Mười phút sau.
Trước mặt ba người phụ nữ, mỗi người một bát hoành thánh nhỏ.
Tô Dữu Nịnh ăn chậm, ngoan ngoãn, từ tốn; Hứa Thính Ngôn thì như đã nhịn đói tám bữa, vài miếng là hết sạch; Hứa Thu Quân lại vô cùng tao nhã, ăn xong còn không quên dùng khăn ướt lau miệng, rồi lấy chiếc gương trang điểm cao cấp mang theo bên mình ra, dặm lại lớp trang điểm cho hoàn chỉnh, sau đó cất gương vào chiếc túi xách Hermès bản giới hạn.
Làm xong, bà ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói với Trần Gia Tụng: “Con trai, con không thể như thế được.”
Trần Gia Tụng cũng nói: “Mẹ, mẹ bớt xem mấy bộ ngôn tình cẩu huyết lại đi.”
Hứa Thu Quân giật mình: “Sao con biết?”
“Ba nói.” Trần Gia Tụng không muốn đào sâu đề tài này, chỉ giải thích qua loa, “Bọn con là yêu đương bình thường, đang quen rất tốt, mấy chuyện khác mẹ đừng nghĩ lung tung, cũng đừng làm bậy.”
Hứa Thu Quân khó hiểu: “Con biết mẹ đang nghĩ gì à?”
Trần Gia Tụng nói: “Mẹ, trên mặt mẹ viết rõ ràng từng chữ luôn rồi, chỉ thiếu nước gọi công an đến bắt con thôi.”
Hứa Thu Quân xấu hổ đúng một giây, rồi lại hỏi: “Đừng làm bậy là đừng làm gì?”
Trần Gia Tụng nghĩ nghĩ, nói: “Chính là mấy kiểu như cho cô ấy năm triệu, bảo cô ấy rời xa con, mấy chuyện kỳ lạ như vậy, nhất định đừng làm.”
Hứa Thu Quân khó chịu: “Mẹ còn chẳng có ý định làm thế.”
Hứa Thính Ngôn liếc mắt, nói với Trần Gia Tụng: “Cậu cũng bớt xem ngôn tình cẩu huyết lại đi.”
Ba người nói tới lui, không khí dần thoải mái, vui vẻ hơn, sự bất an trong lòng Tô Dữu Nịnh cũng tan bớt, cô lặng lẽ uống thuốc.
Hứa Thu Quân chú ý thấy đầu tiên, quan tâm hỏi: “Không thoải mái sao, con uống thuốc gì vậy?”
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đáp: “Là ibuprofen ạ.”
“À…” Hứa Thu Quân bừng tỉnh: “Đau bụng kinh hả?”
Tô Dữu Nịnh gật gật đầu.
“Ai dô, chuyện này dễ xử lý.” Hứa Thu Quân lập tức lấy điện thoại ra, lần lượt gọi cho bác sĩ riêng và chuyên gia dinh dưỡng của mình, dặn bọn họ ngày mai đến nhà một chuyến, lại dịu giọng trấn an Tô Dữu Nịnh rằng chỉ cần nghe lời bác sĩ uống thuốc Đông y, cộng với điều chỉnh chế độ ăn uống, rất nhanh sẽ đỡ thôi.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn dì ạ.”
Đáng yêu quá, mắt lại còn to, hồi nhỏ gặp mấy lần đã thấy mềm mại đáng yêu lắm rồi, không ngờ lớn lên vẫn ngoan ngoãn như thế.
Hứa Thu Quân càng nhìn càng thích, suýt nữa tháo luôn chiếc vòng ngọc phỉ thúy cấp đấu giá gia truyền xuống tặng.
Trần Gia Tụng thấy vậy, nhỏ giọng nhắc: “Mẹ, mẹ nhiệt tình quá sẽ dọa cô ấy đó.”
“Ồ ồ ồ.” Hứa Thu Quân dừng tay, cũng nhỏ giọng nói, “Tại con không nói trước với mẹ, mẹ còn chưa chuẩn bị quà gặp mặt, bất lịch sự quá.”
