Tan học, Tô Dữu Nịnh và Trần Gia Tụng đứng hai bên trái phải của Trương Nhiễm, không nói chuyện, cũng chẳng có lấy một cái liếc mắt trao đổi.
Trương Nhiễm lải nhải một mình hồi lâu mà không ai đáp lại, cuối cùng bùng nổ, quay sang chất vấn Trần Gia Tụng: “Ý gì đây, cậu lại bắt nạt Dữu Nịnh à?”
Cậu chủ vừa nghe đã không vui: “Gì mà “lại”.” Nói xong cậu còn có chút tủi thân, “Tôi bắt nạt cậu ấy lúc nào.”
“Thế hai người như này là thế nào.” Trương Nhiễm nhìn trái nhìn phải, căn bản không hiểu, “Cãi nhau à?”
Trần Gia Tụng lén nhìn Tô Dữu Nịnh một cái, cô cúi đầu, vành tai đỏ ửng, không đáp lời cũng chẳng ngẩng lên, chỉ biết nắm chặt quai cặp im lặng bước về phía trước.
Đã một ngày rồi, kể từ lúc cậu hỏi câu đó, cô lạnh nhạt với cậu suốt cả ngày.
Trần Gia Tụng buồn muốn chết, đau lòng nói: “Không cãi nhau, nhưng cậu ấy tuyệt giao với tôi rồi.”
Trương Nhiễm nghe xong giật mình: “Nghiêm trọng vậy à?”
Tô Dữu Nịnh cũng nghẹn lại trước lời cậu nói, muốn phản bác nhưng không biết phải nói gì.
Cứ thế giằng co đi tới cổng khu nhà của Trương Nhiễm, trước khi tách ra cậu ấy vẫn không yên tâm: “Hay là để tôi đưa Dữu Tử về nhà?”
Trần Gia Tụng bực: “Cậu tiện đường à?”
“Không tiện.” Trương Nhiễm suy đoán hợp lý, “Nhưng nếu hai người thật sự tuyệt giao rồi, sau này chẳng phải đều do tôi đưa Dữu Tử về sao, tập trước cho quen cũng tốt.”
Trần Gia Tụng: “…”
Trương Nhiễm: “Sao nào?”
“Tùy cậu.” Trần Gia Tụng đáp xong liền quay đầu bỏ đi.
Tô Dữu Nịnh nhất thời chưa kịp phản ứng, đến khi hoàn hồn thì Trần Gia Tụng đã đi xa một đoạn.
Cô theo phản xạ muốn đuổi theo, còn chưa kịp nhúc nhích đã bị Trương Nhiễm gọi lại: “Đừng vội.”
Trương Nhiễm nhỏ giọng nói với cô: “Cậu chủ đang làm bộ đó, cậu tin không, không quá ba giây là cậu ấy quay đầu tìm cậu ngay.”
Tô Dữu Nịnh nhìn bóng lưng Trần Gia Tụng rời đi, vừa căng thẳng vừa sốt ruột, sợ cậu cứ thế mà đi luôn, cũng sợ…
Nhưng chẳng bao lâu sau cậu đã quay lại.
Đứng trước mặt cô, cúi đầu hỏi với vẻ rất ngông: “Thật sự không cần tôi đưa về à?”
Cô buột miệng: “Cần.”
Sáu tiếng rồi, cuối cùng cô cũng chịu nói với cậu một câu.
Tâm trạng u sầu suốt cả ngày của Trần Gia Tụng cuối cùng cũng khá hơn chút, cậu liếc Trương Nhiễm một cái ra hiệu bảo cậu ấy mau biến đi, rồi quay sang đưa một tay về phía Tô Dữu Nịnh, mất tự nhiên nói: “Vậy cậu nắm tay tôi một cái đi, coi như chúng ta làm hòa rồi.”
Tô Dữu Nịnh nhìn cậu, mặt nóng bừng, “Không muốn…”
“Tại sao?”
“Vì chúng ta không cãi nhau mà.” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, “Tôi sẽ không tuyệt giao với cậu.”
“Ồ.” Trần Gia Tụng nói, “Vậy đưa cặp cho tôi.”
Cô ngoan ngoãn lấy xuống đưa cậu.
Cậu chủ xách chiếc cặp gần như chẳng có trọng lượng của cô, cuối cùng cũng yên tâm: “Được rồi, về nhà.”
…
Đêm đó, Tô Dữu Nịnh lại một lần nữa nhẹ nhàng rơi vào giấc mơ của Trần Gia Tụng.
Trong mơ, cô chủ động hơn ngày thường rất nhiều, cũng ngoan ngoãn hơn, mềm mại nằm trong vòng tay cậu, lặp đi lặp lại không ngừng nói rằng mình thích cậu.
Trần Gia Tụng biết rõ đây chỉ là mơ, nhưng vẫn không kìm được mà đắm chìm trong đó, tham lam ôm lấy cô, đến lực cũng không dám dùng mạnh.
Giấc mơ từ phòng khách chuyển vào phòng ngủ, cô vẫn luôn ở trong lòng cậu, chỉ là thỉnh thoảng chạm phải ánh mắt cậu, cô sẽ đỏ mặt hỏi: “Hôm nay cậu không muốn hôn tớ sao?”
Cậu chủ hoa mắt chóng mặt, nói chuyện cũng lắp bắp: “Muốn, tất nhiên là muốn rồi.”
“Vậy sao cậu đứng xa tôi thế?”
“Tôi sợ sẽ tỉnh.” Trần Gia Tụng véo nhẹ má cô, rõ ràng là hư ảo, vậy mà cậu dường như thật sự cảm nhận được sự mềm mại nơi gò má ấy, khiến lòng người rối loạn, “Lần trước chỉ hôn cậu một cái là tôi tỉnh rồi, lần này tôi phải rút kinh nghiệm.”
Cô không hiểu: “Kinh nghiệm gì?”
“Ít nhất cũng phải hôn hai cái rồi hãy tỉnh chứ.”
Trần Gia Tụng không hiểu quy luật của việc mơ, cũng không kiểm soát được thời lượng, chỉ có thể cố giữ cho mình bình tĩnh hết mức, cho dù lúc này cô đang ở ngay trong vòng tay cậu.
Ôm chặt lấy cậu.
Nhịn được vài giây cậu đã hơi không chịu nổi, từ từ cúi đầu, buông xuôi nói: “Hữu Hữu.”
Cô hỏi: “Sao thế?”
Cậu nói: “Tôi rất muốn yêu đương với cậu, cũng rất muốn hôn cậu, càng muốn mau mau tốt nghiệp, để ngày nào cũng có thể ở bên cậu.”
