Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 37: Ngồi lên đây đi, cục cưng.



Về đến nhà, Tô Dữu Nịnh còn chưa kịp uống một ngụm nước, Trần Gia Tụng đã cúi người xuống, một tay chống lên mép đảo bếp, khóa cô trước người, hỏi: “Bao giờ em thưởng cho anh.”

Cô nhấp từng ngụm nước nhỏ, lầm bầm: “Có thể hôn anh, nhưng đừng cái đó…”

Anh hỏi: “Cái nào.”

Cô không để ý tới anh.

“Ồ.” Trần Gia Tụng kê cằm lên vai cô, lười biếng hỏi: “Anh không được hôn chỗ nào?”

Vành tai Tô Dữu Nịnh đỏ bừng, cô đặt cốc nước xuống định bỏ đi.

Trần Gia Tụng cười, ôm cô kéo lại, cúi xuống hôn lên vành tai đang đỏ ửng của cô, chậm rãi nói: “Anh nói là chỗ này, em tưởng là chỗ nào.”

“…”

Tô Dữu Nịnh nghẹn lời hai giây, đẩy ngực anh: “Thế giờ xong rồi nhỉ.”

“Chưa.” Trần Gia Tụng siết eo cô, bế cô đặt lên đảo bếp, cười nói: “Được rồi, trêu em thôi.”

Ngón tay kẹp lấy cằm cô, trước khi hôn xuống, anh thấp giọng thừa nhận: “Anh chính là có ý đó.”

Tim Tô Dữu Nịnh hẫng mạnh một nhịp, rõ ràng không phải lần đầu được anh hôn, nhưng khi đầu lưỡi Trần Gia Tụng lướt qua môi dưới của cô, chân cô vẫn lập tức trở nên mềm nhũn.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo anh, hơi thở nóng ướt quyện vào nhau, cô nhanh chóng thấy đầu óc choáng váng.

Cô không nhịn được mà né đi, môi còn chưa kịp tách ra đã bị anh nghiêng đầu đuổi theo hôn.

“Ưm… nhẹ…” Đầu lưỡi bị m*t đến tê dại, cảm giác ngạt thở dâng lên, Tô Dữu Nịnh mơ màng hỗn loạn, vô thức cắn anh một cái.

Còn dùng sức.

Trần Gia Tụng dừng lại, buông cô ra.

Lồng ngực Tô Dữu Nịnh phập phồng, cô th* d*c từng nhịp, mặt nóng bừng, đuôi mắt ươn ướt.

“Bé cưng.” Giọng Trần Gia Tụng trầm thấp, khàn khàn có chút gợi cảm, “Em cắn anh thoải mái quá, có thể cắn thêm cái nữa không.”

“…”

Anh nói rồi lại định hôn xuống, Tô Dữu Nịnh vội đưa tay che miệng anh, người ngả ra sau né tránh, “Nghỉ, nghỉ một lát đã…” giọng mềm nhũn, “Em đói rồi.”

Anh dừng một giây: “Muốn ăn gì?”

Cô đáp bừa: “Kem…”

Ngón tay Trần Gia Tụng đang đặt ở bên eo cô khẽ siết lại, vén vạt áo cô lên, vừa định luồn tay vào trong thì Tô Dữu Nịnh bỗng bừng tỉnh, lắp bắp đổi lời: “Ho… hoành thánh, em muốn ăn hoành thánh nước.”

Nói xong, cô nhìn anh với đôi mắt ướt sũng, long lanh.

“Được.” Trần Gia Tụng cúi xuống h*n l*n ch*p m** nhỏ xinh của cô, trầm giọng dụ dỗ, “Hôn anh một cái, anh đi nấu cho em.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn ôm cổ anh, ngẩng đầu hôn lên má anh.

Anh nhướng mày, giọng điệu mập mờ: “Chỉ vậy thôi à?”

Cô đỏ mặt nói: “Ăn xong rồi hôn tiếp…”

“Được.” Trần Gia Tụng bế cô xuống khỏi đảo bếp, xoa xoa sau gáy cô, nói vô cùng đáng tin, “Em đi nghỉ một lát đi, xong nhanh thôi.”

Tô Dữu Nịnh hơi lo lắng: “Anh làm được không đó…”

Anh ung dung: “Chuyện này thì khó gì.”

Vài phút sau.

Trần Gia Tụng thả mấy viên hoành thánh nhỏ vào nồi nước đang sôi ùng ục, dùng muôi đảo qua loa hai cái, vừa làm vừa nghĩ: “Cái này phải nấu bao lâu nhỉ, mười phút, hay hai mươi phút?”

Anh nói xong còn định đi tìm cái nắp để đậy lại, trong lòng nghĩ thịt sống chắc không dễ chín.