Suy nghĩ một chút, bà lại nói: “Hay là tặng một căn nhà được không, nhà mình ở Thanh Phổ còn một căn biệt thự, rẻ ấy mà.”
“…”
Trần Gia Tụng nhất thời không biết nên nói gì cho phải, từ lúc yêu nhau đến giờ, anh mới chỉ tặng Tô Dữu Nịnh một sợi dây chuyền đặt thiết kế riêng, mẹ anh vừa ra sân đã đòi tặng nhà, chẳng phải là làm anh trông rất bất tài à?
Cậu chủ kiên quyết không đồng ý: “Mẹ, chuyện này không đến lượt mẹ, để con tự lo.”
Nghe thế Hứa Thu Quân cuống lên: “Ôi dào, con tiêu tiền hoang phí như vậy thì làm gì để dành được, mẹ thấy mấy năm nay tiền con đua xe kiếm được đều mang đi mua siêu xe hết rồi, dù gì thì chúng ta cũng đều xài tiền của ba con, có sao đâu.”
“…”
Tiếng hai mẹ con càng lúc càng to, Hứa Thính Ngôn nhịn không được bật cười: “Đúng đó đúng đó, dù gì cũng là tiêu tiền dượng, cậu đừng làm bộ nữa.”
Trần Gia Tụng không phục: “Ít ra em còn tự kiếm được không ít, chị thì sao, chẳng phải toàn xài tiền của anh cả với anh ba à.”
Hứa Thính Ngôn nghe xong lại càng không phục: “Chị đây còn xài tiền của mẹ nữa đó, sao nào.”
“Ai da ai da, đừng cãi nữa.” Hứa Thu Quân chẳng hiểu hai đứa nhỏ đang tranh cái gì, chợt nhớ đến mục đích chính của chuyến đi lần này, “Tiểu Tụng, lần này mẹ đến là có chuyện nghiêm túc muốn bàn với con.”
Trần Gia Tụng: “Chuyện gì ạ?”
“Con còn muốn tiếp tục đua xe nữa không, mẹ hy vọng con có thể dành ra một phần thời gian, về tập đoàn lo mảng khách sạn.”
Trần Gia Tụng nghĩ một lúc: “Tại sao, mảng khách sạn không phải vẫn luôn do anh cả phụ trách à.”
Hứa Thính Ngôn nói: “Trước đây là vậy, nhưng giờ anh cả cậu đã toàn quyền tiếp quản Tập đoàn Khải Thiên rồi, nên anh ấy muốn phân bớt mảng này cho cậu.”
Trần Gia Tụng: “Thế còn anh ba?”
Hứa Thính Ngôn: “Anh ba còn phải lo chuyện ngân hàng chứ.”
Trần Gia Tụng vẫn muốn giãy giụa: “Nhưng mà em…”
“Trong nhà chỉ có hai đứa mình là lười nhất, chị thì thôi, dù sao cổ phần cũng nhiều, nằm không cũng được. Còn cậu là con trai, vì sự nghiệp gia đình mà đóng góp chút công sức thì có sao, sau này còn dễ nuôi thân chứ.”
Cậu chủ bực bội: “Em đây có người nuôi rồi.”
Hứa Thính Ngôn và Hứa Thu Quân trăm miệng một lời: “Ai?”
Trần Gia Tụng dừng lại, lặng lẽ quay đầu nhìn Tô Dữu Nịnh.
Hai người đối diện cũng cùng lúc nhìn theo ánh mắt anh.
Tô Dữu Nịnh vốn đang ngoan ngoãn cúi đầu uống nước ấm, đột nhiên cảm nhận được ba ánh nhìn chiếu tới, nhất thời ngơ ngác: “?”
“À.” Cô chậm nửa nhịp mới hiểu, vội gật đầu: “Vâng ạ.”
Hứa Thu Quân: “?”
Hứa Thính Ngôn: “.”
Cậu chủ hài lòng cười.
