Mùa Hè Yêu Cuồng Nhiệt – Cát Tinh Tiểu Tước

Chương 55: Hôm nay anh chính là cậu chủ thật



Trần Gia Tụng nắm chặt cổ tay cô, nhẹ nhàng bóp một cái trấn an, rồi kéo cô ra phía sau mình.

Bóng dáng cao ráo chắn ngay trước mắt, Tô Dữu Nịnh lập tức an tâm hơn, chậm hai giây, cô vòng tay ôm lấy cánh tay anh.

Trần Gia Tụng quay đầu hỏi: “Bị dọa rồi?”

Cô ngẩng mặt lên đáp: “Không có.” Hàng mi vẫn còn run, nhưng giọng nói lại rất kiên định, “Em không sợ.”

“Ồ.” Anh cười khen cô, “Bạn gái anh mạnh mẽ ghê.”

Cô gật đầu lia lịa.

“Không tệ.” Trần Gia Tụng xoa xoa sau gáy cô để trấn an, rồi nghiêng người, hạ mắt nhìn người đối diện, giọng lạnh lẽo: “Cô ấy nói gì mày nghe không hiểu à?”

Ngụy Viễn đã quá lâu không gặp Trần Gia Tụng. Bước qua thời học sinh, lúc này anh ta lại cảm nhận được một áp lực rõ rệt, thậm chí phải ngẩng đầu mới có thể trả lời anh: “Gì hả?”

Trần Gia Tụng lạnh lùng nói: “Cút, hôm nay không rảnh đánh mày.”

Tô Dữu Nịnh nghe xong liền vội túm cổ tay anh, thì thầm: “Đừng đánh nhau, đừng đánh nhau…”

“Yên tâm, không đánh nó.” Cậu chủ giờ lười hơn nhiều, cái gì dùng miệng được thì tuyệt đối không động tay, vừa lấy điện thoại ra gọi, anh vừa nhớ ra gì đó, cúi đầu hỏi Tô Dữu Nịnh, “Nó tên gì nhỉ.”

Cô khựng lại, tập trung nhớ nửa giây, ngượng ngùng: “Em cũng quên rồi…” Lại hỏi, “Anh định làm gì.”

Cuộc gọi được kết nối, Trần Gia Tụng lạnh giọng nói: “Báo cảnh sát.”

Chẳng mấy chốc đã lên lầu.

Tô Dữu Nịnh vào phòng ngủ lấy đồ, Trần Gia Tụng lười biếng tựa trên sofa phòng khách đợi, tiện thể từng tin nhắn một mà trả lời.

Trước tiên trả lời tin của mẹ ruột: [Nửa tiếng nữa con tới.]

Hứa Thu Quân bảo không gấp, dặn anh đi đường cẩn thận, cuối cùng lại hỏi: [Có chuyện gì à?]

[0727: Bạn gái không nỡ rời con, đang dỗ đây.]

Hứa Thu Quân rất “bắt trend”, gửi sang một sticker mặt đơ, kèm thêm một dấu hỏi.

[0727: Con đưa cô ấy về cùng nhé?]

[0727: Không yên tâm để cô ấy ở nhà một mình.]

Hứa Thu Quân vô cùng đồng ý: [Không vấn đề gì, bố con vừa hay cũng đang ở đây, ngày nào cũng nhắc muốn gặp Tiểu Dữu Tử.]

[0727: Chuẩn bị quà chưa.]

Hứa Thu Quân xấu hổ nói: [Chưa kịp. / ngại / ngại / ngại]

Cậu chủ ám chỉ: [Phô trương chút cũng được.]

Hứa Thu Quân lập tức tỏ thái độ: [Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. 😊😊😊]

Trần Gia Tụng nhướng mày, hài lòng, rồi chuyển sang khung chat khác.

[Trương Nhiễm: Gọi điện không đầu không đuôi, nói gì thế.Ảnh có chứa mặt cười, biểu tượng cảm xúc, phim hoạt hình

Nội dung do AI tạo ra có thể không chính xác.]

[Trương Nhiễm: Báo cảnh sát gì?]

Một phút sau, Trương Nhiễm thấy được đoạn hình ảnh giám sát do mắt mèo thông minh chụp lại mà Trần Gia Tụng gửi qua.

[Trương Nhiễm: Đệt, thằng ngu đó lại tới à?]

