Mọi Người Ai Hiểu Cho, Áo Choàng Của Tôi Là Đại Lão Hào

Chương 22



Một giấc ngủ thẳng đến 10 giờ sáng. Từ hôm qua tới hôm nay không chỉ đánh dấu sự chuyển mình từ mức donate 5 vạn lên 10 vạn/ngày, mà còn là khởi đầu của một tháng mới.

 

Nói cách khác, hôm nay Lâm An Nhiên đã có thể rút số tiền donate của tháng trước về túi.

 

Ngay trước khi đi ngủ vào rạng sáng, Lâm An Nhiên đã bấm lệnh rút tiền của tháng này, bây giờ kiểm tra thì tiền đã về đến nơi.

 

Trừ đi các khoản thuế phí, hơn 50 vạn tệ đã cầm chắc trong tay, nằm im lìm trong tài khoản ngân hàng trên điện thoại của cô.

 

Ăn sáng xong xuôi, Lâm An Nhiên ngồi thu lu trên sofa, mở ứng dụng ngân hàng ngắm nghía số dư 50 vạn kia hết lần này đến lần khác, cuối cùng ôm khư khư chiếc điện thoại áp sát vào ngực rồi ngã lưng xuống sofa đầy mãn nguyện.

 

Vui quá.

 

Thật tuyệt vời.

 

Một tháng kiếm được 50 vạn...

 

Điều này đối với Lâm An Nhiên của quá khứ, e là nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

 

Lâm An Nhiên ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng quyết định chiều nay sẽ đi mua sắm.

 

Lần trước cất công lượn ra trung tâm thương mại, kết quả chỉ ăn được bữa cơm rồi về, chẳng mua sắm được gì. Dạo gần đây bận rộn livestream lại luôn trong trạng thái phấn khích tột độ nên cũng chẳng màng tới chuyện mua sắm. Vì nhiệm vụ tự donate của ngày hôm nay đã được hoàn thành từ lúc rạng sáng, Lâm An Nhiên hiếm hoi mới có một ngày thảnh thơi dạo phố.

 

Thực ra mà nói, trong suốt thời gian qua, thời gian lên sóng mỗi ngày của Lâm An Nhiên chưa bao giờ vượt quá 1 tiếng đồng hồ, cô hoàn toàn dư dả thời gian để đi dạo phố mua sắm.

 

Nhưng từ lúc trút bỏ được gánh nặng cơm áo, Lâm An Nhiên bỗng chốc biến thành một người có hiệu suất cực thấp.

 

Ví dụ thế này, có ba việc cần làm: đi cắt tóc, xem phim với bạn thân, và đi ăn lẩu.

 

Có những người sáng dậy sẽ đi cắt tóc, trưa hẹn bạn đi xem phim, rồi chiều rủ bạn đi ăn lẩu luôn.

 

Nhưng đối với những kẻ hiệu suất rùa bò như Lâm An Nhiên, cách sắp xếp hợp lý nhất là: hôm nay đi cắt tóc, ngày mai đi xem phim với bạn, và ngày kia mới đi ăn lẩu. Nếu dồn chung vào một ngày thì sẽ mệt bở hơi tai mất.

 

Nguyên nhân sâu xa cũng bởi không còn áp lực cuộc sống nên động lực cũng cạn kiệt theo.

 

Lâm An Nhiên lướt qua tủ quần áo, chọn đại một bộ đồ thể thao và giày thể thao trông có vẻ tươm tất nhất, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản rồi phóng thẳng tới khu mua sắm lần trước.

 

Trung tâm thương mại vẫn sầm uất như thường lệ, dòng người tấp nập qua lại, có thêm hay bớt một người cũng chẳng tạo ra sự khác biệt nào.

 

Lâm An Nhiên cũng chẳng biết mình muốn mua gì, cứ thế dạo bước lang thang một vòng quanh tầng trệt.

 

Rồi bước chân cô dừng lại trước cửa tiệm Lão Phượng Tường.

