Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 52: Phía sau được không



Tô Dữu Nịnh sững người một chút, sờ cánh tay anh, lẩm bẩm: “Rõ ràng anh ấm mà, đâu có lạnh.”

Trần Gia Tụng từ phía sau bế ngang cô lên, đi về phía giường, nói rất hùng hồn: “Lạnh. Nhìn thấy em mới ấm lên.”

“…”

Hai người nằm đối diện nhau, nhìn vào mắt đối phương dưới ánh trăng mông lung, chỉ nhìn một cái thôi anh đã muốn hôn.

Tô Dữu Nịnh dùng ngón tay ấn lên môi anh.

“Giận rồi à?” Anh hỏi.

“Không có…”

“Vậy sao không cho hôn.”

Cô nhất thời không nói gì.

Anh lại bắt đầu dỗ dành: “Chỉ hôn em thôi, những cái khác anh đảm bảo không làm gì hết.”

Tô Dữu Nịnh lẩm bẩm khe khẽ: “Em không tin anh.”

“Giữa các cặp đôi, quan trọng nhất là tin tưởng.” Anh nói rất nghiêm túc, cắn nhẹ đầu ngón tay cô rồi lại dịu dàng hôn, “Thật mà, anh không mang cái đó.”

“Nhưng anh sẽ dùng tay em…” Dừng một chút, ba chữ sau nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, “… với cả chân.”

Đúng là bị cô đoán trúng.

Trần Gia Tụng thầm nghĩ cô quả nhiên rất yêu anh, đã hiểu anh đến mức này rồi.

“Vậy thôi.” Tâm tư bị vạch trần, cậu chủ quyết định bình tĩnh lại, lùi một bước, “Ôm em một cái được chứ?”

“Được.” Tô Dữu Nịnh thu tay về, vòng qua eo anh, mặt áp lên ngực anh, dịu giọng nói, “Nhưng lát nữa em vẫn phải về phòng.”

“Tại sao?”

“Sáng mai mẹ em sẽ tới tìm em.”

Trần Gia Tụng cứng người một chút: “Vậy à…” Trước mặt dì Tống vẫn nên đàng hoàng chút, anh nghĩ nghĩ rồi hỏi, “Anh đặt báo thức nhé? Sáng sớm đưa em về.”

Cô mềm giọng đáp: “Vâng.”

Anh không nhịn được cúi xuống hôn cô một cái. Thấy cô không phản đối, lòng ngứa ngáy tiếp tục cúi đầu, môi còn chưa chạm tới thì Tô Dữu Nịnh nghiêng mặt đi, anh vừa khéo hôn lên má cô.

Dừng hai giây, anh nghĩ tới gì đó, há miệng cắn nhẹ một cái.

Mắt cô lập tức mở to tròn.

“Sao em ngoan thế này, thật muốn cắn thêm cái nữa.”

Cô hơi ngơ: “Sao lại cắn em?”

Anh nói: “Vì thấy em rất đáng yêu.” Rồi lại nói, “Em hình như không biết mình đáng yêu đến mức nào.”

Tai Tô Dữu Nịnh đỏ bừng vì lời nói thẳng thắn của anh.

Đầu ngón tay ấm áp của Trần Gia Tụng nhéo nhéo vành tai cô, cười khẽ: “Anh vẫn luôn muốn làm thế, nhưng sợ em đau nên không nỡ.”

Cô chậm chạp sờ lên má mình, nói: “Không đau đâu, chỉ là có hơi…”

“Hơi gì?”

Cô nói: “Kỳ kỳ.”

“Kỳ chỗ nào.” Trần Gia Tụng vừa nói vừa dùng hổ khẩu giữ cằm cô, cúi đầu xoay mặt cô lại hôn một chút, “Có phải muốn ăn em đâu.”

Tim cô đập thình thịch.

Tim cô đập thình thịch, nghĩ đến việc anh hay cắn vành tai mình, cô liền nhỏ giọng nói thầm: “Anh rất thích cắn em.”

Anh không phủ nhận, chỉ sửa lại: “Anh càng thích em cắn anh hơn.”