“Cái này… ờ…” Hứa Thu Quân cũng không biết nên nói gì, bà không phải kiểu phụ huynh thích ép buộc con cái, đành tạm gác chuyện này lại: “Tiểu Tụng, mẹ chỉ mong con suy nghĩ kỹ hơn, mẹ cũng không bảo con bỏ đua xe, chỉ là có lẽ có thể giảm bớt tần suất thi đấu. Mẹ nghe Tiểu Ngôn nói khi không thi đấu thì thời gian của con cũng nhiều lắm mà.”
Trần Gia Tụng không phủ nhận, “Lúc không thi đấu con vẫn có chuyện quan trọng khác phải làm.”
Hứa Thu Quân: “Chuyện gì.”
Trần Gia Tụng: “Đưa đón bạn gái đi làm.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Hứa Thính Ngôn: “.” Thật sự chịu hết nổi, cô ấy muốn gọi công an đến bắt thằng em nghiện “show ân ái” này lại.
“Thôi được.” Hứa Thu Quân bị thuyết phục, “Nghe cũng quan trọng thật.”
“?” Hứa Thính Ngôn không thể tin được, “Dì nhỏ? Lúc trước anh cả bảo chúng ta đến đây là nhất định phải khuyên được Tiểu Tụng mà?”
Hứa Thu Quân khổ não nói: “Phải đặt mình vào vị trí người ta mà nghĩ thôi Tiểu Ngôn, nếu bảo con chọn giữa quay về tập đoàn làm việc với việc đưa bữa sáng cho Tiểu Giang, con chọn cái nào?”
Hứa Thính Ngôn đáp ngay không cần nghĩ: “Tất nhiên là mang đồ ăn sáng cho chồng con rồi.”
Hứa Thu Quân hài lòng nhìn cô ấy.
Thôi được rồi, một nhà ba cái đầu “não yêu đương” đều ngồi quanh cái bàn này đây.
Ba người yên lặng cụng ly, ăn ý quyết định tạm thời gác chuyện công việc sang một bên đã.
Tô Dữu Nịnh len lén lau mồ hôi.
…
Tiễn Hứa Thu Quân và Hứa Thính Ngôn xong, Tô Dữu Nịnh vào bếp nấu nước đường đỏ.
Trần Gia Tụng tựa vào khung cửa, nhìn cô cho nguyên liệu vào nồi nhỏ, động tác chậm rãi lại dễ thương, nhìn xong không nhịn được bước tới, cúi người, từ phía sau ôm cô vào lòng, hỏi: “Em thấy anh nên về không?”
Nói xong, anh gác cằm lên vai cô cọ cọ, có chút nũng nịu.
Bị anh cọ tới ngứa, Tô Dữu Nịnh né đi, bật cười: “Chuyện này phải xem anh thôi.”
Anh nói: “Nhưng chẳng phải em từng bảo anh lúc đua xe trông rất đẹp trai sao.”
Tô Dữu Nịnh thành thật nói: “Lúc nào anh cũng rất đẹp trai mà.”
“Ồ.” Cậu chủ sung sướng trong lòng, còn nói, “Nhưng anh sợ mình làm không tốt, anh không giống với anh cả anh ba, bọn họ là tổng tài bá đạo, còn anh không phải.”
Tô Dữu Nịnh bật cười, trong lòng nghĩ anh đúng là biết nhiều thật, ngay cả “tổng tài bá đạo” cũng biết, “Anh sẽ làm tốt mà, anh là Trần Gia Tụng đó.”
Anh hỏi: “Trần Gia Tụng thì sao?”
Cô nói: “Trần Gia Tụng thì cái gì cũng có thể làm tốt.” Rồi bổ sung: “Anh rất chói sáng.”
Câu này cô đã từng nói với anh rất nhiều lần.
Đại khái là từ thời cấp ba, hầu như tất cả các giải thưởng lớn nhỏ trong trường anh đều dễ dàng ôm trọn, ngay cả giải thi đua này nọ cũng nhận tới mỏi tay.