Trần Gia Tụng bình tĩnh đánh chữ: [Không sao, dọa chạy rồi, nhát chết đi được.]

Trương Nhiễm trả lời rất nhanh: [Không ra tay chứ?]

[0727: Bạn gái không cho.]

[Trương Nhiễm: Cậu cũng nghe lời thế à? 😱]

[0727: ?]

[Trương Nhiễm: Đáng sợ thật.]

[Trương Nhiễm: Dữu Tử chỉnh đốn cậu thành thế này luôn rồi?]

[Trương Nhiễm: Xem ra cậu chủ ngông cuồng nóng nảy kia sắp biến mất không trở lại rồi…]

Hai giây sau.

[Trương Nhiễm: Hoài niệm ha.]

Thần kinh, cậu chủ đen mặt bấm luôn chế độ tắt thông báo.

Đặt điện thoại xuống, đúng lúc Tô Dữu Nịnh ôm mấy cuốn tài liệu tham khảo dày cộp từ phòng ngủ đi ra. Trần Gia Tụng ngẩng đầu nhìn một cái, đứng dậy sải bước tới, nhận lấy từ tay cô đặt lên bàn, hỏi: “Còn gì nữa không, hôm nay mang hết đi luôn.”

Cô đáp: “Tạm thời không còn.”

“Được.” Anh lại hỏi, “Cuối tuần chuyển hết đồ sang chỗ anh nhé? Trước Tết chắc không về đây nữa đâu.”

Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”

Trần Gia Tụng kéo cô ngồi xuống sofa, lại định ôm người vào lòng. Tô Dữu Nịnh đẩy đẩy anh, đỏ mặt nhắc: “Sẽ làm áo anh nhăn đó.”

Hôm nay anh mặc vest ba mảnh thẳng thớm, tôn lên đôi chân dài và vóc dáng chuẩn.

Ánh mắt Tô Dữu Nịnh mấy lần rơi lên chiếc sơ mi cùng cà vạt thắt ngay ngắn của anh, nhìn một cái lại thấy ngại.

Trần Gia Tụng nhướn mày cười nói: “Nghĩ chuyện xấu đúng không, viết hết lên mặt rồi kìa.”

Tai cô đỏ ửng: “Em không có nghĩ…”

“Thật không?” Trần Gia Tụng dễ dàng bế cô đặt lên đùi, chẳng hề bận tâm quần áo có nhăn hay không, cắn nhẹ cằm cô, hạ giọng nói, “Hay là anh khỏi đi cái tiệc vớ vẩn đó nữa, ở nhà cho em hôn một lúc thế nào.”

Tô Dữu Nịnh ngẩng đầu.

Anh lại bổ sung: “Nếu chỉ hôn không đủ thì cũng có thể làm chuyện khác, nhưng bây giờ không có đồ, anh chỉ có thể dùng miệng giúp em, hoặc là…”

Chưa nói xong đã bị cô dùng sức che miệng lại.

“Đừng nói linh tinh.” Má cô ửng hồng, đôi mắt ướt át vì ngại, “Em đâu có muốn hôn anh.”

Anh hỏi: “Vậy muốn cái kia không?”

Mặt cô càng đỏ: “Cũng không muốn.”

“Ồ.” Cậu chủ thất vọng, “Vậy tiếc thật, hôm nay hiếm khi anh mới mặc đẹp thế này.”

Nhắc tới đó Tô Dữu Nịnh lại không nhịn được liếc thêm mấy lần, trong lòng tán thành, miệng cũng thành thật: “Anh mặc gì cũng rất đẹp.” Dừng một chút, lại nói nhỏ, “Nhưng bộ này đặc biệt đẹp trai…”

Lúc nói lời này cô rất xấu hổ, ánh mắt lảng tránh, nhưng tránh được chưa đầy hai giây lại lén nhìn về.

Trần Gia Tụng yên lặng để cô nhìn một lúc, không biết lần thứ mấy bắt gặp ánh mắt của cô, anh đứng dậy bế cô lên, sải bước dài về phía phòng ngủ.

Chớp mắt người đã được đặt nằm trên giường, đợi anh rửa tay quay lại, Tô Dữu Nịnh còn mơ hồ, hơi không hiểu: “Sao vậy…”

Trần Gia Tụng cởi chiếc áo vest đắt tiền tiện tay ném xuống dưới giường, rồi bắt đầu tháo cúc áo sơ mi phía trên.