“…”

Tán gẫu một hồi cả hai đều không buồn ngủ. Tô Dữu Nịnh thấy ánh mắt anh vẫn nóng rực, bèn tiếp tục gợi chuyện để phân tán mấy ý nghĩ xấu của anh: “Chiều nay anh với mẹ em nói chuyện gì trong chòi nhỏ vậy?”

Trần Gia Tụng nhớ lại: “Không nói nhiều lắm, chủ yếu là anh thể hiện lòng trung thành.”

Từ ngữ kỳ lạ, cô nghi hoặc: “Thể hiện lòng trung thành gì?”

“Anh nói anh sẽ ăn uống nghiêm túc, kiên trì vận động, sống lành mạnh, cố gắng giữ mãi tuổi xuân.”

“…”

“Vì em mà anh đã rất cố gắng, anh sẽ mãi yêu anh đúng không.”

“Đúng vậy.”

“Tốt.” Anh lập tức thuận đà hỏi, “Vậy mình có thể vào phòng tắm làm cái đó không?”

Cô đáp rất nhanh: “Không được.”

“Em đúng là sắt đá.” Cậu chủ bất mãn hừ một tiếng, bóp má cô, tủi thân nói, “Có bạn trai thân thể tốt như thế mà không hưởng, chỉ biết ăn bánh su kem nhỏ, đừng tưởng anh không thấy, chiều nay ở sảnh trước em lén ăn rất nhiều.”

Tô Dữu Nịnh lập tức chột dạ: “Là bà ngoại bắt em ăn.”

“Ồ, vậy bạn trai bảo em hưởng thụ anh, sao em không nghe.”

Cô nghẹn lời, muốn nói sao có thể đánh đồng như thế, nhưng thấy anh ủ rũ, liền dỗ dành: “Về nhà rồi…”

Anh đáp ngay: “Được.” Rồi nói rất nhanh, “Lần này có thể thử phía sau không?”

“…”

Anh thật sự quá chấp niệm với những địa điểm khác nhau và những cách thức khác nhau. Dù Tô Dữu Nịnh phần lớn đều chiều theo anh, nhưng vẫn có một phần nhỏ khiến cô thực sự khó chấp nhận.

Ví dụ như lần trước anh nhất quyết muốn ôm cô đứng trước cửa kính sát đất vào một ngày mưa. Cô kiên quyết không chịu, ai ngờ anh cứ thế bế cô lên lầu, đi thẳng về phòng ngủ, hại cô rơi nước mắt suốt dọc đường.

Lại có lần anh nói tấm gương lớn trong phòng tắm không tệ, soi gương trông rất xinh. Lúc cô đang sấy tóc mà lơ đãng, anh ngồi xuống chiếc ghế mặc quần áo trước mặt cô, hôn “cô”, rồi bế cô ngồi lên đùi mình. Cũng chính lần đó, khi gần kết thúc anh muốn thử từ phía sau, mới vào cô đã giãy giụa túm lấy anh, khóc nấc lên nói như vậy rất đau, Trần Gia Tụng hoảng hốt, lập tức rút ra, ôm cô dỗ dành rất rất lâu.

Cô không hiểu rõ ràng có những cách dịu dàng hơn, vậy mà anh cứ luôn muốn thử mấy thứ kỳ kỳ quái quái.

Đang nghĩ ngợi thì Trần Gia Tụng lại hỏi: “Được không, bảo bối?”

Cô khựng lại, đỏ mặt nói: “Em có thể từ chối không?”

Anh rất kiên nhẫn: “Tại sao? Lần này anh sẽ dịu dàng hơn, không làm em đau đâu.”

Cô lẩm bẩm: “Không phải vì chuyện đó…”

“Vậy thì vì sao?”

Cô cũng không biết phải nói thế nào.

Thật ra Trần Gia Tụng mỗi lần đều rất dịu dàng, cũng rất để ý cảm xúc của cô. Ngoại trừ đôi lúc giả vờ không nghe thấy cô bảo dừng lại, thì cũng chẳng có gì làm không tốt cả, chỉ là… như vậy quá sâu.

Cô nói: “Em vẫn mong dùng cách bình thường hơn…”

Cậu chủ liền đáp: “Đằng sau cũng rất bình thường mà.”

Cô còn định giãy giụa thêm chút nữa, chưa kịp mở miệng, cửa đột nhiên bị gõ nhẹ hai cái.