 

Là thương hiệu vàng bạc trang sức nổi tiếng bậc nhất cả nước, lại nằm ở Thượng Hải - nơi người đông mà kẻ có tiền lại càng đông, thế nhưng cửa hàng Lão Phượng Tường dạo này lại hiếm hoi rơi vào cảnh đìu hiu.

 

Dù sao thì dạo gần đây giá vàng cứ tăng phi mã từng ngày, lúc chạm đỉnh còn vượt mốc 1.000 tệ/gram, dân tình đào đâu ra tiền mà mua.

 

Nhưng với Lâm An Nhiên lúc này, giá cả không còn là vấn đề cần bận tâm nữa.

 

Cô chỉ đứng nhìn Lão Phượng Tường một lát, rồi dứt khoát bước vào trong.

 

Có cô gái nào đến một độ tuổi nhất định mà lại không khao khát sở hữu vài món trang sức vàng rực rỡ chứ?

 

Chí ít thì Lâm An Nhiên tuyệt đối là có.

 

Lâm An Nhiên bước vào tiệm.

 

Nhân viên trong cửa hàng chỉ ngước lên nhìn một cái, trong ánh mắt chẳng mảy may có chút nhiệt tình nào với vị khách mới bước vào, chỉ nở một nụ cười công nghiệp xã giao: "Xin chào quý khách, chào mừng đến với Lão Phượng Tường. Chị cần gì cứ gọi chúng em nhé ~"

 

Cô nhân viên mỉm cười chào đón.

 

Mặc dù nhìn bộ dạng ăn mặc xuề xòa của cô gái này là biết cơ hội chốt đơn mua vàng rất mong manh, nhưng câu chào cửa miệng thì vẫn phải tuân thủ.

 

Lâm An Nhiên đứng trước quầy kính, vừa liếc qua đã ưng ngay một cặp vòng tay vàng.

 

Chiếc vòng được chạm khắc họa tiết bông lúa, có vẻ tốn khá nhiều công chế tác, Lâm An Nhiên không rành lắm, chỉ thấy cặp vòng này rất đẹp.

 

"Chào chị, cho tôi xem thử cặp vòng này được không?"

 

Cô nhân viên lúc nãy lờ đờ nhấc mí mắt lên.

 

Khách mua càng ít, tiền hoa hồng càng thấp, mà tiền hoa hồng thấp thì thu nhập càng hẻo. Mấy tháng nay cô chỉ được nhận mức lương cứng bèo bọt, đâm ra chán chường chẳng còn chút hứng thú nào với công việc chết tiệt này nữa.

 

Nhưng khách đã yêu cầu thì cô đành phải phục vụ thôi.

 

Cô nàng gượng nở nụ cười niềm nở bước tới: "Chị muốn xem cặp này đúng không ạ?"

 

Cô đeo găng tay, lấy chiếc vòng ra đặt lên khay nhung, nhẹ nhàng đẩy về phía Lâm An Nhiên để cô xem xét.

 

Lâm An Nhiên cầm chiếc vòng lên ngắm nghía cẩn thận, quả thực rất tinh xảo.

 

Cô thử đeo vào tay.

 

Do thời gian qua Lâm An Nhiên bị áp lực cuộc sống đè nặng, vốn dĩ dáng người đã gầy gò nay cổ tay lại càng gầy guộc. Đeo chiếc vòng họa tiết bông lúa vào trông có phần xương xẩu, khá là hút mắt.

 

Nhưng Lâm An Nhiên lại nhíu mày không ưng ý khi nhìn cổ tay mình.

 

Gầy quá.

 

Thậm chí gầy đến mức thiếu sức sống.

 

Không nói đến chuyện phải ăn cho mập ú, nhưng ít ra cũng phải lấy lại được tỉ lệ mỡ bình thường.

 

Với con người mà nói, quá mập hay quá ốm đều không tốt.