Cô trong mơ vẫn là cái gì cũng nói được, tâm ý tương thông với cậu, nụ cười cũng ngọt ngào: “Được nha.”
“Nếu sau khi tôi tỉnh dậy mà cậu cũng có thể nói vậy thì tốt biết mấy.”
Trần Gia Tụng cọ mũi mình vào mũi cô, ánh mắt dần dần mất tiêu cự: “Hình như tôi sắp tỉnh rồi.”
Cô lặng lẽ nhìn cậu, mặc cậu hành động mà không nói gì.
Cậu khẽ cười: “Xem ra hôm nay vẫn chỉ có thể hôn cậu một cái thôi, để hôm khác bù lại nhé?”
Cô ôm cổ cậu, cười: “Được…”
Chỉ kịp nói ra đúng một chữ, Trần Gia Tụng đã cúi đầu hôn lấy cô ngay trước lúc tỉnh mộng.
…
Khi tỉnh dậy, rèm cửa trong phòng kéo hờ, cả căn phòng sáng sủa.
Trần Gia Tụng mở mắt ra, chưa được mấy giây lại nhắm vào.
Trong đầu không ngừng lặp lại cảnh tượng trước lúc tỉnh mộng, đến khi cơ thể bắt đầu nóng lên cậu mới ngừng nhớ lại, chậm rãi với tay lấy điện thoại xem giờ.
Vậy mà đã sắp chín giờ rồi.
Dù là thứ bảy, nhưng cậu hiếm khi ngủ muộn đến vậy.
Cậu chủ lười biếng rời giường đi tắm, mùa hè quá nóng, ở nhà cậu cũng lười mặc áo, cứ như vậy lau tóc xong liền bước ra ngoài.
Vốn muốn hỏi lão Trần bữa sáng còn không, ai người đi ngang qua phòng khách thì chợt khựng lại.
Cậu nghiêng đầu nhìn, thấy người đang ngồi trên sofa, nhất thời còn tưởng mình vẫn chưa tỉnh hẳn, “Sao cậu lại tới đây.”
Tô Dữu Nịnh đang ngoan ngoãn cúi đầu làm đề tiếng Anh, nghe thấy giọng cậu thì ngẩng lên, nhưng ánh mắt lại rơi vào thân trên tr*n tr**ng của cậu rồi sững sờ.
“Cậu…” Mặt cô lập tức đỏ bừng, “Sao lại không mặc áo.”
“Có mà.” Trần Gia Tụng vô thức phủ nhận, không dám nhìn cô, ánh mắt né tránh nói lung tung, “Là cậu không thấy thôi.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Dù bình thường cậu hay chọc muốn cô nhìn cơ thể của mình, nhưng đến lúc thật sự đối diện thì chính Trần Gia Tụng lại lúng túng hơn cả cô.
Cậu cố gắng nói chuyện tự nhiên: “Lại có bài nào không làm được à?”
“Không phải.” Tô Dữu Nịnh cúi đầu, nhỏ giọng đáp, “ Là bà ngoại và mẹ tớ về Tô Châu có chút chuyện nên bảo tớ qua tìm cậu, nếu cậu không tiện thì lát nữa tôi có thể…”
“Tiện chứ, rất tiện, cực kỳ tiện.”
Trần Gia Tụng sợ cô đi nên vội hỏi: “Ăn sáng chưa, tôi nói ông làm cho cậu.”
Cô nói: “Ăn rồi.” Rồi nói thêm, “Ông Trần đi công viên đánh cờ rồi.”
“À, vật trong nhà chỉ còn cậu với tôi à?”
Tô Dữu Nịnh hỏi căng thẳng, không nói gì.
Trần Gia Tụng cũng căng thẳng, tim đập nhanh, nhưng do dự hai giây cậu vẫn không nhịn được hỏi: “Cậu có muốn vào phòng tôi làm bài tập không?”
Cậu nói: “Có câu nào không biết thì có thể hỏi tôi bất cứ lúc nào, tiết kiệm thời gian.”
Cô nghĩ một chút, “Nhưng tôi đang làm tiếng Anh…”
“Tiếng Anh thì sao.”
“Không có câu nào không biết…”
Dù có làm sai cô cũng có thể xem giải thích đáp án.
Trần Gia Tụng chưa chịu bỏ cuộc, “Vậy làm xong tiếng anh thì vào phòng tôi.”
Cô vẫn từ chối, “Không muốn.”
“Tại sao.”
Cô đỏ mặt nói nhỏ: “Cậu không mặc quần áo…”
“Giờ tôi mặc ngay nè.” Trần Gia Tụng cũng không mạnh miệng, quay người về phòng, “Rất nhanh, một phút.”
…
Hai mươi phút sau.
Tô Dữu Nịnh ngoan ngoãn ngồi trước bàn học của cậu, trải đề vật lý ra, nhỏ giọng phàn nàn: “Cậu nói một phút…”
Trần Gia Tụng ngồi xuống cạnh cô, cách nhau một khoảng, mặt đỏ tim run: “Không phải tôi sợ cậu chưa làm tiếng anh xong à.”
Cô nói: “Mười phút trước tôi đã làm xong rồi…”
Nhưng cửa phòng cậu vẫn đóng kín, không có động tĩnh gì, cậu cũng không để ý tới cô.
Tô Dữu Nịnh còn tưởng cậu không muốn làm bài tập với mình nữa.
“Lại nghĩ lung tung rồi đúng không.” Trần Gia Tụng nhìn là đoán được cô đang nghĩ gì ngay, cậu nhéo má cô, giải thích, “Tôi mất chút thời gian để bình tĩnh lại thôi, không có không muốn cùng làm bài tập với cậu, không được nghĩ lung tung, biết chưa.”
Tô Dữu Nịnh gật đầu, “Sao cậu lại phải bình tĩnh?”
“Còn không phải vì…” Cậu dừng lại, nửa câu sau nói rất nhỏ, “Cậu làm tôi hồi hộp.”
Dù sao trước khi tỉnh dậy đã mơ một giấc mơ xấu hổ, cậu nhất thời có chút không dám đối mặt với cô.
“Làm bài đi.” Trần Gia Tụng xem giờ, “Bốn mươi phút, quá giờ coi như không đạt.”
Tô Dữu Nịnh: “…”
Tốc độ làm bài của Trần Gia Tụng rất nhanh, cũng rất tập trung, không lâu sau đã làm xong, cậu kiểm tra đáp án rồi chuyển sang đề nâng cao.
Dù Tô Dữu Nịnh chậm hơn cậu một chút nhưng vẫn hoàn thành trong thời gian cậu quy định.