Hai người đồng loạt im bặt.

Ngoài cửa, Tống Vũ Tễ nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Tụng ngủ chưa?”

Nghe người lớn hỏi, Trần Gia Tụng theo phản xạ đáp: “Chưa ạ, dì nhỏ.”

Nói xong liền hối hận, giả vờ ngủ không phải tốt hơn sao.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đang trốn trong chăn đều căng thẳng tột độ.

Tống Vũ Tễ: “À, bà ngoại bảo ban đêm lạnh, nhờ dì sang hỏi con có cần thêm chăn không.”

“Cảm ơn dì, không cần đâu ạ.” Trần Gia Tụng liếc nhìn người trong lòng, nói, “Con có túi sưởi rồi.”

Tô Dữu Nịnh chớp chớp mắt, mím môi nói không ra tiếng: Ở đâu ra?

Anh cũng đáp không thành tiếng: Em đó.

Mặt cô đỏ bừng.

“Vậy được rồi.” Tống Vũ Tễ dặn anh nghỉ ngơi sớm, lúc rời đi còn lẩm bẩm thắc mắc: “Sao Tiểu Hữu ngủ sớm thế nhỉ, còn chưa tới mười giờ gõ cửa đã không thấy trả lời…”

Tô Dữu Nịnh rúc trong lòng anh, không dám phát ra tiếng, đợi dì nhỏ xuống lầu đi xa, cô mới khẽ nói: “Hay là lát nữa em về phòng nha, lỡ sáng mai mẹ dậy sớm thì sao.”

Trần Gia Tụng hỏi: “Dì Tống thường dậy lúc mấy giờ?”

Cô nói: “Trước bảy giờ.”

“Vậy anh đặt báo thức năm giờ.” Trần Gia Tụng vừa nói vừa ngồi dậy, mặc áo thun vào không muốn để cô dậy sớm, dưới ánh trăng sáng ngời, anh còn định kéo cô cùng làm chuyện xấu, “Về phòng em ngủ nhé? Sáng anh lén đi.”

Tim Tô Dữu Nịnh khẽ nhảy lên, cô nhìn vào mắt anh, đưa tay cho anh: “Được ạ.”

Đêm mưa tuy lạnh, nhưng cơ thể áp sát lại ấm áp nên giấc ngủ ngày cũng kéo dài hơn.

Sáng hôm sau chưa tới năm giờ, chuông báo thức vang lên. Trần Gia Tụng tỉnh dậy tắt đi, mơ màng cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tô Dữu Nịnh. Anh kéo chăn lên che kín vai cô, lúc đứng dậy xuống giường, vừa ngẩng đầu anh đã bắt gặp Tống Hướng Vãn đang lặng lẽ dựa vào chiếc ghế dài cách đó không xa.

“…” Cậu chủ sợ đến mức suýt nữa thì tắt thở.

Nửa tiếng sau.

Trần Gia Tụng và Tô Dữu Nịnh đã rửa mặt xong, hai người ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn, cúi đầu, trông như hai con chuột chũi bị đánh ỉu xìu.

Con chuột chũi chủ mưu lên tiếng trước: “Dì Tống cứ yên tâm, cháu sẽ chịu trách nhiệm với Hữu Hữu —”

“Không đến mức đó.” Tống Hướng Vãn vừa rót sữa nóng cho Tô Dữu Nịnh, vừa thản nhiên nói, “Chỉ vì chút chuyện này mà đã muốn danh phận, có phải hơi chuyện bé xé ra to không.”

Trần Gia Tụng: “…?”

Tống Hướng Vãn rót sữa xong, đẩy chiếc bánh mì nhỏ nướng mềm xốp tới trước mặt con gái, giọng hiếm khi dịu đi: “Đói chưa, ăn chút đi.”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn cắn bánh mì: “Cảm ơn mẹ.”

Trần Gia Tụng lại hắng giọng một cái, cố gắng tranh thủ thêm một lần nữa: “Thưa dì, cháu thật lòng với Hữu Hữu.”

Tống Hướng Vãn lạnh nhạt “ồ” một tiếng: “Nhìn ra rồi, vậy thì sao.”

