Mấy ngày sau đó anh quả nhiên tuân thủ hứa hẹn không giày vò cô nữa, Tô Dữu Nịnh ngủ ngon, hiệu suất công việc cũng tăng hẳn.
Chiều thứ sáu công ty tổ chức trà chiều, cô được ăn bánh su kem vị bưởi rất ngon, không nhịn được chụp lại gửi cho Trần Gia Tụng: [Bánh này ngon lắm, tối em mua cho anh ăn nha.]
Anh trả lời rất nhanh: [Vị gì.]
[Hữu Hữu may mắn: Bưởi.]
[Cậu chủ: Ồ.]
[Cậu chủ: Vậy chắc anh từng ăn rồi.]
Trong ấn tượng anh không hay ăn đồ ngọt, Tô Dữu Nịnh tò mò hỏi: [Khi nào thế?]
[Cậu chủ: Mấy hôm trước.]
Trùng hợp vậy sao, cô gõ tiếp: [Ở đâu?]
[Cậu chủ: Ở nhà.]
Tô Dữu Nịnh chớp mắt, tưởng trưa nào đó dì giúp việc đã làm cho anh, còn định hỏi sao không để phần cho cô ăn thử thì đã thấy tin nhắn mới hiện lên.
[Cậu chủ: Mấy ngày chưa được ăn rồi.]
[Cậu chủ: Rất nhớ.]
[Cậu chủ: Có điều tối ăn được ăn rồi.]
[Cậu chủ: Anh sẽ rất mong chờ.]
Tô Dữu Nịnh ngẩn ra mấy giây, đến khi phản ứng kịp anh đang nói gì thì mặt đỏ bừng, tắt màn hình điện thoại vội đến mức suýt làm rơi, rồi nhét bừa mấy cái bánh su kem mini vào miệng.
Mất tập trung nhai nhai nhai.
Trần Gia Tụng đợi một lúc vẫn chưa thấy tin nhắn mới của cô, anh cười rồi nhét điện thoại vào túi quần.
Hứa Thính Ngôn chếnh choáng men say quay lại ngồi đối diện anh, giọng đầy tiếc nuối: “Quán bar nhỏ của cậu cũng được đó chứ, làm ăn không tệ mà sao nói đóng là đóng thế.”
“Muốn mở tiệm bánh ngọt.” Trần Gia Tụng lười biếng tựa vào ghế, mắt vẫn xem phương án trang trí nhà thiết kế vừa gửi, nói, “Ban đầu muốn mở ở chỗ khác, nhưng vị trí ven sông một thời gian ngắn không tìm được chỗ tốt, nên chỉ có thể phá quán bar này trước.”
Anh nói: “Dù sao em cũng không thích uống rượu.”
“Yêu hận của cậu đơn giản thật.” Hứa Thính Ngôn giơ ngón cái: “Ở một nơi có cuộc sống về đêm phòng phú như Thượng Hải, cậu lại dẹp quán bar để mở cửa hàng đồ ngọt, lỡ không kiếm được tiền thì sao?”
Trần Gia Tụng nhướng mày, chẳng mấy bận tâm: “Bánh ngọt, nước uống, đồ Tây, cộng thêm vị trí vàng view sông, thời gian hoạt động từ 6 tiếng tăng thành 16 tiếng, chưa chắc là không kiếm được tiền đâu.”
Dù sao Hứa Thính Ngôn cũng nghe không hiểu, mơ mơ hồ hồ: “Ờ… nghe cũng có lý.”
“Nhưng kiếm được hay không cũng chẳng quan trọng.” Trần Gia Tụng khoanh tròn một vị trí tốt nhất trên tầng hai bản thiết kế, viết lên đó “Phòng nghỉ nhỏ”, rồi nói tiếp, “Vợ em rất thích đồ ngọt, lại ham ăn, đồ ngoài em không yên tâm.”
Hứa Thính Ngôn sợ ngây người: “Mới yêu bao lâu mà cậu gọi Tiểu Dữu Tử là vợ rồi, cậu giữ thể diện chút đi, chị còn thấy ngượng giùm đó.”
“Ờ.” Trần Gia Tụng đánh dấu xong bản thiết kế lại nghĩ menu, từ bingsu xuống tiếp theo, nhìn thì có vẻ hờ hững nhưng lực sát thương vô cùng lớn, “Chắc chị giữ thể diện, còn chưa theo đuổi được Giang Từ Nguyệt mà đã gọi người ta là chồng, chị không ngượng à.”
Hứa Thính Ngôn tức đập bàn: “Chuyện chị đây với chồng chị là chuyện sớm muộn thôi nhé.”
Trần Gia Tụng nói: “Không biết, dù sao cũng muộn hơn em.”
Hứa Thính Ngôn nghiến răng nghiến lợi nói: “Bọn chị yêu nhau từ năm mười tám tuổi rồi nhá, sớm hơn cậu không biết bao nhiêu năm.”
