trong nước, có bay qua đây trả tiền cho em ấy được đâu. 】

【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Tôi thì khác, sợ An Nhiên chưa kịp đăng ký thanh toán quốc tế cho thẻ ngân hàng của ẻm, nên tôi đưa luôn thẻ đen của tôi cho tiện. Em ấy cứ việc quẹt thẻ của tôi mà tiêu pha thoải mái. 】

【 ... Hôm nay mị đã thực sự được mở mang tầm mắt thế nào gọi là vội vàng dâng tiền dâng tận miệng. 】

【 Cầu xin vũ trụ cho con được sống thử cuộc đời của An Nhiên một lần thôi! 】

【 Tối nay tôi sẽ ôm mộng giấc mơ này, chắc chắn là giấc mơ này. 】

【 Phong Khởi Nguyệt Lạc: Hừ, cho anh chơi cùng cô ấy, ừm, giờ thì cô ấy lén chuồn đi chơi chẳng thèm rủ anh theo rồi đấy @♥ An Nhiên ♥ 】

【 ♥ An Nhiên ♥: Sao có thể gọi là lén chuồn đi được, chỉ có thể nói là do chúng ta chưa lo xa tính toán được đến bước này. Có người chịu khó lo nghĩ chu toàn cho An Nhiên là một chuyện tốt, sao anh lại nghĩ là người ta đang lén lút cuỗm cô ấy đi chứ? 】

【 Đỉnh cao của thao túng tâm lý (PUA) là tự PUA chính mình đây mà. 】

【 An Nhiên, xin quỳ lạy. 】

【 Nhất Chẩm Thanh Phong: Hờ. 】

 

Lâm An Nhiên mỉm cười tắt livestream.

 

Phương Tử Hàm nhìn cô, không nhịn được giơ ngón tay cái tán thưởng: "Vẫn là em cao tay, An Nhiên à."

 

Thế mà cũng có người tranh nhau dâng tiền đến tận miệng để thanh toán hộ.

 

Lâm An Nhiên chỉ mỉm cười, không nói thêm gì. Chuyện liên quan đến hệ thống là bí mật sống để bụng, chết mang theo, cô sẽ giữ kín trong lòng cả đời.

 

Lâm An Nhiên rủ Phương Tử Hàm tiếp tục lượn lờ dạo phố Kensington, sau đó ghé vào cửa hàng (flagship store) của Bulgari.

 

Khác với những nơi khác, phần lớn các cửa hiệu trên con phố này đều mở toang cửa chào đón khách. Cho dù bạn chỉ diện áo thun quần dài bình dân bước vào, bạn vẫn sẽ nhận được sự tiếp đón nồng nhiệt bằng những nụ cười tươi tắn - Không hẳn là do nhân viên ở đây được đào tạo kỹ năng phục vụ xuất sắc hơn, mà đơn giản bởi lẽ, trên con phố Kensington này, không tồn tại bóng dáng của "kẻ nghèo".

 

Lâm An Nhiên kéo tay Phương Tử Hàm bước thẳng vào Bulgari.

 

Lập tức có một nhân viên bán hàng tiến đến chào đón.

 

"Xin chào hai vị quý cô xinh đẹp, không biết hai người muốn xem món gì ạ?"

 

"Chúng tôi chỉ đi dạo xem thử thôi."

 

Lâm An Nhiên mỉm cười, rồi nắm tay Phương Tử Hàm bắt đầu rảo bước tham quan.

 

Họ dừng chân tại quầy trưng bày đồng hồ.

 

Bộ sưu tập Serpenti (Linh xà) trứ danh của Bulgari đang được trưng bày lộng lẫy trên đó.

 

Ánh mắt Lâm An Nhiên lập tức bị thu hút.

 

Thiết kế của Bulgari vốn luôn được đánh giá rất cao về mặt thẩm mỹ. Không chỉ Lâm An Nhiên mà Phương Tử Hàm cũng tỏ ra cực kỳ thích thú.