“…” Cậu chủ hiếm khi bị nghẹn lời, căng thẳng đến mức toát mồ hôi. Cái miệng cứng đầu chẳng chịu nghe sai khiến, “Vậy… vậy nên cháu muốn…”

“Đói chưa?” Tống Hướng Vãn ngắt lời anh, liếc về phía đĩa bánh mì, “Ăn sáng chút không?”

Trần Gia Tụng: “Cảm ơn dì, cháu tạm thời chưa đói ạ.”

“Ồ.” Tống Hướng Vãn nghĩ nghĩ, “Nghe Hữu Hữu nói cậu hơi kén ăn…”

“Đói ạ dì, đói ạ!” Anh lập tức xiên liền hai miếng bánh mì to vào đĩa mình, lại tự giác rót sữa, nói rất nghiêm túc, “Cháu không kén ăn đâu, gì cũng ăn được, thật đấy.”

Tống Hướng Vãn: “Có thể chịu khổ được không?”

Cậu chủ không gì không làm được: “Được ạ.”

“Vậy còn khổ trong tình yêu thì sao…”

“Cái đó thì không được đâu dì.”

Tống Hướng Vãn hiếm hoi bật cười: “Thôi được rồi, không trêu cậu nữa, chuyện của cậu với Hữu Hữu hai đứa tự quyết là được, dì không can thiệp.”

Bà vẫn nói câu đó: “Hữu Hữu vui là được.”

Tô Dữu Nịnh ngẩng cái đầu nhỏ lên, mắt long lanh nhìn bà.

Tống Hướng Vãn không nhịn được véo má cô, rất thắc mắc: “Không ngờ tôi lại có thể sinh ra một đứa con gái ngoan ngoãn đáng yêu thế này.”

Trần Gia Tụng cảm thấy mình tìm được người cùng hội cùng thuyền, cực kỳ đồng tình.

Tô Dữu Nịnh đỏ mặt nói: “Mẹ cũng rất tốt mà.”

Tống Hướng Vãn cười: “Người mẹ rất tốt này lát nữa phải đi rồi, còn gì muốn nói với mẹ không?”

Tô Dữu Nịnh sững lại, có chút hụt hẫng: “Khi nào mẹ lại về ạ?”

Tống Hướng Vãn chỉ thường xuyên ở bên cô trước năm mười tám tuổi, sau khi cô trưởng thành, phần lớn thời gian bà ở nước ngoài, chỉ dịp lễ tết và sinh nhật Tô Dữu Nịnh mới về Thượng Hải hoặc Tô Châu ở một thời gian.

“Giáng Sinh? Hoặc trước sinh nhật con nhé.”

“Dạ.” Tô Dữu Nịnh đặt miếng bánh nhỏ xuống, nắm lấy tay Tống Hướng Vãn, mềm giọng nói, “Con sẽ nhớ mẹ.”

“Mẹ cũng nhớ con.” Tống Hướng Vãn nhìn cô con gái ngoan ngoãn, bỗng nhiên có chút lo lắng, “Không ai bắt nạt con chứ?”

Tô Dữu Nịnh lắc đầu: “Không có đâu ạ.”

Tống Hướng Vãn lại liếc Trần Gia Tụng một cái, cậu chủ hoảng hốt nói ngay: “Dì yên tâm, cháu sẽ không bắt nạt Hữu Hữu.”

“Dì tin cậu cũng không dám.” Tống Hướng Vãn nhớ lại chuyện năm cấp ba, tạm yên tâm phần nào, nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn an tâm, đành tiếp tục dặn dò Tô Dữu Nịnh, “Phải tránh xa đàn ông xa lạ, càng phải tránh gặp riêng, nhớ chưa.”

Trần Gia Tụng không thể đồng ý hơn: “Dì nói rất đúng.”

Tô Dữu Nịnh nghĩ ngợi rồi nói: “Con sẽ không đâu.” Rồi giải thích thêm, “Con cũng không có cơ hội quen đàn ông lạ.”

Tống Hướng Vãn không hiểu. Con gái bà xinh xắn đáng yêu như vậy, chẳng lẽ không có khối kẻ xấu bụng lao tới sao? Bà hỏi: “Tại sao?”

Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn đáp: “Vì A Tụng không cho con kết bạn WeChat với họ.”

Chiếm hữu mạnh thế à? Tống Hướng Vãn có chút không vui, quay sang nhìn Trần Gia Tụng.