“Xong chưa?” Cậu hỏi.
Cô ngoan ngoãn nói: “Xong rồi.’
“Có câu nào không biết không.”
“Chỉ có một câu không chắc thôi.”
“Đưa tôi xem thử.”
Tô Dữu Nịnh đưa bài cho cậu. Trần Gia Tụng nhìn qua rồi gật đầu: “ Không tệ, làm đúng rồi, lát nữa tớ thưởng cho cậu.”
Cô hỏi: “Thưởng gì?”
Cậu chủ quả nhiên không làm cô thất vọng: “Cho cậu sờ cơ bụng, thế nào?”
“…”
Cậu không nói gì còn tốt, nói rồi lại làm Tô Dữu Nịnh nhớ lại lúc ở phòng khách, vô tình liếc thấy cơ thể đẹp mắt của cậu.
Dù trước đó cô từng nghe mấy bạn nữ ngồi bàn trên thì thầm với nhau rằng, mỗi lần Trần Gia Tụng đánh bóng rổ, vạt áo cậu hay bị hất lên theo động tác bật nhảy, nếu may mắn thì có thể thoáng thấy cơ bụng rất đẹp của cậu.
Lúc đó cô còn nghĩ mọi người nói quá, không ngờ cậu thật sự có.
“Muốn sờ không.” Trần Gia Tụng nghiêng người sát gần cô.
Cô nuốt khan, khẽ khàng dịch sang bên cạnh: “Thôi… thôi khỏi…”
“Đừng khách sáo.” Cậu cố ý trêu, “Tôi còn chưa cho ai sờ bao giờ đâu, để dành cho cậu đó.”
Tai cô đỏ bừng, cúi đầu bứt móng tay: “Cậu đừng nói mấy lời kỳ cục nữa.”
“Thế nào là kỳ cục?” Trần Gia Tụng bóp nhẹ má cô, xoay mặt cô đối diện mình, không cho cô né tránh, chậm rãi hỏi từng chữ, “Câu hôm qua có tính không?”
Tô Dữu Nịnh nhìn thẳng vào mắt cậu, nhớ lại, mặt bắt đầu đỏ dần.
“Sao lúc nào cậu cũng đỏ mặt thế.” Vừa nói, động tác trên tay cậu nhẹ lại, nhưng không buông ra, một là không nỡ, hai là sợ cô lại cúi đầu làm ngơ cậu.
Giọng cô nhỏ xíu: “Tại cậu cứ chọc tớ nên tớ mới đỏ mặt…”
“Không chọc cậu.” Cậu lấy hết can đảm, nghiêm túc nói, “Những gì tôi nói đều là thật lòng, nếu cậu không tin thì sờ ngực tôi đi, tim tôi đập nhanh lắm.”
Nói xong cũng chẳng quan tâm cô có từ chối hay không, cậu nắm lấy cổ tay cô, dứt khoát đặt lên ngực mình.
Cậu nói: “Cậu sờ đi.”
Cả cổ Tô Dữu Nịnh cũng đỏ bừng.
“Có phải đập khá nhanh không?” Cậu lo lắng nuốt nước bọt, lòng bàn tay áp lên mu bàn tay mềm mại ấm nóng của cô, tim đập thình thịch, “Hôm qua cậu không trả lời tôi là vì ngại, hay là…”
Dừng hai giây, cậu phát hiện mình hoàn toàn không muốn nghe câu trả lời khác, liền đổi giọng: “Nếu là ngại thì coi như cậu ngầm đồng ý cũng được.”
“…”
“Tôi coi như cậu đồng ý rồi nhé.”
Tô Dữu Nịnh mấp máy môi, nhỏ giọng: “Tớ chưa đồng ý mà…”
Trần Gia Tụng tan nát cõi lòng: “Tại sao, là do tôi không tốt sao, hay cậu có người mình thích rồi?”
Tim cô lỡ nhịp, không nói gì.
“Có thật à?”
Cô nói nhỏ: “Không nói với cậu…”
“Sao lại không nói với tôi.” Cậu chủ sụp đổ, “Ngày nào tôi cũng đi với cậu, thằng nào nói với cậu mấy câu tôi cũng biết, tại sao cậu thích ai lại không thể nói với tôi, hay là…”
Cậu bị dọa sợ muốn chết rồi: “Cậu đã lén lút yêu đương sau lưng tôi à.”
Càng nói càng quá, Tô Dữu Nịnh vẫn phủ nhận: “Không có.”
“Vậy cậu thích ai?”
Cứ hỏi tới chuyện này là cô lại cúi đầu, vành tai ửng hồng, không nói gì.
Trần Gia Tụng nhìn chằm chằm cô một lúc, đến khi lòng bàn tay đổ mồ hôi, lồng ngực nóng bừng mới phản ứng được: “Chẳng lẽ…”
Cậu ngừng nói, Tô Dữu Nịnh như bị nhìn thấy tâm cam, tim đập nhanh, đầu càng cúi thấp hơn.
Ngay khi cái đầu nhỏ của cô sắp trốn đi, cuối cùng cũng nghe thấy Trần Gia Tụng tuyệt vọng nói: “Cậu thích Trần Gia Tụng?”
“…”
“Thằng ngốc đó có gì đáng để thích chứ.”
Tô Dữu Nịnh không muốn để ý tới cậu nữa, giãy giụa muốn rút tay về, “Tớ muốn làm bài tập toán.”
“Mười một giờ còn làm cái gì.” Trần Gia Tụng nắm chặt lấy tay cô, “Ông sắp về rồi, ăn cơm trước đi, ngủ trưa dậy rồi làm.”
Cô nói: “Giờ tớ không còn ngủ trưa rồi.”
“Tại sao?”
“Vì tớ phải làm bài, nếu không sẽ rơi khỏi top 5 của khối.”
“Thích học tập thế à?” Trần Gia Tụng mỉa mai, “Thế sao cậu còn thích tên ngốc Trương Nhiễm đó.”
“Tớ không thích Trương Nhiễm mà.” Tô Dữu Nịnh phồng má, “Là cậu nghĩ bậy thôi, hơn nữa Trương Nhiễm là người rất tốt, không bắt nạt ai cả, không phải ngốc như cậu nói.”
“Nói bao nhiêu điều tốt cho cậu ta rồi mà còn bảo không thích?” Cậu chủ chua lè, “Bảo cậu nói hai ưu điểm của tôi thôi mà sao khó thế, tôi tốt hơn cậu ta không biết bao nhiêu lần.”
“Cậu tốt chỗ nào.”