Tô Dữu Nịnh bị những động tác liền mạch không báo trước của anh dọa, cô giữ lấy tay anh, căng thẳng hỏi: “Anh… anh muốn làm gì hả?”

“Em nói xem.”

Ánh mắt anh đã trầm xuống, vì rất hiếm khi thấy cô thẹn thùng thế này, anh có thể đọc hiểu ánh mắt cô, cũng hiểu rằng cô rất thích dáng vẻ hiện tại của anh.

Khoảnh khắc này, tim cô đã rung động.

Cơ hội hiếm có, anh chủ động nới lỏng áo quần, nhưng chưa được mấy giây thì tay tháo cúc lại dừng, quyết định không cởi nữa. Cà vạt vẫn nguyên, sơ mi và áo gile vẫn chỉnh tề. Dáng vẻ ấy bỗng nhiên mang chút kiềm chế, thậm chí còn có phần gợi cảm… Trong lúc thất thần, những ngón tay thon dài của anh trượt xuống, vang lên tiếng khóa kéo rất khẽ.

Tô Dữu Nịnh có chút bối rối, hàng mi run nhẹ, giọng cũng run theo: “Bình, bình tĩnh một chút, A Tụng…”

Anh bỗng gọi cô: “Hữu Hữu.”

Cô theo phản xạ đáp: “Sao vậy?”

Trần Gia Tụng cúi xuống, hôn nhẹ lên chóp mũi cô, suy nghĩ kỹ rồi nói: “Thật ra anh…” Dừng lại, nhìn vào đôi mắt ướt của cô, anh tỉnh táo hơn một chút, định nói thôi bỏ đi, dù thế nào cũng không thể làm khi không có biện pháp, sẽ dọa cô, cho dù anh đã tự chuẩn bị về mặt cơ thể rồi.

Toàn thân Tô Dữu Nịnh căng như dây đàn, chậm rãi chờ anh nói tiếp.

Trần Gia Tụng hít sâu, một lát sau hôn lên trán cô, cười dịu dàng: “Mít ướt, đùa em thôi, anh không làm.”

Anh chuẩn bị đứng dậy rời đi, nhưng cô bỗng vòng tay ôm cổ anh, nhỏ giọng nói: “Em biết…”

Trần Gia Tụng run lên: “Biết gì.”

“Thì là…” Cô đỏ mặt không dám nhìn anh, lẩm bẩm hai chữ rất khẽ.

Lần này đến lượt anh ngẩn ra: “Sao em biết.”

“Anh tự nói…”

“Khi nào?”

“Lần anh uống say đó.” Tô Dữu Nịnh sắp không chịu nổi nữa, ngượng đến mức giọng cũng khàn đi, “Chính là lần anh đi thi đấu về, mang cho em rất nhiều quà…”

Trần Gia Tụng nghĩ không ra: “Lần nào anh chẳng mang cho em nhiều quà.”

Cô không biết giải thích sao, nghĩ một chút, rút một tay lại, nắm lấy mặt chiếc dây chuyền hình bưởi trên cổ cho anh xem, nói: “Chính là lần này.”

Trần Gia Tụng nhớ lại, dù ký ức vẫn mờ mịt, nhưng anh hiểu ra, mặt cũng đỏ lên: “Ồ…” Anh nói, “Cho nên em biết thật hả?”

Cô đỏ mặt gật đầu.

“Vậy… thử nhé?” Dừng một chút, lại nghiêm túc nói, “Anh rất sạch, thật đấy, ngày mai anh mua thêm, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn…”

Chưa nói hết câu đã lại bị cô che miệng, cô thật sự không nghe nổi nữa, cuối cùng cũng đồng ý, nhưng vẫn căng thẳng: “Lỡ làm bẩn quần áo thì sao…” Anh còn có việc chính phải làm mà.

Trần Gia Tụng nói: “Không sao, lát nữa mua cái mới.”

“Lãng phí lắm…”

Trong nhận thức của cậu chủ chưa bao giờ có hai chữ “lãng phí”. Anh chỉ chuyên tâm c** đ* cho cô, giọng trầm mê: “Không quan trọng.”

Tô Dữu Nịnh để mặc anh s* s**ng, trong lúc đầu óc bay bổng vậy mà vẫn nhớ ra hỏi: “Sao anh quay lại?”

Rõ ràng cô đã thấy anh lái xe đi rồi cơ mà.

