Một Đời Bị Anh Giữ Lại

Chương 10



Nhìn thấy Thẩm Khác từ xa lao tới, lửa giận gần như bốc thẳng lên chân mày, sắc mặt khó coi đến mức dọa người.

Tim tôi thót một cái, nhìn ống thuốc trong tay, rồi lại nhìn anh ta đang càng lúc càng áp sát.

Xong thật rồi.

Hiểu lầm to rồi.

Tôi ngửi thấy mùi khói thuốc súng bạo ngược quen thuộc, chân mềm nhũn, lùi vội một bước, vội vàng giải thích: “Thẩm Khác, anh nghe em nói, em không có định…”

Chưa nói hết câu, tôi đã bị anh ta kéo mạnh vào lòng.

Ống thuốc trong tay bị giật phăng, ném thẳng xuống đất, ngay sau đó một cú đá đá văng tên con bạc ra xa hai mét, cả người đập thẳng vào tường.

Anh ta như một con sư tử bị chọc giận, giọng lạnh đến đáng sợ: “Thay tao nhắn lại, ai dám động vào em ấy nữa, tao lấy mạng kẻ đó.”

Nói xong liền kéo tôi đi.

Tôi loạng choạng bị kéo theo, mí mắt giật liên tục, sợ đến mức nhanh chóng giải thích, còn cố v**t v* anh ta trấn an: “Em không dùng thuốc, thật mà, em cai rồi. Anh đến sớm quá, nếu anh đến muộn một chút là em đập nó rồi, em…”

Nhưng anh ta im bặt, trực tiếp bế tôi ném lên xe.

Về tới căn hộ, cửa vừa đóng lại, anh ta đã ép tôi sát vào cửa, xé luôn quần áo tôi.

Tôi cảm nhận được sự bất an của anh ta, chỉ có thể thuận theo.

Khi Bạch Tuyên gõ cửa, bên trong vẫn đang căng thẳng đến mức không khí như đặc quánh lại.

Cách một cánh cửa, tiếng gõ vang lên, tôi thì run đến mức không dám thở mạnh.

Tôi nghiến răng, không dám lên tiếng, chỉ có thể cố cản anh ta lại, thấp giọng nói: “Bên ngoài có người.”

Thẩm Khác rũ mắt, kéo tay tôi ra, mười ngón tay đan chặt, ấn cả tôi lẫn tay anh ta lên cửa.

Anh ta thì thầm ngay bên tai: “Vậy em tự bịt miệng lại, đừng để hắn nghe thấy.”

Tiếng gõ cửa dừng lại, giọng Bạch Tuyên vang lên: “A Khác, anh ở trong đó đúng không?”

Nhưng anh ta không trả lời, chỉ hôn dồn dập lên sau tai tôi, hoàn toàn không có ý dừng lại, thậm chí còn càng lúc càng mạnh hơn.

Tôi cào lên cửa mấy cái, cuối cùng không chịu nổi nữa, tự bịt miệng mình lại.

Ngoài cửa, Bạch Tuyên lại tiếp tục: “A Khác, đừng giận em được không? Em thấy đèn sáng, anh chắc chắn ở trong đúng không?”

Thẩm Khác vỗ nhẹ eo tôi, giọng khàn xuống: “Nhấc cao lên.”

Bên ngoài, giọng Bạch Tuyên lại vang lên: “Em biết anh vẫn giận em, năm đó thật sự em không phản bội anh, chỉ là em đột nhiên vào kỳ đ*ng d*c, lúc đó anh lại không có mặt, tiền bối chỉ có thể đánh dấu tạm thời để giúp em vượt qua, em không để anh ta đụng vào em, thật sự không có…”

Tôi lơ mơ nghe từng lời tự bạch bên ngoài.

Cũng coi như hiểu lầm đã được giải quyết.

Có lẽ tiếp theo sẽ là cảnh gương vỡ lại lành.

Đúng lúc đó, cổ tôi bị siết nhẹ, Thẩm Khác nhìn tôi, giọng hơi khó chịu: “Em đang nghĩ gì?”

Tôi lau mồ hôi trên trán, cười gượng: “Người trong lòng anh đang ở ngoài cửa, anh thật sự không định mở cửa sao?”

Anh ta giữ chặt tay tôi, giọng lạnh: “Người trong lòng anh chết rồi, tro cốt vẫn còn để trên tủ đầu giường.”

Tôi cứng người.

Anh ta cúi xuống cười nhạt: “Hà.”

Tôi thấy buồn cười, cố tình áp sát cửa, cất giọng r*n r*: “A Khác, anh giỏi quá.”

Ngoài cửa lập tức im bặt.

Tôi bật cười đến run người.

Nhưng anh ta không giận, chỉ bế ngang tôi về phòng ngủ: “Còn giỏi hơn nữa.”

Tôi điên cuồng chiều theo cảm xúc của anh ta, chỉ mong anh ta mau nguôi giận.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...