Trần Gia Tụng vô cùng bình tĩnh: “Ghê thật, nhưng bọn em đã quen nhau từ lúc bốn tuổi, sớm hơn chị không biết bao nhiêu năm.”
“Bọn chị yêu nhau sớm hơn.”
“Bọn em quen nhau sớm hơn.”
“Bọn chị yêu nhau sớm hơn.”
“Bọn em quen nhau sớm hơn.”
“Bọn chị…”
“Không phải hai người chỉ hẹn hò có một tuần thôi à.” Trần Gia Tụng thật sự không muốn nói tiếp nữa, cạn lời nói, “Tính đến hôm nay bọn em đã hẹn hò được 32 ngày, 32 với 7 cái nào lâu hơn, chắc không cần em nói nhỉ.”
Cậu chủ hừ lạnh một tiếng, dương dương đắc ý: “Chỗ nào cũng thua em, kẻ bại trận.”
Hứa Thính Ngôn tức đến muốn bùng nổ.
5 phút sau.
Trận khẩu chiến kết thúc bằng 7 lần chuyển khoản 7777 của Trần Gia Tụng.
Hứa Thính Ngôn dù nhìn số tiền trong Wechat cũng thấy vô cùng mỉa mai, nhưng tiền thì không thể không nhận, đành nuốt giận: “Cậu đợi đó đi, chị nhất định sẽ kết hôn sớm hơn cậu.”
Trần Gia Tụng nói: “Hai tháng trước chị cũng đã nói câu tương tự.”
Đại tiểu thư không nhớ: “Câu gì.”
“Nhất định sẽ có người yêu trước em.”
“…”
Còn nói tiếp nữa hai chị em thế nào cũng gây nên một trận ác chiến, Trần Gia Tụng thấy thời gian cũng đã muộn, bèn nói qua chuyện chính: “Em có chuyện muốn nhờ chị giúp.”
Giọng anh đột nhiên nghiêm túc, Hứa Thính Ngôn giật mình: “Vãi, đừng bảo là cậu định cầu hôn đó nhé?”
“Cũng có ý đó.” Cậu chủ rất bình tĩnh, “Nhưng không phải bây giờ.”
Hứa Thính Ngôn hóng hớt: “Vậy lúc nào?”
“Nói ra chị lại sốc, biết ít thôi có khi tốt hơn cho chị đó.”
“…”
Trần Gia Tụng nói thẳng: “Triển lãm trang sức ở Đức lần trước, chị có còn nhớ viên kim cương vàng cam đó không.”
Hứa Thính Ngôn “à” một tiếng, “Nhớ chứ, cái viên chuẩn bị đem lên đấu giá?”
“Đúng thế.” Trần Gia Tụng viết xong menu, đặt bút xuống: “Em muốn viên đó.”
“Rồi sao?”
“Chị đấu giá giúp em, em trả tiền.”
Hứa Thính Ngôn ngẩn ra vài giây: “Sao cậu không tự đi?”
“Ba không cho em quá phô trương, chị quên năm em 19 tuổi đoạt giải quán quân rồi lên báo, ông ấy đã đuổi em ra khỏi nhà bao lâu à.”
Hứa Thính Ngôn cạn lời nói: “Rõ ràng là vì cậu trả lời phỏng vấn xong còn ngông nghênh bảo cuộc thi chẳng có gì khó, quán quân dễ như chơi nên dượng mới tức giận đó chứ.”
“…” Cậu chủ sờ mũi: “Cũng không khác mấy.”
“Thôi được, dù gì chị cũng muốn đi đấu giá mấy món khác, tiện thì giúp cậu luôn.” Hứa Thính Ngôn hỏi, “Chuẩn bị đủ tiền chưa?”
Cô ấy ra dấu một con số rất khoa trương, sâu xa nói: “Cục kim cương vàng cam đó ít nhất cũng phải con số này.”
Trần Gia Tụng liếc mắt nhìn qua, nói: “Được.” Lại thản nhiên nói, “Gấp đôi cũng được.”
…
Trên đường về nhà, khuôn mặt nhỏ của Tô Dữu Nịnh đỏ bừng, không nói chuyện, cũng chẳng dám nhìn anh. Đậu xe xong, Trần Gia Tụng vừa tháo dây an toàn vừa cố ý dọa cô: “Thử một lần trong xe không.”
Cô sững lại, vội vàng mở cửa trốn.
Nhưng cửa xe “tạch” một tiếng khóa lại.
“Không, không không không được…” Tô Dữu Nịnh hãi hùng khiếp vía, căng thẳng đến lắp bắp: “Không thể làm vậy…”
“Sao lại không thể.” Trần Gia Tụng chỉnh ghế ra sau, vừa giải thích vừa đưa tay về phía cô, “Ở đây cũng không có ai.”