“Còn vì sao nữa.” Trần Gia Tụng véo nhẹ má cô, dùng giọng điệu hung dữ nhất nói lời dịu dàng nhất, “Nhớ em chứ sao.”

Tim Tô Dữu Nịnh khẽ rung lên.

“Em vừa xuống xe là anh đã bắt đầu nhớ rồi.” Một tay anh chống bên người cô, tay kia ôm eo, cúi đầu, áp mặt cọ cọ lên ngực mềm mại của cô, trầm giọng nói, “Đưa em về nhà an toàn chẳng phải việc anh nên làm sao? Lúc này không dùng bạn trai thì dùng khi nào.”

Cô bật cười: “Cảm ơn anh nha.”

Anh ngẩng mặt lên, rụt rè hỏi: “Khi nào thì chúng ta có thể luôn sống cùng nhau?”

Cô chưa hiểu: “Bây giờ chẳng phải đang vậy sao?”

“Anh nói là luôn.” Rồi bổ sung, “Kiểu không cần phân biệt nhà em hay nhà anh ấy.”

Tô Dữu Nịnh khựng lại, chậm rãi tiêu hóa lời anh.

“Không gấp, từ từ suy nghĩ.” Trần Gia Tụng đưa tay kéo nốt món che chắn cuối cùng trên người cô, khi cúi xuống còn đảm bảo, “Rất nhanh thôi, xong anh đưa em đi ăn nhé?”

Cô mơ màng: “Anh lát nữa không phải đi dự tiệc à?”

“Có.” Nhưng anh nói, “Dẫn em đi cùng.”

Hơn một tiếng sau, Trần Gia Tụng lái xe vào khu biệt thự riêng tư và rộng lớn bậc nhất, rẽ qua cổng lớn chạm khắc hoa văn, trước đài phun nước đã có mấy chiếc xe.

Anh quen đường quen nẻo đỗ xe ngay trước tòa biệt thự chính ở chỗ trống dành riêng cho mình, lúc tháo dây an toàn, Tô Dữu Nịnh hoàn hồn, sững sờ: “Đây là…” Cô dừng một chút, “Nhà anh à?”

“Ừ.” Trần Gia Tụng tháo xong của mình lại nghiêng qua tháo cho cô, thu tay về thấy cô hơi ngơ ngác, anh cười khẽ gẩy vành tai cô, “Nhát gan, đâu phải chưa từng tới.”

Đó đã là chuyện rất lâu trước đây rồi, hình như là lễ trưởng thành mười tám tuổi của Trần Gia Tụng?

Cô nhớ lúc đó còn bị lạc trong nhà anh…

Xuống xe, Tô Dữu Nịnh căng thẳng đi theo sau anh, sắp vào tới sảnh tiệc của tòa nhà chính thì lại thấy hối hận, kéo ngón tay anh, thì thầm: “Hay là em…”

“Chỉ ăn bữa cơm thôi.” Trần Gia Tụng quay lại nâng mặt cô, xoa xoa, nói, “Hứa Thính Ngôn cũng ở đó, không cần sợ.”

“Nhưng mà…”

“Ở nhà anh chứ có phải chỗ khác đâu.” Trần Gia Tụng ôm cô dưới bậc thềm, nhân lúc không có ai, hôn lên má cô, nói, “Ăn diện xinh xắn đáng yêu thế này, cho mẹ anh xem thử nhé?”

Trước khi tới anh còn cố ý dẫn cô đi mua một chiếc váy nhỏ thật xinh, tóc được vấn thành búi hoa đẹp mắt, mái bằng mềm mại rủ xuống, lúc này cô trông hệt như một chiếc bánh ngọt nhỏ đáng yêu.

Trần Gia Tụng nhịn xuống xúc động muốn cắn cô một miếng, cố dịu giọng dỗ dành: “Chúng ta vào phòng ăn nhỏ, không có người ngoài, em muốn ăn gì anh bảo bếp làm riêng cho em nhé?”

Tô Dữu Nịnh nói: “Như vậy có bất lịch sự không…”

“Không đâu.” Trần Gia Tụng nắm tay cô, bước lên bậc thềm vào trong nhà, giọng điệu rất chảnh, “Về đến nhà rồi, hôm nay anh chính là cậu chủ thật.”

Tác giả có lời muốn nói:

Cậu chủ: Chương thứ nhất, về nhà 😎😎😎

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...