 

Nhân viên phụ trách quầy tinh ý bước tới, cất giọng niềm nở: "Thưa hai quý cô, đây là dòng đồng hồ Serpenti của Bulgari. Hai chiếc này là mẫu mới nhất, phần dây đeo được chế tác bằng kỹ thuật tráng men Pháp lang champlevé... Chiếc đồng hồ này có thể được dùng thay thế như một chiếc vòng tay..."

 

"Đây là hai phiên bản rắn tím và rắn hồng đang rất được săn đón dạo gần đây, đều là mẫu mới của năm nay... Chúng tôi có sẵn hàng cho cả thiết kế xoắn ba vòng, xoắn hai vòng và xoắn một vòng..."

 

"Chiếc đồng hồ bọc vàng đính ngọc lục bảo này là phiên bản màu giới hạn chỉ bán độc quyền tại London..."

 

Vừa nghe đến hai chữ "giới hạn", chân Lâm An Nhiên như mọc rễ không thể nhúc nhích.

 

Lâm An Nhiên và Phương Tử Hàm nhìn nhau.

 

Hai người liền đeo thử lên tay.

 

Lâm An Nhiên chọn chiếc đồng hồ Serpenti xoắn hai vòng phiên bản màu giới hạn London, "mắt rắn" trên mặt đồng hồ mang màu ngọc lục bảo, và đúng thật là được đính kết từ những viên ngọc lục bảo quý giá.

 

Bên cạnh đó là một chiếc y xì đúc, chỉ khác ở chỗ "mắt rắn" là đá ruby đỏ.

 

Lâm An Nhiên vừa nhìn đã thấy nó vô cùng phù hợp với Phương Tử Hàm.

 

"Chào anh, gói giúp tôi hai chiếc này nhé."

 

Lâm An Nhiên chỉ tay vào hai chiếc đồng hồ.

 

"Vâng ạ, tổng cộng hóa đơn của cô là..."

 

Hai chiếc đồng hồ tính ra cũng chỉ gần 80.000 bảng Anh.

 

Còn chưa đắt bằng chiếc lắc tay cô vừa tậu lúc nãy.

 

Lâm An Nhiên vô cùng ưng ý.

 

Cô trực tiếp đeo luôn chiếc đồng hồ có "mắt rắn" ruby đỏ lên cổ tay Phương Tử Hàm.

 

Phương Tử Hàm sững người mất một lúc: "Hả? Tặng chị á?"

 

"Tất nhiên rồi," Lâm An Nhiên cười tủm tỉm: "Không tặng chị thì tặng ai."

 

Tặng cho người đã kéo cô lên khỏi vực sâu những lúc cô trầm cảm nhất, người đã quan tâm chăm sóc cô như một người chị gái ruột thịt...

 

Ngoài chị ra thì còn ai xứng đáng hơn nữa.

 

Phương Tử Hàm chớp chớp mắt, xúc động nói giọng rưng rưng (nhại lại lời thoại của Lã Bố trong Tam Quốc): "Nếu em không chê, chị nguyện bái em làm nghĩa mẫu..."

 

"Thôi thôi xin kệu."

 

Lâm An Nhiên xua tay, tự đeo chiếc đồng hồ còn lại lên tay mình, rồi hai người vui vẻ tung tăng rời khỏi cửa tiệm.

 

"À này, chị có để ý thấy lúc mua đồng hồ có gì khác bọt so với lúc mua trang sức hồi nãy không?"

 

Lâm An Nhiên đột nhiên mỉm cười bí hiểm hỏi.

 

Phương Tử Hàm ngẫm nghĩ: "... Một bên là đồng hồ, một bên là trang sức?"

 

"Sai bét!"

 

Lâm An Nhiên tròn mắt: "Oa, chị không nhận ra sao? Lúc thanh toán mớ trang sức kia, em dùng thẻ đen của chị gái đưa."

 

"Nhưng lúc thanh toán tiền đồng hồ, em lại dùng thẻ của chính em đó."

 

"Là em dùng tiền túi của em mua đồng hồ tặng chị đó nha."

 

Phương Tử Hàm chớp chớp mắt, rồi phì cười.

 

"Em đối xử với chị tốt quá."

 

Cô nói.

 

"Bởi vì chị đối xử tốt với em mà."

Lâm An Nhiên cười đáp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...