Ji-ho không biết nên chất vấn thế nào, cũng không xác định được phản ứng nào là phù hợp.
Một lần nữa bắt gặp ánh mắt bà, cậu đành lại mỉm cười.
Trong chốc lát, đôi mắt bà sáng lên như một đứa trẻ tinh nghịch.
"Vậy thì chắc là màn trình diễn của anh Ji-ho đã đánh trúng tim giám đốc rồi.
Anh Ji-ho nhà ta tài năng thật đấy.
Thuyết phục được cả giám đốc - người chẳng biết chữ 'c' nào của cổ điển, và tôi - người tự nhận đã nghe cổ điển kha khá, cùng một lúc." Bà hơi vặn người, nâng cằm lên tỏ vẻ đỏng đảnh.
Cử chỉ đáng yêu pha chút điệu đà đó dường như đã ngấm vào máu, trông rất tự nhiên và phù hợp.
Ji-ho, vốn đang căng thẳng, bất giác bật cười trước hành động bất ngờ của bà.
Trong lòng bà không khỏi kinh ngạc.
Chồng gây ra đống hỗn độn, cuộc sống thay đổi một trời một vực chỉ trong một sớm một chiều, vậy mà vẫn có thể nở nụ cười như thế sao?
Trông không đến nỗi ngốc đến mức không nhận thức được thực tế...
Cậu ta đã được yêu thương và lớn lên như thế nào vậy?
Bà chợt nghĩ, đàn ông sống trong bóng tối và chỉ làm những việc nhơ bẩn, thô bạo thì cũng dễ bị thu hút thật.
Chỉ là việc Seon-woo như vậy khiến bà ngạc nhiên.
Rồi bà chợt nhớ đến một người đàn ông khác không khác Seon-woo là mấy.
Nếu Seon-woo, kẻ máy móc, có thể gây ra chuyện lùm xùm thế này, thì Kwak Byeong-cheol, kẻ như khúc gỗ, cũng chẳng có lý do gì để không làm theo.
Cái đó thì hơi phiền rồi...
"Anh Ji-ho thích kiểu người như thế nào?" "...Hả?" Câu hỏi quá đột ngột khiến Ji-ho không kịp hiểu, bà Hong đưa mặt lại gần với vẻ nghiêm túc.
"Rất quan trọng đấy.
Quan trọng đến mức có thể ảnh hưởng lớn đến việc có được nhận hay không." "Thế, thì ạ, chân thành và dịu dàng..." "Trúng tuyển." Ngay từ lần đầu gặp, Ji-ho đã nghĩ bà giống như quả bóng bầu dục không biết sẽ nảy đi đâu, nhưng lần này cậu thực sự không hiểu tại sao bà lại đột nhiên "nảy" ra chữ "trúng tuyển".
"Vì anh là freelancer nên sẽ không có thời gian thử việc...
Nhưng trước mắt cứ sắp xếp làm từ 5 giờ, hai tiếng vào thứ Tư và thứ Năm nhé.
Từ 3 giờ có thể đến đây luyện tập.
Phải tuân thủ giờ giấc.
Duy trì trình độ.
Thế nào?" Tưởng là quả bóng bầu dục, ai ngờ đẩy nhanh tiến độ còn hơn cả xe ủi.
Đối với Ji-ho, điều này như cơn mưa đúng lúc, cậu chỉ biết cảm ơn.
Ji-ho nở nụ cười tươi.
"Cảm ơn bà.
Em sẽ cố gắng hết sức." "Và cấm yêu đương trong nội bộ công ty." "...Hả?" Một nụ cười nửa như biết, nửa như không hé trên khóe miệng bà.
"Vâng.
Bà đừng lo.
Trong một thời gian tới...
không, trong một thời gian rất rất dài, em không có ý định yêu đương đâu." "Trời ơi.
Đó là câu nói tôi thích nhất từ trước đến nay." Hai người lần đầu tiên cười rạng rỡ với nhau.
"Quản lý Yoon." "Vâng." "Anh đưa anh Ji-ho về nhà nhé." Ji-ho nhìn qua lại hai người, vội vàng xua tay.
"À, không cần đâu ạ.
Em đi tàu điện về được." "Trời, nói gì thế.
Phiền phức lắm.
Đừng khách sáo, lên xe đi." "Không sao đâu ạ.
Cũng không có việc gì đặc biệt...
Em rất cảm ơn nhưng thực sự không cần đâu." Bà Hong im lặng một lát rồi rút lui.
"Nếu anh Ji-ho đã nói vậy...
thì đành chịu vậy.
Chỉ là nghe vài lời khó nghe thôi, có sao đâu." "Hả?" Bà đứng dậy chìa tay ra bắt.
Ji-ho vội vàng đứng lên nắm lấy tay bà.
"Vậy thì, hẹn gặp lại tuần sau nhé." "Vâng." Rời khỏi cửa hàng, Ji-ho bước nhanh ra khỏi khu vườn.
Rẽ trái ở lối vào, đi lên dốc khoảng năm sáu trăm mét, một con đường lớn bất ngờ hiện ra như một lời nói dối.
Phù, cuối cùng cậu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đứng tại chỗ quay lại nhìn ngôi nhà giống như một biệt thự châu Âu nào đó.
Biểu cảm trên mặt cậu phức tạp.
"...Cứ thử làm đã.
Không làm thì biết làm sao?" Cậu bước về phía ga tàu điện ngầm.
Rất nhanh đã đến nơi.
Có lẽ vì là giờ tối nên không có nhiều người về phía trung tâm thành phố.
Cậu kiểm tra lịch trình tàu.
Đi đến đó mất khoảng một tiếng, vậy nếu muốn luyện tập thì...
từ nhà lúc 2 giờ...
khoảng 1:30 phải xuất phát...
Đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, Ji-ho dừng lại.
Cậu nhìn quanh toa tàu, nhưng những người ít ỏi trong đó vẫn y nguyên từ lúc cậu lên, họ đang xem điện thoại, nhìn ra cửa sổ đối diện hoặc nhắm mắt.
Mình nhạy cảm quá chăng?
Cậu nhún vai, định nhìn lại điện thoại thì dừng mắt ở khung cửa sổ đối diện.
Đúng hơn là ở khung cảnh đang lướt qua nhanh chóng bên ngoài.
Cơ thể vốn không biết mình đang căng thẳng bỗng dưng mềm nhũn ra.
Tiếng ồn đều đều lách tách cùng với khung cảnh lướt qua như bị một cây cọ lớn quét ngang qua bức tranh sơn dầu chưa khô, hiệu quả xua tan những suy nghĩ linh tinh còn hơn cả một buổi thiền định bình thường.
Bước ra khỏi tàu điện, Ji-ho không hướng về phía căn hộ mình từng sống mà đi về phía khu dân cư.
Cậu mới chuyển đến trung tâm dạy nhạc cách đây không lâu.
Trung tâm nằm ở ranh giới giữa khu chung cư và khu dân cư, nên đi đường nào cũng mất thời gian tương đương.
Đường phía khu chung cư có nhiều tiện ích hơn, có thể tranh thủ làm việc vặt trên đường đi, nhưng cậu đã không chọn.
"Trời ơi, có phải con trai út của quản gia Yeon không?" "Đúng rồi.
Quản gia Yeon không về quê rồi sao?