Tô Dữu Nịnh không nhìn nổi nữa, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nấu tầm năm phút là được rồi.”

Động tác tay Trần Gia Tụng khựng một chút: “Nhanh vậy à?”

Cô gật gật đầu: “Hoành thánh tươi dì mới gói lúc sáng, rất nhanh chín.”

“Ồ.” Cậu chủ hơi mất mặt, lại lấy muôi khuấy khuấy hai cái, hỏi tiếp: “Thế cứ vậy mà ăn à, nhạt thế này, không cần cho gia vị gì sao?”

Tô Dữu Nịnh cẩn thận: “Chắc là cần…”

Anh hỏi: “Phải thêm gì.”

Cô đáp: “Thêm…” Thôi bỏ đi, cô nói, “Hay là để em tự làm cho.”

Trần Gia Tụng nghĩ hai giây, thà nhận thua còn hơn làm hỏng chuyện, tuy không cam lòng lắm nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Tô Dữu Nịnh rửa tay sạch rồi bước tới.

Cô cho muối vào, vừa định bỏ thêm thứ khác thì người bên cạnh đã bắt đầu lên tiếng: “Rong biển thì được, nhưng đừng cho tôm khô.”

Tô Dữu Nịnh im lặng vặn nắp lọ lại, nghe lời anh bẻ mấy miếng rong biển thả vào.

“Không bỏ ngò, xì dầu cho ít thôi.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn bỏ nhánh ngò xuống, chỉ cho nửa thìa xì dầu.

“Hành lá khỏi, tiêu cũng khỏi, dầu mè các loại lại càng không.”

“…”

Tô Dữu Nịnh yên lặng vài giây, thấy vỏ hoành thánh đã trong, nước lại sôi bùng lên lần nữa, cô nhìn thời gian rồi tắt bếp.

Trần Gia Tụng hỏi: “Chín rồi à?”

Cô gật đầu: “Ăn được rồi đó.”

“Nhìn nước lèo trong veo thế này, có ngon nổi không?”

Là do anh cái này cũng không, cái kia cũng không đó…

Tô Dữu Nịnh bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: “Anh có thể không ăn mà.”

“Không được.” Trần Gia Tụng lấy hai cái bát nhỏ, cầm muôi trong tay cô, vừa múc vừa nói: “Em đặc biệt nấu cho anh, tất nhiên anh phải ăn chứ.”

Tô Dữu Nịnh quay người đi về phía phòng khách: “Em đâu có nấu cho anh.”

Trần Gia Tụng vẫn cứ muốn dính lấy cô, ngồi xuống tấm thảm nhỏ trước sofa sát bên cô, bỏ mặc cái bàn ăn rõ ràng thoải mái hơn, cứ thích chen chúc một chỗ với cô.

Tô Dữu Nịnh cúi đầu nghiêm túc ăn hoành thánh, mặc dù vị hơi nhạt nhưng tay nghề của dì rất tốt, hoành thánh nhân tôm tươi với củ năng rất hợp khẩu vị cô.

Trần Gia Tụng ăn một miếng rồi đặt bát xuống, không phải không thích, chủ yếu là anh không thấy đói.

Anh chống tay lên bàn, nghiêng đầu ngắm gương mặt phồng phồng vì đang ăn của Tô Dữu Nịnh, muốn đưa tay chọc một cái mà lại không dám, nhìn một lúc chợt nhớ ra gì đó, anh móc điện thoại ra, “tách” một tiếng chụp luôn một tấm.

Tiện tay đổi thành hình nền mới.

“Anh làm gì đó?” Nghe tiếng động, cô nghiêng đầu nhìn sang.

Trần Gia Tụng không trả lời thẳng, chỉ nói: “Sau này mỗi ngày gửi cho anh một tấm selfie được không, anh hết hình nền để đổi rồi.”

Cô hỏi: “Sao anh phải dùng hình em làm hình nền chứ?”

“Vì anh là người của em rồi.” Cậu chủ nói rất đương nhiên, “Bạn trai đạt chuẩn thì phải dùng ảnh bạn gái làm hình nền, làm màn hình khóa. Nếu em không ý kiến, anh còn muốn đổi luôn avatar WeChat.”

“…”

“Còn cả ảnh bìa vòng bạn bè nữa.”

Tô Dữu Nịnh nhỏ giọng nói: “Hay là thôi đi…”

“Tại sao?”

“Bạn bè sẽ thấy.” Cô nghĩ nghĩ, lí nhí, “Khó giải thích lắm.”

“Giải thích cái gì.” Trần Gia Tụng đưa tay xoay mặt cô lại, cau mày hỏi, “Anh không thể cho người khác biết thế à? Chẳng lẽ em muốn yêu đương lén lút với anh?”