Thật ra lúc đầu anh chỉ tham gia thi đấu cho vui, vì thầy cô giới thiệu, anh cũng ngại từ chối. Nhưng sau đó anh phát hiện, mỗi lần mình mang cúp về, Tô Dữu Nịnh đều nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực, còn hỏi anh có thể tặng cái này cho cô không.
Anh hỏi vì sao, câu trả lời của cô lúc nào cũng là: “Vì anh rất chói sáng.”
Cô thích gom hết từng khoảnh khắc rực rỡ của anh, rồi cẩn thận mang về cất lên giá sách ở nhà, chậm rãi lấp đầy cả một bức tường.
Thế nên sau này, mỗi lần anh đi thi đạt giải, lúc về luôn thích mua cho cô một đống đồ lặt vặt linh tinh, lén trộn huy chương vào đó, giả vờ như vô tình, nhưng thật ra để quan tâm muốn chết, đưa cho cô.
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ của cô, anh sẽ thấy vô cùng thỏa mãn, vô cùng sung sướng.
Giống hệt như lúc này.
“Ồ…” Trần Gia Tụng ôm chặt cô hơn, vành tai hơi nóng lên, nhưng miệng thì vẫn cà lơ phất phơ trêu chọc cô, “Thích anh đến vậy à, có phải là từ cấp ba đã thầm thích anh rồi đúng không.”
Cô không trả lời.
Anh nghiêng đầu cắn vàng tai đỏ bừng của cô, tiếp tục trêu: “Không nói gì, là ngầm thừa nhận?”
Cô rảnh một tay đẩy mặt anh ra: “Đừng quậy, em đang nấu đó.”
Anh hỏi: “Cái này phải nấu bao lâu?”
“Mười phút là được rồi.”
“Được.”
Cậu chủ thuần thục hẹn giờ, đậy nắp nồi, vặn nhỏ lửa, sau đó bế ngang cô lên.
Tô Dữu Nịnh ngơ ngẩn: “Anh muốn làm gì?”
Trần Gia Tụng bước ra khỏi bếp, nhớ đến cuộc nói chuyện lén lút của mẹ và chị họ ban nãy, bèn nhếch môi hù cô: “Nhốt em lại, cưỡng chế yêu đương.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Anh còn chẳng muốn lên lầu, ôm thẳng cô vào căn phòng ngủ gần đó, đặt cô xuống giường, Trần Gia Tụng cúi người xuống, ngón tay thon dài khẽ vén vạt váy ngủ của cô, cúi đầu ngậm lấy.
Toàn thân Tô Dữu Nịnh run lên.
Trần Gia Tụng đ*ng t*nh hôn bên trái, bên phải cũng không bỏ qua, lòng bàn tay to rộng ấm áp phủ lấy, động tác siết nhẹ vừa dịu dàng vừa khiến người ta tê dại. Tô Dữu Nịnh vặn vẹo né tránh nhưng bị đôi chân dài của anh ghì chặt, anh vừa dùng đầu lưỡi m*t, vừa thấp giọng hỏi: “Khi nào mới hết.”
Tô Dữu Nịnh mơ hồ phản ứng được anh đang nói đến kỳ kinh nguyệt, cắn môi đáp: “Một tuần sau…”
“Sao lâu thế.” Anh hơi không hài lòng, dùng răng cắn nhẹ, hơi thở nóng rực, “Tháng nào anh cũng phải nhịn một tuần, không được hôn em, đúng không.”
Cô không biết phải trả lời thế nào, chủ yếu là không muốn trả lời. Rèm phòng kéo kín, không khí ẩm nóng, ánh sáng cam mập mờ khiến cơ thể cô cũng cảm thấy có chút khác thường. Có lẽ vì đã quen với sự thân mật của anh, cô dần không còn bài xích nữa, ngược lại mơ hồ mong muốn được gần gũi với anh hơn.
Tay cô đặt trên vai anh, muốn đẩy ra nhưng không còn sức, cứ thế bị anh hôn cắn một lúc, giọng mềm đi gọi: “A Tụng…”
Nụ hôn của anh dời sang bên phải, giọng trầm khàn đáp: “Sao vậy.”