 

Lâm An Nhiên thầm vạch ra kế hoạch tẩm bổ cơ thể, đeo cả hai chiếc vòng lên tay ngắm nghía một lúc rồi gật đầu: "Lấy tôi cặp này."

 

Cô nhân viên vốn đang ỉu xìu lập tức khựng lại, ngay sau đó lấy lại phong thái chuyên nghiệp: "Dạ vâng, mẫu này bên em bán theo trọng lượng thực tế, 1 gram là 821 tệ. Hôm nay cửa hàng đang có chương trình giảm giá 21 tệ, nên chỉ còn 800 tệ/gram. Tính ra cặp vòng này có giá 43.200 NDT, chị có thể thanh toán và mang về..."

 

Vừa nói, cô nhân viên vừa cẩn trọng quan sát sắc mặt của Lâm An Nhiên, sợ cô nghe giá xong lại đổi ý không mua nữa.

 

Lâm An Nhiên gật đầu: "Lấy tôi cặp này, xuất hóa đơn đi... À khoan đã."

 

Cô nhân viên xém chút nữa thì tụt huyết áp.

 

"Để tôi xem thêm dây chuyền với mấy thứ khác nữa."

 

Lâm An Nhiên lại dạo quanh khu vực dây chuyền, chọn được một mặt dây chuyền có họa tiết cực kỳ đẹp mắt kết hợp với sợi dây vàng trơn, rồi chốt thêm một đôi bông tai vàng chạm khắc tinh xảo.

 

Tất cả đều được cô diện luôn lên người.

 

Lâm An Nhiên soi mình trong gương.

 

Cô biết mình không phải đại mỹ nhân, nhưng đường nét cũng thanh tú. Bộ đồ thể thao kết hợp với cổ áo sơ mi vừa vặn che giấu sợi dây chuyền bên dưới, chỉ lộ ra chiếc vòng tay, còn đôi bông tai thì áp sát vào d** tai, không nhìn kỹ sẽ khó mà nhận ra.

 

Nhưng nếu nhìn kỹ thì thấy rất đẹp.

 

Lâm An Nhiên hài lòng, quẹt thẻ thanh toán gọn lơ.

 

Hơn 6 vạn tệ bị quẹt đi không chớp mắt. Dưới ánh mắt tươi roi rói và thái độ cung kính của cô nhân viên như được hồi sinh, Lâm An Nhiên xách theo chiếc túi in logo Lão Phượng Tường bước ra khỏi cửa hàng.

 

Đi bộ thêm một lát, Lâm An Nhiên quét mã thuê một chiếc ghế massage rồi ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần, tiện thể nhẩm tính xem tiếp theo nên mua gì.

 

Quần áo, quần dài, giày dép, hay là đi làm đẹp nhỉ?

 

Cảm giác tiêu tiền sướng tay khiến tinh thần Lâm An Nhiên trở nên phấn chấn lạ thường.

 

15 phút massage kết thúc, Lâm An Nhiên bước khỏi ghế rồi tiến thẳng lên tầng hai.

 

Cô dừng lại trước một thương hiệu thời trang mà mình không hề biết tên. Logo là một chuỗi chữ cái tiếng Anh, không phải GUCCI cũng chẳng phải LV, xin thứ lỗi cho sự quê mùa của Lâm An Nhiên, cô chỉ biết mỗi hai thương hiệu ngoại quốc liên quan đến quần áo giày dép này thôi.

 

Vừa liếc mắt, Lâm An Nhiên đã kết ngay một đôi sandal chiến binh La Mã màu cam trưng bày trong tiệm.

 

Quản lý Liêu vội vã bước tới chào mời: "Chị đúng là có con mắt tinh tường! Đôi giày này là mẫu chủ đạo của cửa hàng chúng em mùa này, giá chỉ 4.300 NDT thôi ạ!"

 

Lâm An Nhiên chẳng màng đến giá cả, tiến thẳng đến khu vực ghế thử giày: "Lấy tôi size 38 đi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...