Anh cố ý đậu xe ở chỗ sau vườn biệt thự, mặc dù trong sân không có người, nhưng con đường nhỏ không qua bên ngoài thi thoảng có người qua lại.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng đến sắp khóc: “Dù sao cũng không được…”
“Anh biết rồi.” Trần Gia Tụng nắm cổ tay cô, bóp nhẹ, cười nói, “Trêu em thôi.”
Còn nói, “Lại đây đi Hữu Hữu.”
Cô khựng lại, rồi quay đầu.
Trần Gia Tụng thả người tựa vào ghế, nhướng mày với cô, ánh mắt bình thản.
“Ồ.” Xác định anh không định làm bậy thật, Tô Dữu Nịnh thở phào, trong lúc bò lại còn không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh đúng là…”
Trần Gia Tụng vững vàng đón được cô, ôm cô nằm nghiêng trong lòng mình, bật cười đoán hai chữ cô chưa nói hết: “Anh đúng là gì? Đáng ghét?”
Cô nhỏ giọng: “Anh tự nói đó nha…”
Anh không nhịn được cúi đầu hôn cô một cái, nói: “Nhớ em rồi, bé cưng.”
Một câu thân mật đơn giản thôi cũng khiến trái tim Tô Dữu Nịnh mềm nhũn, cô vòng tay ôm eo anh, ngẩng lên đáp: “Em cũng nhớ anh.” Nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Tại sao mình không vào nhà luôn?”
Rõ ràng đến cổng rồi lại không vào.
Trần Gia Tụng nói: “Dì vẫn chưa về, đang nấu chè cho em.”
Thì ra vậy. Tô Dữu Nịnh áp mặt lên ngực anh, ngoan ngoãn nằm im.
Trần Gia Tụng cười, nhân lúc không khí yên ắng, anh hôn lên trán cô rồi bắt đầu thông báo kế hoạch: “Tuần sau anh phải đi một thời gian, khoảng sau Trung Thu mới về, đến lúc đó đợi em từ nhà ngoại về rồi mình ra nước ngoài chơi nhé.”
Anh nói: “Đi Nice, em thấy sao?”
Tô Dữu Nịnh chầm chậm hiểu hết câu, sự chú ý đều dồn hết vào nửa câu đầu: “Anh lại đi thi đấu hả?”
Trần Gia Tụng nhàn nhạt “ừ” một tiếng, thấy cô buồn, anh vội nói thêm: “Giải cuối cùng của năm nay, xong lần này anh về sẽ không rời Thượng Hải nữa, mấy tháng sau ngày nào anh cũng đưa đón em đi làm, dù em có phiền có chán anh thì anh cũng bám lấy em.”
Cô nhỏ giọng nói: “Sẽ không chán cũng không phiền…” Rồi hỏi, “Khi nào thi đấu thế?”
“Ngày 8 tháng 9.”
Trung thu là ngày 15, cô không nhịn được hỏi: “Vậy sao sau Trung Thu anh mới về?”
Anh mất mát nói: “Trung Thu em không ở đây, anh về làm gì?”
Cô cuống quýt nghĩ cách: “Em có thể dẫn anh đến nhà bà ngoại!”
Mục đích đạt được, Trần Gia Tụng cố tỏ ra bình tĩnh, nói: “Được sao? Có bất tiện không, dù sao bà ngoại cũng không thích người lạ đến…”
“Anh đâu phải người lạ.” Tô Dữu Nịnh vội vàng nói, “Lần trước anh còn nói muốn gặp mẹ em mà, lần này mẹ em cũng về Tô Châu, em có thể dẫn anh đi gặp.”
“Thật không?” Cậu chủ mừng đến mức suýt nhếch môi cười, nhưng vẫn cố tỏ ra trầm ổn, cụp mắt xuống để che giấu, “Nhưng anh sợ bà ngoại và dì Tống sẽ không thích anh, anh nhiều khuyết điểm như vậy…”
“Anh làm gì có khuyết điểm.” Tô Dữu Nịnh không hiểu sao anh đột nhiên lại tự ti như thế, nghĩ thầm chắc vì gặp người nhà cô nên lo lắng, cô liền nhẹ giọng trấn an, “Anh rất tốt, chỗ nào cũng tốt, bà và mẹ không ghét anh mà.”
Anh tiếp tục dụ dỗ: “Sao lại không ghét.”
Tô Dữu Nịnh lỡ lời: “Vì em thích anh mà.” Nói xong cô đỏ mặt, lí nhí bổ sung: “Em thích anh lắm, ngoại và mẹ em cũng sẽ thích anh.”
Trần Gia Tụng cúi xuống, vùi mặt vào cổ cô, cười hỏi: “Vậy em định giới thiệu anh với gia đình thật sao? Nếu người lớn không thích anh, em sẽ bảo vệ anh, bênh anh chứ?”
Tô Dữu Nịnh ôm chặt anh, từng chữ nói ra chắc nịch: “Em sẽ bảo vệ anh.”
“Vậy à.” Trần Gia Tụng im ắng cười, “Em đã không thể rời xa anh như thế, anh đồng ý về nhà với em vậy.”