Thật ra cô cũng không biết mình định nói gì.
Thế là im lặng.
Chưa được mấy giây, Trần Gia Tụng ngẩng đầu lên, một tay chống bên cổ cô, nhìn vào đôi mắt mơ màng ngấn nước của cô, lại hỏi: “Sao thế, Hữu Hữu.”
Nhìn rõ khuôn mặt đẹp trai của anh ở khoảng cách gần như vậy, tim Tô Dữu Nịnh đập nhanh, ôm cổ anh, ánh mắt chậm rãi dừng trên đôi môi đỏ lại ẩm ướt của anh.
Cô nghĩ một lát, ngẩng đầu, nhưng chỉ trong tích tắc đã bị anh hạ thấp người đè về lại gối, nặng nề hôn lên.
Anh cắn môi cô, m*t lấy đầu lưỡi cô, cướp sạch hơi thở của cô, dây dưa không dứt, khiến môi cô hé mở, khóe miệng tê nhức, nước bọt chảy xuống thành vệt.
Nụ hôn kịch liệt xen lẫn tiếng nước khiến đầu óc Tô Dữu Nịnh tê dại, cảm giác xấu hổ dâng đến đỉnh điểm. Trước khi không thở được, cô đẩy anh ra, mới hít vào được vài hơi, lại lập tức bị anh nghiêng đầu hôn tiếp. Trần Gia Tụng nhất quyết không buông tha cô, thân hình cao lớn vững chãi đè lên, khao khát của anh rõ ràng, trong khoảng cách cơ thể gần như hòa làm một dần trở nên nóng rực, cứng rắn.
Cho tới khi chính anh cũng chịu không nổi nữa, phải tách ra, nặng nề th* d*c.
Tô Dữu Nịnh ngơ ngác nhìn anh, ánh mắt nhất thời không thể tụ lại.
Trần Gia Tụng kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp cho cô, cúi xuống hôn lên gương mặt đỏ ửng, chóp mũi, giữa chân mày cô. Nụ hôn của anh khẽ run, giọng nói cũng miễn cưỡng coi như ổn định nhưng vẫn trầm khàn, “Nghỉ ngơi một lúc đi.”
Anh đứng dậy, nói: “Anh đi giải quyết chút.”
Đợi anh ra khỏi phòng, Tô Dữu Nịnh mới chậm chạp hiểu ra anh nói về chuyện gì.
Tuy trước đó anh có bám riết lấy cô đòi cô giúp hai lần, nhưng thật ra cô có thể cảm nhận được đó chẳng qua chỉ là anh đang khao khát được cô chạm vào, chứ không thực sự muốn làm gì quá giới hạn với cô. Nhưng vừa rồi, cô rõ ràng cảm nhận được sự mất kiểm soát của anh, vì chưa từng có lần nào, lúc hôn cô anh lại “đâm tới” như thế.
Hít thở ổn định lại vài giây, cô nghiêng người vùi mặt vào gối, co người lại, trong lòng từ từ dâng lên một cảm giác tê dại khác lạ.
…
Quay lại phòng khách, thời gian đã trôi qua khá lâu.
Trần Gia Tụng hâm nóng lại bát nước đường đỏ đã nguội, đưa cho Tô Dữu Nịnh đang cuộn mình trên sofa, còn mình thì ngồi xuống đầu kia sofa.
Cách cô rất xa.
Tô Dữu Nịnh lặng lẽ uống hết nước đường đỏ, đặt cái bát nhỏ lên bàn, nghiêng đầu nhìn anh.
Trần Gia Tụng lại quay mặt sang phía còn xa hơn.
Tô Dữu Nịnh: “…”
Đúng là… hôm nay anh rất khác thường.
Cô nghĩ nghĩ, rồi đứng dậy, đi qua ngồi xuống cạnh anh.
Chân khẽ chạm vào chân anh, cậu chủ lập tức ngồi thẳng dậy, vành tai đỏ chót, nhìn cô: “Làm gì, sao thế, em cần anh làm gì à?”