“Tôi đẹp trai học giỏi lại chung tình, những ưu điểm nhỏ khác đếm cũng phải mấy trăm cái, tôi lười kể thôi.”
Tô Dữu Nịnh nghẹn lời: “Cậu hình như rất thích bản thân mình nhỉ.”
“Vô lương tâm.” Giọng Trần Gia Tụng nhỏ xuống, “Rõ ràng tôi thích cậu hơn mà.”
Nói xong câu này, hai người đang cãi nhau bỗng chốc im lặng.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng túm góc áo, trong khi tay kia vẫn bị cậu giữ, từng cử động nhỏ đều không thoát khỏi mắt cậu.
Khoảng vài giây.
“Cậu thật sự không hiểu sao?” Trần Gia Tụng bóp nhẹ ngón tay cô, “Tôi thấy chuyện tôi thích cậu rõ ràng như vậy, Trương Nhiễm ngốc không nhìn ra thì bình thường, nhưng cậu thông minh thế chẳng lẽ không biết?”
Tô Dữu Nịnh xấu hổ không dám ngẩng đầu.
Cậu lại hỏi tiếp: “Sao cậu lại không thích tôi, sợ tôi được nhiều người thích quá sẽ lăng nhăng sao, nhưng đến cả một bức thư tình tôi cũng chưa mở, cậu cũng biết mà, tôi thuần khiết lắm được chưa.”
Mỗi câu cậu nói gần như đều là tự khen mình, Tô Dữu Nịnh thầm lau mồ hôi, muốn cười, lại thấy cậu có chút đáng yêu.
Cô cố kìm khóe môi, nhỏ giọng khẳng định: “Tôi biết mà, cậu rất tốt.”
“Vậy sao cậu không thử thích tôi một chút.”
Tô Dữu Nịnh suy nghĩ, rút tay lại rồi nói: “Không được…”
Cậu tuyệt vọng rồi, “Tại sao?”
CÔ xoay người sang chỗ khác, quay lưng về phía cậu, lầm bầm: “Vì tôi đã thích cậu rồi.”
Trần Gia Tụng sững người trong giây lát, còn tưởng mình nghe nhầm.
Cậu áp sát từ phía sau, hơi cúi vai, mặt dừng lại bên má cô, cẩn thận hỏi: “Cậu nói gì?”
Không dám tin, giọng còn run run.
Tô Dữu Nịnh xoay sang bên kia, tránh cậu, mặt đỏ bừng, “Cậu không nghe thấy thì thôi vậy…”
“Sao có thể không nghe thấy.” Trần Gia Tụng không buông tha, “Tôi nghe rồi, cậu nói cậu thích tôi, rất rất thích tôi, còn nói đã thích tôi rất lâu rất lâu rồi, tôi nghe hết cả.”
“…” Cô nghẹn lời, “Tôi nói nhiều vậy lúc nào chứ.”
Cô không hỏi thì thôi, vừa hỏi xong mặt Trần Gia Tụng cũng đỏ lên: “… Cậu nói trong giấc mơ của tôi.”
“Không chỉ vậy…” Cậu xoay cô lại, tiến sát về phía cô, ánh mắt rơi trên đôi môi ướt át của cô, cổ họng khô khốc, “Cậu còn chủ động ôm tôi, đồng ý cho tôi hôn, tóm lại là cậu đặc biệt đặc biệt thích tôi, giống như tôi thích cậu vậy.”
Tô Dữu Nịnh bị lời cậu nói làm cho xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, cứ lùi về sau.
Trần Gia Tụng chống hai tay lên hai bên ghế cô, chặn đường lui của cô, mong đợi nói: “Đã vậy thì chúng ta tâm ý tương thông rồi, tiếp theo có phải có thể yêu đương, cũng có thể…”
Cậu nói được một nửa, ánh mắt lại dừng trên môi cô.
Tô Dữu Nịnh căng thẳng nhìn cậu, đọc hiểu ánh mắt đó, tim đập thình thịch.
Ánh nắng trưa nóng rực, làm đầu óc người ta rối bời, cô muốn nói không được, nhưng theo động tác cúi đầu của cậu, việc mở miệng cũng trở nên khó khăn.
Ngay lúc Trần Gia Tụng càng lúc càng đến gần, từ phòng khách mơ hồ truyền tới tiếng bước chân, người tới cười đầy vui vẻ gọi hai người: “Tiểu Tụng, Hữu Hữu.”
Còn nói, “Ông về nấu cơm cho hai đứa nè.”
Trần Gia Tụng coi như không nghe thấy, mũi sắp chạm vào cô thì hơi nghiêng mặt.
Hơi thở ấm nóng của cậu bất ngờ áp sát, Tô Dữu Nịnh sững người, cơ thể phản ứng nhanh hơn não, khựng lại một chút rồi tung một cú đá, đá cậu ra xa.
“…”
Trên bàn ăn, hai đứa trẻ đều rất im lặng.
Đặc biệt là Trần Gia Tụng, một tay ôm sau lưng, ăn chậm chạp, ánh mắt cứ lơ đãng.
Ông Trần ăn một lúc thật sự nhìn không nổi, dạy dỗ cậu: “Nếu cháu không đói thì đi làm bài đi, lề mề nửa ngày mới ăn được vài miếng, cơm ông nấu khó nuốt lắm sao?”
Trần Gia Tụng lười biếng chống cằm, lầm bầm: “Toàn là món Hữu Hữu thích, đâu phải món cháu thích.” Nói xong lại nhớ ra mình chẳng thích món gì, lập tức sửa lời, “Cháu đau lưng, ăn không vô.”
Ông Trần: “Sao lại đau lưng.”
Trần Gia Tụng nói: “Ông hỏi Hữu Hữu đó.”
Hai ông cháu cùng nhìn sang Tô Dữu Nịnh, cô căng thẳng nuốt nước bọt, xin lỗi: “X…xin lỗi ông, là cháu lỡ đá A Tụng một cái…”
Trần Gia Tụng cố ý chọc cô: “Lỡ?”
Cô cúi đầu thấp hơn.
Ông Trần cong ngón tay gõ nhẹ lên đầu cậu, không hài lòng: “Hữu Hữu đã nói là lỡ rồi, cháu lớn hơn, không biết nhường em à? Hơn nữa từ nhỏ đến lớn cháu lúc nào cũng bắt nạt Hữu Hữu, người ta đá cháu một cái thì sao.”
Trần Gia Tụng oan uổng muốn chết: “Sao ai cũng nói là cháu bắt nạt cậu ấy vậy, cháu chưa từng bắt nạt cậu ấy được không hả, cháu đối xử với cậu ấy còn tốt hơn với bản thân mình.”