Tô Dữu Nịnh chớp mắt mấy cái.

Yêu đương lén lút?

Hình… hình như cũng không tệ…

Trần Gia Tụng nhìn hiểu ngay ý trong mắt cô, suýt nữa tức đến ngất, buông cô ra, ngả người tựa vào sofa phía sau, khoanh tay, quay đầu sang chỗ khác không nói câu nào.

Tô Dữu Nịnh lặng lẽ cười, nhích qua cạnh chân anh, hỏi: “Anh giận rồi à?”

Cậu chủ đen mặt không nói gì.

Cô lại rúc lên gần hơn, gương mặt kề sát anh, ánh mắt dừng trên đôi môi anh.

Động tác này vẫn rất quen thuộc, những lần trước trước khi hôn anh, Tô Dữu Nịnh đều ngước lên nhìn môi anh như thế, Trần Gia Tụng hiểu ý cô, phối hợp nghiêng đầu lại gần.

Ai ngờ cô lại lùi ra.

“Ý gì đây.” Trần Gia Tụng túm lấy cánh tay cô, không cho cô rời đi, không thể tin nổi: “Không phải em định hôn anh à?”

Cô cười: “Đâu có.”

Anh thật sự sắp bùng nổ rồi: “Vậy em —”

Còn chưa nói xong, Tô Dữu Nịnh đã vòng tay ôm cổ anh, ngẩng đầu hôn “chụt chụt” hai cái lên môi anh.

Anh sững người.

“Chút nữa em dỗ anh tiếp.” Cô lại hôn một cái lên cằm anh, đuôi mắt cong cong, “Giờ em đi tắm đã.”

Nói xong, mặc kệ anh đã hoàn hồn hay chưa, cô chống tay đứng dậy khỏi thảm, đi lên lầu.

Ánh mắt Trần Gia Tụng dõi theo bóng lưng cô lên lầu, rồi biến mất ở khúc rẽ, anh ngồi yên thêm vài giây, vành tai nóng lên.

Anh lấy điện thoại ra, chụp cho bát hoành thánh mới ăn được vài thìa một tấm, ngắm nghía một lúc, rồi lần lượt gửi vào khung chat với Trương Nhiễm và Hứa Thính Ngôn.

Kèm theo cùng một dòng chữ: [Bạn gái tôi nấu cho tôi.]

Trương Nhiễm trả lời ngay: [?]

Chưa được mấy giây, anh ấy đã gửi liền ba tin.

[Trương Nhiễm: Bạn gái gì?]

[Trương Nhiễm: Mà nhìn cũng đâu có ngon lắm.]

[Trương Nhiễm: Không hiểu đang khoe khoang cái gì. / lau mồ hôi]

Đúng là đồ không biết thưởng thức, cậu chủ sa sầm mặt bấm tắt thông báo.

Rất nhanh, Hứa Thính Ngôn cũng trả lời.

[Lắng nghe ánh trăng: Có chắc là nấu cho cậu không?]

[Lắng nghe ánh trăng: Có khi người ta nấu cho mình ăn, cậu cứ nhất quyết giành.]

[Lắng nghe ánh trăng: 😲]

Lại thêm một người không có mắt nhìn, cậu chủ tiếp tục sa sầm mặt, lại tắt thêm một cái thông báo.

Không còn người thứ ba nào để khoe nữa, Trần Gia Tụng im lặng lướt điện thoại một lúc, càng ngồi càng thấy buồn chán, bèn cũng lên lầu đi tắm.

Sấy khô tóc quay về phòng ngủ, thì đúng lúc trong phòng tắm truyền ra tiếng nước tắt.

Anh chậm rãi bước tới, tựa vào cạnh cửa, hướng vào trong hỏi: “Tắm xong chưa?”

Giọng Tô Dữu Nịnh nhỏ xíu: “Ừm ừm.”

“Thế anh vào nhé.”

“Không, không được…”

Anh vốn chẳng có ý định vào thật, chỉ cười trêu: “Sao lại không được, chẳng phải em tắm xong rồi à.”

Bên trong vang lên tiếng mặc quần áo sột soạt, Tô Dữu Nịnh luống cuống tay chân, sốt ruột nói: “Anh không được vào.”

“Ồ.”

Cậu chủ lười biếng đáp, ngửa đầu tựa vào tường, ban đầu chỉ là nói đùa thôi, ai ngờ nghe thấy tiếng động nhỏ nhỏ bên trong, anh lại bắt đầu vô thức tưởng tượng dáng vẻ hiện tại của cô.

