Một Đời Bị Anh Giữ Lại

Chương 2



Anh ta trước giờ không dính vào cờ bạc, kinh nghiệm gần như bằng không.


Ai ngờ lật thuyền trong mương, thua đến mức muốn đào lỗ chui xuống.


Chơi chưa được mấy ván, tôi bay sạch tiền.


Thẩm Khác đứng dậy, cài cúc áo vest, cười tà tà.


“Tối nay thật sự rất vui.”


Tôi ngồi đơ như tượng, chỉ muốn đấm thẳng vào cái mặt đẹp trai đó.


Niềm vui của anh ta xây trên nỗi đau của tôi.


Lưu Hằng lề mề mãi mới xuất hiện, vừa vào đã dẫn Thẩm Khác lên tầng cao nhất.


Đến lúc anh ta xuống, tôi vẫn còn dính chặt ở bàn cược.


Tôi bắt đầu nghi mình bị Thẩm Khác khắc mệnh, chơi với anh ta xong là ván nào cũng thua.


Đánh đến đỏ cả mắt, tôi ném đầu thuốc xuống, dán chặt ánh mắt vào bàn.


Đặt cược xong, lại thấy sau lưng như có kim chích, rõ ràng có người đang nhìn mình.


Tôi liếc qua, bắt gặp Thẩm Khác đang tựa ở cầu thang, ung dung hút thuốc.


Tôi lập tức quay đi, tập trung vào ván bài.


Nhìn gì mà nhìn, nhìn nữa tôi vẫn là Alpha.


Không biết từ lúc nào, anh ta đã châm thêm điếu thuốc mới, chen qua đám đông, tiến thẳng đến sau lưng tôi.


Một tay kẹp thuốc, tay kia đeo găng da luồn qua eo tôi, nắm lấy tay tôi, ép xuống xúc xắc.


Tư thế đó giống như đang ôm từ phía sau vậy.


Giọng anh ta sát bên tai tôi, trầm thấp mà rõ ràng giữa đám ồn ào.


“Ngài Ngụy, nếu anh gặp lại vợ đã chết của tôi, làm ơn nói với cậu ấy, gặp lại lần nữa tôi sẽ làm cho cậu ta không xuống giường nổi.”


Tôi nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy gò má lạnh lùng, ánh mắt nhạt nhẽo dừng trên bàn, ngón tay đan vào tay tôi, siết chặt rồi tung xúc xắc.


Thắng.


Thẩm Khác nhìn tôi, thong thả nhét nửa điếu thuốc vào môi tôi, khẽ cười.


“Gặp lại sau.”


Chỉ trong một khoảnh khắc, tôi có cảm giác anh ta nhận ra tôi rồi.


Nụ cười nhẹ đó làm sống lưng tôi lạnh toát, ánh mắt anh ta giống như đang cân nhắc nên xử tôi từ đâu trước.


Không ổn rồi.


Cờ bạc đúng là thứ khiến người ta bay màu trong một nốt nhạc.


Ba ngày trước tôi còn có chút tiền, hôm nay đã nợ một đống, bị người của sòng kéo thẳng ra ngoài như vứt rác.


Tôi nhặt nửa điếu thuốc dưới đất, chui vào hẻm hút mấy hơi.


Tính chuồn.


Một là Thẩm Khác đã thấy tôi, khả năng cao đang nghi ngờ.


Nếu anh ta phát hiện tôi từng lừa mình, với cái tính thù dai đó, chắc chắn tôi sẽ bị xử đẹp.


Hai là tôi nợ quá nhiều, không có khả năng trả.


Kết quả chưa kịp chạy đã bị người của Lưu Hằng tóm gọn lôi về.


Bị nhốt dưới tầng hầm bảy ngày, lúc được thả ra thì tôi chỉ còn nửa cái mạng, muốn chạy cũng không nổi.


Lưu Hằng cho tôi một tháng để trả nợ.


Còn Thẩm Khác đúng là khắc tinh của tôi.


Tôi quay lại nghề cũ, lượn vào bar khu nhà giàu, câu được một Omega có sở thích hơi dị, pheromone mùi hoa hồng.


Tiểu hồng hoa tên Quản Châu, thích ép Alpha uống rượu.


Lúc Thẩm Khác đẩy cửa phòng VIP bước vào, tôi đang bị Quản Châu bóp mặt, đổ rượu vào miệng.


Cậu ta đang hứng, mắt đỏ rực.


“A Cửu uống giỏi thật đấy.”


Áp sát cổ tôi, l**m môi nói.


“Nuốt nhanh nào, nhanh hơn nữa.”


Tôi ngửa đầu, cố nuốt hết dòng rượu.


Bỗng có người hét lên.


“Tổng giám đốc Thẩm đến rồi.”


Quản Châu mới chịu buông tôi, đứng dậy đi đón người.


Tôi quỳ dưới sàn, lau miệng, ngẩng đầu thì thấy một đôi giày da bóng loáng dừng ngay trước mặt.


Người đó thong thả ngồi xuống, bắt chéo chân.


“Đang chơi gì vậy?”


Đầu tôi hơi choáng, nhưng vẫn nhận ra giọng nói quen thuộc đến tê da đầu.


Quản Châu cười.


“Chơi trò nhỏ với cún cưng mới nhặt được thôi.”


“Cún cưng?”


Thẩm Khác lặp lại, giọng trầm xuống, như thấy cái cách gọi này khá thú vị.


Mũi giày lạnh lẽo nâng cằm tôi lên từng chút.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...