Ông Trần mặc kệ cậu.
Cậu chủ lại tiếp tục sửa: “Em gái gì chứ, cháu không muốn làm anh em với cậu ấy.”
Ông Trần: “Vậy cháu muốn thế nào?”
“Đương nhiên là muốn yêu…”
Chưa nói xong, chân lại bị giẫm mạnh một cái.
Trần Gia Tụng bị đau hừ một tiếng.
“Kêu gì thế.” Ông Trần hết kiên nhẫn, trực tiếp đuổi người, “Ăn xong rồi thì về phòng cho ông.”
…
Nửa tiếng sau.
Tô Dữu Nịnh bưng một đĩa vải đã bóc sẵn, khẽ gõ cửa phòng Trần Gia Tụng, nhỏ giọng hỏi: “Cậu có muốn ăn vải không?”
Cậu chủ uể oải tựa đầu giường, liếc cô một cái rồi cười: “Cửa có khóa đâu, sao không vào thẳng luôn.”
Cô vẫn còn sợ hãi: “Không hay lắm.”
“Tôi muốn ăn.” Trần Gia Tụng cong ngón tay với cô, “Đưa đây tôi nếm thử.”
“Cậu tự ra lấy đi…”
“Đau lưng.” Lý do của cậu rất đầy đủ, lại còn biết cách khiến cô áy náy, “Lúc đá tôi thì cậu độc ác lắm, ông đánh tôi cậu cũng chẳng nói giúp câu nào, đến cả vải bóc sẵn cũng không cho tôi nếm thử, sao, sợ tôi ăn hết à?”
“Không có mà…” Cô ngoan ngoãn bước vào, đứng cạnh giường, hào phóng đưa hết cho cậu, “Tớ chưa ăn đâu, cậu ăn trước đi.”
Trần Gia Tụng nhận lấy, vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Ngồi xuống ăn cùng.”
Cô lắc đầu: “Không cần.”
Cậu chộp lấy cổ tay cô không cho đi, từng bước ép sát: “Sao cái gì cũng không cần, thế có cần yêu đương với Trần Gia Tụng không?”
Cô lập tức đỏ mặt: “Cũng không cần…”
“Từ chối không có hiệu lực.” Cậu kéo cô ngồi xuống giường, lấy nĩa xiên một quả vải nhét vào miệng cô, nhân lúc cô phân tâm lại hỏi, “Thế cậu định yêu ai?”
Tô Dữu Nịnh nuốt quả vải, nói nhỏ: “Không yêu ai cả.”
“Tại sao?”
Cô nghiêm túc đáp: “Chúng ta còn đang đi học, không được yêu đương.”
Trần Gia Tụng không phục: “Vậy theo lời cậu thì lên đại học cũng không thể yêu đương à.”
Cô suy nghĩ rồi sửa lời: “Cấp ba thì không được, vì như thế là yêu sớm…”
“Vậy sau khi tốt nghiệp cấp ba thì sao?”
Cô dừng lại, đỏ mặt nói: “Có thể…”
Nghe vậy, tâm trạng cậu chủ lập tức tốt hẳn, cách kỳ thi đại học chưa tới hai tháng, chớp mắt là qua, cậu đợi được.
Cậu lại xiên một quả vải đưa tới môi cô, rất rộng lượng nói: “Tôi đồng ý.”
Tô Dữu Nịnh nhai vải, không hiểu: “Cậu đồng ý chuyện gì?”
“Sau khi tốt nghiệp mới yêu đương với cậu.” Cậu không nhịn được bóp bóp cái má phồng của cô, sung sướng nói, “Thế từ giờ tôi là bạn trai dự bị của cậu, sau này ở trường không được nói chuyện với mấy thằng khác, càng không được tìm người khác hỏi bài, mỗi ngày chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, làm được không.”
Cô lẩm bẩm: “Vốn dĩ vẫn luôn như thế mà…”
Cậu không chịu thừa nhận: “Cậu đừng nói tôi như kiểm người có h*m m**n chiếm hữu mạnh vậy được không, tôi rất rộng lượng đấy.”
Tô Dữu Nịnh trầm mặc không nói lời nào, chủ động chọc vào quả vải nhỏ.
Trần Gia Tụng không cho cô tự làm, tiếp tục ân cần đút cho cô, sợ cô đổi ý: “Trong khoảng thời gian này cậu sẽ không thay lòng đổi dạ đó chứ, lỡ sau khi tốt nghiệp cậu không muốn yêu đương với tôi nữa thì sao đây.”
Cô nói: “Chắc là không đâu.”
“Cái gì gọi là chắc là?” Cậu chủ bó tay rồi, “Giờ cậu viết giấy cam kết đi.”
“…”
Cô không để ý tới cậu, chỉ mải ăn.
Không lâu sau, cả đĩa vải bị một mình cô ăn sạch, Tô Dữu Nịnh vừa thấy thỏa mãn lại hơi ngại, đành chuyển đề tài: “Muộn rời, tới về đây.”
“Còn chưa tới hai giờ chiều mà cậu bảo muộn rồi?” Trần Gia Tụng vô cùng đau lòng, “Mới có mấy phút đã muốn bội tình bạc nghĩa với tôi đúng không.”
Cậu nói năng chẳng kiêng dè gì, Tô Dữu Nịnh lo lắng liếc về phía cửa, nhắc nhở cậu: “Đừng nói lung tung, để ông nghe thấy thì không hay.”
“Có gì không hay.” Cậu nói nhỏ, “Đúng lúc để ông phân xử luôn, xem rốt cuộc ai bắt nạt ai.”
“…”
Nói rồi cậu định xuống giường, Tô Dữu Nịnh giật mình, vội kéo góc áo cậu: “Cậu đi đâu vậy?”
“Rửa đĩa.” Trần Gia Tụng nhìn cô một cái, hỏi, “Còn muốn ăn vải không, tôi bóc thêm cho?”
Cô buông tay ra, lắc đầu: “No rồi.”
“Vậy uống sữa dừa không.”
Cô nghĩ một chút: “Uống…”
“Không phải nói no rồi à.”
Cô ngại ngùng: “Vẫn còn trống một chút chỗ…”
Quyển cười xoa đầu cô, “Được, biết rồi, cậu làm toán đi, tôi quay lại ngay.”
Tô Dữu Nịnh vô thức làm theo lời cậu, đứng dậy ngồi ngoan ngoãn trước bàn học, vừa trải đề ra, cô chợt nghĩ tới gì đó, hỏi: “Lần này phải làm xong trong bao lâu?”