“…” Tô Dữu Nịnh rụt rè ôm lấy cánh tay anh, má dán lên cánh tay, ngẩng đầu nhìn anh, “Sao anh lại trốn xa em như vậy?”
Anh trợn mắt nói dối: “Anh có trốn đâu.”
Cô khẳng định: “Có mà.”
Vành tai cậu chủ sắp chín luôn rồi: “Thật sự không có.”
Cô nói: “Bạn trai em không quan tâm em nữa sao?” Giọng mềm mềm, “Cái anh bạn trai ấm áp ấy, hình như không muốn ôm em nữa rồi.”
“Ai nói.” Cổ Trần Gia Tụng cũng bắt đầu đỏ, nhưng nghĩ đến “trách nhiệm” của mình, anh vẫn rất đáng tin mà dang tay ra, bế cô ngồi nghiêng cả người lên đùi mình, lại quấn chăn nhỏ cho cô, ôm chặt, nói: “Bạn trai ấm áp tới rồi đây.”
Tô Dữu Nịnh cười lên.
Cô vòng tay ôm eo anh, mặt dụi vào ngực anh, ngửa cằm lên cẩn thận quan sát vẻ mặt anh, lo lắng nói: “Mặt anh đỏ hết rồi, có phải khó chịu chỗ nào không?”
“Không.” Trong lòng Trần Gia Tụng thì rối như tơ vò, “Anh thấy rất… dễ chịu.”
“Thế anh đang nghĩ gì.” Tô Dữu Nịnh nói, “Anh rất khác thường.”
Trần Gia Tụng theo bản năng định phủ nhận, nhưng vừa cúi đầu đối diện với ánh mắt trong veo chân thành của cô, anh lại thấy mình đúng là hơi khốn nạn, bèn dứt khoát thú thật: “Vừa rồi… anh suýt nữa không kiềm được.”
“Cái gì cơ?”
“Thì cái đó đó.” Trần Gia Tụng nhéo nhéo má cô, nói, “Nếu không phải em đang không tiện, thì có lẽ anh thật sự sẽ…” Anh khựng lại, chợt nhớ tới cái từ kia, “ Cưỡng ép em.”
Nói xong, anh căng thẳng đặt tay sau gáy cô, hỏi: “Không dọa em sợ chứ?”
Tô Dữu Nịnh mất mấy giây mới tiêu hóa xong ý anh.
Anh lại vội vàng bổ sung: “Em yên tâm, mấy hôm này anh sẽ nghiêm túc tự kiểm điểm, nếu em thấy sợ, buổi tối không muốn ngủ chung với anh nữa, anh sẽ sang phòng ngủ phụ, bảo đảm…”
“Tại sao chứ.” Cô nghĩ một lát, khó hiểu, “Không phải là anh rất muốn…” Mới nói được nửa câu đã nghẹn lại, kiểu lời này thật sự quá khó nói thẳng.
May là Trần Gia Tụng nghe hiểu, cúi xuống hôn lên tóc cô, thành thật thừa nhận: “Tất nhiên là anh muốn, rất rất muốn là đằng khác. Nhưng anh biết em hay ngại, tạm thời cũng chưa sẵn sàng, nên trước giờ anh chỉ trêu em…”
Anh nói: “Anh có thể chờ.” Lại cam đoan, “Tình huống lúc nãy, lần sau nhất định sẽ không…”
Chưa nói hết câu đã bị Tô Dữu Nịnh cắt ngang: “Mặc dù em rất ngại…” Cô dừng một chút, vành tai đỏ hồng, nhìn anh cũng thấy xấu hổ, nhưng vẫn cố nói hết, “Nhưng… không phải là em không muốn.”
Cô ngẩng đầu, khẽ hôn một cái lên cằm anh, giọng nhỏ xíu: “Nếu anh thật sự muốn… em đồng ý.”
===============
Tác giả có lời muốn nói:
Ngày mai rất có khả năng sẽ là… nửa sau của đoạn đó, nếu không viết kịp thì sẽ tách thêm một chương nữa…
Chính là cái đó đó…