Làn da trắng mịn, mềm mại, lúc này chắc đang ửng hồng…

“Còn bao lâu nữa.” Cổ họng anh khẽ trượt lên xuống, có chút khó nhịn, “Anh vào giúp em sấy tóc được không.”

Tô Dữu Nịnh thay xong váy ngủ hai dây, từ gian bên trong bước ra, khẽ đáp: “Được rồi…”

Trần Gia Tụng đẩy cửa đi vào.

Trong phòng tắm ánh đèn mờ mờ, bên trong đã tắt đèn, chỉ còn lại chiếc đèn nhỏ trước gương ở ngoài sáng lên, quầng sáng màu cam dịu nhẹ phủ lên người Tô Dữu Nịnh, làn da trắng mịn nhuốm một tầng ấm áp mập mờ.

Trần Gia Tụng cắm máy sấy tóc, cong cong ngón tay gọi cô: “Lại đây.”

Cô do dự mấy giây, rồi chầm chậm bước tới.

Trước khi tắm cô tiện tay cầm một chiếc váy ngủ, vốn tưởng là cái váy tay bồng dài kín đáo kia, ai ngờ tắm xong mới phát hiện, đó là một chiếc váy hai dây ngắn.

Bộ đồ ngủ này cô rất ít khi mặc, thỉnh thoảng có mặc cũng là lúc ở nhà một mình.

Cô lo lắng nắm khẽ vạt váy ngủ.

Trần Gia Tụng kéo cô lại gần, để cô đứng quay mặt vào gương, còn mình đứng phía sau, cúi đầu nghiêm túc giúp cô sấy tóc.

Luồng gió ấm thổi qua, anh rất nghiêm túc, dần thổi tan cảm giác bất an trong lòng cô.

Chẳng mấy chốc tóc đã khô, Trần Gia Tụng khẽ hỏi: “Thế nào?”

Cô vô thức sờ sờ đuôi tóc, ngoan ngoãn đáp: “Anh sấy tốt lắm, cảm ơn anh.”

“Cảm ơn thế nào đây.” Trần Gia Tụng đặt máy sấy xuống, cúi người ôm lấy eo cô từ phía sau, môi dán lên bờ vai mượt mà, giọng nói trở nên mơ hồ, “Có thể cho anh tùy ý một lần được không.”

Cả người Tô Dữu Nịnh căng cứng, tim đập thình thịch: “Gì, gì cơ…”

Trần Gia Tụng chậm rãi hôn từng chút, từ vai lên cổ, rồi đến sau tai, nhẹ nhàng cắn lấy d** tai đỏ hồng của cô, giọng khàn đi, mông lung: “Để anh hôn em được không.”

Tô Dữu Nịnh vô cùng quen thuộc với câu này, gần như lập tức hiểu ra, dòng nhiệt dâng lên thiêu đốt lỗ tai.

“Không…” Cô còn muốn giãy dụa thêm chút nữa, ai ngờ vừa thốt ra đã bị anh giữ cằm, xoay mặt cô lại, cúi đầu chặn môi cô.

Nụ hôn nóng bỏng ướt át rất nhanh nuốt trọn âm cuối trong lời từ chối của cô, đến cả khoảng trống để nói “không” cũng chẳng còn.

Lòng bàn tay Trần Gia Tụng áp lên đường cong mềm mại, lúc siết lúc thả, rõ ràng lực đạo rất dịu dàng, vậy mà cảm giác tê dại do đầu ngón tay anh khẽ cọ xát vẫn dễ dàng khiến toàn thân cô run rẩy, chân mềm nhũn.

Cô đứng không vững, trượt xuống, được anh vững vàng ôm gọn, môi bắt đầu dời xuống, anh cũng vậy.

Trần Gia Tụng xoay cô lại để cô đối diện với mình, còn anh thành kính ngồi xuống, cằm khẽ chạm lên vòng eo mềm mại một thoáng, rồi chậm rãi cúi thấp hơn.

Môi hôn lên cách lớp vải mỏng manh, toàn thân cô giật mạnh, đầu ngón tay yếu ớt bấu vào vai anh, ý thức tan thành từng mảnh theo đầu lưỡi nóng ẩm của anh. Chóp mũi anh cọ qua cọ lại không ngừng, cô bứt rứt xoay người né tránh, cắn môi khẽ nói: “Đừng… đừng như vậy…”

Trần Gia Tụng đ*ng t*nh hôn m*t, giữa khoảng ướt át ấy khẽ hỏi: “Tại sao.”

Cô rối loạn đáp: “Em… đứng không vững…”

“Không sao.” Trần Gia Tụng siết chặt eo cô, nâng mặt lên hoàn toàn áp sát, hơi thở nóng rực: “Ngồi lên đây đi, cục cưng.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...