Trần Gia Tụng thật sự bị sự nhiệt tình học tập của cô làm cho kinh ngạc, im lặng hai giây rồi nói: “Nửa tiếng.”
…
Vài tuần trước kỳ thi đại học, nhà trường không còn bắt buộc phải học tự học buổi tối nữa, Tô Dữu Nịnh đôi khi sẽ cùng Trần Gia Tụng về sớm, làm vài bộ đề mô phỏng ở nhà cậu, rồi lại đúng giờ về nhà trước khi tối muộn.
Hai người ngoài chuyện học ra thì không nói với nhau nhiều, thỉnh thoảng có tán gẫu vài câu cũng chỉ là trong quãng đường rất ngắn cậu đưa cô về nhà, nhiều lắm cũng chỉ vài phút.
Vậy mà trong khoảng thời gian quý giá ấy, cô vẫn nói toàn chuyện học tập, còn hỏi cậu: “Ngày mai mình vẫn làm đề toán chứ? Tớ thấy thời gian có thể rút ngắn thêm chút nữa.”
Trần Gia Tụng không chịu nổi: “Sao, cậu muốn thi vào Thanh Hoa à.”
Không ngờ cô thật sự nghiêm túc suy nghĩ: “Hình như vẫn còn cách một chút…” Nói xong lại hơi buồn, “Nhưng cậu chắc là được.”
Cô tăng nhanh bước chân, Trần Gia Tụng sụp đổ kéo cô lại, không hiểu nổi: “Có đúng hai phút đường thôi mà cậu cũng đi nhanh thế à? Vội tách khỏi tôi lắm sao.”
Cô nói không phải, rồi giải thích: “Tớ muốn tranh thủ về nhà làm thêm hai bộ đề, không thì có khi không thể thi cùng một trường với cậu.”
“Phải rồi, học nữa là cậu thi được Cambridge luôn, tôi sao so được với cậu.” Trần Gia Tụng mỉa mai, vòng tay qua cổ cô kéo người vào vườn nhỏ, nhìn giờ, còn mười phút nữa mới đến lúc đã hẹn với bà ngoại đưa cô về nhà, cậu liền tranh thủ nói, “Ôm một cái rồi về.”
Tô Dữu Nịnh tưởng mình nghe nhầm, tròn mắt lắp bắp: “Vì, vì sao cơ?”
Cậu nói: “Làm đề mệt quá, cậu ôm tôi một cái thì tôi mới có động lực học tiếp, không thì ngày mai năng lượng không đủ, một đề cũng làm không xong.”
Rõ ràng là tìm đại lí do, Tô Dữu Nịnh không muốn để ý đến cậu, lặng lẽ tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, nhỏ giọng: “Tớ chỉ ngồi với cậu năm phút thôi rồi phải về nhà đó.”
“Tại sao?” Trần Gia Tụng ngồi xuống cạnh cô, đặt chân sát chân cô mới hài lòng, “Mười phút nữa bà ngoại mới đợi cậu dưới nhà, về sớm thế làm gì.”
Cô vẫn nói câu đó: “Tớ muốn làm thêm hai bộ đề nữa.”
“…” Trần Gia Tụng dở khóc dở cười, “Muốn vào Thanh Hoa thật à.”
Cô cúi đầu bấm ngón tay, phủ nhận: “Thi không đậu đâu, nhưng tớ không muốn chênh lệch điểm với cậu quá nhiều, tớ muốn thi cùng một trường đại học với cậu.”
“Bây giờ đã có thể rồi.” Cậu không nhịn được nâng mặt cô lên, vừa xoa vừa bóp, “Đợi có điểm thi xong, cậu đăng ký trường nào tôi theo cậu đến đó, chẳng phải xong sao.”
Tô Dữu Nịnh suy nghĩ lung tung: “Nhỡ tớ kém cậu rất nhiều thì sao?”
“Thì sao chứ.” Trần Gia Tụng rất tự tin, “Trường nào mà cậu chọn lại không cần một thiên tài điểm cao là tôi chứ.”
Cô bị cậu chọc cười, chạm nhẹ vào ngón tay đang dán trên mặt mình, nhỏ giọng nói: “Nhưng rõ ràng cậu có thể vào trường tốt hơn, nếu chọn theo tớ thì chú dì không thấy cậu đùa giỡn với tương lai sao.”
“Cậu lo thừa rồi.” Trần Gia Tụng xoa hai má mềm mại của cô đến nghiện, căn bản không buông được, “Mẹ tôi còn mong tôi học kém hơn chút, ngốc hơn chút, để làm nền cho bà ấy thông minh giỏi giang như nữ cường nhân, nhưng tiếc là từ nhỏ tôi đã quá xuất sắc, cái gì cũng biết, cả đời này chỉ biết đứng nhất, chữ ‘nhì’ viết thế nào tôi cũng không biết.”
“…”
“Hơn nữa, cho dù tôi là công tử bột không học hành gì cũng chẳng sao, nhà tôi nhiều tiền lắm, tiêu không hết.”
“…” Cô há miệng, cố nói uyển chuyển, “Ông nói chúng ta lớn rồi phải học cách dựa vào chính mình…”
“Học không nổi, khó chết đi được. Tôi chỉ thích dựa vào bố mẹ, không chỉ vậy, sau này tôi còn định ăn bám vợ.” Trần Gia Tụng cúi xuống, ghé sát tai cô nói đầy mờ ám, “Cậu có muốn cho tôi dựa một chút không.”
Tô Dữu Nịnh sững sờ, phản ứng lại thì hoảng hốt đẩy tay cậu ra, mặt đỏ tim run, “Đừng nói lung tung.”
“Tôi nói lung tung chỗ nào, tôi nói toàn lời trong lòng, nếu cậu không chịu cho tôi dựa, vậy cả đời này tôi chỉ có thể sống cô độc suốt quãng đời còn lại thôi.”
Mặt cô đỏ bừng, đầu cúi càng thấp.
“Vậy cậu còn lo lắng gì nữa.” Trần Gia Tụng chống một tay bên cạnh cô, nghiêng người tới gần chậm rãi nói, “Cậu thi được bảy trăm điểm tôi cùng cậu đăng ký vào trường bảy trăm điểm, thi sáu trăm điểm thì trường sáu trăm, năm trăm…”
Cậu dừng lại, thật sự không chấp nhận nổi: “Năm trăm thì tôi sẽ nghi ngờ cậu cố tình muốn kéo tôi xuống khỏi thần đàn rồi giam trong căn nhà nhỏ của cậu không đấy.”