Anh hơi hoảng: “Dì ơi, dì nghe cháu giải thích đã…”

Tô Dữu Nịnh còn nói: “Có thể cũng bị anh ấy xóa.”

“…” Thôi xong, càng nói càng không giải thích nổi nữa, coi như đóng mác đàn ông nhỏ mọn luôn rồi…

Cậu chủ cúi đầu không nói gì.

Tống Hướng Vãn cong ngón tay ra hiệu, Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn nghiêng người lại gần bà.

Tống Hướng Vãn che trước mặt hai người, ra vẻ hạ thấp giọng nói: “Yêu đương thật ra cũng chẳng có gì hay ho, đàn ông thì có cũng được không có cũng chẳng sao, mà càng lâu càng khó dứt. Con gái ngoan à, nếu sau này con thấy chán rồi, nhớ sớm…”

Cậu chủ khóc không ra nước mắt: “Dì, cháu nghe hết rồi.”

Tống Hướng Vãn cười gượng: “Ha ha… vậy à.”

“…”

Cuộc đối thoại tạm dừng tại đây.

Sau đó Tống Hướng Vãn ăn sáng cùng hai người, còn dẫn Tô Dữu Nịnh ra phố Sơn Đường mua món Mochi hoa quế cô thích. Trước buổi trưa bà lái xe rời đi. Không lâu sau, Trần Gia Tụng cũng chào tạm biệt bà ngoại và dì, chở Tô Dữu Nịnh khởi hành về Thượng Hải.

Trước khi trời tối, anh lái xe về tới biệt thự, vào nhà, hai người ăn tối xong thì ai về phòng nấy tắm rửa.

Lúc Tô Dữu Nịnh ra Trần Gia Tụng không có trong phòng. Cô đứng trước tủ quần áo, sắp xếp lại mấy bộ đồ lần trước mang từ nhà sang, bận rộn một hồi, cậu chủ cho mèo ăn xong quay về, vừa vào cửa đã liếc xuống đôi chân trần trắng nõn của cô: “Không lạnh à?”

Anh dựa vào cánh cửa tủ đang mở, lười nhác nhướng mày nhìn cô.

Thời tiết đã bắt đầu se lạnh, vậy mà cô vẫn mặc chiếc váy ngủ mỏng của mùa hè, có lẽ vì chưa quen với nhiệt độ giảm mạnh sau mấy trận mưa thu, cô ngẩn ra hai giây rồi ngoan ngoãn nói: “Em đi thay đồ đây.”

Trên giường vừa hay đặt sẵn mấy bộ đồ mặc nhà bằng cotton tay ngắn quần ngắn, rất hợp với nhiệt độ dạo này, cô định lấy, vừa cúi người xuống giường thì Trần Gia Tụng đã theo tới, từ trên áp xuống, dán sát lưng cô, vòng tay ôm lấy eo.

Tô Dữu Nịnh khựng lại.

Anh cúi thấp người, chóp mũi khẽ cọ vào hõm cổ mềm mại của cô, hít mùi hương ngọt ngào sau khi tắm, giọng dần trầm xuống: “Còn phải dọn bao lâu nữa hả bé cưng.”

Tư thế này khiến cô vô thức thấy bất an, cô cố gắng muốn chống người dậy, nhưng giãy giụa nửa giây cũng vô ích.

Cô nhỏ giọng đáp: “Còn… còn một lúc nữa thôi.”

Trần Gia Tụng thấp giọng hỏi: “Có thể nhanh lên không, hoặc để mai anh giúp em dọn.”

Cô nói: “Không dọn xong thì không ngủ được…” Vì quần áo của cô đã bày kín trên giường rồi.

“Có gì mà không ngủ được.” Anh ôm lấy cô, bàn tay lại chẳng yên phận, từ eo dời lên, bóp nhẹ cằm xoay mặt cô lại, cúi đầu ngậm lấy môi cô.

Nụ hôn bất ngờ khiến cô nhất thời choáng váng, mở miệng muốn nói chờ thêm một chút là xong, nhưng thân thể lại bị anh ép sát hơn.

“Cứ thế mà ngủ đi.” Tay anh lần xuống, giọng khàn khàn, “Anh đợi không nổi nữa rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...