“…” Cậu nói càng lúc càng quá đáng, Tô Dữu Nịnh đẩy cậu ra đứng dậy, bước đi lảo đảo, “Tớ về nhà đây.”
Trần Gia Tụng theo sau, đỡ lấy một bên cánh tay nhỏ của cô, uể oải nhắc nhở: “Còn năm phút nữa bà ngoại mới ra.”
Cô nói: “Tớ có thể tự lên lầu.”
“Tôi không yên tâm.”
Cô đổi lời: “Vậy tớ có thể đợi bà dưới lầu.”
Cậu không chịu buông: “Thế nếu bà ngoại thấy chúng ta ôm nhau thì sao?”
Tô Dữu Nịnh dừng lại, quay người, nghi hoặc nhìn cậu: “Tại sao chúng ta lại ôm nhau?”
“Sao còn tại sao nữa.” Cậu đáp rất nhanh, “Tất nhiên là vì tôi muốn ôm cậu rồi.”
Cô ngẩn ra, vành tai cũng đỏ lên: “Nhưng chúng ta đã nói là sau khi tốt nghiệp mới…”
“Tôi biết.” Trần Gia Tụng cắt lời cô, giọng lại rất thản nhiên,
“Bạn bè ôm nhau một cái để động viên nhau cũng không được sao? Cho dù chưa yêu, bây giờ chúng ta cũng là bạn thân nhất mà.”
Cô nói: “Đúng vậy…”
Ngay giây sau cậu mở rộng vòng tay: “Tới đi, tớ chuẩn bị xong rồi.”
Tô Dữu Nịnh cẩn thận ngoái đầu nhìn lại, xác nhận bà ngoại không ở dưới lầu, lúc này mới dám lấy hết can đảm tiến lại gần cậu hơn một chút, “Chỉ ôm một cái thôi nhé, không được quá đáng đâu, ôm xong là tớ phải về…”
Còn chưa nói hết câu, Trần Gia Tụng đã bước nhanh đến phía trước, ôm trọn cô vào lòng, cằm tự nhiên đặt l*n đ*nh đầu cô, cười nói: “Sao gan nhỏ thế, ôm một cái mà cũng phải ngó trước ngó sau.”
Tô Dữu Nịnh nép trong lòng cậu, căng thẳng đến mức hô hấp cũng chậm lại: “Nhỡ bị người ta nhìn thấy thì sao.”
“Muộn thế này rồi ai còn đứng dưới lầu xem hai đứa mình ôm nhau chứ.” Cậu bóp nhẹ sau gáy cô, giọng cà lơ phất phơ, “Hay là còn có người nào định thi Thanh Hoa cùng cậu mà chưa nói với tôi?”
Cô bật cười, vô thức thả lỏng hơn: “Không có đâu, cậu đừng nghĩ lung tung.”
“Ừ.” Trần Gia Tụng xoa đầu cô, hiếm khi đáng tin như vậy, “Cậu cũng đừng nghĩ nhiều, cứ thả lỏng mà thi, cậu thông minh thế, biết đâu kỳ thi đại học lại vượt tôi thật.”
Cô nhẹ nhàng ôm lại cậu, ngoan ngoãn nói: “Vậy tớ sẽ đăng ký cùng trường đại học với cậu.”
Cậu chủ lập tức sướng rơn: “Không rời xa được tôi à?”
Cô không phủ nhận, cũng không đáp lại, chỉ nhỏ giọng nói một câu: “Cảm ơn cậu, A Tụng.”
“Cảm ơn tôi cái gì?”
“Cảm ơn cậu từ nhỏ đến lớn luôn đối xử rất tốt với tớ.” Cô mềm mại áp vào ngực cậu, giọng cũng dịu đi.
Trần Gia Tụng ôm cô chặt hơn, giọng ngông nghênh: “Thế lúc Trương Nhiễm với ông nói tôi bắt nạt cậu, sao cậu không giúp tôi giải thích.”
Cô áy náy, đành nói thật: “Vì cậu có bắt nạt tớ mà…”
Cậu hoàn toàn không nghĩ ra: “Tôi bắt nạt cậu lúc nào.”
Cô nói thầm: “Miệng…”
Cậu lúc nào cũng thích nói mấy câu kỳ quặc để trêu cô, nhìn cô đỏ mặt xù lông là cậu lại thấy vui.
“Ờ.” Trần Gia Tụng không thể phủ nhận, nhưng cũng không muốn thừa nhận, lời ngụy biện xoay đi xoay lại mấy vòng, đến khi sắp mở miệng lại đỏ mặt không đúng lúc, cậu nói mập mờ, “Sau này chắc tôi vẫn sẽ dùng ‘miệng’ để bắt nạt cậu, cậu có thể hứa là không giận, cũng không cáu tôi không?”
Cô nghĩ nghĩ rồi nói: “Có thể.”
Cậu chỉ thích chọc cô chứ không thật sự bắt nạt cô, Tô Dữu Nịnh đã sớm quen nên cũng thấy chẳng có gì không thể chấp nhận.
Trần Gia Tụng biết rõ lúc này hai người hoàn toàn không cùng một tần số, nhưng vẫn cố tình xấu tính nói: “Đã hứa rồi thì không được nuốt lời đâu.”
Cô đảm bảo: “Sẽ không nuốt lời.”
“Được.” Trần Gia Tụng đứng thẳng dậy, kéo tay cô đi về phía trước, “Đưa cậu về nhà.”
Tô Dữu Nịnh giãy giụa hai cái, nhỏ giọng nhắc: “Không được nắm tay, bà ngoại thấy thì sao.”
Cậu chủ không quan tâm: “Bà còn hai phút nữa mới xuống lầu.”
Vừa dứt lời, trước cửa tòa nhà bỗng sáng đèn, Tô Khởi Hoa không nhanh không chậm bước ra từ trong, trong khoảnh khắc quay đầu lại liền thấy Tô Dữu Nịnh đẩy mạnh Trần Gia Tụng ra cách đó không xa.
Người kia loạng choạng lùi mấy bước, suýt nữa thì ngã.
Tô Khởi Hoa sững sờ, rầu rĩ: Bọn trẻ lại cãi nhau rồi à?
…
Sau kỳ thi đại học, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng bao lâu sau khi có kết quả trúng tuyển là đến sinh nhật của Trần Gia Tụng.
Vài ngày trước khi mỗi người lên đường tới đại học, cậu nhờ Trương Nhiễm đứng ra lo liệu, gọi mấy người bạn đến nhà, tổ chức cho mình một buổi sinh nhật mười tám tuổi vừa long trọng lại vừa giản dị.
Long trọng là vì cậu chủ quay về căn biệt thự xa hoa ở trung tâm thành phố của nhà mình, giản dị là vì người ít, quà tặng bày không đầy nổi một bàn.
Sau khi ăn xong, đám con trai đều lên phòng game ở tầng ba chơi điện tử, Trần Gia Tụng dẫn Tô Dữu Nịnh dạo quanh khu vườn nhỏ, mới đi được mấy bước, cậu đã bực dọc: “Tốt nghiệp cũng hai tháng rồi, sao cậu vẫn không chịu yêu đương với tôi? Không phải cậu thật sự để ý người khác rồi, định bỏ rơi tôi đấy chứ.”
Vành tai Tô Dữu Nịnh đỏ bừng, không nói gì, chỉ lặng lẽ đi về phía hồ nước.
Cậu theo sau, tiếp tục lên án: “Còn bạo lực lạnh tôi.”
“…”
Dừng lại bên hồ, Tô Dữu Nịnh nhìn mấy chú cá nhỏ đáng yêu bơi qua bơi lại, ánh mắt dần sáng lên.
Trần Gia Tụng đọc hiểu biểu cảm của cô, cố ý trêu: “Gì thế, muốn câu cá à?”
Rồi không đợi cô trả lời, cậu lại hừ một tiếng: “Câu cá thì không được, nhưng có thể câu tôi, cậu tự chọn đi.”
Cô nhịn không được bật cười, nhỏ giọng nói: “Tớ có thể cho cá ăn không?”
Cậu chủ chủ đáp: “Không được.”
Cô quay đầu, buồn bã định rời đi.
Trần Gia Tụng một tay kéo cô lại, thấy gương mặt nhỏ nhăn nhó vì u sầu của cô, lòng lập tức mềm ra: “Được rồi, cho ăn đi.”
Tâm trạng cô khá hơn một chút: “Cảm ơn cậu.”
“…”
Cho cá ăn còn quan trọng hơn yêu cậu, Trần Gia Tụng thật sự bó tay với cô, bị cô treo lơ lửng không dứt ra được, muốn giận cũng chẳng có danh phận gì, chỉ đành đi tìm dì Bội xin một bát thức ăn cho cá, rồi ngồi cùng cô bên hồ.
“Cho ăn tùy ý đi.” Cậu đưa bát nhỏ cho cô, uể oải nói.
Tô Dữu Nịnh nhìn cậu một cái, rất lo lắng: “Cậu có phải không khỏe không?”
“Đúng, tim tôi vỡ rồi.” Cậu chống tay ra sau trên bậc đá, hạ mí mắt nhìn cô, “Cậu có cách nào chữa cho tôi không?”
Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Hình như hơi khó.”
“Không khó.” Trần Gia Tụng lặng lẽ nhích sát lại bên cô, “Chỉ cần cậu chịu yêu tôi, tôi lập tức ổn ngay.”
Cô rơi vào trầm tư, cậu lại đưa ra lựa chọn thứ hai: “Hoặc cậu hôn tôi một cái cũng được, nhưng nếu cậu hôn tôi rồi thì coi như đóng dấu cho tôi đó.”
Cô hỏi: “Đóng dấu gì?”
Cậu nói: “Dấu yêu đương.”
Dù thế nào thì cuối cùng cũng phải yêu cậu, Tô Dữu Nịnh hiểu ý, liền đáp: “Ồ …”
“Ồ? Chỉ có ồ thôi à?” Cậu lại đau lòng, “Cậu không chọn à?”
Cô nói: “Tớ đã chọn rồi.”
“Chọn gì?”
“Tỏ tình với cậu, nói thích cậu, xác nhận quan hệ yêu đương rồi…” Cô ngập ngừng, giọng nhỏ hẳn xuống, “Hôn cậu.”
Hạnh phúc đến quá đột ngột, Trần Gia Tụng suýt nữa choáng váng, cậu cố gắng kìm nén h*m m**n kéo cô vào lòng, dịu giọng dỗ dành: “Thứ tự không quan trọng, cậu cứ làm theo lòng mình.”
Tô Dữu Nịnh chớp mắt: “Vậy tớ có thể hôn cậu trước…”
Chưa kịp nói xong đã bị cậu cắt ngang: “Được, tới đi, tôi sẵn sàng rồi.”
Rồi cô nói nốt câu còn lại: “… Nhưng tạm thời chưa yêu không?”
“Dĩ nhiên là không được.” Cậu chủ sụp đổ trong một giây, “Thứ tự không quan trọng là tôi nói bừa thôi, cậu thật sự muốn đùa giỡn tình cảm của tôi à, cậu mà như thế thì tôi…”
Không sống nổi mất, cậu định nói vậy.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Tô Dữu Nịnh đã ngẩng đầu hôn nhẹ lên má cậu.
Nhẹ bẫng, mềm hơn cả lông vũ.
Trần Gia Tụng sững lại, cúi mắt đối diện ánh nhìn lấp lánh của cô, ngẩn ra: “Sao lại hôn tôi?”
Cô đỏ mặt nói: “Vì em thích anh.” Rồi bổ sung, “Thích anh lắm lắm.”
Anh lâng lâng, nhưng vẫn không quên xác nhận: “Vậy bây giờ chúng ta… chắc là đang yêu nhau rồi, đúng không?”
Cô gật đầu: “Nếu anh muốn.”
“Anh muốn, đương nhiên là muốn, sao anh lại không muốn.” Trần Gia Tụng nói, “Anh sẵn sàng cưới em.”
“…” Cô lặng lẽ lau mồ hôi, “Cái đó thì còn sớm…”
Anh nói: “Vậy em ôm anh một cái trước đi.”
Cô ngoan ngoãn vòng tay ôm eo anh, ngọt ngào nói: “Chúc mừng sinh nhật, A Tụng.”
Bàn tay Trần Gia Tụng đặt lên eo cô, hơi dùng lực kéo cả người cô ngồi lên đùi mình, ám chỉ: “Đổi cách xưng hô đi.”
Cô hỏi: “Đổi thế nào?”
“Tự nghĩ.”
Tô Dữu Nịnh ôm cổ anh, đang suy nghĩ thì Trần Gia Tụng khẽ cắn cằm cô, nụ hôn dần dần dịch lên, đến khi hơi nóng phả lên đôi môi mềm mại của cô.
Anh trầm giọng hỏi: “Vẫn chưa nghĩ xong à?”
Cô run lên, mặt đỏ tim đập: “Nghĩ ra rồi…”
“Là gì?”
Cô hé môi, theo động tác anh cúi xuống hôn, khẽ nói bằng giọng mềm mại: “Chúc mừng sinh nhật, bạn trai.
